Phượng Hoàng Cốt - Chương 25: A Di Đà Phật

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:13
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Ngô Trai một trận gà bay ch.ó sủa.

Từ Nam Hàm ở Trường Dạ Lâu đợi đến nửa đêm, mua một đống xiêm y về học cung thì phó sử bắt một đám tân học t.ử uống rượu đ.á.n.h bạc ở Lạc Ngô Trai, bèn tấm tắc lấy làm lạ.

“Cái tên ở Lạc Ngô Trai ... Nguyên Tiềm, mới nhập học đến ba ngày trừ điểm gần hết .”

Trang Linh Tu đang cầm ấn t.ử xem Thính Chiếu Bích, bèn tùy ý đáp lời.

“Ừm... Sở Phụng Hàn đến phường thị Biệt Niên Niên là cố ý tung tin giả, phó sử Trừng Giới Đường ở đây, đám nhãi ranh chắc chắn là dịp quậy phá . Tsk tsk, hôm nay săn Nguyên Tiềm giành khôi thủ, ba phần tám điểm bay sạch.”

Từ Nam Hàm hả hê xem kịch vui, xách xiêm y định đưa cho Túc Hàn Thanh.

Trang Linh Tu khựng bước, đột nhiên : “Bất Bắc .”

Từ Nam Hàm uống một chầu rượu, tâm trạng đang , lười nhác đầu : “Có việc thì tâu.”

“Vâng.” Trang Linh Tu cung kính gật đầu, cất giọng ôn hòa danh sách những kẻ phạm tội Thính Chiếu Bích, “Lạc Ngô Trai, Nguyên Tiềm... Túc, khụ, Túc Hàn Thanh, uống rượu, đổ xúc xắc, tình tiết nghiêm trọng...”

Từ Nam Hàm: “...”

Tâm trạng mà Từ Nam Hàm khó khăn lắm mới tan thành mây khói, đằng đằng sát khí lao đến Trừng Giới Đường.

Đêm hôm khuya khoắt, Trừng Giới Đường đèn đuốc sáng trưng, qua .

Từ Nam Hàm hùng hổ xông , giận dữ : “Ai?! Ai dạy hư Tiêu Tiêu của ?!”

Mọi : “...”

Trang Linh Tu cũng thấy mất mặt cho Túc Hàn Thanh, vội vàng lôi kéo Từ Nam Hàm sang một bên, gọi phó sử của Trừng Giới Đường tới.

Phó sử tung tin sẽ đến Biệt Niên Niên ngủ cả ngày trời trong trai xá, khi dưỡng đủ sức, tay với thế sét đ.á.n.h kịp bưng tai, quét sạch hơn nửa học cung trong vòng 30 phút, tóm gọn từng đám nhãi ranh tìm vui chơi vi phạm cung quy.

Lúc , tất cả những kẻ phạm tội đều ủ rũ cúi đầu trong Trừng Giới Đường, tính sơ cũng đến mấy chục .

Phó sử cầm roi xuyên qua đám đưa đám, ung dung nhướng mày: “Mang rượu cho ?”

Trang Linh Tu ném vò rượu trong tay qua.

Một tân học t.ử gan lớn ở bên cạnh phục: “Tại chúng uống rượu trừ điểm?”

Phó sử quất một roi xuống, tiếng “bốp” vang lên, phiến đá xanh quất cho hằn một vệt trắng, như : “Nhãi ranh, nếu ngươi đến tuổi trưởng thành, mang rượu về trai xá uống cũng cản ngươi — còn cái gì nữa, sám hối với con ma men .”

Các học sinh giận mà dám , đều cúi đầu sám hối.

Trang Linh Tu xem mà tấm tắc: “Thật là hoành tráng.”

Từ Nam Hàm lạnh lùng phó sử: “Ai rủ Tiêu Tiêu đ.á.n.h bạc, còn uống rượu!”

Phó sử ngửa đầu uống một ngụm rượu, chất lỏng chảy dọc theo cằm xuống, mái tóc đen buộc đuôi ngựa cao vút thẳng tắp, dây buộc tóc màu đỏ thêu hình chim Ô Thước đang giương cánh bay lượn, nốt ruồi lệ xinh điểm thêm vài phần diễm lệ cho khuôn mặt thanh lãnh .

“Nghe là Nguyên Tiềm.”

Từ Nam Hàm xắn tay áo: “Tên nào là Nguyên Tiềm?!”

Phó sử tửu lượng , một vò rượu thoáng chốc cạn sạch, tiện tay ném cho một học sinh bên cạnh, bảo ngửi mùi cho tỉnh.

“Trừng Giới Đường lạm dụng tư hình, cuộn tay áo xuống cho .”

Từ Nam Hàm lạnh một tiếng.

... Cuộn tay áo xuống.

“Ngươi làm cái trò gì thế ?” Từ Nam Hàm mất kiên nhẫn , còn vui vẻ xem đám tân học t.ử chê , nhưng ngờ xem náo nhiệt dính đến cả Túc Hàn Thanh, “Tung tin giả lừa một phát, đợi bọn chúng lơ là cảnh giác mới tay, cách giống tác phong của ngươi, mà giống như...”

Hắn nửa chừng thì cảm thấy gì đó đúng, đột nhiên phắt đầu , nghiến răng nghiến lợi.

“Trang Linh Tu—!”

Trang Linh Tu đang định lẻn thì cả cứng đờ, gượng : “Ha, ha ha, vì Trừng Giới Đường mà san sẻ lo âu, chúng thể chối từ... chỉ là ngờ bắt cả Tiêu Tiêu.”

Từ Nam Hàm: “...”

Vì Sở Phụng Hàn mà san sẻ lo âu, gây sự cho Từ Nam Hàm đúng ?!

Từ Nam Hàm tức đến ù cả tai, xoa xoa mi tâm cố nén giận, hỏi phó sử: “Tiêu Tiêu ?”

Phó sử đang lười biếng thổi móng tay, thuận miệng : “Bị Thế Tôn mang .”

Từ Nam Hàm ngẩn .

Lại Thế Tôn mang ?

Thế Tôn rảnh rỗi ?

*

Trên bậc thang núi.

Y đột nhiên hắt xì một cái, suýt nữa thì loạng choạng ngã khỏi bậc đá.

“Ngươi nhanh quá, đợi với.”

Bóng phía khựng , nghiêng mắt y.

Y uống mấy ly rượu, lúc đầu óc choáng váng như mơ như tỉnh, bỗng trượt chân ngã sõng soài một tiếng “bịch”, bàn tay chống xuống đất dính đầy bùn.

Y chậm rãi bò dậy, ngẩng đầu Sùng Giác đang rũ mắt , cố gắng vươn tay qua, lí nhí : “Đi nổi, cõng .”

Sùng Giác: “...”

Sùng Giác vốn ưa sạch sẽ, y mẩy đầy mùi rượu cùng với bàn tay bẩn thỉu, bèn lạnh lùng y, hề động đậy.

Y chờ mãi thấy, đành bĩu môi lảo đảo vài bước, loạng choạng nhào lòng Sùng Giác.

còn chạm đến vạt áo của Thế Tôn, y “oa” lên một tiếng, cả như một luồng linh lực vô hình nâng bổng lên, lảo đảo bay lơ lửng giữa trung.

Sùng Giác bước lên bậc thang.

Y lơ lửng giữa trung như diều gặp gió, bay theo về phía , tay chân vùng vẫy loạn xạ, mái tóc dài gần như chạm đất, y la lên: “Sùng Giác, Sùng Giác, bay đầu , sắp chôn !”

Hai thoáng chốc đến Phật đường.

Nơi thanh tu của Thế Tôn lẽ bao giờ ồn ào như , chim chóc và thú rừng thường ngày vẫn nép bên Phật đường Thế Tôn tụng kinh đều dọa cho chạy tán loạn.

Y treo đầu chúi xuống đất bay một lúc, lẽ là trong dày khó chịu, bắt đầu rũ rượi tay chân, miệng “ọe ọe” chực nôn.

Sùng Giác đưa y đến suối nước nóng Phật đường, cởi chiếc áo ngoài nồng nặc mùi rượu .

“Tắm rửa hãy ngủ.”

Y mặc áo lót bên bờ suối nước nóng, nghiêng đầu dòng nước bốc nghi ngút, đang nghĩ gì.

Sùng Giác xoay định thì thấy mấy tiếng “ùng ục”, đầu thấy y đang ghé bờ, uống nước tí tách như một con thú nhỏ.

Sùng Giác: “...”

Nước suối nóng từ lòng đất trào lên, trong vắt thấy đáy nên quả thực thể uống , chỉ là lẫn mùi lưu huỳnh, ngon cho lắm.

Y tu ừng ực mấy ngụm, là do mệt ngủ , cả khuôn mặt đột nhiên úp thẳng trong nước.

Ục ục.

Không động đậy.

Sùng Giác: “...”

Mười mấy năm từng chăm sóc Túc Hàn Thanh một thời gian, lúc còn bé y khó chiều như bây giờ.

Sùng Giác hạ vớt y từ trong suối nước nóng .

Mặt y đẫm nước, dường như tỉnh táo hơn một chút, mở to mắt mờ mịt Sùng Giác: “Thúc phụ?”

“Ừm.” Sùng Giác , “Có thể tự tắm rửa ?”

Đầu óc y vẫn tỉnh táo hẳn, ngây một lúc lâu mới gật đầu, bắt đầu lóng ngóng cởi quần áo.

Sùng Giác trở Phật đường, chuỗi hạt tụng kinh.

Thần thức của kỳ Đại Thừa bao trùm cả Phật đường rộng lớn, để phòng y nhân lúc để ý mà dìm c.h.ế.t chính .

May mà y vẫn còn chút ý thức, lơ mơ trong suối nước nóng, tay chân vung vẩy nghịch nước, là do rượu do đứa nhỏ vốn ngốc, vẩy nước b.ắ.n tung tóe khắp mặt mà vẫn ngặt nghẽo.

một lúc, y như biến thành khác, đôi mắt đờ đẫn chằm chằm bóng nước, xuất thần.

Có lẽ nóng của suối nước nóng làm men rượu trong bốc lên, y ngẩn một lúc, bắt đầu cúi đầu tu nước ừng ực.

Uống đến ướt sũng cả mặt, y nếm thử vị, vui : “Rượu vị.”

Sùng Giác: “...”

Chuỗi Phật châu trong tay Sùng Giác “cạch” một tiếng, cuối cùng nhịn nữa, tiện tay c.h.é.m một đạo linh lực.

Tay áo rộng màu tuyết trắng khẽ rung, linh lực lặng lẽ phóng đến suối nước nóng ở hậu viện, mạnh mẽ nhấc bổng Túc Hàn Thanh đang trần như nhộng khỏi suối, một bộ tố bào theo sát đó bao trọn lấy hình ướt sũng.

Y bắt đầu giãy giụa.

Linh lực mang theo y bay về phía trai xá bên ngoài Phật đường, đó ném lên giường, hóa thành một làn gió nhẹ kéo rèm giường trăng khuyết qua.

Tiếng “leng keng” giòn tan vang lên, bốn phía rèm giường lặng lẽ khép .

Phật đường trở nên yên tĩnh.

Sùng Giác thu thần thức về, lòng vướng bận mà tụng kinh, khói hương từ lư hương nhỏ lững lờ bay lên.

Trong Phật đường thắp một ngọn đèn leo lét, ánh nến ấm áp khẽ soi sáng ngũ quan của Sùng Giác, những ngón tay trắng nõn đang chuỗi Phật châu nhảy múa theo ánh nến, tựa như ngọc ấm, mơ hồ tỏa chút ánh sáng.

Vừa niệm xong kinh Phật, lòng Sùng Giác trở nên thanh tịnh.

Bỗng nhiên, làn khói hương một cơn gió từ cánh cửa đột ngột mở làm cho khẽ lay động, chực đứt đoạn.

Sùng Giác đột ngột mở mắt, liền thấy y lạch bạch chạy tới, loạng choạng một cái bổ nhào bên cạnh , vẻ mặt kinh hoảng : “Thúc, thúc phụ, ánh sáng đang đuổi theo , ... sắp phơi đến tan chảy mất.”

Sùng Giác theo hướng tay y chỉ.

Là mấy con đom đóm đậu mái cong.

Y cả đời quen sợ hãi và trốn tránh ánh sáng, say khướt nhầm những đốm huỳnh quang thành thứ gì, mờ mịt ôm đầu gối đó khẽ run, một bộ tố bào lỏng lẻo bao bọc hình mảnh khảnh, mái tóc ướt sũng phủ kín , giống như một bụi hoa hương hỗn độn cắt tỉa.

Mấy con đom đóm dọa y sợ đến run bần bật, hốc mắt đỏ hoe, hai hàng nước mắt từ từ lăn dài.

Lòng Sùng Giác mềm nhũn, giơ tay khẽ phẩy một cái, bầy đom đóm lặng lẽ bay .

“Đừng sợ.”

Mặt y đẫm nước mắt, mờ mịt một lúc lâu, như ánh nến án nhỏ dọa sợ.

“Ánh sáng! Sùng Giác—”

Bị tiểu bối gọi thẳng tên, Sùng Giác cũng chấp nhặt với kẻ say, búng ngón tay.

Ánh nến chao đảo hai cái, phụt tắt.

Y ở trong bóng tối cuối cùng cũng cảm giác an : “Đa tạ thúc phụ.”

Sùng Giác vốn tưởng y sẽ ngoan ngoãn về ngủ, đang định chuỗi hạt thì thấy trong bóng tối, y mò mẫm co gối bò về phía , thuần thục vén vạt áo bên trái của lên chui , cả dán sườn Sùng Giác cuộn tròn .

... Nằm im nhúc nhích.

Sùng Giác: “?”

Y tuy gầy yếu, nhưng một lớn thế trốn lớp áo choàng rộng của Sùng Giác trông vẫn rõ, y túm chặt vạt áo ngực, hệt như đang trốn trong chốn dịu dàng của tuổi thơ, thỏa mãn dựa Sùng Giác mà ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-25-a-di-da-phat.html.]

Sùng Giác: “...”

Sùng Giác rũ mắt, qua khe hở của vạt áo thấy khuôn mặt xinh của thiếu niên, chuỗi Phật châu trong tay khựng , một lúc lâu mới khẽ thở dài.

Năm đó đứa bé ba bốn tuổi còn bung nổi dù, mỗi Túc Huyền Lâm dắt ngoài gặp , cứ thế ôm y lòng mà , y ngoan ngoãn quấy.

Túc Huyền Lâm và vài bạn tụ tập phẩm luận đạo, Túc Tiêu Tiêu liền ngoan ngoãn co trốn áo Sùng Giác mà ngủ.

Khi đó Túc Tiêu Tiêu còn cao đến đùi , nhỏ xíu một cục, chẳng chút cảm giác tồn tại nào.

Có lúc Sùng Giác mải mê đ.á.n.h cờ, thậm chí còn quên mất trong lòng còn một đứa nhóc, lúc dậy còn làm y ngã “bịch” một tiếng, úp mặt xuống đất.

Giờ đây mười mấy năm trôi qua, đứa trẻ năm nào lớn thành một thiếu niên thanh tú, say rượu vẫn chui áo trốn.

Túc Hàn Thanh dù gầy đến mấy thì cũng lớn, trốn trong áo làm phồng cả lên, tay Sùng Giác cũng thể chuỗi hạt .

Thấy y ngủ say như , Sùng Giác bèn cởi áo ngoài trùm lên đầu y, chỉ mặc tăng bào trắng như tuyết ngay ngắn đệm hương bồ, tiếp tục lòng vướng bận mà niệm kinh.

Vốn tưởng y sẽ ngoan ngoãn ngủ một giấc, Sùng Giác mới chuỗi hạt vài vòng, thiếu niên trùm trong áo bắt đầu giở trò.

Y giãy giụa trong chiếc áo rộng một lúc lâu mới thò đầu khỏi tay áo, lơ mơ quanh bốn phía, tầm mắt dừng mấy bộ tố bào treo giá áo, đôi đồng t.ử tan rã cuối cùng cũng tập trung .

Sùng Giác mới mở mắt.

... Túc Hàn Thanh lao vút về phía giá áo, phi một cái ôm trọn mấy bộ tố bào lòng, hoan hô nhảy nhót chạy về trai xá ở hậu viện.

“Sư , sư ! Tìm xiêm y của !”

Sùng Giác: “...”

*

Trừng Giới Đường náo loạn đến nửa đêm, mới lượt giải tán.

Ô Bách Lí đeo cung đèn đợi , một lúc lâu Nguyên Tiềm mới bước từ Trừng Giới Đường .

Nhìn thấy dấu tay đỏ rực khuôn mặt trắng nõn của Nguyên Tiềm, Ô Bách Lí nhíu mày: “Lại đ.á.n.h ?”

“Trưởng bối mà.” Nguyên Tiềm ăn một cái tát, khóe môi cũng rách , đang rỉ máu, nhưng vẫn toe toét, lòng bàn tay khẽ quệt khóe môi, , “ hôm nay lỗ, Túc thiếu quân quả thực đại khí vận.”

Ô Bách Lí lạnh lùng : “Thua đến mặt dán đầy giấy, mà còn đại khí vận?”

“Ngươi hiểu .” Nguyên Tiềm bước về phía , “Xúc xắc của y nào cũng đoán sai điểm, nhưng nào cũng đoán sai thì đáng suy ngẫm, với y chơi bài chín mạt chược, đều là một bộ bài đ.á.n.h thành nát bét. Loại quả thực đại khí vận, nhưng mà...”

Còn xong, cách đó xa vang lên một tiếng lạnh.

“Bài chín, mạt chược, dán giấy?”

Hai theo tiếng , liền thấy một bước từ trong bóng tối, bước chân mang theo sát khí, ánh mắt hung tợn trừng mắt .

Nụ môi Nguyên Tiềm cứng đờ.

“... Từ, Từ sư ?”

Từ Nam Hàm lạnh lùng : “Ta cho hai ngươi chạy ba dặm đường?”

Nguyên Tiềm, Ô Bách Lí: “...”

Nguyên Tiềm gượng: “Sư ... đang đùa ?”

“Ta khuyên hai ngươi vẫn nên chạy bao xa thì bấy nhiêu .” Một giọng ôn hòa vang lên từ cây cách đó xa, Trang Linh Tu nhẹ nhàng ngự phong đáp xuống đất, thở dài, “Hắn đùa .”

Nguyên Tiềm là kẻ thức thời, lập tức thành khẩn nhận sai: “Từ sư thứ tội, hôm nay vốn chỉ định đưa đồng phục học cung cho thiếu quân, liên lụy thiếu quân Trừng Giới Đường chủ ý của ...”

“...” Trang Linh Tu á khẩu Nguyên Tiềm, “Nói thật đấy, chạy nhóc.”

Đứa nhỏ giỏi lựa lời khó để thế nhỉ?

Từ Nam Hàm vốn đang đếm ngược một trăm trong lòng, chợt đến “đưa quần áo”, lập tức tức sôi máu: “Ngươi cũng làm sư của Tiêu Tiêu chắc?!”

Nguyên Tiềm: “??”

Từ sư .

Rõ ràng là thiếu quân bắt làm linh sủng mà!

Thấy Từ Nam Hàm những nguôi giận, ngược như lửa đổ thêm dầu, Nguyên Tiềm rõ tội “dạy hư thiếu quân” thoát , bèn dùng xà đồng về phía Ô Bách Lí.

“Bách Lí, ngươi ...”

Lời còn xong, đầu thấy Ô Bách Lí biến mất từ lúc nào.

Nguyên Tiềm: “...”

Nguyên Tiềm hai lời, hóa thành nguyên hình biến mất trong bóng đêm.

Từ Nam Hàm vẫn còn đang đếm tại chỗ: “87... 86.”

Trang Linh Tu thì nguyên tắc như , hình như gió, lặng lẽ rời khỏi chỗ.

Chưa đến mười thở, nơi Nguyên Tiềm biến mất đột nhiên vang lên một tiếng rắn rít, tựa như mổ mật rắn .

Cây long não lớn nhất Văn Đạo học cung lẽ ngàn năm tuổi, tán lá xanh um tươi che cả bầu trời.

Trang Linh Tu mặc một bộ đạo bào học cung màu trắng mực phiêu diêu tựa tiên, lười biếng cành cây, vạt áo bay theo gió đêm, chống cằm, nhàn nhạt : “Ngươi khí vận của thiếu quân, đó còn theo một chữ ‘nhưng mà’...”

Trên cây long não khổng lồ, rắn đen vặn vẹo gần như đ.á.n.h thành một chiếc nơ bướm xinh , bảy vòng tám xoắn treo cành cây, đuôi cũng ngóc lên nổi.

Đầu con rắn đen khổng lồ gác chạc cây, mắt trông mong về phía Trang Linh Tu: “Sư , bảo cho chạy ba dặm ?”

Hắn còn chạy nửa dặm tóm .

Trang Linh Tu đưa tay vỗ nhẹ lên đầu rắn hai cái, ánh mắt dịu dàng: “Đứa nhỏ ngốc, chỉ thích cái tính ngây thơ dễ tin của các ngươi thôi, cứ tiếp tục giữ gìn, sớm muộn gì cũng lột da.”

Nguyên Tiềm: “...”

Nguyên Tiềm rũ rượi : “Sư thứ tội, dám nữa.”

“Trả lời câu hỏi của , sẽ tha cho ngươi.” Trang Linh Tu ôn hòa , “... ‘nhưng mà’ cái gì?”

Nguyên Tiềm do dự một lát: “Ta... làm lời sư là đang dọa ?”

Trang Linh Tu nhướng mày: “Ồ, thông minh , trẻ nhỏ dễ dạy.”

Nguyên Tiềm ngượng ngùng , lè lưỡi rắn: “Sư dạy dỗ .”

Trang sư vỗ đầu : “Ngươi bây giờ, là đợi Bất Bắc đuổi tới đ.á.n.h ngươi một trận mới ?”

“Nói, , !” Nguyên Tiềm thức thời, vội vàng .

Túc Hàn Thanh quả là đầu thai, cha là Huyền Lâm tiên quân lòng mang đại nghĩa, sư môn là những đại năng tu đạo tuyệt vời bất quần, y cưng chiều trong gấm vóc lụa là.

Một đại khí vận như , gặp vận rủi trong nhiều chuyện, ví dụ như thuyền đến nhập học tập kích, mua một chiếc phù vân già t.ử tế cũng tiểu nhân gây sự.

Người tu đạo bình thường ít nhiều cũng tin khí vận, nhưng thứ chung quy thấy, sờ , thật sự hư vô mờ mịt.

Cũng ít cho rằng đó chỉ là lời đồn vô căn cứ, tu đạo chính là mệnh do trời, nghịch thiên mà , c.h.ế.t ở cũng là chuyện bình thường, thể đổ cho khí vận .

Nguyên Tiềm cuồng tín khí vận.

“Khí vận của thiếu quân vẫn còn, nhưng theo như nhiều năm mê tín... khụ, nghiên cứu khí vận, thì lẽ y khác trộm mất khí vận.”

Trang Linh Tu khẽ cau mày: “Thứ gì thể trộm khí vận?”

“Không .” Nguyên Tiềm mới mười mấy tuổi, còn nghiên cứu đến mức độ trộm khí vận.

Trang Linh Tu trầm mặc hồi lâu, nhớ tới hôn ước Túc Hàn Thanh, : “Đạo lữ khế thì ?”

“Tất nhiên là .” Nguyên Tiềm , “Đạo lữ khế là do Thiên Đạo ban cho, thông qua song tu để cùng hưởng khí vận, thể trộm , đây là phản bội đạo, sẽ đày xuống Vô Gian Ngục.”

Trang Linh Tu như điều suy nghĩ.

Túc Hàn Thanh quanh năm ở Hàn Mang Uyển, ai thể thần quỷ trộm khí vận của y?

Chẳng lẽ Hàn Sơn Tông giở trò Hồng Án khế?

Hồng Án khế cũng tương tự như đạo lữ khế, nhưng là khế ước do Thiên Đạo ban cho.

Dám trộm khí vận của thánh vật Thiên Đạo, thật sự là to gan lớn mật.

Trong đôi mắt ôn hòa của Trang Linh Tu thoáng hiện một tia lệ khí.

Người của Hàn Sơn Tông đến Ô Thước Lăng, ngày mai cùng Từ Nam Hàm gặp Thích Giản Ý trong truyền thuyết .

câu trả lời , Trang Linh Tu nhảy xuống khỏi cây, thong thả ung dung sửa quần áo, xoay định .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nguyên Tiềm đang thắt thành mấy nút chặn : “Sư ! Trang sư !”

Trang Linh Tu đầu : “Ừm? Có chuyện gì ?”

“Ta khai báo tất cả sự thật .” Nguyên Tiềm nghẹn ngào, “Sư đại phát từ bi, cứu xuống ?”

Trang Linh Tu thở dài: “Đứa nhỏ ngốc, xuất sư làm đây, haiz.”

Nói xong, ung dung bỏ .

Nguyên Tiềm: “...”

Chẳng trách Thính Chiếu Bích, hễ nhắc đến “Trang Linh Tu” là bên cả đống lưu âm mắng là “Trang cẩu”.

... Thật .

*

Phật đường núi.

Y uống mấy ly rượu, cả say đến bất tỉnh nhân sự, trời tờ mờ sáng khát đến tỉnh giấc.

Xung quanh đều là thở an lòng, y trở , đưa tay khỏi rèm giường rũ bên mép giường, tùy ý giật giật ngón trỏ, gọi bạn sinh thụ lấy nước cho .

Bạn sinh thụ tối qua bỏ Lạc Ngô Trai, theo tới.

Y đợi nửa ngày thấy, lẩm bẩm ghé đống xiêm y, đầu mũi là mùi hoa bồ đề quen thuộc, ôm lấy bộ xiêm y hít một thật sâu, thỏa mãn trở định ngủ tiếp.

Một lát , y bật dậy, đồng t.ử co rút dữ dội, hoảng sợ chằm chằm chiếc giường rộng lớn.

Bóng tối tờ mờ sáng tan , ánh sáng xuyên qua mây mù mơ hồ chiếu sáng trai xá.

Khuôn mặt nhỏ của y trắng bệch giường, tầm mắt thể thấy là những bộ tố bào trắng như tuyết vứt lộn xộn.

Mấy ngụm rượu đến mức làm y quên hết, ký ức tối qua như sóng thần ập đến.

— Đi nổi, cõng .

— Rượu vị.

— Sư , sư ! Tìm xiêm y của !

Cuối cùng trong ký ức tối qua, tên ma men họ Túc làm trò mặt Sùng Giác, tung tăng ôm mấy bộ xiêm y giá áo , hoan hô nhảy nhót chạy về giường trong trai xá, thành kính vô cùng nghi thức mà cúi đầu giường.

“Vô Lượng Thiên Tôn A Di Đà Phật đạo pháp tự nhiên.”

Sau khi một câu chẳng , Túc thiếu quân bèn nghiêm mặt, ung dung ném bộ xiêm y trong lòng lên trời, để mặc cho mấy bộ tố bào bay lả tả như tiên nữ tung hoa rơi xuống giường.

Trên giường tràn ngập mùi hoa bồ đề, y ý mà cởi giày bò lên đống tố bào lộn xộn, cuộn tròn ngủ một cách thoải mái.

Túc Hàn Thanh: “...”

Túc Hàn Thanh: “!!!”

Y đau khổ rên rỉ một tiếng, gục đầu xuống giường, hận thể c.h.ế.t cho xong.

--------------------

Loading...