Phượng Hoàng Cốt - Chương 21: Cốt Phượng Hoàng

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:08
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa đêm canh ba, Lạc Ngô Trai bốc cháy.

Không ít học sinh còn đang thức khuya ôn bài, chợt ngẩng đầu thấy nơi chân trời xa rực lên sắc cam chói lọi, vội vàng lao cứu hỏa.

Chẳng bao lâu , phó sử Trừng Giới Đường cũng ngự phong mà đến.

Trang Linh Tu sắc mặt ngưng trọng, đang định cản .

Lại thấy một kết giới tựa như chiếc chén lưu ly chợt úp xuống, mạnh mẽ ngăn cách sự dò xét của thần thức, che đậy kín mít thở của cốt Phượng Hoàng, để lọt một tia nào.

Lần cốt Phượng Hoàng ập đến ào ạt, thậm chí còn hung hãn hơn mấy so với kiếp .

Cây bạn sinh ngăn cốt Phượng Hoàng, y mới ở trai xá một ngày thì nơi đây bùng lên ngọn lửa hừng hực.

Túc Hàn Thanh xem nhẹ mức độ phát tác của cốt Phượng Hoàng —— kiếp , ngọn lửa đó chỉ thiêu đốt từng tấc da thịt y chứ lan ngoài; như phát điên thiêu rụi ngàn dặm.

Cũng .

Túc Hàn Thanh mơ màng nghĩ, hy vọng thể c.h.ế.t hẳn, nhất là thể nghiền xương thành tro, hòa cùng bùn đất, để một nữa cuộc đời mục nát như địa ngục .

Bên tai là âm thanh ngọn lửa nuốt chửng vạn vật, Túc Hàn Thanh cuộn tròn tố bào của Sùng Giác —— đó dường như là một pháp y, lửa từ cốt Phượng Hoàng thiêu đốt như hề tổn hại.

Hương hoa bồ đề thoang thoảng vương vấn nơi thở.

Túc Hàn Thanh đầu óc choáng váng, nửa khuôn mặt vùi trong tố bào, trong cơn hoảng hốt dường như thấy Sùng Giác.

Chỉ là Sùng Giác mặc một bộ cà sa trắng như tuyết. Sau khi đột ngột xuất hiện giữa biển lửa, những ngọn lửa hung tợn xung quanh điên cuồng nhảy lên trong thoáng chốc, dường như đang kinh sợ .

Sùng Giác lạnh lùng liếc mắt.

Ngọn lửa cứng đờ, dọa sợ.

Người đàn ông trong bộ cà sa trắng như tuyết chậm rãi bước tới, mỗi khi tiến một bước, ngọn lửa sợ hãi lùi một bước. Đợi đến khi tới bên giường, ngọn lửa cốt hỏa trong Lạc Ngô Trai rộng lớn rút về trong cốt Phượng Hoàng bên trong cơ thể Túc Hàn Thanh.

Túc Hàn Thanh thiêu đến thần trí hôn mê, mờ mịt Sùng Giác, còn tưởng rằng là ảo giác.

Đầu óc gần như thiêu thành một mớ hồ đặc, thể suy nghĩ, y chỉ ngây ngốc ôm chặt xiêm y , dường như sợ cướp mất.

Cốt Phượng Hoàng tuy ngủ yên trở , nhưng quá mức hung hiểm, nếu kịp thời trấn áp, e rằng lúc nào cũng nguy hiểm.

Sùng Giác xuống bên giường, vẫy tay với Túc Hàn Thanh đang ở trong góc.

“Lại đây.”

Túc Hàn Thanh ôm xiêm y càng chặt, hốc mắt đỏ hoe nỉ non: “Không, cho ngươi, ngươi cướp nó, nó là của .”

Sùng Giác: “……”

Ngọn lửa trong mắt Túc Hàn Thanh vẫn lui.

Cốt Phượng Hoàng vẫn còn như hổ rình mồi, chỉ chờ Sùng Giác rời là sẽ trỗi dậy nữa.

Sùng Giác dường như thở dài một tiếng.

Hắn tiện tay vẫy một cái, hình Túc Hàn Thanh đột nhiên lơ lửng , theo một tiếng kinh hô mà ngã xuống bên cạnh Sùng Giác.

Túc Hàn Thanh vội vàng giãy giụa, đầu óc thể suy nghĩ, cũng nghĩ thế nào mà ôm mớ xiêm y lộn xộn hung hăng hít một , định làm Sùng Giác hổ để thuận lợi ép lui .

Sùng Giác: “?”

Thấy Sùng Giác hề lay động, Túc Hàn Thanh nhe răng, hung tợn hít liền tám .

Sùng Giác: “……”

Sùng Giác hiểu lắm hành vi của trẻ tuổi bây giờ, chỉ cho rằng Túc Hàn Thanh đang sốt mê man, bèn duỗi tay nhẹ nhàng điểm một cái lên giữa vầng trán nóng rực của thiếu niên.

Đang định truyền linh lực thức hải, Túc Hàn Thanh quyến luyến chút lạnh , hai tay ôm chặt lấy cánh tay mặt, mật cọ nhẹ gương mặt nóng rực mặt trong cổ tay Sùng Giác.

Tay Sùng Giác bỗng chốc dừng .

“Thúc phụ……”

“Sùng, Sùng Giác.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Túc Hàn Thanh như kẻ say rượu, lúc thì gọi “Thúc phụ”, lúc đại nghịch bất đạo gọi thẳng tên của Thế Tôn, thậm chí dường như còn thêm một câu tiếng Phất Lệ tộc, thì thầm đang mắng cái gì.

Sùng Giác khẽ cụp mắt, linh lực màu xanh nhạt trong lòng bàn tay chậm rãi ngưng tụ, xoay tròn ngừng trong hư .

Rất nhanh, trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một nửa miếng ngọc bội.

Nếu lúc Túc Hàn Thanh còn tỉnh táo, chỉ cần liếc mắt một cái là thể nhận , miếng ngọc chính là miếng mà kiếp Sùng Giác đưa cho y đeo bên hông.

Chẳng qua vết rạn nhỏ miếng ngọc bội kiếp là ở bên trái, kiếp là bên .

Con ngươi Sùng Giác trong vắt, động tác nhẹ nhàng chậm rãi mà búng ngón tay.

Nửa miếng ngọc bội nhẹ nhàng bay đến vị trí đan điền của Túc Hàn Thanh, theo một tia sáng xanh lóe lên biến mất, nó lặng lẽ dung nhập nội phủ của y.

Trong phút chốc, ngọn lửa cốt Phượng Hoàng đang thiêu đốt trong kinh mạch như sắt nóng chìm xuống biển, ầm một tiếng tan biến còn dấu vết, chỉ để nội phủ vết thương chồng chất, đầy những dấu cháy.

Túc Hàn Thanh vốn còn đang ôm tay Sùng Giác để hấp thu lạnh, khi thức hải nổ tung ầm ầm, y nức nở một tiếng miễn cưỡng ngất .

Sùng Giác rút tay , mặt trong cổ tay mặt Túc Hàn Thanh làm bỏng đến ửng đỏ.

Gương mặt dường như trẻ một chút, rũ mắt chăm chú gương mặt say ngủ của Túc Hàn Thanh hồi lâu mới dậy định rời .

Chỉ là khi định rời , ánh mắt Sùng Giác dừng tố bào mà Túc Hàn Thanh đang ôm chặt, trong mắt thoáng hiện lên một vẻ phức tạp khó thành lời.

Đứa nhỏ

Vạn đừng con đường lầm lạc đắn nào nữa thì .

*

Lạc Ngô Trai đột nhiên bốc cháy, đến nửa canh giờ ngọn lửa biến mất trong nháy mắt, chuyện chỉ trong một đêm truyền khắp học cung rộng lớn.

Túc thiếu quân quanh năm dưỡng bệnh ở Ứng Húc Tông vốn thần bí khó lường, mới nhập học nổi danh gần xa vì tay đ.ấ.m chân đá Triệu Dữ Từ, trở thành bá vương mới, còn Tu Di Sơn Thế Tôn hết mực sủng ái.

Bây giờ thì , lễ nhập học qua, trai xá suýt thiêu rụi.

Các học sinh càng thêm hứng thú với Túc Hàn Thanh.

Chỉ là lúc , “bá vương mới” biến thành con mèo bệnh, uể oải giường trong trai xá của Từ Nam Hàm, ngay cả sức để chuyện cũng .

Từ Nam Hàm hôm qua một phen kinh hãi, thức trắng cả đêm canh chừng bên cạnh Túc Hàn Thanh, buổi học sáng sớm cũng , hận thể nhét y trong túi, để y rời khỏi tầm mắt .

“Ăn mứt hoa quả ?”

Cốt Phượng Hoàng hung hãn từng , nóng trong xương cốt Túc Hàn Thanh nhất thời tan , y sốt cao li bì trong màn giường che sáng, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không ăn.”

Từ Nam Hàm lấy khăn ướt lau mồ hôi trán y, mày nhíu chặt .

Độc Phụ Cốt quá cổ quái, cũng dám truyền linh lực linh mạch, chỉ thể dẫn hàn khí của Thôi Ngôi Chi ngàn năm ở bên cạnh rót trong màn giường, mong làm cho Túc Hàn Thanh dễ chịu hơn một chút.

Túc Hàn Thanh Từ Nam Hàm lo lắng, cố gắng gượng dậy tinh thần: “Trang sư , thấy ?”

Từ Nam Hàm : “Không , hôm qua khi ngươi thoát hiểm thì vội vàng rời , .”

Túc Hàn Thanh “ừ” một tiếng.

Từ Nam Hàm cho y uống mấy viên linh đan Thôi Ngôi Chi, dường như dùng lời lải nhải để xua tan sự nôn nóng trong lòng.

“Có ăn thêm chút linh đan ? Thôi Ngôi Chi ngàn năm hình như chút tác dụng?

“Độc cũng quá bá đạo, cả Lạc Ngô Trai gần như ngọn lửa thiêu rụi, may mà Thế Tôn kịp thời đến.

“Nghe tầng mười ba của Văn Đạo tế một cây Bất Tẫn Thảo, đến lúc đó sẽ thẳng đến tầng mười ba của bí cảnh, tu vi của ngươi yếu thì cứ dạo ở tầng ba là .”

Vừa đến “tầng mười ba”, Túc Hàn Thanh đang ốm yếu bỗng như hồi quang phản chiếu, vươn tay nắm chặt lấy tay Từ Nam Hàm, gắng sức : “Không… Không !”

“Bí cảnh mười lăm tầng, tu vi của đến Nguyên Anh, tầng mười ba sẽ nguy hiểm .”

Túc Hàn Thanh hốc mắt đỏ hoe, vẫn gắng gượng chống dậy níu lấy : “Sư ! Đừng tầng mười ba!”

Từ Nam Hàm vội vàng đỡ y xuống, cũng tranh cãi với một bệnh.

“Được , , yên , đừng cử động lung tung.”

Túc Hàn Thanh ngấn lệ xuống, như kẻ ngây dại, vẫn lẩm bẩm “đừng tầng mười ba”, ngay cả khi chìm giấc ngủ cũng thỉnh thoảng buột miệng một câu, dường như đang chìm trong một cơn ác mộng thể tỉnh .

Từ Nam Hàm sờ trán y, vẫn còn nóng rực.

Thằng nhóc vốn dĩ đầu óc lanh lợi, Từ Nam Hàm sợ y sốt đến hỏng mất, đang suy nghĩ nên đến Huyền Hồ Trai tìm đến xem , thì truyền âm từ ngoài phòng đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-21-cot-phuong-hoang.html.]

“Từ sư mạnh khỏe, là Cung Phù Cừ của Huyền Hồ Trai.”

Từ Nam Hàm , vội bước nhanh khỏi trai xá.

Dưới bóng cây chương, Cung Phù Cừ và một nữ tu che mặt bằng lụa trắng đang đó, dáng như ngọc, nàng cúi hành lễ với Từ Nam Hàm.

“Từ sư .”

Từ Nam Hàm từng học lớp của Huyền Hồ Trai, chỉ nữ tu bên cạnh Cung Phù Cừ dáng thướt tha, như tranh vẽ, trang điểm che mặt, liền nàng chính là t.ử của Chu chân nhân ở Thượng Uyển Châu.

—— tiểu y tiên, Chu Cô Xạ.

Nghe tiểu y tiên 6 tuổi thuộc làu tất cả y thư trong Tàng Thư Lâu của Thượng Uyển Châu, bảy tuổi hành nghề y thì diệu thủ hồi xuân, chỉ cần liếc mắt là thể bệnh trạng, thể là kỳ tài ngút trời.

Tạ Thức Chi từng nghĩ đến việc mời tiểu y tiên đến chẩn trị độc Phụ Cốt cho Túc Hàn Thanh, ngờ bây giờ Chu Cô Xạ chủ động tìm đến.

Cung Phù Cừ ôn tồn : “Hôm nay thiếu quân bệnh nặng, y thuật của Cô Xạ thể sánh với Chu chân nhân, nên đến xem thể giúp thiếu quân …”

Nàng còn hết lời khách sáo, thiếu nữ che mặt thẳng vấn đề, cắt ngang lời nàng.

“Phụ Cốt, kỳ độc, hứng thú, để xem.”

Từ Nam Hàm: “……”

Cung Phù Cừ: “……”

Cung Phù Cừ kéo tay Chu Cô Xạ, thấp giọng : “Lúc đến dạy ngươi thế nào?”

Đôi mắt hạnh lộ bên ngoài của Chu Cô Xạ dường như mờ mịt trong chốc lát, nhanh chóng gật đầu, như đang trả bài: “Ta lo lắng cho Túc thiếu quân, chẩn trị cho y, xin hỏi, ?”

Từ Nam Hàm: “……”

Từ Nam Hàm đang lo lắng về độc của Túc Hàn Thanh, làm thể từ chối, đang định gật đầu đồng ý.

Trang Linh Tu đến từ lúc nào, một tay kéo Từ Nam Hàm lưng, ôn tồn : “Thiếu quân ngủ , là hai vị tiên t.ử chọn ngày khác đến nhé.”

Từ Nam Hàm nhíu mày.

Cung Phù Cừ sững sờ, nhận đây là một cách từ chối khéo, cũng tức giận, dù các nàng mời mà đến phép.

“Không , thiếu quân vẫn nên dưỡng bệnh cho .”

Nàng đang định kéo Chu Cô Xạ , thấy cô nương che mặt nghiêng đầu, nghi hoặc : “Là thật sự ngủ , chúng xem?”

Cung Phù Cừ: “……”

Trang Linh Tu: “……”

Cô nương , chuyện thẳng thắn thật.

Mặt Cung Phù Cừ đều đỏ lên, với hai vị sư , vội vàng kéo Chu Cô Xạ ý tứ chạy .

Đợi hai , Từ Nam Hàm mới khó hiểu : “Đó là tiểu y tiên của Thượng Uyển Châu, để nàng chẩn trị cho Tiêu Tiêu thì trăm lợi hại, ngươi nghĩ thế nào ?”

Trang Linh Tu cả đêm ngủ, dường như bôn ba từ đó trở về, mày mắt mang theo vẻ mệt mỏi.

Hắn thấp giọng : “Từ nay về , đừng để bất kỳ ai bắt mạch cho tiểu thiếu quân.”

Từ Nam Hàm cau mày: “Có ý gì?”

Trang Linh Tu đáp mà hỏi : “Ngươi tin ?”

Từ Nam Hàm thẳng mắt Trang Linh Tu hồi lâu, mới mất kiên nhẫn dời tầm mắt : “Chờ ngày nào đó ngươi học cung Văn Đạo xóa tên, thấy cái thói úp úp mở mở của ngươi cũng đủ để ngươi trở thành giàu nhất Quan Đào Bảng đấy.”

Nói xong, phất tay áo trong trai xá.

Trên khuôn mặt mệt mỏi của Trang Linh Tu cuối cùng cũng lộ một nụ , vui vẻ đuổi theo.

Túc Hàn Thanh trong phòng vốn ngủ say, nhưng khi Từ Nam Hàm trở về cảm thấy y bắt đầu sốt cao, lúc còn thể dùng mu bàn tay áp , lúc chạm bỏng đến rụt , căn bản thể đụng .

Túc Hàn Thanh mơ màng mở mắt: “Sư …”

Từ Nam Hàm vội chịu đựng cơn bỏng rát mà vuốt má y để lau mồ hôi: “Sư ở đây.”

“Sư , khó chịu quá.” Tròng mắt Túc Hàn Thanh tan rã, thần trí cũng còn tỉnh táo, y nức nở , “Sư tại đến lo cho ? Sư cần nữa…”

Trái tim Từ Nam Hàm như một bàn tay bóp chặt, đau xót.

—— dường như một thời điểm nào đó, thật sự bỏ rơi Túc Hàn Thanh.

“Ngươi sốt mê man .” Từ Nam Hàm cố gắng hạ giọng thật nhẹ, tay bỏng đến đỏ bừng vẫn quản phiền phức mà vuốt ve má Túc Hàn Thanh, “Sư mặc kệ ngươi ? Từ nhỏ đến lớn mặc kệ ngươi bao nhiêu , nào làm thật ?”

Túc Hàn Thanh ngơ ngác .

, chính vì làm , nên mới đến bí cảnh tầng mười ba c.h.ế.t thây.

Nước mắt trong mắt Túc Hàn Thanh chậm rãi lăn dài theo khóe mắt: “Sư … Đừng lo cho .”

Từ Nam Hàm nhịn : “Lúc thì bảo lo, lúc cho lo, khó chiều như ?”

Túc Hàn Thanh sốt mê man, lúc thì lẩm bẩm “Sư tại mặc kệ ”, lúc là “Sư đừng đ.á.n.h , sẽ lời”.

Khó khăn lắm mới yên nửa ngày, y thét lên chói tai, bịt chặt lấy tai , gào đến tê tâm liệt phế: “Sư ! Sư đến đòi mạng ! Huynh đầu của ——”

Từ Nam Hàm đành ôm y lòng, nhẹ nhàng đung đưa như lúc nhỏ dỗ y ngủ.

“Không quỷ, sẽ ai đến đòi mạng ngươi , ở đây che chở cho ngươi, ai đến cũng làm hại ngươi.”

Túc Hàn Thanh đầu tóc bù xù, chật vật chịu nổi, mặt đầy nước mắt, trông chút điên loạn, cuộn tròn trong lòng Từ Nam Hàm lúc lúc sợ, lúc phát điên lên còn c.ắ.n ngón trỏ của đến rướm máu.

Từ Nam Hàm gần như y làm bỏng đến phát ngứa, cuối cùng vẫn là Trang Linh Tu nổi nữa, mạnh mẽ bắt buông .

Túc Hàn Thanh phát điên một hồi, yếu ớt nhắm mắt .

Từ Nam Hàm chớp mắt y hồi lâu, cúi đầu thở dài trong im lặng.

“Có đối xử với nó tệ quá ?”

Luôn luôn dọa đ.á.n.h y, mới khiến Túc Hàn Thanh sốt đến mê man cực độ, vẫn còn sợ hãi kêu “Sư đừng đ.á.n.h ”.

Trang Linh Tu im lặng.

Ngay lúc Từ Nam Hàm cho rằng tên ch.ó cuối cùng cũng chịu làm mà an ủi một câu, thì Trang Linh Tu gật đầu : “ , nếu thiếu quân là sư của , nhất định sẽ cưng y lên tận trời. Y gây họa sẽ dọn dẹp, y g.i.ế.c sẽ phi tang. Đâu giống ngươi, luôn lời cay nghiệt, còn hung hăng đòi đ.á.n.h .”

Từ Nam Hàm: “……”

Từ Nam Hàm buồn bã : “Cút.”

Trang Linh Tu lườm một cái: “Tan học đến, tối nay canh giúp ngươi.”

Nói xong, nghênh ngang rời .

Từ Nam Hàm một lúc, thấy đốt ngón trỏ tay của Túc Hàn Thanh c.ắ.n đến một mảng m.á.u thịt be bét, m.á.u chảy một lúc vẫn ngừng.

Thấy vết thương sâu đến thấy xương ngón tay mảnh khảnh, Từ Nam Hàm cau mày.

Tên đối xử với bản cũng quá ác, c.ắ.n sâu như , tiểu ngốc t.ử đau ?

Từ Nam Hàm đang định dùng linh lực để cầm m.á.u cho y, thấy vết thương đột nhiên hiện lên một luồng linh lực.

Vết thương vốn cầm m.á.u bỗng chốc khôi phục như cũ, ngay cả một vảy m.á.u cũng để .

Từ Nam Hàm sững sờ.

*

Phật đường núi.

Sùng Giác một đệm hương bồ, áo trắng quét đất, năm ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng đang chuỗi Phật châu bằng ngọc xanh, lòng vướng bụi trần, nhắm mắt tụng kinh.

Đột nhiên, tiếng kinh văn im bặt.

Sùng Giác nhẹ nhàng mở mắt, cúi đầu xuống.

Trên đốt ngón tay đang chuỗi Phật châu, đột nhiên xuất hiện một vết thương sâu đến thấy xương do cắn, m.á.u đang từ từ rỉ .

Sùng Giác bình thản vết thương kỳ quái đó, tay trái nhẹ nhàng vỗ một cái, linh lực của kỳ Đại Thừa cuồn cuộn như biển, trong nháy mắt chữa lành vết thương dữ tợn.

Khớp xương tay trở nên trơn bóng.

“Cạch” một tiếng.

Một viên Phật châu bằng ngọc xanh khẽ qua.

--------------------

Loading...