Phượng Hoàng Cốt - Chương 150: Phiên ngoại 8 - Kiếp trước, Vô Gian Ngục 2 - Thiếp canh

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:31
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Túc Hàn Thanh và Sùng Giác trở về Lạc Ngô Trai.

Cây bạn sinh trong sân đang vươn cành lá về phía hoàng hôn, thấy Túc Hàn Thanh trở về liền vội vàng vui vẻ vươn những cành non quấn lấy cổ tay y.

Sùng Giác lạnh lùng liếc nó một cái.

Cây bạn sinh lập tức cứng đờ tại chỗ, sợ hãi thu cành non về.

Túc Hàn Thanh kéo Sùng Giác nhà, rầm một tiếng đóng cửa , túm vạt áo , nhích gần.

Sùng Giác bất giác siết chặt eo Túc Hàn Thanh, định làm gì đó cố gắng kìm nén xúc động, lực tay bỗng chốc trở nên dịu dàng, chỉ khẽ ôm y lòng một lát.

“Ngươi vui ?” Túc Hàn Thanh hỏi .

Chính Sùng Giác cũng , tay khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của Túc Hàn Thanh, thản nhiên đáp: “Không .”

Túc Hàn Thanh thấy vẫn còn giả vờ, tủm tỉm : “Vậy tìm Nguyên Tiềm và Bách Lí chơi .”

Con ngươi Sùng Giác co , cơn bực bội trong lòng lập tức càn quét thức hải, mất kiểm soát bắt lấy Túc Hàn Thanh, đè y lên cửa, sa sầm mặt cúi xuống hung hăng c.ắ.n lên môi y một cái.

Túc Hàn Thanh đau đến hít một .

Thoang thoảng ngửi thấy mùi m.á.u tươi bên môi, Túc Hàn Thanh tức giận : “Ngươi c.ắ.n rách miệng , để còn mặt mũi nào ngoài gặp nữa ?”

Sùng Giác đưa tay khẽ lau môi y, trầm giọng : “Còn ngoài ?”

Giọng điệu nhẹ bẫng, giống như khi, nhưng khi đối diện với ánh mắt gần như băng giá của , Túc Hàn Thanh hiểu chột , sợ ăn tươi nuốt sống , đành vuốt lông dỗ dành.

“Không ngoài nữa, ngoài cũng mang ngươi theo chứ.”

Câu đùa vẫn xoa dịu Sùng Giác, giơ tay bế ngang hình mảnh khảnh của Túc Hàn Thanh lên, sải bước phòng trong.

Túc Hàn Thanh hoảng hốt, vội : “Chúng về hậu sơn , Lạc Ngô Trai cách âm lắm, Nguyên Tiềm và Bách Lí… Ưm!”

Sùng Giác để y tên khác nữa, ném y lên giường tiện tay tạo một kết giới.

Keng.

Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí đang ở hai phòng bên cạnh nín thở hóng chuyện suýt nữa luồng linh lực đ.á.n.h bay ngoài, ngây một lúc lâu mới hồn, hai mặt .

Bọn họ cũng gan lén .

Có lẽ đúng như Túc Hàn Thanh suy đoán, càng gần Tết Nguyên Tiêu, Sùng Giác càng trở nên khác thường, thiện niệm và ác niệm vốn dung hợp vì tâm cảnh mà bắt đầu rối loạn.

Túc Hàn Thanh Sùng Giác dựng kết giới, nức nở c.ắ.n tay nhất quyết chịu lên tiếng, dồn đến phát hờn liền c.ắ.n .

Sùng Giác mặc cho y c.ắ.n cổ để phát tiết.

Hai vần vò đến kiệt sức, Túc Hàn Thanh chỉ cảm thấy mới nhắm mắt, chuông báo buổi sớm của học cung Văn Đạo vang lên. Y rõ ràng buồn ngủ mệt lả nhưng vẫn cố gắng gượng dậy để học.

Sùng Giác sớm phòng ngoài pha , trông như cả đêm ngủ.

Túc Hàn Thanh run rẩy đeo túi thơm bên hông, hai bước suýt nữa thì hai đầu gối mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất.

Một đêm hoang đường dường như đè nén chút bực bội của Sùng Giác, nét mặt ôn hòa, khôi phục dáng vẻ Thế Tôn cao thể với tới như thường ngày.

Sùng Giác phất tay, một luồng gió nhẹ cuốn Túc Hàn Thanh đến mặt , đẩy điểm tâm và bàn nhỏ qua.

Túc Hàn Thanh rã rời, ngay cả sức trừng Sùng Giác cũng , cầm lấy miếng điểm tâm nhai vài cái, uể oải : “Mặt thú chính là ngươi đó.”

Làm gì ai giường thì đổi đủ trò hành hạ , xuống giường vẻ quân t.ử ôn nhuận.

Người học lật mặt .

Sùng Giác mắng cũng giận, đưa tay gom mái tóc rối của Túc Hàn Thanh , dùng dây buộc tóc từng vòng buộc lên.

Túc Hàn Thanh ăn ngon miệng, ăn một lát liền buông đũa, chống bàn nhỏ dậy.

Thấy Sùng Giác dường như còn theo như hình với bóng, y giơ tay lắc lắc, nhướng mày : “Ta đeo Phật châu của ngươi mà, sẽ chạy , tan học liền chạy như bay về ngay.”

Sùng Giác vẫn dậy, thấy Túc Hàn Thanh trừng , bèn cầm mấy quyển sách lên: “Ta giảng bài.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Ồ.

Sau đó, chuyện dường như sóng yên biển lặng.

Sùng Giác cũng còn lúc nào cũng kè kè bên y, tan học còn cho phép y chơi cùng Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí, trông thế nào cũng giống ảnh hưởng bởi “Tết Nguyên Tiêu” kiếp .

Túc Hàn Thanh dần dần yên tâm.

chuyện tự sát kiếp đúng là làm t.ử tế cho lắm, khi tan học ngày Tết Nguyên Tiêu, Túc Hàn Thanh thu dọn đồ đạc vội vàng trở về Phật đường ở hậu sơn với Sùng Giác, ngay cả lời mời chơi của Ô Bách Lí và Nguyên Tiềm cũng từ chối.

Túc Hàn Thanh ngân nga khúc hát bước khỏi cửa Thượng Thiện học trai thì đột nhiên một bóng chặn đường.

Túc Huyền Lâm cà lơ phất phơ đưa tay, bàn tay to tùy tiện xoa đầu Túc Hàn Thanh, tủm tỉm : “Nguyên Tiêu , cha dẫn con ăn Nguyên Tiêu.”

Túc Nguyên Tiêu: “…”

Túc Huyền Lâm túm lấy y định ngự phong bay .

Túc Hàn Thanh vội : “Cha! Hôm nay , con về tìm…”

“Tìm Văn Kính Ngọc?” Túc Huyền Lâm u sầu .

Túc Hàn Thanh hổ gật đầu.

Nếu là đây, Túc Huyền Lâm sớm nổi trận lôi đình mắng , nhưng bao giao đấu với Sùng Giác, cũng tính tình của Túc Hàn Thanh, y mềm mỏng kiểu nào.

Túc Huyền Lâm la mắng, ngược còn giả vờ đau khổ đưa tay dụi khóe mắt, thở ngắn than dài: “Đêm giao thừa năm nay, con trai ngoan của đón giao thừa cùng Văn Kính Ngọc , đáng thương cho lẻ loi một , chỉ thể đối ẩm với trăng… Người nuôi con dưỡng già, chẳng lẽ Tết Nguyên Tiêu cũng rơi kết cục thê t.h.ả.m là một cô độc uống rượu ăn Nguyên Tiêu ? Ai, ai ai.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh là ăn mềm ăn cứng, những lời tuy là cha thêm mắm dặm muối, nhưng vẫn đau lòng, y vội : “Sẽ , chúng cùng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-150-phien-ngoai-8-kiep-truoc-vo-gian-nguc-2-thiep-canh.html.]

Túc Huyền Lâm: “Ai, ai ai, ai ai ai!”

Túc Hàn Thanh nghẹn lời một lúc, thấy Túc Huyền Lâm thật sự đồng ý, đành thăm dò: “Vậy… con về sớm một chút, nếu sẽ bỏ Sùng Giác một .”

Túc Huyền Lâm mặc kệ Sùng Giác sống c.h.ế.t , Túc Hàn Thanh đồng ý liền lập tức đổi bộ dạng đáng thương lúc nãy, đắc ý dào dạt tóm lấy con trai, gào thét ngự phong bay .

… Dẫn Nguyên Tiêu ăn Nguyên Tiêu.

*

Phật đường ở hậu sơn học cung Văn Đạo.

Sùng Giác rũ mắt truyền âm mà Túc Hàn Thanh gửi tới pháp khí đưa tin, hồi lâu mới khẽ nhắm mắt, tiện tay ném pháp khí lên bàn.

Hắn chuỗi Phật châu trong tay, cố gắng dùng linh lực để áp chế sự xao động và lệ khí trong lòng.

khó khăn lắm mới nhập định , thần thức đột nhiên rơi một vũng bùn thể thoát , chìm xuống từng tấc một.

Sùng Giác mơ thấy ký ức kiếp .

Trong Vô Gian Ngục, Túc Hàn Thanh ngày càng trầm lặng, chỉ cần ở đó thôi cũng đủ để lòng y như tro nguội. Lần duy nhất cảm xúc của y d.a.o động mạnh là khi gặp ác mộng ban đêm, luôn đẫm nước mắt suy sụp gọi “sư ”.

Sùng Giác an ủi y, nhưng chỉ nhận sự kháng cự càng kịch liệt hơn.

Sùng Giác hiểu y làm , do dự mãi quyết định tìm vị thần nữ nổi danh khắp Vô Gian Ngục để hỏi.

“Thần nữ” phạm tội gì mà đày xuống Vô Gian Ngục, nhưng dù năm đó phận nàng tôn quý đến , thì giờ đây cũng sa sút như một con lệ quỷ, một nửa hình và khuôn mặt hóa thành xương khô, từ trong huyết nhục mọc những đóa hoa đen nhánh kỳ quái.

Thần nữ xếp bằng trong vũng máu, hấp thụ linh lực trong m.á.u để duy trì sinh mệnh.

Sùng Giác khoanh tay dựa một cái cây khô, lười biếng nàng .

Người g.i.ế.c quá nhiều , tàn nhẫn độc ác, tính tình thần nữ tuy cổ quái nhưng vẫn sợ hãi theo bản năng, giọng khàn khàn: “… Các ngươi song tu?”

“Những lời , ngươi lọt tai câu nào ?” Sùng Giác nhướng mày, “Xem cái tai còn của ngươi cũng giữ nữa .”

Thần nữ vội ngắt lời: “Vậy các ngươi là đạo lữ ?”

Sùng Giác nhíu mày, vô cùng xa lạ với hai chữ : “Có ý gì?”

Lúc thần nữ mới hiểu vấn đề, vẻ từng trải mà vuốt ve đóa hoa bộ xương khô: “Nếu các ngươi song tu mà hợp tịch, thì chỉ là mối quan hệ ‘qua loa’ tầm thường thôi. Theo lời ngài , vị tiểu thiếu quân lẽ chỉ cho rằng ngài đối với chỉ d.ụ.c vọng…”

Sùng Giác : “Ta vốn dĩ d.ụ.c vọng với .”

Thần nữ nghẹn họng, thăm dò: “Vậy tại ngài để tâm đến việc tâm trạng vui vẻ ?”

Sùng Giác nhíu mày: “Có chuyện gì thì thẳng.”

Thần nữ ho khan, : “Vị tiểu thiếu quân tuổi còn nhỏ, mới từ nhân gian đến, nhất định tuân theo quy củ hợp tịch song tu của thượng giới — trong mắt , ngài chỉ xem là công cụ tiết dục, đối với đó là một sự sỉ nhục.”

Chịu nhục mười năm, làm thể vui vẻ cho ?

Sùng Giác càng nhíu chặt mày hơn.

Hắn bao giờ nghĩ đến việc làm nhục Túc Hàn Thanh.

“Vậy cách nào để cảm thấy đang sỉ nhục ?”

Thần nữ : “Chuyện đơn giản thôi, chỉ cần ngài hợp tịch với , danh phận thì là đạo lữ, song tu cũng danh chính ngôn thuận, thể là sỉ nhục .”

Sùng Giác như điều suy nghĩ, một lúc lâu mới hỏi: “Vậy hợp tịch thế nào?”

Thần nữ : “Vậy ngài… yêu thích ?”

Sùng Giác càng hiểu.

Nếu là mười năm , lẽ thể miễn cưỡng hiểu “thích” là như thế nào từ thiện niệm ở nhân gian, nhưng kể từ khi bế quan tỉnh mười năm , cắt đứt liên lạc với thiện niệm.

Trước đây Sùng Giác cho rằng thiện niệm cũng đang bế quan, mãi cho đến gần đây khi ý thức của ngày càng hỗn loạn, mới muộn màng nhận

Thì thiện niệm sớm ngã xuống.

Bản thể ngã xuống, chỉ là một sợi ác niệm vô của Vô Gian Ngục ngưng tụ thành xác mà thôi, sớm muộn gì cũng sẽ tan biến trong trời đất.

Hắn cái tâm địa từ bi xả quên kiểu “dù cũng sắp c.h.ế.t, thể làm lỡ Túc Hàn Thanh”, sống bao lâu, càng nhanh chóng hợp tịch với Túc Hàn Thanh trong thời gian còn .

Sùng Giác đưa một nửa ngọc giác bản mệnh của cho Túc Hàn Thanh, suy tính dường như còn thứ gì quan trọng hơn, bắt đầu nghĩ nếu moi t.i.m đưa cho Túc Hàn Thanh, liệu y dọa sợ .

Đứa trẻ đó tuổi lớn, dường như tiếp thu nổi những thứ m.á.u me đầm đìa như .

Thần nữ thấy Sùng Giác chìm suy tư, dường như định ở đây , mồ hôi lạnh của nàng túa , mau chóng tiễn vị sát thần , nghĩ ngợi lấy một bộ canh cũ nát đưa qua.

“Đại nhân, đây là thứ dùng khi hợp tịch ở nhân gian.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sùng Giác nhận lấy, lật qua lật , thấy đó một chữ nào: “Phải làm thế nào?”

“Viết tên của ngài và thiếu quân lên .”

Sùng Giác gật đầu, cuối cùng cũng đại phát từ bi rời khỏi động phủ của thần nữ.

Thiếp canh màu sắc tươi , thấy vui mừng, tuy cũ nát nhưng ảnh hưởng đến tổng thể.

Sùng Giác dùng linh lực tên Túc Hàn Thanh và tên lên đó, những lời chúc lành , vắt óc suy nghĩ cũng chỉ bốn chữ “Đồng sinh cộng tử”, cực kỳ sức lay động.

Viết xong, Sùng Giác hài lòng cất canh trong áo, ngự phong trở về cấm điện trong khu rừng khô héo.

Vừa đến gần, thấy các đạo tu từ nhân gian đang vây quét Túc Hàn Thanh, ép y giao xương Phượng Hoàng.

Túc Hàn Thanh đó với hình mảnh khảnh, trong con ngươi dường như sáng lên, còn vẻ suy sụp lòng như tro nguội thường ngày.

Sùng Giác, sớm chiều ở bên y, rõ, đó là hy vọng sống nhen nhóm, mà chỉ là sự tha thiết khi thấy cái c.h.ế.t cận kề mà thôi.

Bao năm qua, Túc Hàn Thanh lúc nào nghĩ đến việc thoát khỏi .

Con ngươi của Sùng Giác bỗng chốc nhuốm một màu đỏ tươi của lệ khí.

--------------------

Loading...