Phượng Hoàng Cốt - Chương 15: Học cung Văn Đạo

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:28:01
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt trời mọc từ núi Đông, nắng lên cao.

Đài Phong Hỏa gần Tháp Thông Thiên nhất cho lâu thuyền hạ xuống , đón những vẫn còn kinh hãi lên linh thuyền, tầng tầng lớp lớp hộ vệ đưa đến học cung Văn Đạo.

Bạn sinh thụ hủy hơn nửa, Túc Hàn Thanh cũng ảnh hưởng đôi chút, lên linh thuyền mệt mỏi .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lúc y tỉnh thì đến học cung Văn Đạo.

Chuyện lâu thuyền tấn công sớm lan truyền khắp tam giới, ồn ào huyên náo, phó chưởng viện của học cung Văn Đạo nổi trận lôi đình, hạ lệnh cho Trừng Giới Đường tra rõ việc .

Túc Hàn Thanh cầm ô, dáng vẻ còn ngái ngủ bước xuống từ linh thuyền, vẫn khoác tấm áo choàng mộc mạc của Sùng Giác.

—— Y vốn định một bộ y phục mới, nhưng hễ cởi áo của Sùng Giác là cái lạnh liền len lỏi tận xương tủy, Túc Hàn Thanh hết cách, đành khoác tấm áo choàng lúc, ngay cả khi ngủ cũng cởi.

Trang Linh Tu bên cạnh y, cảm khái : “Đêm qua may mà Thế Tôn, nếu tám phần chúng thật sự thăng thiên .”

Các tân học t.ử bên cạnh cũng ríu rít khen ngợi Trang sư xong sang ca tụng Thế Tôn, tiện thể khen cả Túc Hàn Thanh một phen.

Y đầu quanh: “Thế Tôn ?”

“Thế Tôn thể chung chiếc linh thuyền nhỏ với chúng , của Đài Phong Hỏa chuẩn riêng linh thuyền cho ngài .” Trang Linh Tu , “Linh thuyền đó nhanh hơn một chút, lẽ giờ ngài về đến học cung .”

Đang thì một vội vã tới linh thuyền.

“Tiêu Tiêu!”

Túc Hàn Thanh thấy lập tức tỉnh táo, vội ló đầu .

Từ Nam Hàm đang linh thuyền, từ lúc tin lâu thuyền tấn công, thức trắng đêm ngủ, trong lòng áy náy sợ hãi, oán hận bản nên để y lâu thuyền một .

May mà Túc Hàn Thanh , nếu Từ Nam Hàm sẽ ân hận cả đời.

Linh thuyền lơ lửng cách mặt đất một trượng, Túc Hàn Thanh vốn xuống bằng thang, nhưng lúc y chẳng thèm để ý, vui mừng khôn xiết mà nhảy thẳng xuống.

“Sư !”

Từ Nam Hàm giật , vội vàng tiến lên đỡ lấy y.

Chiếc ô trong tay y giảm bớt lực rơi, y nhẹ bẫng như một chiếc lá khô đáp lòng sư , vui mừng khôn xiết: “Sư thật sự đến đón , bỏ mặc .”

Từ Nam Hàm cốc đầu y một cái, giận dỗi : “Ta bỏ mặc ngươi bao giờ?”

Túc Hàn Thanh ngẩng đầu ngây ngô.

“Đi thôi.” Từ Nam Hàm nhận lấy ô che cho y, xót đứa trẻ choắt con đầu ngoài gặp nạn lớn, “Chưởng viện lễ nhập học hôm nay hoãn , sẽ tổ chức , giờ đến chỗ sư ngủ một giấc cho hồn vía , đợi tối đến dẫn ngươi chơi.”

Túc Hàn Thanh vốn chẳng thấy sợ hãi gì, nhưng y cực kỳ thích dáng vẻ lo lắng của Từ Nam Hàm, bèn gật đầu lia lịa: “ , hồn vía của bay mất , đúng là cần bình tĩnh .”

Hai sánh vai định rời .

Trang Linh Tu ảo não : “Xin làm phiền, ở đây vẫn còn một sống đang thở đây .”

Từ Nam Hàm đầu , thấy mái tóc trắng như tuyết của Trang Linh Tu, bèn lạnh : “Ngươi mà xuất thêm một kiếm nữa thì đúng là hết thở thật đấy. Vừa sẽ nhặt xác cho ngươi, tự tay khắc bia mộ, đề chữ ‘cưỡi ch.ó siêu sinh’.”

Trang Linh Tu thở dài: “Hết thở thật là chuyện nhỏ...”

Túc Hàn Thanh: “…”

Đây mà là chuyện nhỏ ?

Trang Linh Tu tiếp: “... C.h.ế.t nhất là, lâu thuyền hủy một nửa, tối nay đến Biệt Niên Niên một chuyến để tạ tội với sư .”

Từ Nam Hàm lạnh: “Đáng đời ngươi.”

Nói xong, liền nắm tay Túc Hàn Thanh kéo .

Trang Linh Tu chẳng vẻ gì là thương nặng, sải bước như bay đuổi theo: “Nam Hàm, Bất Bắc, ngươi với như , chắc chắn sẽ Biệt Niên Niên cùng đúng ?”

Từ Nam Hàm mặt mày sa sầm: “Đừng mơ, tối nay đưa Tiêu Tiêu dạo học cung.”

“Dù bốn năm tới đều ở học cung, lo gì thời gian dạo.” Trang Linh Tu khuyên nhủ hết lời, “Với , đầu tháng chín là đến Văn Đạo tế , chẳng lẽ ngươi định đưa thiếu quân đến Biệt Niên Niên sắm sửa vài món pháp khí ?”

Từ Nam Hàm lạnh lùng liếc : “Ứng Húc Tông của thiếu gì pháp khí, việc gì đến Biệt Niên Niên mua?”

Trang Linh Tu nghĩ ngợi : “Pháp khí che nắng?”

Từ Nam Hàm nhíu mày.

Trang Linh Tu thấy tác dụng, vội vàng tiến lên khoác vai Từ Nam Hàm: “Ta Biệt Niên Niên gần đây mới một loại pháp khí kiểu mới, chỉ cần đội lên đầu là thể che nắng, tiện lợi vô cùng.”

Từ Nam Hàm nghi ngờ tên đang lừa : “Sao ?”

“Ngươi suốt ngày chỉ chú ý xem đầu thương nào kiểu mới, tua thương là đuôi ngựa đuôi tê giác, làm gì thời gian quan tâm đến chuyện khác?” Trang Linh Tu , “Phù vân già đó giá cao ngất, chỉ lừa... , chỉ kiếm tiền của các tiểu thư tiên t.ử trong đại tông phái, ngươi .”

Từ Nam Hàm chút động lòng.

tháng chín cũng là Văn Đạo tế, linh dù tuy thể che nắng, nhưng giương ô tranh đoạt linh vật thì thật sự vướng víu.

Trang Linh Tu vẻ mặt mong chờ .

Từ Nam Hàm Túc Hàn Thanh đang ngoan ngoãn ô, một lúc lâu mới lườm Trang Linh Tu một cái: “Ta chỉ phường thị, tạ tội với ngươi.”

Trang Linh Tu lúc mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, : “Được , đến lúc đó ‘phù vân già’ của thiếu quân để trả linh thạch.”

Túc Hàn Thanh đang định cần, Từ Nam Hàm xen : “Được đó Tiêu Tiêu, chúng mua một đống phù vân già, mỗi ngày đổi một cái. Món quà lớn như , còn mau cảm ơn sự hào phóng của Trang sư ?”

Khóe miệng Trang Linh Tu cứng đờ.

Người mua phù vân già ít, nhưng những để ý làn da trắng tuyết phơi đen thường là các nữ tu sống trong nhung lụa của các đại tông phái, họ quan tâm đến linh thạch, nên giá đặt cao đến mấy cũng mua.

Từ Nam Hàm đây là c.h.é.m .

Túc Hàn Thanh lời sư nhất, vui vẻ : “Đa tạ Trang sư hào phóng.”

Trang Linh Tu: “…”

Sớm thế thà c.h.ế.t quách lâu thuyền cho xong.

Học cung Văn Đạo là học cung một của Ô Thước Lăng, tọa lạc ở sườn Đông Bắc của lăng tiên quân, lưng tựa dãy núi trập trùng cao chọc trời, một con sông lớn chảy ngang qua học cung rộng lớn đổ biển.

Linh thuyền của Đài Phong Hỏa đỗ trong học cung, Túc Hàn Thanh theo Từ Nam Hàm qua một rừng đào bất tận, chẳng mấy chốc sương mù giăng kín trời, phân biệt phương hướng.

Từ Nam Hàm : “... Điểm của ngươi trừ gần hết , Văn Đạo tế còn nổi ?”

“Ta vốn chỉ còn hai điểm, còn trông mong làm bạn sử thể kiếm thêm một điểm, gom đủ ba điểm để Văn Đạo tế.”

Trang Linh Tu gần như chìm trong sương mù, giơ tay sờ trán, thở dài : “Giờ thì toi , lâu thuyền hủy, còn thả tân học t.ử như diều, phó chưởng viện trừ điểm của là yêu thương lắm , thể cho Văn Đạo tế ?”

Từ Nam Hàm nhướng mày: “Ngươi linh vật gì , lấy giúp cho.”

“Quả Tầng Thứ Bảy, ba quả.” Trang Linh Tu đầy thâm tình, “Nam Hàm, nhất định sẽ phụ ngươi.”

Từ Nam Hàm một cách lạnh lùng vô tình: “Một ngàn linh thạch, cộng thêm nửa điểm.”

Trang Linh Tu: “…”

Phượng Hàn Thanh thấy hai vẫn còn tâm trạng đùa cợt, cũng quan tâm đến màn sương mù xung quanh, ngoan ngoãn nắm tay Từ Nam Hàm cúi đầu về phía , chẳng sợ dẫn xuống mương.

Vừa mười ba bước, trong sương mù mơ hồ truyền đến ba tiếng linh thạch vỡ vụn.

Bản mạng ấn bên hông Túc Hàn Thanh đột nhiên nóng lên, ngay đó, sương mù xung quanh như thể kiểm tra xong phận, lặng lẽ gió thổi tan .

Mây tan sương tan, những cánh hoa theo gió cuộn lên trung lả tả rơi xuống.

Cuối rừng đào chính là học cung nhất tam giới.

Vì lưng tựa núi sông, pháp trận linh thạch hỗ trợ, nên đến gần cảm nhận linh lực nồng đậm ngừng len lỏi linh cốt.

linh thuyền chở tân học t.ử từ trời hạ xuống, nườm nượp ngớt, sân rộng cổng học cung bày đầy các quầy hàng nhỏ, ít sư sư tỷ trong học cung tươi rạng rỡ chào đón một đám thiếu niên non nớt hố lửa... học cung, vẻ mặt đầy trìu mến.

Túc Hàn Thanh bao giờ thấy nhiều như , y nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ Nam Hàm, giấu vẻ tò mò, chỉ hận thể mọc thêm tám đôi mắt.

Hôm nay gió lớn, dòng sông róc rách chảy qua cổng học cung, bên cạnh cắm đầy những lá cờ mang hoa văn Ô Thước bay phấp phới trong gió, khí thế vô cùng.

Túc Hàn Thanh đầy khao khát từng lá cờ, nét chữ như sắt vẽ bạc câu, rồng bay phượng múa, luyện mấy chục năm mới công lực như , nhưng nội dung thì

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-15-hoc-cung-van-dao.html.]

“Học cung Văn Đạo, ôn hòa, lương thiện, tiết kiệm, khiêm nhường”

“Bốn năm bảy điểm rưỡi, sai một ly, ngàn dặm lệ máu. Cha , hài nhi bất hiếu”

—— Phía còn một hàng chữ nhỏ xíu: “Chạy mau! Nghe sư sư tỷ khuyên một câu, bây giờ thôi học vẫn còn kịp!”

“Phó chưởng viện đúng!”

“Trùng tu tám năm, sư thành sư trưởng dạy , thật đáng buồn, đáng

Túc Hàn Thanh: “?”

Y chút nghi ngờ đầu óc của đám học trò học cung Văn Đạo bình thường nữa.

Từ Nam Hàm dẫn Túc Hàn Thanh tìm sư tỷ tiếp đãi để lấy bản mạng ấn và thẻ dự thi.

Sư tỷ bận tối mắt tối mũi, ánh mắt lướt qua bản mạng ấn của Túc Hàn Thanh thì khựng , kinh ngạc y.

Đồ đằng của Ô Thước Lăng chính là chim Ô Thước, thường chỉ đầu Quan Đào Bảng của Ô Thước Lăng mới tư cách dùng hình Ô Thước, ví dụ như ấn của học sinh học phủ nhất là học cung Văn Đạo thì khắc hình Ô Thước, thư báo của môn phái nhất là Ứng Húc Tông cũng là Ô Thước…

Trong lúc sư tỷ còn đang ngẩn , ngọc bài học trò màu vàng bên cạnh khắc xong, đó đề: Túc Hàn Thanh.

Ở góc ngọc bài khắc ba con chim Ô Thước cực nhỏ, trông như vật sống đang bay lượn linh động.

Lúc sư tỷ mới nhận , thì vị chính là vị tiểu thiếu quân quanh năm bế quan ngoài của Ứng Húc Tông.

“Thiếu quân đợi lâu.” Sư tỷ khẽ gật đầu, đưa lệnh bài t.ử cho y, “Trai xá của ngài ở Lạc Ngô Trai, dùng t.ử ấn là thể .”

Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn nhận lấy: “Đa tạ sư tỷ.”

Thấy tiểu thiếu quân và Từ Nam Hàm rời , sư tỷ “chậc” một tiếng.

bên cạnh hỏi nàng: “Sao ?”

“Trước thiên chi kiêu t.ử của Cựu Phù Lăng, tiểu thiếu quân của Ô Thước Lăng.” Sư tỷ lười biếng : “Không đơn giản , e là chúng sắp kịch để xem .”

*

Túc Hàn Thanh đến Lạc Ngô Trai, dù mới lễ nhập học, chi bằng bằng lúc nào cũng bám dính lấy sư .

Sau khi học cung, khắp nơi đều là phong cảnh tú lệ, trường học xây dựng nguy nga, chạm trổ tinh xảo, kiến trúc giống với Ứng Húc Tông, mấy con chim Ô Thước bay qua đầu.

Túc Hàn Thanh ngẩng đầu ngớt.

Từ Nam Hàm : “Trong học cung ngự phong, Trừng Giới Đường bắt thì xong .”

Vừa dứt lời, liền thấy bên bờ sông cách đó xa, một mặc hắc y ngược gió, dải lụa buộc tóc màu đỏ dường như thêu một ký hiệu nào đó.

Túc Hàn Thanh còn kịp kỹ, thấy trở tay lấy một cây cung lấp lánh rực rỡ, hai ngón tay ngưng tụ một luồng linh lực, đó kéo căng dây cung, khẽ giơ tay nhắm mấy con chim Ô Thước trời.

Ô Thước là đồ đằng của Ô Thước Lăng, làm hại nó là đại bất kính.

Túc Hàn Thanh khẽ nhíu mày, còn kịp nghĩ nhiều, thấy buông tay, linh lực theo dây cung gào thét bay .

“Bụp” một tiếng trúng ngay con Ô Thước ở giữa.

Con Ô Thước kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết rơi thẳng xuống.

Túc Hàn Thanh: “A…”

Y còn “A” xong, thấy “con Ô Thước” rơi xuống đất đột nhiên biến thành một nam nhân mặc y phục tử, thê t.h.ả.m ngã sấp mặt xuống đất thành hình chữ X.

“A ——!”

Túc Hàn Thanh: “???”

“Mẹ nó.” Người định hóa thành Ô Thước để ngự phong trốn khỏi tai mắt của Trừng Giới Đường ôm trán, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nam nhân bên bờ sông, “Đồ chó, ngươi mà rơi tay , thì đơn giản chỉ là nhảy một điệu vũ nóng bỏng như !”

Nam nhân xinh nhếch mép , nốt ruồi lệ ở đuôi mắt như mang theo vệt máu: “Ai nha, sợ quá .”

Sau đó biến sắc, Trường Không trong tay hóa thành một cây roi rắn đen nhánh, mặt cảm xúc : “Nửa năm treo cổ đ.â.m họng thi Trừng Giới Đường, chính là vì ngày hôm nay! Người ! Lôi đến Trừng Giới Đường, sẽ mang thù riêng tự tay quất c.h.ế.t .”

Mấy tuân lệnh, hùng hổ lôi .

Từ Nam Hàm và Trang Linh Tu xem đến khoái chí.

Túc Hàn Thanh thì chút ngơ ngác.

Ôn hòa, lương thiện, tiết kiệm, khiêm nhường… ?

Học cung ... dường như giống lắm với những gì y tưởng tượng.

*

Học cung Văn Đạo, đỉnh núi .

Mấy con Ô Thước sải cánh đáp xuống một cây ngô đồng, một bước lên bậc thang núi, bóng cây lờ mờ đổ xuống khuôn mặt thanh tú.

Phó chưởng viện của học cung Văn Đạo mặc một bộ thanh y chậm rãi bước , vô bùa chú vây quanh hình, khi từ trong bóng cây ánh nắng, thể mơ hồ thấy bộ thanh y giản dị tự nhiên là một kiện pháp bào khắc đầy bùa chú chi chít.

Ánh sáng chiếu , vô kim quang lóe lên; khi bóng râm, bùa chú lập tức ẩn .

Phó chưởng viện cúi đầu, chậm rãi đến Phật đường đỉnh núi.

Sau tấm bình phong, Sùng Giác khoanh chân bồ đoàn, nhắm mắt tụng kinh, chuỗi Phật châu trong tay chậm rãi chuyển động.

Trâu Trì chậm rãi bước tới, vẻ vô cùng e dè xuống đối diện Sùng Giác.

“Kính chào Thế Tôn.”

Sùng Giác mở mắt, nhàn nhạt : “Tây Phương Ôi thế nào?”

Trâu Trì sợ hãi : “Ta đến Tây Phương Ôi tra về Phất Lệ tộc, thấy danh sách của tộc đó căn bản nhiều Nguyên Anh như … Hắn, bọn họ nhận, còn đuổi ngoài.”

Nói xong, nỗi buồn ập đến, đau thương cúi đầu rơi lệ.

Chưởng viện của học cung Văn Đạo quanh năm bế quan, Trâu Trì là phó chưởng viện nắm giữ việc lớn nhỏ trong học cung rộng lớn, Quan Đào Bảng, đầu mục “việc khó hiểu nhất tam giới” chính là “tại phó chưởng viện Trâu Trì thể đưa học cung Văn Đạo lên vị trí học cung nhất, mà vững bền suy”.

Đến nay vẫn là một bí ẩn.

Sùng Giác vẻ mặt bình thản chút phiền muộn: “Tháng chín Văn Đạo tế, cần cẩn thận.”

Trâu Trì xong một trận, thấp giọng .

Sùng Giác tiếp tục chuỗi Phật châu.

Trâu Trì lấy hết can đảm liếc một cái, cẩn thận : “Sùng Giác, ngươi tay cứu , Cửu Cửu Cốt Liên mọc thêm một cây ?”

Sùng Giác mở mắt, chỉ “ừ” một tiếng.

Trâu Trì khô khan : “Ngươi, ngươi trông cũng vẻ trẻ một chút.”

Sùng Giác thích trò chuyện, Trâu Trì đợi câu trả lời đành lí nhí dậy, cung kính hành lễ, xoay định .

Còn khỏi Phật đường, Sùng Giác đột nhiên lên tiếng: “Ngày mai bế quan dưỡng hồn, con của Huyền Lâm là Tiêu Tiêu…”

Trâu Trì đầu : “Cái gì?”

Sùng Giác khẽ thở dài, : “Tiêu Tiêu còn nhỏ, ngươi …”

Trâu Trì vốn tưởng sẽ đối xử với nó”, nào ngờ Sùng Giác trầm giọng : “… dạy dỗ nó cho , đừng dung túng, để nó gây đại họa.”

Trâu Trì ngẩn .

Tu Di Sơn Thế Tôn ngay ngắn trong Phật đường như một pho tượng Phật, quen nhiều năm, Trâu Trì vẫn hiếm khi thấy chút thở trần tục.

Trâu Trì : “Văn Đạo tế sắp đến, trong thời gian học trò đều ngoan, ngay cả những kẻ cứng đầu cũng dám gây sự.”

cũng là Văn Đạo tế tháng chín, chỉ học trò từ ba điểm trở lên mới bí cảnh rèn luyện, tân học t.ử nhập học chỉ ba điểm —— một khi phạm , chỉ cần trừ nửa điểm là cũng hết duyên với Văn Đạo tế.

Trâu Trì nghĩ ngợi, hiếm khi chắc chắn như .

“Con của Huyền Lâm chắc chắn là một đứa trẻ ngoan ngoãn, ngươi cần lo lắng, cứ yên tâm bế quan .”

--------------------

Loading...