Phượng Hoàng Cốt - Chương 149: Phiên ngoại 7 - Kiếp trước ở Vô Gian Ngục 1 - Quân cờ trắng
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:29
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trăng m.á.u treo cao.
Ngôi chùa đổ nát, đầu Phật khổng lồ rơi giữa phế tích nứt nẻ, một con rắn đen với đuôi cháy lửa trắng uốn lượn lướt qua.
Nó bò qua nửa ngôi chùa hoang, trườn lên đầu Phật khổng lồ nghiêng ngả, dừng chân một , men theo vạt áo dính đất trèo lên, chui từ ống tay áo, lạnh lẽo quấn lấy năm ngón tay khớp xương rõ rệt.
Vảy rắn đen thẳm, năm ngón tay tựa ngọc.
Đen trắng rõ ràng, trong vẻ quỷ quyệt ẩn chứa sắc d.ụ.c mờ ám.
Tà áo Sùng Giác phần phật bay, như "" những cái xác đầm đìa m.á.u thịt treo cây.
Người đàn ông tắm trong m.á.u vẫn tắt thở hẳn, gắng gượng ngẩng đôi mắt sung huyết lên chằm chằm.
“Ngươi ở Vô Gian Ngục mà cũng dám tạo vô vàn sát nghiệt... Chắc chắn sẽ c.h.ế.t t.ử tế.”
Sùng Giác cưỡi gió bay xuống từ đầu Phật, lửa địa ngục cuồn cuộn ngút trời, tro tàn bay lả tả như tuyết rơi, xuyên qua ngôi chùa đổ nát, đập mắt là khu rừng khô héo mênh m.ô.n.g vô tận.
“Nghiệt?”
Trên vô cây khô treo mấy trăm cái xác m.á.u tươi đầm đìa, tất cả đồng loạt vặn vẹo cổ về phía Sùng Giác.
—— C.h.ế.t nhắm mắt.
Sùng Giác chắp một tay, cúi đầu hành lễ với đầu Phật khổng lồ vỡ nát, nhưng hề chút kính ý nào, ngược giống như một con rắn độc đang trêu đùa con mồi, mang theo ác ý như .
“Cứ cho là tội sâu, nghiệt nặng, thì pho tượng Phật vỡ nát làm gì ?”
Tượng Phật bằng đất sét cũng thể độ con ma tự nguyện sa đọa.
Đồng t.ử nọ bỗng chốc trợn trừng, lặng lẽ nuốt xuống thở cuối cùng.
Sùng Giác nhạo một tiếng, xuyên qua khu rừng khô héo, đến một tòa cấm điện tường điêu mái trổ.
Vô Gian Ngục cũng là lửa địa ngục, nơi nào thiêu đốt cũng đều thành tro bụi phế tích.
Tòa cấm điện lạc lõng giữa luyện ngục, xa hoa như một ảo ảnh, khắp nơi đều là ngọc khí. Chỉ điều, điều quỷ dị là bộ cấm điện tựa như ảnh ngược nước, phương hướng đều đảo ngược.
Sùng Giác bước , vén rèm châu lên thì một vật từ trung ném tới.
“Cút!”
Sùng Giác thong thả nghiêng đầu, bình ngọc sượt qua mái tóc dài vai , “rầm” một tiếng đập tường.
Người nọ : “Mắt tuy mù nhưng đầu óc vẫn còn chán, còn đường né cơ đấy.”
Sùng Giác ngẩng đầu “” sang.
Trong nội điện giường, mặt đất trải t.h.ả.m mềm. Dưới ánh đèn hoa sen quỷ dị, một đàn ông mặc bạch y khoanh chân ngay giữa, mặt là một bàn cờ, quân cờ đen trắng rơi vãi đất.
Y khuôn mặt diễm lệ, sắc mặt tái nhợt nhưng đôi môi đỏ thắm, con ngươi màu hổ phách hờ hững sang.
Đến mặt Túc Hàn Thanh, Sùng Giác vén áo xuống, bàn tay to lớn như vồ mồi, siết lấy chiếc cổ thon dài, mạnh mẽ kéo y đến mặt .
Động tác của mạnh bạo, nhưng giọng điệu dịu dàng: “Lại khỏe ở ?”
Nét mặt Túc Hàn Thanh mang vẻ diễm lệ đầy chán chường: “Trả cây thụ bạn sinh cho .”
“Hửm? Muốn cái thứ ngu ngốc đó làm gì?” Sùng Giác lười biếng , “Ngươi làm gì, hầu hạ ngươi.”
Túc Hàn Thanh: “...”
Trong đầu kẻ ngoài d.ụ.c vọng thì còn gì khác ?
Sự thật chứng minh, ác niệm hề tiết chế là gì.
Không ai là yêu mỹ nhân.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sùng Giác chỉ cần liếc nâng niu như báu vật trong cấm điện một cái là d.ụ.c vọng trỗi dậy. Không thiện niệm áp chế, cũng chẳng bạc đãi bản làm gì.
Thân hình hai chênh lệch lớn, Sùng Giác bành trướng ở đó, chỉ cần cúi là vượt qua bàn cờ, bóng của ánh nến bao phủ lấy Túc Hàn Thanh, tựa như một nhà giam lối thoát.
Sùng Giác trực tiếp đưa tay, bế hình mảnh mai của Túc Hàn Thanh đặt lên đùi , cúi xuống hôn lên đôi mày xinh của y.
Túc Hàn Thanh đột nhiên ấn má đẩy , lạnh lùng : “Đừng gần, hứng.”
Sùng Giác tính tình đến lạ, ậm ừ đáp lời luồn tay trong áo y, định khơi dậy “hứng thú” của y.
Túc Hàn Thanh tức đến bật , vơ một vốc quân cờ trắng nhặt xong ném mặt , hờ hững : “Trả cây thụ bạn sinh cho .”
Sùng Giác ném trúng mặt, động tác khựng .
Ném xong Túc Hàn Thanh liền hối hận, trong lòng run sợ, cứ ngỡ chọc giận kẻ và sắp đánh.
Ai ngờ kẻ ném mặt mà cũng nổi giận, ngược còn cong môi , ôn hòa : “Được thôi.”
Túc Hàn Thanh sững sờ.
Sao hôm nay dễ chuyện như ?
Sùng Giác hôn lên giữa mày y một cái: “Song tu .”
Túc Hàn Thanh: “...”
Chẳng mấy chốc, Túc Hàn Thanh vì kẻ một vốc cờ ném mặt mà vẫn nổi giận.
Thanh niên với hình mảnh khảnh, y phục nửa cởi, một tay ôm cổ Sùng Giác, đ.ấ.m : “Sùng Giác! Ta g.i.ế.c ngươi...”
Sùng Giác siết eo y, chỉ .
Hôm , Túc Hàn Thanh tỉnh táo , lấy cây thụ bạn sinh về nổi trận lôi đình lật tung bàn cờ.
Đây là đầu tiên y tức giận đến thế trong nhiều năm qua, cây thụ bạn sinh trơ trụi cũng dọa choáng váng, run lẩy bẩy ở một bên.
Sùng Giác một bộ quần áo khác, đang pha . Thấy bàn cờ bay thẳng về phía , chỉ nhẹ nhàng nhấc mắt, linh lực hung hãn hề nghiền nát bàn cờ do chính tay điêu khắc, mà nhẹ nhàng dùng gió nâng nó đặt xuống đất.
Sùng Giác hiếm khi thấy Túc Hàn Thanh cảm xúc mãnh liệt như , trông xinh hơn nhiều so với dáng vẻ ốm yếu bệnh tật thường ngày, khiến hứng thú của trỗi dậy.
hôm qua làm quá trớn, khiến tức đến mức , dù vô tâm đến cũng dám cầu hoan ngay lúc , đành gắng gượng nhẫn nhịn, chống cằm xem Túc Hàn Thanh nổi giận.
Túc Hàn Thanh tức đến mặt đẫm nước mắt, mà Sùng Giác vẫn hứng thú , chút áy náy nào.
“Ngươi...”
Túc Hàn Thanh thở hổn hển, dù giận đến mấy cũng dám ném quân cờ Sùng Giác nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-149-phien-ngoai-7-kiep-truoc-o-vo-gian-nguc-1-quan-co-trang.html.]
Mãi đến khi Túc Hàn Thanh hết sức, Sùng Giác mới giả vờ gần dỗ dành: “Đừng giận nữa, cây thụ bạn sinh trả cho ngươi còn gì? Ngươi còn gì nữa, đều cho ngươi.”
Túc Hàn Thanh lạnh lùng : “Cút cho .”
Sùng Giác : “Ngoài cái thì ?”
Túc Hàn Thanh sự mặt dày của đ.á.n.h bại, oán hận : “Ném hộp cờ .”
Sùng Giác nhướng mày: “Thế còn quân cờ bên trong thì ?”
Túc Hàn Thanh: “???”
Túc Hàn Thanh cuối cùng nén lửa giận, giơ tay tát thẳng mặt một cái.
“Chát” một tiếng.
Sùng Giác đ.á.n.h đến lệch cả đầu.
Trong cơn tức giận, Túc Hàn Thanh ngờ hề né tránh, lập tức sợ hãi. đ.á.n.h thì thể nào khúm núm xin , y bèn bất chấp tất cả, lạnh lùng : “Ném cả quân cờ bên trong —— nếu ngươi ném cả ngoài cho ác quỷ xé xác thì cũng , cứ tự nhiên.”
Sùng Giác đầu , dải lụa đen rũ xuống, để lộ đôi đồng t.ử màu tuyết quỷ dị, cứ thế chằm chằm Túc Hàn Thanh, mang theo cảm giác ngột ngạt như bão tố sắp ập đến.
Túc Hàn Thanh giả vờ bình tĩnh, thầm tính toán nếu kẻ định g.i.ế.c thật, thì khi c.h.ế.t y cũng tát thêm mấy cái cho bõ ghét.
Sùng Giác ung dung đưa tay nắm lấy bàn tay đ.á.n.h của Túc Hàn Thanh, lòng bàn tay lạnh của nhẹ nhàng xoa lên lòng bàn tay y đang ửng đỏ vì dùng sức quá nhiều.
Túc Hàn Thanh cố nén sự run rẩy.
Ngay khi y cho rằng Sùng Giác sắp bóp nát cái tay đ.á.n.h , thì thấy ung dung cúi xuống thổi lòng bàn tay y, thản nhiên : “Chẳng cho ngươi cây thụ bạn sinh , cần gì tự động thủ?”
Túc Hàn Thanh: “...”
Túc Hàn Thanh với vẻ thể tin nổi, mặt như rõ mấy chữ: “Ngươi bệnh ?!”
“Chẳng ngươi thích chơi cờ ?” Sùng Giác dùng linh lực xua cảm giác nóng rát tê dại trong lòng bàn tay Túc Hàn Thanh, ung dung , “Những quân cờ trắng đó...”
Túc Hàn Thanh nổi giận, đột nhiên rụt tay về: “Đã ném hết , cần một quân nào cả.”
Sùng Giác lẽ thỏa mãn, hôm nay dễ chuyện lạ thường, nhẹ dỗ dành: “Được, lát nữa sẽ ném, tìm cho ngươi quân cờ khác nhé?”
Túc Hàn Thanh gì.
Sùng Giác kiên nhẫn thêm vài lời ngon ngọt, thấy y phản ứng, đành ngoài “nghiền xương thành tro” những quân cờ trắng mà Túc Hàn Thanh ghét, lúc mới miễn cưỡng nhận một cái liếc mắt của y.
Từ hôm đó, Sùng Giác mấy ngày liền đến cấm điện.
Túc Hàn Thanh tự chơi cờ, bảo cây thụ bạn sinh tìm một ít sỏi nhỏ làm quân cờ trắng, bày cờ caro bàn cờ.
Mãi đến mấy ngày , mấy Phất Lệ tộc làm thế nào xông cấm điện. Ngay khoảnh khắc bọn chúng sắp lấy mạng y, Sùng Giác đầy m.á.u trở về từ bên ngoài, gọn gàng dứt khoát c.h.é.m g.i.ế.c mấy kẻ đó.
Sùng Giác ngày thường trông vẻ đàng hoàng, nhưng lúc g.i.ế.c hề nương tay.
Túc Hàn Thanh ở quá gần, nơi y quỳ là một vũng máu, loang lổ vạt áo trắng như tuyết. Vài giọt m.á.u b.ắ.n lên gò má y, từ từ chảy xuống, để vệt m.á.u dữ tợn, trông như lệ máu.
Đôi mắt xinh mà suy sụp dường như ẩn giấu một nắm tro tàn.
*
“Tiêu Tiêu...”
Sùng Giác đột nhiên mở mắt.
Hoàng hôn buông xuống, Phật đường của Văn Đạo học cung ánh nắng vàng cam chiếu rọi, ấm áp vô cùng.
Túc Hàn Thanh đang bồ đoàn, chống cằm lười biếng đ.á.n.h cờ theo kỳ phổ, cũng đầu , tùy ý : “Sao gọi nhũ danh của thế, gọi là Nguyên Tiêu... À , Nguyên Thu.”
Sùng Giác ngẩn ngơ bóng lưng của Túc Hàn Thanh, đưa tay xoa giữa mày.
Dạo gần đây, mỗi khi đả tọa minh tưởng đều bất chợt , khi một đêm mộng mị, khi mơ thấy chuyện kiếp , tâm cảnh vô cùng tồi tệ.
Sùng Giác im lặng , Túc Hàn Thanh nghiên cứu xong một nước cờ mới .
Vừa Túc Huyền Lâm đến, nhét miệng y một viên kẹo. Y đang ngậm kẹo, thấy Sùng Giác nhíu mày thì nghi hoặc hỏi: “Ngươi thế, sắc mặt khó coi ?”
Sùng Giác lắc đầu: “Không .”
Túc Hàn Thanh bèn bò gần, đưa tay sờ trán Sùng Giác: “Nóng quá, thật sự chứ?”
Sùng Giác “Ừm” một tiếng.
Côn Luân giác khác với thường, Sùng Giác chắc chắn như nên Túc Hàn Thanh cũng nghĩ nhiều, ngoan ngoãn ngậm kẹo định chơi cờ tiếp, nhưng xoay Sùng Giác siết eo, mạnh mẽ ôm lòng.
Túc Hàn Thanh tiếng tim đập dồn dập lưng, rõ tiếng: “Sao thế?”
Sùng Giác tựa trán cổ Túc Hàn Thanh, khẽ .
“Đừng .”
Túc Hàn Thanh hiểu tại .
Sao đột nhiên dính như ?
Túc Hàn Thanh nhanh chóng nhận Sùng Giác chỉ đơn giản là “dính ”.
Hắn dường như thức tỉnh d.ụ.c vọng chiếm hữu đến mức bệnh hoạn của kiếp , chỉ cho Túc Hàn Thanh rời khỏi quá ba bước, mà ngay cả lúc ngủ, tắm rửa, thậm chí là học cũng ẩn ở bên cạnh y.
Túc Hàn Thanh trong Thượng Thiện học trai, thất thần sơn trưởng giảng bài, nhưng ánh mắt vẫn liếc sang bên cạnh.
Bàn học vốn lớn, nhưng Túc Hàn Thanh hình mảnh khảnh nên vẫn còn thừa chỗ.
Lúc Sùng Giác chen , rũ mắt, một tay lật sách xem qua loa, tay nắm lấy cổ tay Túc Hàn Thanh, như thể sợ y chạy mất.
Túc Hàn Thanh hiểu vì Sùng Giác dáng vẻ lo lo mất khác thường , đành ép nghiêm túc giảng.
Khó khăn lắm mới đến lúc tan học, Túc Hàn Thanh lườm Sùng Giác một cái, thu dọn đồ đạc định về Phật đường chất vấn cho lẽ.
Phía , Nguyên Tiềm chọc y một cái, hì hì : “Mấy ngày nữa là hội đèn lồng Nguyên Tiêu , đêm đó thiếu quân thể dỡ lệnh cấm, cùng chúng đến Biệt Niên Niên chơi ?”
Túc Hàn Thanh sững sờ.
Hội đèn lồng Nguyên Tiêu?
Túc Hàn Thanh sang Sùng Giác bên cạnh, dường như hiểu điều gì.
Ngày y tự sát hóa thành cây ở kiếp , hình như chính là Tết Nguyên Tiêu.
--------------------