Phượng Hoàng Cốt - Chương 142: Chính văn kết thúc
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:21
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đầu Túc Hàn Thanh cảm thấy chuyện ác niệm và thiện niệm của Sùng Giác dung hợp cũng chỉ đến thế mà thôi, y chẳng thấy giống kiếp đòi đ.á.n.h đòi g.i.ế.c, đầu óc vấn đề nên cũng động dục.
Cho đến bây giờ y mới đột nhiên hiểu ngây thơ đến mức nào.
Vóc dáng hai vốn chênh lệch lớn, Túc Hàn Thanh Sùng Giác cả bao trùm, đè bờ, nước suối gợn sóng từng đợt, ngập đến eo bụng, búi tóc cũng lắc cho bung .
Sùng Giác một tay giữ gáy y, thở nóng rực phả cổ y, trầm giọng hỏi: “Thích ?”
Túc Hàn Thanh co đốt ngón trỏ , nhét miệng c.ắ.n chặt, mặt đầy nước mắt vẫn còn sụt sịt tỏ mạnh mẽ: “Thích, thích c.h.ế.t .”
Miệng nhưng y vẫn giãy giụa, một tay chống tảng đá để trườn lên, nhưng đá trong nước quá trơn, chống lên một chút tay liền trượt xuống.
Sóng nước dập dờn nhấn chìm vòng eo gồ lên, đồng t.ử Túc Hàn Thanh nháy mắt tan rã, cảm thấy sắp c.h.ế.t đến nơi.
Kiếp ở Vô Gian Ngục, hai chơi bạo, ở suối nước nóng càng quậy tưng bừng hơn, nhưng cơ thể của Túc Hàn Thanh đầu trải nghiệm chuyện chăn gối kích thích như , hồn phách và ý thức của y chịu , nhưng thể non nớt chịu nổi.
Sùng Giác còn cho y đáp như kiếp .
Túc Hàn Thanh rõ ràng là trốn, Sùng Giác hiểu lầm, trực tiếp bóp eo y ấn ngược trở làm tới cùng, cuối cùng mặt y đẫm nước mắt, ngay cả sức mắng cũng , bắp chân buông thõng trong làn nước ấm, khẽ động theo sức nổi.
Túc Hàn Thanh uể oải nghĩ, c.h.ế.t quách cho .
Sáng mai còn học sớm, nhưng xem Sùng Giác ý định cho y ngủ.
Túc Hàn Thanh mê man ngủ từ lúc nào, chỉ cảm thấy ý thức cứ trôi nổi bồng bềnh, trong cơn mơ màng tiếng chuông sớm của học cung Văn Đạo, y cố gắng gượng dậy nhưng cơ thể lời, ngay cả ngón tay cũng nhúc nhích .
Chắc trừ điểm .
Túc Hàn Thanh dứt khoát buông xuôi, mặc cho ý thức của chìm vũng lầy sâu hơn, ngủ say.
Khi tỉnh nữa, trời tối.
Túc Hàn Thanh mơ màng chằm chằm màn giường đỉnh đầu, một lúc lâu mới nhận học.
xem giờ thì dù chạy cũng chắc chắn muộn.
Thôi .
Giọng Túc Hàn Thanh khô khốc, y uể oải định ngủ tiếp, cử động phát hiện một bàn tay đang đặt eo , linh lực cuồn cuộn ngừng từ lòng bàn tay truyền nội phủ, xoa dịu kinh mạch và thần hồn mệt mỏi.
Eo Túc Hàn Thanh đang mềm nhũn, y khe khẽ xoay .
Sùng Giác đang nửa tựa gối, ánh nến hắt bóng, tay cầm một quyển sách, mắt rũ xuống , cảm nhận Túc Hàn Thanh tỉnh , ánh mắt rời khỏi trang sách, ôn tồn : “Tỉnh .”
Giọng Túc Hàn Thanh khàn khàn: “Mấy giờ ?”
“Giờ Tý.”
Túc Hàn Thanh lập tức tỉnh táo: “Ta ngủ cả ngày ?”
“Ừm.” Sùng Giác , “Đã xin nghỉ cho ngươi .”
Túc Hàn Thanh thấp thỏm hỏi: “Ta mới nghỉ mấy ngày, học một hôm xin nghỉ, bên Trừng Giới Đường đồng ý ?”
“Đồng ý.” Sùng Giác gật đầu, “ vị chính sử làm việc công tư phân minh, trừ của ngươi ba điểm.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Thế thì thà xin còn hơn!
Rận nhiều ngứa, nợ nhiều lo.
Túc Hàn Thanh trừ quá nhiều điểm, dứt khoát mặc kệ, ngả lòng Sùng Giác, rầu rĩ : “Thế Tôn vẻ đạo mạo, mà chơi cũng ghê gớm thật.”
Sùng Giác: “…”
Thấy sắc mặt Túc Hàn Thanh tái nhợt, Sùng Giác ho nhẹ một tiếng, bất giác vận chuyển linh lực trong tay nhanh hơn.
Xem chột thôi.
Túc Hàn Thanh hất tay , tức giận : “Ta rút lời hôm qua, cha đ.á.n.h ngươi một trận lỗ, ông nên đ.á.n.h ngươi gần c.h.ế.t mới .”
Sùng Giác dồn ép đến trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng mới nhàn nhạt phản kích: “Ngươi cũng thể gọi ông đến bây giờ, dù cũng truyền linh lực cho ngươi nửa ngày, lúc kinh mạch nội phủ đang trống rỗng, thể đ.á.n.h trả, một chưởng là thể đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Túc Hàn Thanh: “?”
Túc Hàn Thanh thể tin nổi những lời vô phát từ miệng , y kinh ngạc chằm chằm một lúc lâu, giọng âm dương quái khí: “Ồ, là sai , nên yếu ớt như , mới Thế Tôn hành hạ một đêm bất tỉnh nhân sự, lãng phí linh lực của ngài.”
Sùng Giác: “… Cũng .”
Túc Hàn Thanh thấy lùi bước, lập tức đà lấn tới: “Ta nên cường tráng như tiên nhân, dù làm thế nào cũng tinh thần phơi phới, như mới làm Thế Tôn mất hứng, để ngài tận tình!”
Thấy càng càng tức, Sùng Giác đành giơ tay ôm y lòng, bàn tay ấm áp đỡ gáy y, vỗ về như đang dỗ một con mèo xù lông.
“Là sai, đừng giận nữa.”
Túc Hàn Thanh nghẹn lời.
Sùng Giác ít khi dỗ dành y một cách thẳng thắn như , mà Túc Hàn Thanh từ nhỏ đến lớn từng nhận sự yêu thương quá mức tinh tế, chiêu tung , y lập tức nguôi giận, lửa giận lớn đến cũng bùng lên .
“Cũng, cũng giận.” Túc Hàn Thanh dụi mặt vạt áo Sùng Giác, khóe mắt liếc thấy quyển sách tay , bèn lảng sang chuyện khác: “Ngươi đang xem gì thế? Kinh Phật ?”
Đã phá sắc giới , xem kinh Phật còn tác dụng ?
“Không .” Sùng Giác xoa đầu y, nhàn nhạt , “Sách thi năm nay của ngươi.”
Túc Hàn Thanh sửng sốt: “A? Ngươi rảnh rỗi việc gì xem cái làm gì?”
Sùng Giác : “Dạy ngươi, để ngươi mau chóng xuất sư.”
Túc Hàn Thanh cạn lời: “Ý ngươi là, chỉ ban ngày đến học trai sách, tan học còn đến chỗ ngươi, chỉ ‘thị tẩm’ mà còn học thêm buổi đêm?”
Sùng Giác nhịn : “Sợ ngươi trong giờ học lơ đãng hiểu bài.”
Túc Hàn Thanh giật lấy sách ném xuống gầm giường, trực tiếp xoay sấp Sùng Giác, híp mắt : “Song tu ?”
Sùng Giác nhàn nhạt y, tay đặt lên vòng eo mảnh khảnh của y nhẹ nhàng vuốt ve, Túc Hàn Thanh “oao” một tiếng suýt nữa nhảy dựng lên.
“Đã thế còn song tu?”
Túc Hàn Thanh lạnh lùng “a” một tiếng: “Ở suối nước nóng dùng sức , sơ suất nên mới nông nỗi , nghiêm túc sẽ dễ dàng nhận thua nữa .”
Sùng Giác nhướng mày.
Nửa canh giờ , một bàn tay từ trong màn giường vươn , bám chặt lấy mép giường cố gắng bò ngoài.
Túc Hàn Thanh mặt đầy nước mắt, nức nở : “Ta nhận thua! Cứu mạng!”
Sùng Giác: “…”
*
Không thể trừ điểm nữa.
Sáng sớm hôm , Túc Hàn Thanh ý niệm chống đỡ, bò từ giường dậy, lơ mơ học.
Nguyên Tiềm đến từ sớm, thấy dáng vẻ đầu nặng chân nhẹ của Túc Hàn Thanh, nhướng mày, vươn chóp đuôi rắn , thành thạo chọc đùi Túc Hàn Thanh.
Túc Hàn Thanh vô tình chạm eo bụng, suýt nữa nôn mặt , y tức giận đẩy đuôi rắn : “Biến .”
Nguyên Tiềm hì hì : “Hôm qua thiếu quân xin nghỉ ?”
Túc Hàn Thanh liếc : “Ngươi quản ?”
“Quản , quản .” Nguyên Tiềm híp mắt , “Chỉ là hôm qua sơn trưởng giao bài tập, ngươi làm ?”
Túc Hàn Thanh kinh ngạc : “Ta xin nghỉ mà còn làm bài tập gì nữa?”
Nguyên Tiềm : “Ta nào ? Hôm nay lớp tâm quyết hình như đổi sơn trưởng mới, ông cũng chẳng quan tâm hôm qua ngươi xin nghỉ .”
Mặt Túc Hàn Thanh tái mét.
Rảnh rỗi việc gì đổi sơn trưởng làm gì?
Túc Hàn Thanh ghét nhất là lớp tâm quyết, vị sơn trưởng đó chuyện chậm như rùa, mỗi ông giảng tâm quyết đều buồn ngủ đến mức chỉ ngủ gật, nhưng may là sơn trưởng chỉ mải mê đắm chìm trong tâm quyết, ít khi quản bọn họ ngủ .
Cuối năm, môn duy nhất Túc Hàn Thanh đạt chính là tâm quyết.
Vốn tưởng hôm nay thể ngủ bù một giấc ngon lành, ngờ đổi sơn trưởng?
Túc Hàn Thanh dậy sớm vốn khó chịu, lúc càng vui, rầu rĩ lật sách.
Rất nhanh, chuông sớm vang lên.
Túc Hàn Thanh đang cúi đầu uể oải sách, đột nhiên thấy tất cả trong học trai Thượng Thiện đồng thanh kéo dài một tiếng "Ồ—", như thể gặp chuyện gì đó thể tin .
Ngay cả Nguyên Tiềm phía cũng bất giác vẫy đuôi, suýt nữa hất Túc Hàn Thanh sang một bên.
Túc Hàn Thanh chống tay thẳng dậy, nghi hoặc ngẩng đầu lên , sững sờ tại chỗ.
Sơn trưởng mới một áo bào trắng tinh, ngón tay thon dài trắng muốt cầm quyển sách mới tinh chậm rãi bước đến, mày mắt ôn hòa như ngọc lướt qua một vòng các học sinh đang xôn xao bất an, cuối cùng nhàn nhạt dừng Túc Hàn Thanh.
Là Sùng Giác.
Mắt Túc Hàn Thanh trợn tròn.
Đang yên đang lành, thành sơn trưởng?!
Cả học trai Thượng Thiện cũng thể tin nổi, thể tin Tu Di Sơn Thế Tôn đến dạy cho đám học trò nhỏ bé , ai nấy mắt sáng rực, kích động thôi.
Sùng Giác nhàn nhạt đặt quyển sách lên bàn nhỏ của sơn trưởng, giọng điệu dịu dàng như đang niệm kinh trong Phật đường, bất giác khiến lòng bình thản.
“Sau chính là sơn trưởng của học trai Thượng Thiện.”
Một câu ngắn ngủi, nóc nhà học trai Thượng Thiện suýt nữa lật tung, tha thiết vị Thế Tôn hiếm gặp, dù là học sinh ngỗ ngược nhất cũng chấn động đến mức trong mắt chỉ còn sự ngoan ngoãn lời.
Trừ Túc Hàn Thanh.
Túc Hàn Thanh lén lút lườm Sùng Giác một cái.
Ngay cả chuyện làm sơn trưởng cũng cho y , cố ý đây mà.
Sùng Giác mày mắt ẩn chứa ý , bắt đầu giảng bài.
Thường ngày lớp tâm quyết, học sinh trong học trai đều ngủ la liệt, lúc tất cả đều tinh thần phơi phới, hận thể mọc thêm mấy cái tai để Thế Tôn giảng bài.
Ngay cả các trưởng bối trong tộc cũng hiếm khi gặp Thế Tôn, huống chi là ngài giảng kinh, đây quả thực là đại cơ duyên ngàn năm khó gặp.
Tâm quyết công pháp dù khô khan đến , qua giọng như thể thanh lọc dơ bẩn thế gian của Sùng Giác, cũng khiến bất giác đến nhập thần.
Túc Hàn Thanh cảm thấy vô cùng kỳ quặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-142-chinh-van-ket-thuc.html.]
Khó khăn lắm mới còn bối phận chú cháu, bây giờ thêm thầy trò.
Y cúi đầu đó tiếng nào, Nguyên Tiềm thì hứng thú bừng bừng, dùng chóp đuôi kẹp một cục giấy, từ bàn đưa cho Túc Hàn Thanh.
Túc Hàn Thanh nhíu mày mở , liền thấy tờ giấy nhàu nhĩ :
“Thế Tôn giảng kinh đúng là ngàn năm khó gặp, ngài chắc chắn là vì ngươi mà đến đó Nguyên Tiêu thiếu quân!”
Túc Hàn Thanh mím môi, cầm bút : “Nguyên Tiêu cái đầu ngươi! Ta vốn ghét học tâm quyết, cứ nhất quyết đến giảng bài.”
Nguyên Tiềm: “Năm ngoái ngươi chỉ môn tâm quyết đạt, trừ mấy điểm. Giờ thì , Thế Tôn chính là sơn trưởng, ngươi thổi gió bên gối một chút, mấy điểm đó chẳng dễ như trở bàn tay ?”
Túc Hàn Thanh nghiêng đầu.
Hình như cũng lý.
Túc Hàn Thanh: “Như thật sự ? Không là cửa ?”
Nguyên Tiềm: “Được chứ, nếu Thế Tôn , ngươi cứ làm nũng là .”
Túc Hàn Thanh: “…”
Làm nũng?
Nhìn thấy hai chữ y rùng một cái, chỉ cảm thấy lẽ cả đời y cũng làm chuyện như làm nũng.
Y đang định cầm bút , đột nhiên cảm giác chóp đuôi của Nguyên Tiềm quất eo y một cái.
Túc Hàn Thanh nhíu mày, đang định chữ mắng , một bóng đen chậm rãi bao phủ lấy y.
Có đang bên cạnh y.
Túc Hàn Thanh cứng đờ, dè dặt ngẩng đầu lên .
Sùng Giác rời khỏi bàn sơn trưởng từ lúc nào, đến bên cạnh y, từ cao xuống, như y.
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh theo bản năng giấu cục giấy xuống gầm bàn.
Sùng Giác chìa tay về phía y: “Đưa đây.”
Túc Hàn Thanh nghẹn lời, chỉ thể run run rẩy rẩy đưa cục giấy cho .
Học sinh trong học trai Thượng Thiện đều qua với ánh mắt thương hại.
Sùng Giác mày mắt lãnh đạm, lướt nhanh qua mấy câu của hai , cuối cùng dừng ở hai chữ “làm nũng”.
Túc Hàn Thanh chột c.h.ế.t , hận thể giật nuốt phắt .
Ngay lúc đang lo lắng cho rằng Thế Tôn sẽ gây khó dễ, thấy trả tờ giấy, giọng điệu thản nhiên: “Chăm chú giảng.”
Túc Hàn Thanh hổ nhận tờ giấy, vội vàng ném xuống gầm bàn.
“Vâng.”
Sùng Giác lúc mới về, tiếp tục giảng bài.
Buổi sáng chỉ hai tiết tâm quyết, Túc Hàn Thanh như đống lửa, cuối cùng cũng chờ đến lúc chuông vang.
Sùng Giác cũng dạy lố giờ, cầm mấy quyển sách chậm rãi rời khỏi học trai.
Hắn , cả học trai lập tức sôi trào lên, la hét om sòm.
“Lại là Thế Tôn đến giảng bài cho chúng ! Ta mau với cha , đây quả thực là mộ tổ tiên bốc khói xanh !”
“Lớp tâm quyết chắc chắn sẽ trốn học nữa!”
Nguyên Tiềm trộm nửa tiết học, chóp đuôi cũng run lên.
Túc Hàn Thanh tức giận đầu lườm : “Đều tại ngươi!”
Nguyên Tiềm ho khan vài tiếng: “Chúng cũng gì , đừng sợ.”
Túc Hàn Thanh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ngươi mới sợ.”
Y thu dọn sách vở, dậy rời khỏi học trai.
Vừa bước xuống bậc thềm gỗ, ngẩng đầu lên, liền thấy Sùng Giác vốn rời từ lâu đang gốc cây ngô đồng cách đó xa, áo bào trắng như tuyết gió thổi bay phấp phới, tóc đen gọn gàng, tựa như thần phật phiêu diêu bay lên trời.
Bước chân Túc Hàn Thanh khựng .
Sùng Giác ngước mắt thấy y, vẫy tay với y.
“Lại đây.”
Túc Hàn Thanh vội vàng chạy mấy bước đến bên cạnh , vì chạy quá vội nên kìm thở hổn hển hai tiếng, ngẩng đầu : “Sao ngươi còn ?”
“Đến gặp sơn trưởng đó lấy bài tập tâm quyết của ngươi.” Sùng Giác huơ huơ chồng sách trong tay, như , “Giỏi lắm, Nguyên Tiêu thiếu quân, hai mươi câu tâm quyết mà ngươi chỉ nhớ hai câu?”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh lẩm bẩm: “Còn do ông giảng bài quá khô khan, tai lọt tai , nhớ hai câu là thiên phú dị bẩm .”
Sùng Giác suýt nữa y chọc cho tức .
là giỏi ngụy biện.
“Vậy giảng bài khô khan ?” Sùng Giác hỏi y.
Túc Hàn Thanh lắc đầu: “Không khô khan, nhưng nhan sắc của ngươi ở đó, chỉ mải ngắm mặt ngươi, tâm quyết cũng , e là đến hai câu cũng nhớ nổi.”
Sùng Giác: “…”
Sùng Giác giơ tay gõ đầu y một cái, : “Lời lẽ gian xảo.”
Túc Hàn Thanh ho khan một tiếng, nhớ lời Nguyên Tiềm , lòng đầy mong đợi : “Vậy năm xuất sư, nếu môn tâm quyết của đạt, sơn trưởng vì mà cửa , phá lệ cộng điểm cho ?”
Sùng Giác dịu dàng một tiếng.
Kỳ vọng của Túc Hàn Thanh càng lớn hơn.
Sùng Giác : “… Sẽ .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Túc Hàn Thanh: “…”
“Ta mấy điểm là xuất sư !” Túc Hàn Thanh trừng : “Xem ngươi cũng hợp tịch với lắm, thẳng với cha cho .”
Sùng Giác nhạt : “Ngươi làm nũng đòi điểm với như ?”
Túc Hàn Thanh nữa tắt lửa.
Y phát hiện Sùng Giác ngoài mặt vẻ như một vị cao tăng đắc đạo, thực chất đầy bụng ý đồ .
Túc Hàn Thanh ho nhẹ, vươn tay níu lấy tay áo rộng của Sùng Giác, , dè dặt : “Nếu làm nũng, ngươi sẽ cho điểm ?”
Sùng Giác nghĩ ngợi: “Có lẽ .”
Túc Hàn Thanh lập tức cảm thấy hy vọng, bèn cố gắng suy nghĩ một chút, mắt trông mong Sùng Giác, lắp bắp làm nũng với .
“Thúc phụ, sơn trưởng, thương mà, cho đạt .”
Túc Hàn Thanh suýt nữa chính những lời của làm cho da đầu tê dại, đang hổ làm , tinh mắt thấy con ngươi đen sẫm của Sùng Giác co , yết hầu trượt lên xuống.
Túc Hàn Thanh: “?”
Tên đàn ông ch.ó má vẻ lịch sự nho nhã, ôn hòa như ngọc, thế mà thích kiểu ?!
Túc Hàn Thanh thầm mắng , mặt vẫn tỏ vẻ mong đợi: “Thúc phụ, ?”
Sùng Giác vươn tay sờ sờ gò má Túc Hàn Thanh, dường như lay động.
Một lúc lâu , : “Không .”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh suýt nữa đại nghịch bất đạo đ.á.n.h khuôn mặt tuấn tú , tức giận đến mức ném sách lòng , đùng đùng đầu bỏ .
Sùng Giác ôm sách đuổi theo, dỗ dành y: “Với sự thông minh của ngươi, cần châm chước ngươi cũng thể đạt.”
Túc Hàn Thanh mặc kệ dỗ, hùng hổ về phía .
Thấy Sùng Giác thong dong theo , nhanh từ bộ chuyển thành chạy chậm, cuối cùng như đang thi đấu, mà chạy một mạch lên núi .
Túc Hàn Thanh ôm ý niệm bỏ đáng ghét phía , nhưng khi y cúi đầu chạy đến con đường nhỏ , thấy tiếng bước chân quen thuộc phía , trong lòng đột nhiên giật thót, một cảm giác hoảng sợ muộn màng ập đến.
Y dừng tại chỗ, cứng đờ một lúc lâu mới dè dặt đầu .
Sùng Giác đang cách y mười bước, ôm mấy quyển sách, ánh mắt ôn hòa chằm chằm y.
Túc Hàn Thanh sững sờ, chút cảm giác trống rỗng lo lo mất nháy mắt lấp đầy.
“Sao ngươi chậm thế?”
Sùng Giác “ừm” một tiếng: “Sách nặng quá, theo kịp.”
Túc Hàn Thanh suýt nữa mở mắt láo chọc cho , y căng mặt xuống bậc thang, một tay giật lấy sách của , hất cằm, cho một ánh mắt “đuổi theo ”.
Đáy mắt Sùng Giác tràn ngập ý ôn hòa tan, cuối cùng bước lên , sóng vai cùng y.
“Ta phát hiện ngươi càng ngày càng còn khí chất của đóa hoa cao lãnh nữa, ngươi vẻ thiền lắm, ở đó, tay mân mê chuỗi Phật châu, lư hương thắp lên, trông như tượng Phật, mà còn sợ.”
“Ừm? Chắc là gần đèn thì sáng .”
“… Đừng tưởng hiểu ngươi đang châm chọc ? Ta đen ở chỗ nào?”
“Không châm chọc.”
“Ngươi tưởng là đồ ngốc để ngươi dỗ ?”
“…”
Đầu thu buông xuống, sắc xanh um tươi của núi một trận gió lạnh thổi qua, biến thành màu vàng rực rỡ.
Lá rụng khẽ bay, hai bóng đan xen, giao bậc thang lên núi.
Mọi đạo đều vô thường, pháp tướng đều hư ảo.
Rốt cuộc, trăm sông vẫn đổ về một biển.
--------------------