Phượng Hoàng Cốt - Chương 141: Men say tình loạn
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:20
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Túc Hàn Thanh cảm thấy thật mới lạ.
Mấy vò rượu dường như làm đầu óc Sùng Giác trở nên hồ đồ, chỉ cần còn một chút tỉnh táo, chắc chắn sẽ lúc khó khăn lắm mới Túc Huyền Lâm hứa hẹn “sẽ nhúng tay nữa” mà trực tiếp dây dưa với y giường.
Thấy Sùng Giác đang cởi đai lưng của , Túc Hàn Thanh chớp mắt, : “Đầu óc ngươi say , nhưng tay nhanh nhẹn thật đấy.”
Tay Sùng Giác khựng , cúi mắt y.
Túc Hàn Thanh nhướng mày, vẫn yên xem rốt cuộc lá gan làm tới cùng .
Sùng Giác Túc Hàn Thanh hồi lâu, đột nhiên cúi xuống hôn lên đuôi mắt y, thì thầm: “Thích ngươi.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Kiếp , Túc Hàn Thanh ác niệm ép đủ lời thô tục cũng từng ngượng ngùng, mà giờ đây ba chữ ngắn ngủi làm cho gương mặt nóng bừng, vệt đỏ gần như lan đến tận tai.
Y lắp bắp : “Ngươi… Ngươi hôm nay nhiều .”
“Ừ.” Sùng Giác hôn y một cái, “Tám phần là khi tỉnh rượu sẽ lời, cho nên thêm mấy câu.”
Túc Hàn Thanh sững sờ, một lúc lâu mới lí nhí: “Vậy là lúc tỉnh táo ngươi giữ Phật tâm phá giới, nên mới định nhân lúc say rượu ý thức rõ để song tu với ?”
Sùng Giác: “…”
là suy một ba.
Sùng Giác khẽ : “Không .”
“Ồ.” Túc Hàn Thanh hỏi, “Ngươi hôm nay uống nhiều như , sáng mai tỉnh định quỵt ?”
Sùng Giác : “Sẽ .”
Túc Hàn Thanh lẩm bẩm một câu, đang định châm chọc vài câu thì thấy hình cao lớn của Sùng Giác đột nhiên đổ ập xuống.
Túc Hàn Thanh hình nhỏ bé, đè đến mức “ự” một tiếng, suýt nữa thì hộc một ngụm m.á.u già.
“Sùng Giác?”
Toàn bộ sức nặng của Sùng Giác đều đè lên Túc Hàn Thanh, hề nương nhẹ chút nào, Túc Hàn Thanh sức vùng vẫy tay chân mới đẩy ngã sang bên cạnh.
Sùng Giác bất tỉnh, còn động tĩnh gì.
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh xiêm y nửa hở của , im lặng hồi lâu đột nhiên đạp mạnh Sùng Giác một cái.
là tên ma men đáng ghét.
*
Hôm .
Sùng Giác đầu đau như búa bổ dậy từ sập, hiếm khi ngây một lúc lâu mới lấy ý thức.
Hôm qua… xảy chuyện gì?
Hắn chỉ nhớ Túc Huyền Lâm ép uống rượu, mới uống nửa vò còn gì nữa.
Bên ngoài trời sáng rõ, khi tiếng ù ù trong tai dần tan biến, cuối cùng cũng thể rõ âm thanh.
Bên ngoài dường như đang luyện kiếm.
Sùng Giác chống đầu lảo đảo dậy, vận linh lực mấy vòng trong kinh mạch, cơn đau đớn do say rượu mới dần biến mất.
Hắn dậy khỏi phòng trong, qua khung cửa sổ hé mở, thấy Túc Hàn Thanh đang luyện kiếm trong sân trai xá.
Túc Hàn Thanh phát hiện , bèn dứt khoát thu chiêu kiếm cuối cùng, trán y lấm tấm mồ hôi, ánh mặt trời khẽ nhướng mày, toát lên vẻ phóng khoáng đầy sức sống nên lời.
“Trời sáng rõ mà Thế Tôn mới dậy ?”
Sùng Giác xoa trán, khẽ “ừ” một tiếng.
Túc Hàn Thanh múa một đường kiếm hoa, hất cằm về phía : “Trong Phật đường hâm canh giải rượu đấy.”
Giọng Sùng Giác khản đặc, cả vẻ mệt mỏi, “ừ” một tiếng cất bước sang Phật đường.
Túc Hàn Thanh xin nghỉ phép xong là về học đường lên lớp, sáng sớm tinh mơ buộc dậy.
Y học xong buổi sáng, tinh thần sảng khoái, ôm kiếm đến Phật đường, thấy Sùng Giác đang ngay ngắn bàn nhỏ, cau mày uống canh giải rượu, y như : “Thế Tôn còn nhớ tối qua xảy chuyện gì ?”
Động tác uống canh của Sùng Giác khựng , ngẩng lên với vẻ mặt c.h.ế.t lặng.
Chỉ một cái liếc mắt, suýt nữa làm rơi cả chén trong tay.
Ô Thước Lăng mới thu, tiết trời vẫn còn oi bức, Túc Hàn Thanh vì để tiện luyện kiếm nên cố ý mặc một bộ đồ săn, tay áo rộng bó , eo cực thon, do luyện kiếm nửa canh giờ, vạt áo vốn chỉnh tề của y trở nên lộn xộn, để lộ chiếc cổ thon dài và xương quai xanh gầy guộc…
Cùng với dấu răng ái đó.
Sùng Giác: “…”
Thấy Sùng Giác sững sờ tại chỗ, Túc Hàn Thanh khẩy một tiếng, uống cạn một chén nước.
Y ngay mà, miệng thì sẽ quỵt, nhưng ngủ một giấc dậy vẫn quên sạch sành sanh.
Thấy bộ dạng của Túc Hàn Thanh, Sùng Giác ngẩn , thăm dò hỏi: “Tối qua, …”
“Haiz.” Túc Hàn Thanh lắc đầu thở dài, “Thế Tôn cần lo lắng, chúng … chậc, xảy chuyện gì cả.”
Nói xong, y che miệng làm vẻ đau khổ lóc, dường như hành vi ăn xong chùi mép của làm tổn thương sâu sắc.
Đồng t.ử Sùng Giác co rút dữ dội, cả ngây tại chỗ.
Đây là đầu tiên Túc Hàn Thanh thấy bộ dạng như sét đ.á.n.h của Sùng Giác, thường ngày luôn bày mưu tính kế, lạnh lùng như hoa núi cao, trong lòng y đến ngặt nghẽo, nhưng mặt rưng rưng nước mắt, trông mong mà khổ sở .
Sùng Giác sốc đến ngây hồi lâu, đột nhiên trầm giọng : “Chúng hợp tịch.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh suýt nữa bật thành tiếng: “Cha mới đồng ý nhúng tay chuyện của chúng , ngươi đòi hợp tịch, ngươi sợ lôi ngươi uống rượu ?”
“Uống.” Sùng Giác , “Ta nhất định sẽ khiến uống cho thỏa thích.”
Túc Hàn Thanh đang cố nén thì thấy một bóng quen thuộc xuất hiện ở cửa Phật đường.
Túc Huyền Lâm hoài nghi nhân sinh suốt một đêm, lúc cuối cùng cũng đành chấp nhận hiện thực, nhưng sắc mặt vẫn âm trầm, khi bước còn hung hăng lườm Sùng Giác một cái.
Túc Hàn Thanh giật , vội vàng chỉnh vạt áo, kẻo Túc Huyền Lâm thấy nổi điên.
Túc Huyền Lâm lẽ nghĩ tới hai “gặm” , cũng kỹ Túc Hàn Thanh, trực tiếp xuống, thèm chào hỏi mà thẳng vấn đề: “Ngươi gả cho con trai , đúng ?”
Sùng Giác: “…”
Túc Hàn Thanh: “Phụt.”
Sùng Giác liếc thấy vệt đỏ mờ mờ cổ Túc Hàn Thanh, trong lòng vẫn còn áy náy, bèn gật đầu: “ .”
Túc Huyền Lâm vốn chỉ định chọc tức một chút, thấy mà thừa nhận thì sững sờ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thái độ cũng tệ lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-141-men-say-tinh-loan.html.]
Túc Huyền Lâm trong lòng hài lòng, nhưng ngoài mặt biểu hiện : “ Tiêu Tiêu bây giờ còn quá nhỏ, chuyện hợp tịch ít nhất cũng đợi nó xuất sư khỏi học cung mới bàn tới, nhất là để nó ngoài rèn luyện vài trăm năm nữa hẵng .”
Sùng Giác: “?”
Vài trăm năm?
Túc Huyền Lâm mắt chớp lấy một cái: “Hơn nữa các ngươi nam vợ nam chồng, ở cùng một chỗ còn thể thống gì nữa — Tiêu Tiêu, cho dọn dẹp trai xá cho ngươi , ngươi lập tức dọn về Lạc Ngô Trai .”
Túc Hàn Thanh mắt tròn xoe: “Cha!”
Túc Huyền Lâm y.
Túc Hàn Thanh lập tức co dãn , khô khan : “Ồ, ạ.”
Ánh mắt Sùng Giác vẫn luôn dõi theo Túc Hàn Thanh, vẻ kinh ngạc trong đôi mắt đen láy biến mất, thoáng chốc khôi phục vẻ tĩnh lặng như giếng cổ gợn sóng thường ngày, nhưng dường như mang theo một ý vị mà Túc Hàn Thanh .
Túc Hàn Thanh dám ở lâu, chậm rãi thu dọn đồ đạc, trở về Lạc Ngô Trai.
Sùng Giác tiếp tục ở Phật đường chịu mắng.
Không chuyện “song tu” tối qua khiến Thế Tôn c.h.ế.t lặng , dứt khoát bất chấp tất cả, khi Túc Huyền Lâm càng lúc càng kéo dài thời hạn, đột nhiên mở miệng : “Năm Tiêu Tiêu xuất sư, sẽ hợp tịch với y.”
Câu “một ngàn năm hẵng hợp tịch” của Túc Huyền Lâm nghẹn ngay trong cổ họng, Sùng Giác thể tin nổi: “Năm ?!”
“ .” Sùng Giác chút do dự, “Chính là năm .”
Túc Huyền Lâm ngẩn ngơ Sùng Giác hồi lâu, đột nhiên hít một thật sâu, thật sâu, đôi tay run rẩy dần trở nên vững như bàn thạch, nắm lấy thanh bản mệnh kiếm rực rỡ lấp lánh.
Keng—
*
Túc Hàn Thanh còn hai đ.á.n.h , khi trở về Lạc Ngô Trai giải phong, y thấy tiếng chuông vang lên, vội vàng thu dọn đồ đạc học.
Cứ xuất sư .
Buổi chiều nhiều tiết, mãi đến tối mịt mới tan học.
Túc Hàn Thanh vốn định về Lạc Ngô Trai, nhưng nhận truyền âm từ t.ử ấn, Túc Huyền Lâm việc đến Cựu Phù Lăng một chuyến, y lập tức đổi đích đến, ném túi tiền cho Nguyên Tiềm nhờ mang về giúp, một chạy tới Phật đường núi chơi.
Kẻ chia rẽ uyên ương Túc Huyền Lâm cuối cùng cũng , Túc Hàn Thanh vui mừng khôn xiết, đường cũng nhún nhảy.
Đến Phật đường, Sùng Giác ở đó tham thiền.
Túc Hàn Thanh nghi hoặc, một vòng quanh nơi ở cũng tìm thấy bóng dáng, cuối cùng vẫn là ở suối nước nóng sân tìm .
Sùng Giác tóc tai rũ rượi ngâm trong suối nước nóng, vô linh lực hóa thành từng làn sương khói mỏng manh chậm rãi rót nội phủ của , hòa cùng sương mù của suối nước nóng, khiến cả sân mờ ảo như chốn tiên cảnh nhân gian.
Túc Hàn Thanh tò mò gần, xổm bên bờ suối Sùng Giác một mảnh vải che trong nước.
Thế Tôn quanh năm áo quần kín cổng cao tường, hiếm khi bộ dạng “trần trụi” , Túc Hàn Thanh từng thấy cơ thể của Sùng Giác, nhưng Sùng Giác với phận “Thế Tôn” khác với tư thế phóng đãng của ác niệm kiếp .
Thật câu dẫn .
Sùng Giác đang nhập định điều tức, hề phòng đến gần.
Túc Hàn Thanh chống cằm một tiếng, quang minh chính đại mà ngắm cho .
Chỉ là khi ánh mắt lướt qua gương mặt , y liền phát hiện đuôi mắt Sùng Giác thế mà vết bầm, như là đánh.
Túc Hàn Thanh giật , vội vàng tiến lên sờ mặt , mày nhíu chặt .
Vừa là chuyện Túc Huyền Lâm mới thể làm .
Sùng Giác cũng thật là, yên cho đ.á.n.h chứ?!
Động tác tay Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng đ.á.n.h thức Sùng Giác đang nhập định, chậm rãi mở mắt, ánh mắt lạnh lùng như thần chỉ trời cao xuống loài kiến hôi đáng nhắc tới ở nhân gian, thể khinh nhờn.
khi thấy Túc Hàn Thanh, ánh mắt tựa như băng tuyết ngàn năm tan đỉnh Tu Di Sơn bỗng nhiên trở nên dịu dàng, mày mắt cũng bất giác hiện lên ý ôn hòa.
“Đến khi nào ?”
Túc Hàn Thanh bĩu môi, lí nhí: “Đến sớm — ngươi đ.á.n.h nữa ? Đường đường là Thế Tôn, một ngày đ.á.n.h hai trận, ngoài trong tam giới c.h.ế.t ngươi .”
Sùng Giác : “Không cả.”
Túc Hàn Thanh : “Không cả mà ngươi ở đây điều tức?”
Lần Sùng Giác gì.
Túc Hàn Thanh tức lo: “Ban ngày vẫn , đồng ý nhúng tay , các ngươi chuyện gì mà thể khiến tức đến như ?”
Sùng Giác thản nhiên : “Ta đợi ngươi xuất sư sẽ hợp tịch, còn đem chuyện tối qua cho , tức đến ngất ba .”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh thể tin nổi : “Ngươi! Ngươi ngươi!”
Y chỉ tán tỉnh đùa giỡn với một chút, cố chấp như , vì chuyện mà đối đầu với Túc Huyền Lâm?!
Túc Hàn Thanh tức giận : “Những lời buổi trưa là cố ý chọc ngươi thôi, ngươi lớn từng , khác gì cũng tin là thật , mất tinh nguyên trong lòng ngươi tự ?!”
Sùng Giác: “…”
Túc Hàn Thanh tức đau lòng, hốc mắt đều đỏ lên.
Sùng Giác đưa tay lau đuôi mắt Túc Hàn Thanh: “Thật sự cả, cha ngươi miệng d.a.o găm lòng đậu hũ, ngươi còn hiểu ? Lần , nhất định sẽ đ.á.n.h cho , ?”
Túc Hàn Thanh đột nhiên câu gần như lưu manh chọc , nhưng mím môi hung hăng lườm một cái.
Sùng Giác thấy y , bèn điểm một cái lên trán y.
Hắn điều tức cũng gần xong, đang định giơ tay lấy quần áo mặc thì Túc Hàn Thanh đột nhiên cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một lớp áo trong mỏng manh nhảy thẳng xuống suối nước nóng.
Ùm một tiếng.
Nước làm bạch y ướt sũng dán , phác họa hình mảnh khảnh, Túc Hàn Thanh cũng sợ làm bẩn suối nước nóng của Sùng Giác, giơ tay câu lấy cổ , tiến gần hung hăng c.ắ.n một miếng.
Sùng Giác c.ắ.n đau nhưng mắt cũng chớp lấy một cái, giơ tay giữ chặt eo Túc Hàn Thanh, ôn tồn dỗ dành: “Đừng giận nữa.”
“Người đ.á.n.h là ngươi, giận cái gì.” Túc Hàn Thanh lẩm bẩm, cả đùi Sùng Giác, hôn úp mở, “Cha đến Cựu Phù Lăng .”
Sùng Giác: “Ừm?”
Túc Hàn Thanh “chậc” một tiếng, ghét bỏ : “Cha vì chuyện hoang đường đêm qua mà động thủ với ngươi, ngươi biến chuyện thành thật, nếu trận đòn chẳng chịu oan ?”
Sùng Giác: “…”
Sùng Giác phát hiện cho dù ở chung với Túc Hàn Thanh bao lâu, cũng cách nào đoán trong đầu đứa nhỏ rốt cuộc đang nghĩ gì.
Túc Hàn Thanh vẫn đang dùng mũi chân câu lấy eo Sùng Giác, động tác trong nước luôn chậm rãi, đúng lúc , Sùng Giác vốn lay động đột nhiên dùng hai tay siết chặt eo y, đột ngột xoay đè y lên tảng đá bên bờ suối.
Túc Hàn Thanh dọa, theo bản năng bám lấy vai Sùng Giác.
Khi ngước mắt lên, y liền thấy đàn ông còn ôn nhuận như ngọc tựa pho tượng thần trong Phật đường, giờ đây con ngươi sâu thẳm, cúi xuống bao phủ y trong lòng, giữa mày đều là d.ụ.c vọng thể che giấu.
Túc Hàn Thanh: “…”
Từ chính nhân quân t.ử đến quỷ đói sắc dục, chỉ cách một ý niệm.
--------------------