Phượng Hoàng Cốt - Chương 140: Tìm vui trong khổ

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:19
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Túc Hàn Thanh những vò rượu bày như mê hồn trận, lòng lo như lửa đốt.

Một vò thể chuốc gục Sùng Giác, hơn nữa hễ say là làm chuyện hồ đồ, uống hết ngần rượu xong, chạy lên Thính Chiếu Bích nhảy vũ điệu khêu gợi cơ chứ?

Sùng Giác lẽ cứ giằng co với Túc Huyền Lâm như nữa, với tư thế “ uống thì uống, xin phụng bồi đến cùng”, hạ quyết tâm để Túc Huyền Lâm uống cho .

Túc Huyền Lâm hiếm khi thấy uống rượu dứt khoát như , vẻ mặt đầy phức tạp.

Thôi .

Túc Hàn Thanh nhỏ giọng ghé gần: “Cha, tửu lượng của lắm …”

Túc Huyền Lâm liếc y.

Túc Hàn Thanh hiếm khi lanh trí, vội ngậm miệng đỡ cho Sùng Giác nữa.

Qua ải của cha y thật khó, Túc Huyền Lâm mang một bộ tư thế như gả con gái, con hồ ly tinh xun xoe từ xuống thế nào cũng mắt, nhất quyết trút một trận giận cho hả.

Hai cũng gì, trực tiếp cầm vò lên uống.

Túc Hàn Thanh dám cản, sầu não vô cùng.

chẳng bao lâu , tiếng chuông tan học của học cung Văn Đạo khẽ vang lên, ấn t.ử bên hông Túc Hàn Thanh cũng sáng lên theo.

Là truyền âm của Nguyên Tiềm.

Túc Hàn Thanh do dự một chút.

Túc Huyền Lâm trực tiếp phất tay: “Ở đây cần ngươi, ngoài chơi .”

Túc Hàn Thanh: “ mà…”

Túc Huyền Lâm trừng y: “Sao nào, ngươi còn sợ ăn thịt chắc?!”

Túc Hàn Thanh dám chọc vận rủi là cha y nữa, ngoan ngoãn dậy, lưu luyến nỡ rời .

Sùng Giác tiếng nào, cứ lẳng lặng uống rượu ở đó.

Túc Hàn Thanh lòng trĩu nặng đến Lạc Ngô Trai.

Nguyên Tiềm vốn tưởng y còn ở Ứng Húc Tông, thấy y thì tròng mắt suýt thì lồi cả , vội vàng từ cây chạy xuống, rắn hóa thành hai chân lặng lẽ đáp đất.

“Nguyên Tiêu?! Ngươi về nhanh ?”

Túc Hàn Thanh tâm trạng sửa tên, mặt mày ủ dột : “Bách Lí ở đây ?”

Nguyên Tiềm liền cất giọng hét lớn: “Bách Lí, Nguyên Tiêu về !”

Trai xá của Ô Bách Lí động tĩnh.

Nguyên Tiềm thêm một câu: “… Trông tâm trạng nặng nề lắm, tám phần là đang sầu vì chuyện của với Thế Tôn Tiên quân phát hiện !”

Vừa dứt lời, Ô Bách Lí đá cửa xông .

Túc Hàn Thanh: “…”

Đến hóng chuyện thì nhanh thật.

Nguyên Tiềm chạy về phòng lấy một đống đồ rang đặt lên bàn đá, c.ắ.n hạt dưa mắt long lanh Túc Hàn Thanh, hiệu “bắt đầu ”.

Ô Bách Lí cũng đang đó bóc hạt óc ch.ó ăn.

Túc Hàn Thanh trợn mắt, nhưng chuyện chính vẫn quan trọng hơn, y : “Chuyện Thông Thiên Tháp các ngươi chứ?”

“Ừ ừ.”

“Tóm khi giải quyết một đống chuyện rắc rối, mất trí nhớ mấy ngày.” Túc Hàn Thanh đưa tay , Ô Bách Lí ném nhân óc ch.ó bóc xong tay y, “Đợi khôi phục trí nhớ thì cha chuyện qua với Sùng Giác.”

Hai kéo dài giọng, “Ồ” một tiếng dài lắt léo.

Ô Bách Lí hỏi: “Phát hiện thế nào ?”

Túc Hàn Thanh : “Cha gọi Sùng Giác uống rượu, say mượn rượu làm càn, kéo canh .”

Hai ngắn gọn thốt lên một tiếng “Oa!”.

“Giờ ầm ĩ mấy ngày .” Túc Hàn Thanh nhai nuốt hạt óc chó, chìa tay đòi nhân hạt dưa của Nguyên Tiềm, “Ta vốn ở trai xá Phật đường núi , cha đưa đến thì thấy Sùng Giác, liền lôi uống rượu.”

Nguyên Tiềm tức thì hai mắt sáng rực, răng nanh cạch cạch c.ắ.n một đống hạt dưa nhét tay Túc Hàn Thanh, hưng phấn : “Ý ngươi là, Tiên quân giờ đang ở học cung Văn Đạo?!”

Túc Hàn Thanh ghét bỏ trả chỗ hạt dưa dính đầy nước miếng độc: “Ừ, vẫn đang uống rượu đấy, bày mười mấy vò, trận thế trông đáng sợ lắm.”

Nguyên Tiềm kích động vô cùng: “Vậy thể may mắn gặp Tiên quân một ?!”

Túc Hàn Thanh im lặng hồi lâu, khẽ nhắc nhở : “Ta gọi ngươi đến làm quân sư.”

Nguyên quân sư thuận miệng : “Dù vấn đề nhạc phụ rể từ xưa , ngươi cứ mặc kệ bọn họ là —— tính tình Tiên quân thế nào, giống Thế Tôn, tiên khí mờ ảo, cao thâm khó lường, phong thái cao nhân ?!”

Túc Hàn Thanh: “…”

Nguyên quân sư vô dụng, Túc Hàn Thanh gửi gắm hy vọng Ô quân sư, mắt long lanh .

Ô Bách Lí cau mày, trầm tư suy nghĩ, vì Túc Hàn Thanh mà sầu lo, cảm thông sâu sắc!

Mắt Túc Hàn Thanh sáng lên như đèn.

Vẫn là Bách Lí đáng tin cậy!

Sau đó liền Ô quân sư : “Nghe đồn Tiên quân tiên tư ngọc cốt, dù qua đời nhiều năm vẫn thể hồn trong một sớm, tất nhiên là bậc đại năng hô mưa gọi gió, khí độ uy nghiêm, cũng gặp.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh vỗ bàn dậy, xoay định .

Nguyên Tiềm duỗi đuôi quấn lấy eo y, dỗ dành: “Đừng giận đừng giận, bọn chẳng thấy ngươi mặt mày ủ dột nên chọc ngươi một chút , đây đây, cho ngươi hạt dưa ăn .”

Túc Hàn Thanh mặt lạnh : “Giờ rốt cuộc làm ? Làm thế nào mới thể thuyết phục cha làm khó Sùng Giác nữa?”

Nguyên Tiềm nghiêm túc : “Hay là giúp ngươi chuyện trực tiếp với Tiên quân?”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh sắp tức c.h.ế.t .

Ô Bách Lí liếc Nguyên Tiềm một cái, lạnh nhạt : “Lúc ngươi nhất đừng xen , nếu ngươi càng đỡ cho Thế Tôn, Tiên quân sẽ càng bài xích .”

Thấy Ô Bách Lí cuối cùng cũng tiếng , Túc Hàn Thanh vội vàng : “Vậy lỡ cha sống c.h.ế.t đồng ý thì ?”

Nguyên Tiềm đưa một ý kiến tồi: “Hay là ngươi đến Huyền Hồ Trai cầu một bộ linh d.ư.ợ.c sinh con, gạo nấu thành cơm, mang trong một đứa bé là ?”

Túc Hàn Thanh trợn mắt: “Cái miệng đó của ngươi thì , thì c.ắ.n hạt dưa của ngươi .”

Nguyên Tiềm đành ngậm miệng.

Túc Hàn Thanh cảm thấy thà đến còn hơn, hai chỉ làm y thêm bực , mặt lạnh lùng vơ một vốc hạt óc ch.ó bỏ .

chạy khỏi Lạc Ngô Trai, Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí vui vẻ theo.

Túc Hàn Thanh mắng bọn họ: “Theo làm gì?”

Nguyên Tiềm nghiêm mặt : “Trời sắp tối , bọn hộ tống thiếu quân về trai xá!”

Ô Bách Lí cũng gật đầu theo.

Túc Hàn Thanh trợn mắt, tức giận : “Cha đang nổi nóng, chừng đ.á.n.h luôn cả hai các ngươi đấy!”

Nguyên Tiềm hít một : “Có thể Tiên quân đánh, chẳng là vinh hạnh của ? Đây là mồ mả tổ tiên bốc khói xanh !”

Túc Hàn Thanh: “???”

Bị bệnh !

Túc Hàn Thanh suýt bọn họ chọc cho tức .

Ước chừng thời gian, hai uống gần xong, Túc Hàn Thanh bỏ Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí, buồn bã rầu rĩ về Phật đường núi.

Tối nay chuyện ầm ĩ .

Vừa đến cửa Phật đường, mùi rượu nồng nặc từ bên trong bay , Túc Hàn Thanh nhăn mũi, chút .

Do dự hồi lâu, y mới bịt mũi bước Tu La luyện ngục.

Chỉ đầy một canh giờ, Túc Huyền Lâm và Sùng Giác uống gần hết mười mấy vò rượu, vò rượu vỡ nát vương vãi khắp nơi, cả phòng nồng nặc mùi rượu.

Túc Hàn Thanh nhíu mày, giơ tay vung lên mở hết cửa sổ và cửa cho thoáng mùi.

Túc Huyền Lâm trông như việc gì, đó với dáng vẻ oai vệ, như mở vò rượu mới.

“Nữa ?”

Đối diện, ánh mắt Sùng Giác lạnh nhạt, thần sắc chút dáng vẻ mê man say xỉn, tư thái tao nhã giơ tay nhận rượu, bâng quơ một câu: “Ta say.”

Túc Huyền Lâm khẩy một tiếng.

Túc Hàn Thanh nhíu mày xuống: “Ngươi thật sự bắt uống nhiều rượu như ?”

“À.” Túc Huyền Lâm lạnh, “Mười mấy vò rượu, cổ họng rặn nửa ngày mới uống tới năm vò, thế mà gọi là nhiều ?”

Túc Hàn Thanh : “ …”

Sùng Giác xen : “Ta say.”

Túc Hàn Thanh thuận miệng cho qua: “Được , say say.”

Thấy Túc Huyền Lâm như , Túc Hàn Thanh tiện tiếp tục đỡ cho Sùng Giác, đành cau mày đến bên cửa sổ gỗ mở rộng, để khỏi mùi rượu của họ hun cho ngạt.

Nguyên Tiềm truyền tin, ân cần hỏi y về chuyện “Tiên quân”, thổi phồng Túc Huyền Lâm lên tận mây xanh, một hai.

Túc Hàn Thanh khẽ đầu .

Túc Huyền Lâm chẳng còn chút hình tượng “Tiên quân” nào, cởi phanh áo, đầu bù tóc rối chuốc rượu Sùng Giác, miệng còn lẩm bẩm đang châm chọc Sùng Giác điều gì.

Túc Hàn Thanh: “…”

Tiên khí mờ ảo cái quỷ!

Hai uống đến nửa đêm, Túc Hàn Thanh thuyền linh cả ngày, mùi rượu hun cho buồn ngủ chịu nổi, tiện tay kéo một cái bồ đoàn đặt xuống đất, trực tiếp lên đó định ngủ một giấc tính .

Túc Huyền Lâm dặn: “Về giường ngủ .”

Túc Hàn Thanh lơ mơ lắc đầu: “Ở đây là .”

Túc Huyền Lâm tưởng y chỉ nghỉ ngơi, cũng quản nữa.

Sùng Giác chuốc đến mặt mày trắng bệch, nhưng vẫn dừng .

Túc Huyền Lâm thấy tay cầm vò rượu cũng run rẩy, mà vẫn cố gượng, luôn miệng lẩm bẩm “Ta say, say ”, đột nhiên nghiêng đầu bật .

Đợi đến khi Túc Huyền Lâm đời”, qua giờ Tý.

Sùng Giác hễ say là ý thức dùng linh lực giải rượu, uể oải đó lắc vò rượu rỗng tuếch, cả còn chút vẻ trọng đoan trang thường ngày.

Túc Huyền Lâm ghét bỏ giật vò rượu, thấy khó chịu như , nỗi bực bội kìm nén mấy ngày của cuối cùng cũng tiêu tan ít, hả hê trút cơn giận.

Túc Hàn Thanh đất ngủ khò khò.

Túc Huyền Lâm liếc mắt một cái, đành lòng cam tình nguyện tạm thời buông tha cho Sùng Giác, : “Được , đừng uống nữa, say ngất .”

Sùng Giác ánh mắt lạnh nhạt, nhíu mày : “Ta say.”

“Rồi , say.” Túc Huyền Lâm cho qua, “Ngủ thôi.”

Sùng Giác nữa nhấn mạnh: “Ta thật sự say.”

Hắn còn thể uống nữa, nhất định để Túc Huyền Lâm uống cho thỏa thích.

Túc Huyền Lâm sắp phiền c.h.ế.t , uống mấy canh giờ, Sùng Giác như cái máy lặp, lẩm bẩm 800 “Ta say”, tối nay về ngủ tám phần trong mơ đều là giọng phiền phức của Sùng Giác.

“Ta đời .” Túc Huyền Lâm tức giận .

Trong đầu Sùng Giác hỗn loạn một mảng, đang định lặp thì dường như từ khóa, con ngươi tan rã chằm chằm Túc Huyền Lâm hồi lâu, thấp giọng : “Thật ?”

Túc Huyền Lâm: “Thật.”

Sùng Giác: “Vậy chuyện ngươi hứa…”

Túc Huyền Lâm ngờ say đến mức mà vẫn còn nhớ, lập tức trợn mắt, : “Ngươi mà còn hỏi nữa, sẽ đổi ý đấy.”

Ý là sẽ can thiệp nữa.

Sùng Giác phản ứng , cuối cùng cũng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

… Vừa dứt lời ngã đầu xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-140-tim-vui-trong-kho.html.]

Túc Huyền Lâm: “?”

Túc Huyền Lâm nhíu mày định đỡ , thấy Sùng Giác nhanh chống tay dậy, với vẻ mặt phân biệt nổi đông tây nam bắc, ngơ ngác tại chỗ suy nghĩ hồi lâu, mới dậy lảo đảo ngoài.

Túc Huyền Lâm còn tưởng ngoài mượn rượu làm càn mất mặt, vội : “Đi đấy?”

“Tắm rửa.” Sùng Giác cố gắng giữ bình tĩnh về phía sân , loạng choạng vài bước nghiêm túc với Túc Huyền Lâm, “Ta thật sự say.”

Túc Huyền Lâm tiện tay túm một vò rượu ném về phía : “Cút !”

Sùng Giác ý thức mơ hồ, nhưng bệnh sạch sẽ vẫn tái phát chịu nổi mùi rượu khắp , lảo đảo sân tắm rửa.

Túc Huyền Lâm tai nhét đầy câu “Ta say”, bực bội thu dọn vò rượu, bấm quyết dọn dẹp Phật đường to lớn sạch sẽ, mùi rượu tức thì tan biến.

Gió đêm khi thu lạnh buốt, Túc Hàn Thanh cuộn tròn thành một cục, chau mày, như đang gặp ác mộng.

Túc Huyền Lâm tới, định đưa Túc Hàn Thanh lên giường ngủ, nhưng mới động, Túc Hàn Thanh như cảm nhận gì đó, giống như hụt chân, đột nhiên hít một mở to mắt.

Túc Huyền Lâm sững sờ.

Túc Hàn Thanh run rẩy ngừng, trông như tỉnh, nhưng đôi mắt hổ phách tiêu cự, tan rã, thất thần .

Cả y gió thổi đến lạnh, nhưng trán đổ mồ hôi, như tỉnh dậy từ một cơn ác mộng lớn, khó khăn thở hổn hển.

Túc Huyền Lâm cẩn thận đỡ y dậy: “Tiêu Tiêu, gặp ác mộng ?”

Túc Hàn Thanh hồn vía định, vội vàng đảo mắt khắp Phật đường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, một lúc lâu mới lẩm bẩm: “Sùng Giác ?”

Túc Huyền Lâm giật , đang định khẽ Sùng Giác vài câu, thì thấy Túc Hàn Thanh run rẩy, giãy giụa ôm lấy cái đầu âm ỉ đau, nỉ non: “Hắn c.h.ế.t …”

Cảm giác ngọc giác vỡ nát trong tay dường như vẫn còn đó, tim đập thình thịch, đau đến vỡ đầu.

Túc Huyền Lâm sững sờ Túc Hàn Thanh.

Từ khi trở về từ Vô Gian Ngục, thấy Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn, ranh mãnh, dường như trong mấy ngày ngắn ngủi chứng kiến hết cảm xúc của đứa trẻ , nhưng bao giờ thấy bộ dạng lo lo mất, tuyệt vọng đau khổ đến thế.

Lúc Túc Huyền Lâm mới bừng tỉnh nhận , vắng mặt chỉ là mười mấy năm cỏn con, những khổ cực mà Túc Hàn Thanh trải qua ở kiếp và kiếp đều hề , hiểu.

Trong lòng Túc Huyền Lâm dâng lên cảm xúc chua xót, nhẹ nhàng ôm Túc Hàn Thanh lòng, cố gắng hạ giọng dỗ dành.

“Hắn , sẽ về ngay thôi.”

Túc Hàn Thanh mắt tối sầm, đẫm nước mắt lắc đầu: “ tìm thấy , , vỡ nát …”

“Sẽ .” Túc Huyền Lâm vuốt ve gò má Túc Hàn Thanh, lau mồ hôi mặt cho y, “Cha giúp ngươi tìm về ?”

Túc Hàn Thanh đây gặp chuyện ngoài Sùng Giác thì gần như ai để dựa dẫm, lúc lời , y mơ màng Túc Huyền Lâm.

“Cha?”

Túc Huyền Lâm nhẹ giọng : “Tiêu Tiêu của gì, cha đều thể tìm về cho ngươi.”

Túc Hàn Thanh ngơ ngác hồi lâu, mới tựa trán lên vai , nước mắt lã chã rơi xuống, như thể những tủi hờn cuối cùng cũng để giãi bày, nức nở thành tiếng.

*

Sùng Giác tắm rửa xong còn y phục, khi trở về thì phát hiện Phật đường dọn dẹp sạch sẽ, nhưng một bóng .

Say đến mức , Sùng Giác vẫn còn nhớ dùng thần thức quét xung quanh mấy trăm dặm, mới động phát hiện cần tìm đang ở trai xá sân .

Túc Hàn Thanh Túc Huyền Lâm dỗ ngủ, ôm một chiếc áo ngoài của Sùng Giác cuộn tròn giường, mày vẫn nhíu chặt.

Sùng Giác cũng thắp đèn, sợ làm y tỉnh giấc, nhẹ nhàng vén màn giường xuống mép giường, rũ mắt giường.

Hắn động tác nhẹ, nhưng vẫn làm Túc Hàn Thanh đang trong giấc ngủ nông tỉnh giấc.

“Sùng Giác?” Túc Hàn Thanh vẫn còn ngái ngủ, mơ màng thấy , khẽ thở phào, đưa tay níu chặt cổ tay , “Ngươi ?”

Sùng Giác : “Tắm rửa.”

Mùi rượu tan ít, giữa lớp áo vẫn mang theo hương hoa bồ đề khiến Túc Hàn Thanh an lòng.

Túc Hàn Thanh níu tay cọ cọ lên mặt, lơ mơ : “Đừng chạy lung tung, sẽ tìm thấy ngươi.”

Sùng Giác gì, chỉ dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Túc Hàn Thanh.

Túc Hàn Thanh buồn ngủ chịu nổi, im mặc cho hành động.

Chỉ là chẳng bao lâu , bàn tay của Sùng Giác chút thích hợp.

Túc Hàn Thanh ý thức mơ hồ, lờ mờ cảm thấy ngón tay lạnh của Sùng Giác dường như đang từ từ miêu tả ngũ quan của y, lòng bàn tay lướt qua gò má, trán, lông mày và gương mặt đều còn bình thường.

khi lòng bàn tay ấn lên môi Túc Hàn Thanh, dùng một chút lực, nhất thời liền chút đúng lắm.

Túc Hàn Thanh mơ màng mở mắt, nương theo ánh trăng khuôn mặt mơ hồ của Sùng Giác.

“Sao ?”

Sùng Giác bâng quơ : “Thích ngươi.”

Túc Hàn Thanh sững sờ, cơn buồn ngủ tức thì tan biến.

Trời xanh mắt, cộng cả kiếp kiếp cũng hiếm khi tiếng “thích” của Sùng Giác.

Lần say rượu là canh , tỏ tình, chẳng lẽ Sùng Giác chỉ lẳng lặng làm chuyện lớn khi say rượu ?

Túc Hàn Thanh vốn còn bực bội Túc Huyền Lâm lôi Sùng Giác uống rượu, lúc trực tiếp đổi ý, chỉ hận thể để cha y mỗi ngày lôi uống cho trời đất tối tăm.

“Thích ?” Túc Hàn Thanh cong mắt, tủm tỉm , “Thích bao nhiêu? Ưm…”

Vừa dứt lời, Sùng Giác đột nhiên cúi xuống ngậm lấy môi Túc Hàn Thanh.

Túc Hàn Thanh đột nhiên trợn to mắt.

Tay Sùng Giác đưa lên, những ngón tay thon dài luồn mái tóc đen của Túc Hàn Thanh, buộc y thể trốn tránh, chỉ thể động chấp nhận nụ hôn mạnh mẽ vô cùng .

Cảm giác áp bức vô cùng quen thuộc, như đến từ uy áp lạnh lùng của Thế Tôn, như hòa lẫn với sự theo đuổi d.ụ.c vọng bức thiết của ác niệm kiếp , hai thứ giao thoa, tạo một trải nghiệm mà Túc Hàn Thanh từng .

Da đầu y tê dại, mơ hồ cảm thấy như sắp cảm giác tê dại đó nuốt chửng.

Sùng Giác như thầy tự thông, dễ dàng hôn Túc Hàn Thanh đến đầu óc cuồng, suýt nữa thở nổi.

Túc Hàn Thanh nhịn , giãy giụa đưa tay đẩy vai Sùng Giác .

“Đừng…”

Sùng Giác buộc ngắt quãng d.ụ.c niệm thỏa mãn, chau mày, vẫn giữ tư thế vây trong lòng, từ cao xuống y.

Trông như một con quỷ ăn thịt , nhưng một khí chất thiền ý đạm nhiên.

Túc Hàn Thanh thở hổn hển, mí mắt mỏng manh đỏ đến tận đuôi mắt, tròng mắt hổ phách ngấn nước, ho thở dốc : “Ngươi… khụ, ngươi phát điên gì ?”

Sùng Giác thấy dáng vẻ của y, trong đầu dường như lóe lên một cảnh tượng quen thuộc, con ngươi đen thẫm bỗng co rút , như kích thích.

Túc Hàn Thanh thấy sắc mặt Sùng Giác như trầm xuống, còn tưởng từ chối làm vui, đành đưa tay vòng qua cổ , ghé sát thuần thục hôn .

Sắc mặt Sùng Giác càng âm trầm, một tay ấn Túc Hàn Thanh xuống: “Đừng nhúc nhích.”

Gáy Túc Hàn Thanh suýt đập gối, nhíu mày .

Sùng Giác như nắm quyền chủ động, hễ Túc Hàn Thanh chút tư thế thuần thục đáp , lập tức mặt lạnh đưa tay che miệng y.

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh tin, giãy giụa gạt tay , nhất quyết chủ động một .

Chỉ là bao lâu, Sùng Giác như tức giận ấn y ngã xuống —— lẽ là giận y cử động đầu lưỡi, tay vịn lấy khuôn mặt to bằng bàn tay của Túc Hàn Thanh, ngón cái mạnh mẽ cạy môi y , ấn cuống lưỡi.

Túc Hàn Thanh: “…”

Này.

Túc Hàn Thanh suýt nữa nôn cho xem.

“Sùng Giác!” Túc Hàn Thanh nổi giận, làm bộ đá .

Sùng Giác thuận thế lên giường, mạnh mẽ đè cả Túc Hàn Thanh xuống, lạnh lùng : “Đừng động.”

Trong miệng Túc Hàn Thanh nhạy cảm, hễ gì là nôn, thấy Sùng Giác c.h.ế.t buông tay, trực tiếp giận sôi máu, răng hung hăng c.ắ.n một cái, c.ắ.n ngón tay Sùng Giác chịu nhả.

Sùng Giác đau đến con ngươi co thành một điểm.

Túc Hàn Thanh c.ắ.n ngón cái của Sùng Giác một vòng dấu răng, suýt nữa rướm m.á.u mới “phì” một tiếng nhổ , lạnh lùng : “Ngươi mượn rượu làm càn như ?”

Uổng công y còn chút mong đợi hôm nay!

Đồ say rượu chính là đồ say rượu, thật phiền phức.

Sùng Giác rũ mắt ngón tay , một lúc lâu mới mở miệng: “Không ngươi đáp .”

Túc Hàn Thanh nhíu mày: “Có ý gì?”

Sùng Giác lẽ từ bỏ, trực tiếp giả c.h.ế.t ngã đầu xuống, cả hình cao lớn đều đè lên Túc Hàn Thanh, chôn mặt cổ y, động đậy.

Túc Hàn Thanh suýt chọc tức : “Sao nào, cha đồng ý , ngươi liền lộ nguyên hình ?”

Hơi thở nóng rực của Sùng Giác phả cổ Túc Hàn Thanh, nửa y tê rần.

Một lát , cuối cùng cũng lơ mơ : “Ký ức kiếp … ngươi thích.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Túc Hàn Thanh sững sờ.

Bản thể của Sùng Giác đặc thù, hai ngọc giác mới thể hợp làm một, khi dung hợp, cách hành xử đều là một niệm thành Phật, một niệm thành ma.

Ký ức ác niệm kiếp dung hợp thể xác, tượng trưng cho sự giao hợp của ác chút ôn hòa nào, chỉ d.ụ.c vọng, tình cảm ngược trở thành một khía cạnh dễ bỏ qua.

Ác niệm ban đầu nhận sự lạnh nhạt của Túc Hàn Thanh, nhưng đối với kẻ trong đầu là sắc như , dù phát hiện e rằng cũng sẽ để tâm.

lúc Sùng Giác khi dung hợp những ký ức đó, chỉ cảm thấy đau lòng.

Túc Hàn Thanh một rơi Vô Gian Ngục, còn rơi tay kẻ trời sinh ác loại như dày vò.

Thiếu niên vốn là một trang giấy trắng dạy một đống thứ lộn xộn, ngay cả sự bài xích lạnh nhạt ban đầu cũng biến mất, mỗi song tu đều như c.h.ế.t lặng nhận mệnh cho qua chuyện, ép đáp .

Sùng Giác thấp giọng : “Không thích, ngươi cứ đẩy .”

Túc Hàn Thanh ngẩn hồi lâu, đại khái hiểu sự khác thường khó hiểu của Sùng Giác từ .

Y đè lên gáy Sùng Giác, như cách an ủi , một chút một chút vuốt ve, nén : “Ai thích?”

Sùng Giác : “Ngươi chính là thích.”

“Được , ngươi gì thì là cái đó.”

Túc Hàn Thanh sờ sờ đầu , cảm thấy cảm giác thật mới lạ.

Lại ngày y dỗ dành Sùng Giác ?

Rõ ràng là phụ họa, nhưng sự u uất Sùng Giác càng nặng nề hơn.

Túc Hàn Thanh mang theo ý : “… Cứ cho là đây thích , nhưng bây giờ khác , canh của chúng cũng xong, hợp tình hợp lý, là loại tình nhân danh phận nữa.”

Sùng Giác: “…”

“Sau chúng cuối cùng cũng cần gọi là yêu đương vụng trộm nữa.”

Túc Hàn Thanh vẫn đang dỗ , thấy d.ụ.c sắc đang dần nhen nhóm trong đôi mắt đen thẫm của Sùng Giác.

“Chúng quang minh chính đại, gọi là song tu giữa đạo lữ.”

*

Màn đêm buông xuống.

Túc Huyền Lâm đỉnh núi tuyết học cung Văn Đạo, thần sắc uể oải cầm một vò rượu lẳng lặng uống, khác với bộ dạng cố ý chuốc c.h.ế.t Sùng Giác lúc nãy.

Không qua bao lâu, Túc Huyền Lâm đột nhiên ném vò rượu , thầm nghĩ.

Thôi .

Cẩn thận nghĩ cũng khá .

Con trai là đoạn tụ, đổi khác tất nhiên yên tâm, ít nhất rể bây giờ cũng là rõ gốc gác.

Túc Huyền Lâm tìm vui trong khổ, xoa xoa ấn đường đau nhức.

Cứ .

Đợi Tiêu Tiêu xuất sư ngoài rèn luyện mười mấy năm, đến lúc đó xem xét chuyện hợp tịch.

Không vội nhất thời.

--------------------

Loading...