Phượng Hoàng Cốt - Chương 139: Thế Tôn Chưởng Viện
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:18
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Một tĩnh mịch.
Túc Huyền Lâm lạnh lùng Sùng Giác, chờ gọi cha.
Sùng Giác đối mặt với Túc Huyền Lâm hồi lâu, đột nhiên bật , thong thả ung dung : “Lẽ nên như thế.”
Túc Huyền Lâm: “…”
Tâm nguyện của Túc Huyền Lâm thành, nhưng nghẹn họng.
Hai đều ở địa vị cao lâu, Túc Huyền Lâm suýt thì quên mất khi trở thành Thế Tôn cũng là một kẻ trông thì ôn nhuận như ngọc, nhưng thực chất trong lòng là ý đồ xa.
Nếu thì cũng chẳng làm bạn với lâu như .
Tên tất nhiên chẳng lời nào ho.
Quả nhiên, Sùng Giác vẫn giữ phong thái ung dung tôn quý của Tu Di Sơn Thế Tôn, khắp tỏa thiền ý như sắp đắc đạo thành Phật, nhưng miệng thản nhiên : “...Gọi thì cũng thôi, nhưng tiên quân chấp thuận chuyện và Tiêu Tiêu hợp tịch, sẽ can thiệp nữa chứ?”
Túc Huyền Lâm: “…”
Cái đồ…
C.h.ế.t tiệt!
“Ngươi cứ gọi , sẽ xem xét chuyện của ngươi và Tiêu Tiêu.” Túc Huyền Lâm mắc bẫy của , hờ hững : “Ngươi chút thành ý nào ? Như mà cũng dám mơ tưởng đến Tiêu Tiêu ?”
Sùng Giác mềm cứng ăn, để dắt mũi: “Tiên quân hứa với , tự khắc sẽ đổi cách xưng hô.”
Túc Huyền Lâm: “Ngươi…!”
Cơn giận của Túc Huyền Lâm bùng lên, thấy Sùng Giác đó với vẻ cao thâm khó đoán, nhịn lên nhịn xuống cuối cùng nhịn nữa, đột nhiên vung tay đ.á.n.h một chưởng về phía .
Sùng Giác hề né tránh, cứ thế hứng trọn một chưởng .
Túc Huyền Lâm là tiên quân, tay hề nương tình, Sùng Giác cũng dùng bất kỳ cấm chế hộ nào, lảo đảo lùi về mấy bước, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Túc Huyền Lâm cũng ngờ tránh, sững sờ một lúc mới cố tỏ bình tĩnh, lạnh lùng : “Ngươi c.h.ế.t cho .”
Nói xong, phất tay áo bỏ .
Sùng Giác ôm n.g.ự.c ho khan vài tiếng, bất đắc dĩ thở dài.
Hắn xoay định về thì thấy cửa Hàn Mang Uyển mở , Túc Hàn Thanh lơ mơ , chân vẫn còn để trần, lí nhí : “Ngươi ngốc , cứ yên cho đ.á.n.h thế?”
Sùng Giác mỉm , đáp mà hỏi: “Sao tỉnh ?”
Túc Hàn Thanh lắc đầu, cũng rõ là ý gì: “Lát nữa sẽ chuyện với , ngươi cần lo việc .”
Sùng Giác tiến lên vén lọn tóc mai trán y, ánh mắt dừng ở vầng trán lấm tấm mồ hôi, kỹ sắc mặt y cũng chút tái nhợt.
Có lẽ do giẫm đá, Túc Hàn Thanh lấy chân trái dụi dụi mu bàn chân , kéo tay Sùng Giác phòng.
Sùng Giác cảm thấy y vẻ , bèn tiến lên nửa bước, một tay bế bổng Túc Hàn Thanh lên, đưa về giường trong phòng.
Túc Hàn Thanh buồn ngủ chịu nổi, lên giường suýt nữa là ngủ mê , y gắng gượng đưa tay níu lấy tay áo Sùng Giác, mí mắt díp nhưng vẫn cố gượng lẩm bẩm: “Đừng đấy.”
Sùng Giác gật đầu: “Ừ, ở ngay đây.”
Túc Hàn Thanh nhận lời hứa, lúc mới yên tâm, trở ngủ say sưa.
Nhìn dáng vẻ của y, giống thể một chút động tĩnh là đ.á.n.h thức.
Sùng Giác bên mép giường chờ một lúc lâu, thấy Túc Hàn Thanh bắt đầu ngủ mê mệt và mớ, bèn xếp bằng đả tọa bên mép giường.
Một đêm ngủ.
Hôm , Túc Huyền Lâm dưỡng sức một đêm hùng hổ , trời rạng sáng một cước đá văng cửa Hàn Mang Uyển, sa sầm mặt bắt Túc Hàn Thanh luyện kiếm.
Túc Hàn Thanh buồn ngủ c.h.ế.t , nhưng cũng dám ngủ nướng, mơ màng mặc xong y phục, rửa mặt sạch sẽ, cầm kiếm của Túc Huyền Lâm luyện kiếm pháp.
Túc Huyền Lâm như thể đang bắt gian, lục soát khắp các ngóc ngách của Hàn Mang Uyển, nhưng thấy bóng dáng “gian phu” .
Đợi đến khi Túc Hàn Thanh luyện xong một bộ kiếm pháp, Túc Huyền Lâm mới lạnh lùng hỏi: “Người ?”
“Vừa .” Túc Hàn Thanh tỉnh táo, thấy cha qua một đêm vẫn nguôi giận, y cố ý khơi dậy lòng trắc ẩn của , nhỏ giọng : “Hôm qua ngươi đ.á.n.h thương, điều dưỡng cả đêm đấy.”
Ai ngờ Túc Huyền Lâm lạnh : “Bị thương? Ta chỉ hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t .”
Để bao giờ thể động tâm tư với Túc Hàn Thanh nữa.
Túc Hàn Thanh quỳ bên cạnh châm cho cha, dỗ dành: “Đừng giận nữa mà.”
Con trai săn sóc như , lòng Túc Huyền Lâm an ủi, nhưng càng thêm căm hận Sùng Giác dụ dỗ con trai đến mức nổi lên sát tâm.
Túc Huyền Lâm khẽ nhắm mắt, trút giận lên Túc Hàn Thanh, khó khăn lắm mới nặn một nụ : “Tiêu Tiêu, đây con về học cung học , là hôm khác cha đưa con về nhé?”
Túc Hàn Thanh hai tay dâng , gật đầu: “Được ạ.”
Túc Huyền Lâm thở phào nhẹ nhõm, hỏi dò: “Chọn ngày bằng gặp ngày, bây giờ lên đường luôn nhé?”
Túc Hàn Thanh ngạc nhiên: “Nhanh ?”
“Ừ.”
Túc Hàn Thanh nhắc đến Sùng Giác, nhưng sợ chọc giận cha , đành gật đầu: “Vâng ạ, để con thu dọn một chút?”
“Thu dọn cái gì?” Túc Huyền Lâm thấy y đồng ý thì mừng rỡ vô cùng, uống một cạn sạch chén nóng: “Bây giờ… Ái chà, nóng quá! Khụ khụ, bây giờ lên đường luôn.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Huyền Lâm đổi chiến lược, định tách hai một thời gian tính tiếp.
Linh thuyền của tiên quân hơn của Ứng Kiến Họa nhiều, chỉ vẻ bề ngoài cũng thể thấy Túc Huyền Lâm là tính cách màu mè như công trống, Túc Hàn Thanh mơ mơ màng màng Túc Huyền Lâm lôi lên linh thuyền, còn kịp phản ứng bay thẳng lên trời, hướng về học cung Văn Đạo.
Nửa đường Túc Hàn Thanh định lấy t.ử ấn liên lạc với Sùng Giác, nhưng Túc Huyền Lâm cứ y chằm chằm, cũng theo, khiến y cách nào lén lút tình tứ với Sùng Giác ngay mí mắt cha .
Cứ như chịu đựng suốt đường đến học cung Văn Đạo.
Học trò trong học cung lẽ đang trong giờ học, học cung rộng lớn như mà vắng tanh, đường cũng mấy .
Túc Huyền Lâm thu linh thuyền tay áo, lười nhác : “Con ở , đưa con về trai xá.”
Túc Hàn Thanh do dự một lúc lâu mới rụt rè chỉ một hướng.
Sau núi.
Túc Huyền Lâm “Ừ” một tiếng, cũng nghĩ nhiều, rảo bước trong núi, tâm trạng bực bội mấy ngày nay hiếm khi lên một chút: “Ta tiếp quản vị trí chưởng viện của học cung Văn Đạo, năm cuối cùng con hãy chăm chỉ học hành, sang năm chắc chắn thể xuất sư.”
Đây rõ ràng là quang minh chính đại thiên vị cho con trai.
Mắt Túc Hàn Thanh sáng lên, buột miệng : “Vậy khi xuất sư con thể hợp tịch ạ?”
Túc Huyền Lâm: “…”
Khóe môi Túc Huyền Lâm giật giật, vốn định bảo Trừng Giới Đường nương tay cho con trai, bây giờ lập tức đổi ý, cơn giận bốc lên, lòng độc ác cũng trỗi dậy!
“Được.”
Chỉ cần ngươi bản lĩnh xuất sư, tự nhiên thể hợp tịch.
Túc Hàn Thanh cha lòng muông thú, vui mừng khôn xiết, còn tưởng Túc Huyền Lâm cuối cùng cũng chấp nhận Sùng Giác, lập tức tung tăng kéo chạy về phía Phật đường núi.
Túc Huyền Lâm vẫn còn đang ấp ủ đủ loại “hành vi xa” để cho con trai thuận lợi xuất sư, xa xa trông thấy Phật đường cách đó xa, mày nhíu chặt .
“Con ở đây ?”
Đó rõ ràng là nơi ở của Phật tu.
Túc Hàn Thanh gật đầu: “Con gây chuyện trừ quá nhiều điểm, Trừng Giới Đường thu Lạc Ngô Trai của , nếu ở đây thì đường ăn ngủ mất.”
Túc Huyền Lâm thể tin nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-139-the-ton-chuong-vien.html.]
Năm đó ở Văn Đạo học cung trừ mấy chục điểm, dù đốt cả tóc chưởng viện cũng ai dám thu trai xá của !
Học cung Văn Đạo bây giờ rốt cuộc làm , tại khắc nghiệt như ?!
Chỉ trong vài câu , Túc Hàn Thanh kéo Túc Huyền Lâm lên bậc thang, mùi hương khói mờ ảo trong Phật đường thoang thoảng ngửi thấy.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Túc Huyền Lâm còn kịp phản ứng thì thấy cửa Phật đường phía đột nhiên mở .
Hắn kỹ , mặt tái .
Sùng Giác trở về từ lúc nào, thấy hai bên ngoài thì nhướng mày, với Túc Hàn Thanh: “Về .”
Túc Hàn Thanh quen thuộc tiến lên: “Ngươi xin nghỉ giúp , Sở sư ?”
“Hắn .” Sùng Giác : “Đợi ngươi về bổ sung giấy xin nghỉ là .”
Túc Hàn Thanh vui vẻ gật đầu.
Sùng Giác đáng tin hơn Trang Linh Tu nhiều.
Túc Huyền Lâm: “Khụ.”
Lúc Túc Hàn Thanh mới nhận cha vẫn còn ở đó, ngượng ngùng : “Cha, chúng con đang chuyện chính sự, thông đồng làm bậy.”
Túc Huyền Lâm như .
Nó thì thông đồng làm bậy, nhưng ánh mắt của tên Sùng Giác sắp dính cả con trai .
Xì, già mà nên nết, đúng là đồ ch.ó má.
Sùng Giác liếc Túc Huyền Lâm một cái, : “Vào .”
Túc Hàn Thanh đang định thì Túc Huyền Lâm nắm lấy cổ tay y kéo , như : “Học trò của học cung Văn Đạo, ở cùng một chỗ với Thế Tôn thì còn thể thống gì nữa? Ta là chưởng viện học cung, tự nhiên sẽ sắp xếp chỗ ở mới cho Tiêu Tiêu.”
Túc Hàn Thanh do dự : “Thật cần phiền phức như … Ưm.”
Vừa dứt lời, Sùng Giác nắm lấy tay của y kéo , vẫn giữ nụ ôn hòa điềm đạm, nhưng lời hề nhượng bộ.
“Chưởng viện đùa , bây giờ học trò mới nhập học, học cung rộng lớn thế còn trai xá trống, Tiêu Tiêu ở trai xá trong hậu viện Phật đường lâu như , sớm quen – ?”
Túc Hàn Thanh: “Ờ, ?”
Túc Huyền Lâm tiếp tục nheo mắt : “Sao thể làm phiền Thế Tôn ?”
Sùng Giác d.a.o động, nhạt : “Chuyện của Tiêu Tiêu thể gọi là làm phiền, chưởng viện khách sáo quá .”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Huyền Lâm: “Thế Tôn, Thế Tôn…”
Sùng Giác: “Chưởng viện, chưởng viện…”
Hai đấu võ mồm, câu nào câu nấy đều quái gở âm dương nhưng luôn kèm theo tôn xưng, cứ một câu là kéo Túc Hàn Thanh một cái.
Túc Hàn Thanh chỉ đau cả hai cánh tay, mà đầu cũng họ làm cho ồn ào đến mức sắp nứt , thật sự nhịn nữa bèn gắt lên: “Buông ! Các ngươi cứ tiếp tục đấu !”
Cả hai khựng .
Túc Huyền Lâm : “Thế Tôn buông .”
Sùng Giác cũng lịch sự : “Chưởng viện buông .”
Túc Hàn Thanh: “…”
Thôi bỏ !
Cuối cùng Túc Hàn Thanh tức chịu nổi, cả gan đ.ấ.m mỗi một cái, lúc mới giải cứu cho hai cánh tay của .
Ba trong Phật đường dọn dẹp ngăn nắp, mỗi một tâm tư.
Sau khi Sùng Giác đốt hương, bắt đầu pha với tư thái tao nhã, dáng ngay ngắn như một bức tranh tinh xảo.
Ánh mắt Túc Huyền Lâm lạnh lẽo.
Chẳng trách dỗ Túc Hàn Thanh ngây thơ khờ dại đến ngẩn cả .
Hồ ly tinh.
“Hồ ly tinh” Sùng Giác pha xong, theo bản năng rót cho Túc Hàn Thanh một chén .
Túc Huyền Lâm liên tục lạnh.
Lại còn xun xoe, nịnh nọt đến thế!
Hồ ly tinh nịnh nọt khẽ nhướng mi, liếc Túc Huyền Lâm một cái, bình thản rót cho một chén: “Chưởng viện mời dùng.”
Túc Huyền Lâm giả lả: “Làm phiền thế…”
Túc Hàn Thanh đặt mạnh chén xuống bàn, một tiếng “cạch”, tức giận : “Cứ dây dưa mãi xong ?!”
Túc Huyền Lâm và Sùng Giác đồng thời y.
Túc Hàn Thanh lập tức xìu xuống, chột nâng chén lên, lí nhí : “...Cứ thế cũng giải quyết vấn đề, còn vô cớ làm thương.”
Sùng Giác về phía Túc Huyền Lâm: “Ngươi giải quyết thế nào?”
Túc Huyền Lâm hờ hững: “Đừng tơ tưởng đến con trai nữa, ngươi gì đều cho ngươi.”
Sùng Giác : “Vậy ngươi đừng can thiệp chuyện của và Tiêu Tiêu, ngươi gì cũng đều thể cho ngươi.”
Túc Huyền Lâm nhạo: “Vậy ngươi từ bỏ vị trí Tu Di Sơn Thế Tôn thì ?”
Sùng Giác sững sờ.
Túc Huyền Lâm thấy mà do dự, lập tức đưa mắt hiệu với Túc Hàn Thanh, âm mưu chia rẽ.
Xem , tên hồ ly tinh vẫn còn ham vị trí Thế Tôn đấy, con ở bên loại Phật tu thì gì ho?
Sùng Giác nhíu mày : “Ta nhập thế hợp tịch, vị trí Thế Tôn tự nhiên sẽ cần nữa, đây là chuyện đương nhiên , tại đến chỗ ngươi thành điều kiện?”
Túc Huyền Lâm: “…”
Túc Huyền Lâm bao giờ lời ngon tiếng ngọt như , Túc Hàn Thanh bên cạnh câu nhẹ bẫng của dỗ đến lòng hoa nở rộ, mắt sắp tỏa sáng đến nơi.
Túc Huyền Lâm đầu tiên nhận thức rõ ràng.
Sùng Giác nghiêm túc, quyết tâm ở bên Túc Hàn Thanh.
Túc Huyền Lâm bưng chén , im lặng hồi lâu, đang suy nghĩ gì.
Một lúc đột nhiên đổ , lấy mười mấy vò rượu ngon từ nhẫn trữ vật, bày xung quanh như thể đang bày trận.
“Uống rượu.”
Chủ đề chuyển quá nhanh, Sùng Giác còn kịp phản ứng dúi cho một vò rượu.
Tửu lượng của , nên do dự.
Túc Huyền Lâm nhướng mày: “Sao thế, gan ?”
Sùng Giác Túc Hàn Thanh.
Hai say rượu của đều mất hết mặt mũi Túc Hàn Thanh, nếu hôm nay say, Túc Huyền Lâm còn ở bên cạnh, đến lúc đó sẽ khó coi đến mức nào…
Túc Huyền Lâm chậm rãi : “Chỉ cần hôm nay ngươi uống với một trận thỏa thích, sẽ can thiệp chuyện của các ngươi nữa.”
Vừa dứt lời, Sùng Giác trực tiếp bật tung lớp giấy niêm phong vò rượu: “Tới đây.”
Túc Huyền Lâm: “…”
--------------------