Phượng Hoàng Cốt - Chương 136: Chó điên gào thét

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:14
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sùng Giác dùng vũ lực mạnh mẽ hiếm thấy để ép Khất Phục Ân giữ kín chuyện .

Khất Phục Ân khoanh tay, lạnh liên tục: “Chỉ cần c.h.ế.t, chắc chắn sẽ rêu rao cho đều , vạch trần bản chất xa của ngươi, vị Thế Tôn đường đường là đóa hoa cao lãnh! Để cả tam giới đều đến xem bộ mặt già mà nên nết của ngươi.”

Sùng Giác: “…”

Túc Hàn Thanh đang ở bên cạnh ăn mật hoa, thấy hai giương cung bạt kiếm, bèn rụt đầu , dám lên tiếng.

Sùng Giác chẳng hề lời dọa dẫm như cọp giấy của Khất Phục Ân dọa sợ, thản nhiên : “Ngươi rêu rao khắp thiên hạ cũng , chẳng bận tâm, ngược còn cảm ơn ngươi, điều…”

Lời thốt , mặt Khất Phục Ân tái .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Sùng Giác ngừng , vươn tay che tai Túc Hàn Thanh mới như : “… Có điều, Tiêu Tiêu hiện giờ mất hết ký ức, nếu vì chuyện đời chỉ trỏ, e rằng Túc Huyền Lâm sẽ tay g.i.ế.c ngươi cả .”

Khất Phục Ân lẽ sự vô sỉ của làm cho kinh ngạc, với vẻ thể tin nổi: “Hắn rảnh rỗi việc gì g.i.ế.c làm gì? Này, Văn Kính Ngọc, ngươi bệnh ?!”

Làm gì kiểu đổ hết tội lên đầu khác như ?

Cứ như thể tấm thiệp là do khác ép làm .

Lời của Sùng Giác tuy vô sỉ đến cực điểm, nhưng thẳng mà thật, Túc Hàn Thanh còn chút ký ức nào tám phần cũng chẳng “luân lý”, “cấm kỵ” là gì, nếu lúc chọc thủng chuyện , tổn thương nặng nhất chính là y.

Khất Phục Ân day trán, sầu não thôi.

nhanh chóng phản ứng .

“Không đúng, rảnh rỗi tính toán nó làm gì, nó chị ruột !”

Chỉ là một thằng nhóc thôi!

Tất cả c.h.ế.t hết !

Cùng Túc Huyền Lâm c.h.ế.t chung !

Túc Hàn Thanh ăn xong mật hoa, ngẩng đầu : “Cậu ơi, còn ?”

Khất Phục Ân mặt sa sầm “ừ” một tiếng, ngắt một đóa hoa đưa qua cho y.

Túc Hàn Thanh: “Cảm ơn .”

Khất Phục Ân: “…”

Khất Phục Ân chăm chú đôi mắt hổ phách đến cực điểm của Túc Hàn Thanh, một lúc lâu đột nhiên thở hắt một thật mạnh, day trán xuống, trông như đang phiền muộn suy ngẫm về cuộc đời.

Sùng Giác đ.á.n.h mà thắng, dẹp yên Khất Phục Ân, đợi Túc Hàn Thanh ăn xong mật hoa còn cất vài đóa nhẫn trữ vật mới rời khỏi Vô Gian Ngục.

Kiếp , Vô Gian Ngục dùng thánh vật mới mở giới môn, giờ đây thuận tiện như .

Sùng Giác nắm tay Túc Hàn Thanh trở Hàn Mang Uyển, Túc Huyền Lâm mà vẫn còn gốc cây uống rượu.

Vừa thấy hai trở về, Túc Huyền Lâm tùy ý vẫy tay: “Sùng Giác, đây, làm ván cờ.”

Sùng Giác vốn định với Túc Hàn Thanh chuyện tấm thiệp, nhưng nghĩ tới nghĩ lui thấy chẳng gì để , rượu là uống, thiệp là làm, bên còn linh lực của chính rành rành, giải thích nữa cũng vô dụng.

Trước đây Túc Hàn Thanh luôn lời ong bướm, nhưng hành động chừng mực, chỉ hôn một cái là cùng, ngờ Sùng Giác tay thì thôi, một khi tay là cả thiệp.

Lúc đối mặt với cha ruột của , Sùng Giác hiểu chút đuối lý, ho khan một tiếng, hỏi Túc Hàn Thanh: “Tiêu Tiêu, con xem chúng chơi cờ tự ngoài chơi?”

Trên tay Túc Hàn Thanh là mật, dính nhớp nên y cứ vỗ tay tỏ vẻ ghét bỏ: “Con rửa mặt .”

Sùng Giác dõi theo Túc Hàn Thanh sân , lúc mới vén áo bào xuống đối diện Túc Huyền Lâm.

Túc Huyền Lâm lười biếng uống một ngụm rượu, mí mắt cũng nhấc lên, thuận miệng : “Đánh với A Ân ?”

“Không .” Sùng Giác cụp mắt đặt quân cờ đầu tiên, “Ta mà đ.á.n.h với một đứa trẻ.”

Khất Phục Ân nhỏ hơn hai họ mười mấy tuổi, trong dòng thời gian ngàn năm đằng đẵng thì chẳng đáng là bao, nhưng trong lòng Sùng Giác và Túc Huyền Lâm, Khất Phục Ân vẫn là một đứa trẻ lớn, luôn hành động theo cảm tính, la la hét hét.

Câu vốn chỉ là chuyện phiếm, chọc trúng dây thần kinh nào của Túc Huyền Lâm, u ám ngước mắt: “Ý ngươi là lấy một đứa trẻ làm đạo lữ?”

Khất Phục Ân và Khất Phục Lệnh là song sinh, tuổi tác tương đồng, đây chẳng đang ngấm ngầm móc ?

Sùng Giác nhíu mày , cảm thấy đúng là uống rượu đến lú lẫn , sáng sớm tinh mơ sảng.

Có điều lời cũng thấy kỳ quái, Sùng Giác đột nhiên như nghĩ tới điều gì, trong lòng chợt giật thót.

Chẳng lẽ Túc Huyền Lâm… chuyện gì ?

Túc Huyền Lâm ngước mắt liếc Sùng Giác một cái, đột nhiên phá lên: “Đùa thôi, ngươi càng ngày càng vô vị thế.”

Sùng Giác lúc mới yên lòng.

Cũng , nếu Túc Huyền Lâm phát hiện manh mối, chắc chắn thể bình tĩnh như bây giờ.

Hai câu câu đ.á.n.h cờ.

Túc Hàn Thanh nhanh rửa mặt xong , thành thục xuống bên cạnh Sùng Giác, nghiêng đầu gối lên đùi , bắt đầu nghịch tay áo rộng trắng như tuyết, tư thế quen thuộc mật.

Sùng Giác tật giật , theo bản năng về phía Túc Huyền Lâm.

Túc Huyền Lâm chỉ liếc một cái tiếp tục đ.á.n.h cờ.

Túc Hàn Thanh rảnh rỗi nhàm chán, túm tay áo Sùng Giác, nhỏ giọng : “Ván ngươi thắng ?”

Sùng Giác thế cờ, giọng điệu phần khiêm tốn, thản nhiên : “Chắc là chín phần thắng.”

Túc Huyền Lâm lười nhác nhấc mí mắt, uống một ngụm rượu.

Túc Hàn Thanh tò mò : “ hôm qua ngươi thua cha ?”

“…” Sùng Giác , “Hôm nay chắc chắn sẽ .”

Túc Hàn Thanh vỗ tay bôm bốp, đôi mắt sáng lấp lánh, cảm thấy thể thắng cha chắc chắn là một lợi hại.

Sùng Giác hiếm khi nổi lòng hơn thua, tập trung tinh thần bàn cờ.

Vốn dĩ cờ nghệ của cao hơn Túc Huyền Lâm, đến nửa canh giờ dồn quân trắng đường cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-136-cho-dien-gao-thet.html.]

Túc Huyền Lâm nhíu mày.

Sùng Giác ung dung tung hai quân cờ đen, cụp mắt liếc Túc Hàn Thanh, mày mắt mang theo ý che giấu .

Thắng bại ván cờ định, dù giãy giụa thêm cũng chắc chắn sẽ t.h.ả.m bại trong vòng ba nước cờ.

kỳ lạ là, Túc Huyền Lâm lật bàn cờ khi thua t.h.ả.m như đây, ngược còn bình thản hơn cả Sùng Giác, còn lười nhác nhấp một ngụm rượu, mày khẽ nhướng lên, buông một câu tàn nhẫn.

“Ngươi tin , chỉ cần một quân cờ là thể khiến ngươi thua cả ván?”

Sùng Giác , tay khẽ động, tay áo rộng như sương tuyết, tôn lên cả tựa tiên nhân phiêu dật.

“Xin mời.”

Hắn xem Túc Huyền Lâm định giãy giụa hấp hối thế nào, chẳng lẽ còn định lật bàn…

Còn nghĩ xong, Sùng Giác nhíu mày.

Chỉ thấy tay Túc Huyền Lâm chậm rãi nhặt một quân cờ trắng trong hộp, lười nhác dùng hai ngón tay kẹp lấy, nhẹ nhàng đặt lên bàn cờ.

Vị trí là một góc nhỏ đáng kể, dù đó thiên nữ tán hoa cũng thể xoay chuyển cục diện.

khoảnh khắc Túc Huyền Lâm đặt quân cờ trắng xuống bàn, ngón tay khẽ động, quân cờ trắng bỗng chốc biến thành một quả cầu cổ quái, lấp lánh tỏa ánh sáng.

Hình như là một pháp khí.

Sùng Giác nhặt lên một quân cờ đen, định trực tiếp phá hỏng nó, thản nhiên : “Pháp khí thể ngược thời gian ?”

“Ngươi đừng , tuy năng lực đó, nhưng cũng gần như .” Túc Huyền Lâm chẳng hề lời móc của chọc giận, ngược còn khẽ mỉm , “Đây là một viên lưu ảnh châu.”

Mí mắt của Sùng Giác khẽ giật.

“Lưu ảnh châu?”

Túc Huyền Lâm vẫn giữ nụ ôn hòa, tiếp tục chậm rãi : “Hôm qua vốn định ghi tư thế oai hùng lúc say rượu của Thế Tôn, nhưng làm , viên lưu ảnh châu thế nào rơi trong tay áo của Thế Tôn.”

Sùng Giác: “…”

Túc Hàn Thanh vẫn đang ngửa đầu nghịch tay áo rộng của , chờ đợi thắng cha , ngước mắt lên thì thấy tay cầm quân cờ của Sùng Giác cứng đờ, gân xanh cổ tay nổi lên.

Quân cờ đen tuột khỏi tay, rơi thẳng mắt Túc Hàn Thanh, khiến y “Ối” một tiếng.

“Thúc phụ?”

Sùng Giác vẫn giữ động tác giơ tay cầm cờ, mặt biểu cảm về phía Túc Huyền Lâm.

Túc Huyền Lâm vẫn duy trì nụ ôn hòa lịch sự, kỹ sẽ thấy mí mắt, khóe môi, cằm của đều đang khẽ co giật, như thể đang cố gắng kìm nén điều gì.

Tiên quân như : “Thế Tôn, ngài cần thưởng thức hành động… dũng, vĩ đại, tráng lệ… của khi say ?”

Sùng Giác: “…”

Ngươi hành động vĩ đại, là chuyện tấm thiệp ?

Sùng Giác cuối cùng cũng hôm nay Túc Huyền Lâm kỳ quái như , lạnh lùng thu tay về, vẫn giữ vẻ thanh lãnh ung dung của Thế Tôn.

“Ngươi giải thích ?”

Túc Huyền Lâm tủm tỉm : “Không lắm — Tiêu Tiêu, bịt tai .”

Túc Hàn Thanh còn tưởng sắp sấm sét, cũng màng đến an nguy của , qua mà vươn tay bịt tai Sùng Giác.

Túc Huyền Lâm đến mặt cũng cứng đờ, ngũ quan đều đồng loạt khẽ co giật: “Ngoan, bịt tai của con , dù xảy chuyện gì cũng đừng buông .”

Túc Hàn Thanh “Vâng” một tiếng, ngoan ngoãn dậy, dùng sức bịt chặt tai .

Ngay giây tiếp theo, Túc Hàn Thanh liền thấy cha thường ngày ôn hòa nho nhã của đột nhiên sắc mặt đại biến, tay đột nhiên lật tung bàn cờ bằng đá, quân cờ đen trắng đan xen bay loạn trời.

Sùng Giác khẽ nhắm mắt, chuyện thể che giấu nữa, liền dậy nghênh đón cơn thịnh nộ của Túc Huyền Lâm — còn lùi sang bên cạnh một chút, để khỏi làm Túc Hàn Thanh thương.

Túc Hàn Thanh mặt đầy mờ mịt, lời mà bịt tai đó.

Trong mắt y, tất cả những gì mắt giống như một vở kịch câm chiếu chậm vô , cha y gào thét như một con ch.ó điên dẫm đuôi, áo bào và quân cờ bay tán loạn, thỉnh thoảng chỉ mũi Sùng Giác mắng gì đó, miệng ngừng, như sắp phun máu.

Sùng Giác khẽ cụp mắt, trông hiếm khi khí thế tôn quý của một Thế Tôn, dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng, nhưng khí chất vẫn là một đóa hoa cao lãnh thể khinh nhờn.

Túc Huyền Lâm gào thét càng điên cuồng hơn.

Cây bạn sinh cũng chấn động đến lá rụng xào xạc, lá rụng đầy trời theo khí thế của tiên quân mà bay múa xung quanh, như một cơn lốc chiếu chậm mấy , trông vô cùng chấn động.

Túc Hàn Thanh tò mò thôi, thử nới lỏng tay, suýt nữa tiếng gầm rung trời của Túc Huyền Lâm làm cho choáng váng, lập tức bịt chặt tai.

Cha hình như đang mắng gia phả của thúc phụ, hầu như câu nào cũng mang theo một bậc trưởng bối.

Túc Hàn Thanh run lẩy bẩy.

Hơi đáng sợ, vẫn nên tránh xa một chút.

Ngay lúc Hàn Mang Uyển đang gà bay ch.ó sủa, Chu Cô Xạ một chân đá văng cửa, hai mắt sáng rực mà bước nhanh tới.

Lúc thể ngăn cản Túc Huyền Lâm nổi trận lôi đình, cuồng loạn, gần như lôi gia phả tồn tại của Sùng Giác mắng từng một, đến tới cũng thèm .

Toàn bộ Hàn Mang Uyển là một chiến trường đầy phế tích.

Chu Cô Xạ cũng đắm chìm trong thế giới của riêng , mặc kệ xung quanh xảy chuyện gì.

Nàng bước nhanh qua chiến trường giữa Túc Huyền Lâm đang gầm thét long trời lở đất và Sùng Giác đang như lão tăng nhập định, quân cờ bay loạn va mặt nàng cũng hề .

Chu Cô Xạ mắt thẳng lướt qua chiến trường khói lửa mịt mù, cũng tiếng mắng hùng hồn ảnh hưởng, thẳng đến mặt Túc Hàn Thanh vẫn đang bịt tai, hưng phấn : “Lại đây, làm thế nào để khôi phục trí nhớ của ngươi .”

Túc Hàn Thanh âm thanh, nghiêng đầu: “Hả?”

Chu Cô Xạ gõ tay trán Túc Hàn Thanh: “… Chữa cái bệnh nặng trong đầu ngươi.”

Thấy Túc Hàn Thanh vẫn còn ngơ ngác, kiên nhẫn của Chu Cô Xạ cạn kiệt, như xách một con mèo mà túm lấy gáy Túc Hàn Thanh, lực đạo to lớn thế mà trực tiếp xách y .

Chữa não .

--------------------

Loading...