Phượng Hoàng Cốt - Chương 134: Hòa hợp như cầm sắt

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:12
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong tay áo Sùng Giác dường như thứ gì đó đang le lói sáng.

Nương theo vệt sáng , Túc Hàn Thanh ngơ ngác ngũ quan lạnh lùng của đàn ông , tiếng hít thở quyện đầy ái trong gian chật hẹp lớp chăn gấm.

Đột nhiên, y mơ màng hỏi: “Thúc phụ, chúng đang tư tình ?”

Sùng Giác: “…”

Không là do men quấy phá, là ác niệm trỗi dậy, chỉ suy nghĩ trong thoáng chốc mà gật đầu, giọng trầm thấp, chậm rãi hỏi: “Sợ ?”

Túc Hàn Thanh sợ, nhưng trái tim đập thình thịch ngừng, như thể sắp nhảy khỏi cổ họng bất cứ lúc nào. Y thả lỏng cơ thể, sấp lên Sùng Giác, bắt chước dáng vẻ Sùng Giác hôn ban nãy, chụt một cái lên giữa mày .

Lồng n.g.ự.c cả hai dán sát phập phồng, Túc Hàn Thanh cảm giác thúc phụ dường như đang .

Túc Hàn Thanh chống lên n.g.ự.c , nhỏm dậy, nghiêng đầu ý tan mày mắt , nghi hoặc hỏi: “Sao ?”

Hắn nên mới .

Sùng Giác nhẹ giọng hỏi: “Không ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Không đúng.” Trong mắt Túc Hàn Thanh tràn đầy vẻ mờ mịt, “Người nên…”

Y nghĩ mãi mà vẫn Sùng Giác nên làm gì, chỉ là theo bản năng, y rằng thúc phụ nên vui vẻ như .

Sùng Giác dường như hiểu y đang khó hiểu điều gì, tim như d.a.o đâm, chua xót khổ sở. Chút men say khiến sự nội liễm và rụt rè của tan biến còn một mảnh, cánh tay mạnh mẽ ghì chặt eo Túc Hàn Thanh, đột ngột lật .

Chăn gấm tức thì cuộn lên.

Túc Hàn Thanh chỉ cảm thấy trời đất cuồng, theo bản năng vươn tay quờ về phía , mơ màng mở mắt thì thấy Sùng Giác đang đè y ở . Thân hình cao lớn mạnh mẽ của như một nhà giam vây chặt lấy y, dù mọc cánh cũng khó thoát.

“Thúc, thúc phụ?”

Sùng Giác cúi xuống hôn lên giữa mày y nữa, đó thở mang theo hương rượu thoang thoảng cùng hương hoa bồ đề trượt dần xuống, dừng bên khóe môi y khi y đang mơ màng đến cực điểm.

Tim Túc Hàn Thanh đập loạn lên trong nháy mắt.

“Thích ngươi.” Hơi thở hai quyện , Sùng Giác thì thầm hôn lên môi y, dịu dàng , “… Sẽ từ chối ngươi nữa.”

Túc Hàn Thanh sợ từ chối, dù cho mất ký ức thì nỗi sợ đó vẫn tồn tại trong tiềm thức, chỉ một nụ hôn nhẹ nhàng cũng đủ khiến y cảm thấy gì đó đúng.

Dường như trong mắt y, khi hôn xong, Sùng Giác nghiêm mặt quở trách y một trận.

Đây mới là bình thường.

Sùng Giác nên mới .

Túc Hàn Thanh ngơ ngác , một lúc lâu mới phản ứng : “Thích ?”

“Ừm.”

Sùng Giác chống tay, mái tóc đen rối bời xõa xuống từ vai, lờ mờ thể thấy gương mặt xinh mà mơ màng của Túc Hàn Thanh.

Thiếu niên còn ký ức bất kỳ ác ý nào vấy bẩn, toát lên vẻ thuần khiết và ngây ngô.

Liền Túc Hàn Thanh ngây ngô hỏi: “Vậy chúng song tu ?”

Sùng Giác: “…”

Một đầu óc mơ màng vì men say, một ngây thơ vì mất trí nhớ, câu thốt , cả hai liền mắt to trừng mắt nhỏ .

Sùng Giác chăm chú đôi mắt Túc Hàn Thanh hồi lâu, đang định mở miệng chuyện, bên ngoài truyền đến giọng của Túc Huyền Lâm.

“Thật đấy, chạy mấy vòng mà chẳng thấy bóng nào. Ứng Húc Tông mở đại trận hộ sơn, nếu ngoài chắc chắn sẽ cảm nhận …”

Giọng của Tạ Thức Chi u ám truyền đến: “Ngươi đến tìm Tiêu Tiêu ?”

Túc Huyền Lâm: “ dùng thần thức dò xét, trong viện của Tiêu Tiêu ai cả.”

Tạ Thức Chi dường như lạnh một tiếng: “Dò , báo.”

Túc Huyền Lâm dò xét nhanh báo ngay: “Bẩm trưởng lão, đúng là chỉ một Tiêu Tiêu.”

Hai lải nhải ngừng ở bên ngoài, Túc Hàn Thanh giường nghịch ngợm quấn lọn tóc rối xõa xuống của Sùng Giác ngón tay chơi, thấy tiếng bên ngoài càng lúc càng gần, dường như họ sắp nhà.

Túc Hàn Thanh theo bản năng cảm thấy căng thẳng, tay siết chặt suýt chút nữa giật đứt một nhúm tóc của Sùng Giác.

Sùng Giác: “Tê…”

Tạ Thức Chi đột nhiên một cước đá văng cửa, trầm giọng : “Có ở trong!”

Túc Huyền Lâm: “Nhẹ tay thôi! Tiêu Tiêu còn đang ngủ…”

Tạ Thức Chi chẳng thèm để ý, hôm nay nhất định để tông chủ rõ bộ mặt thật của Thế Tôn.

Hắn một tay túm lấy Túc Huyền Lâm đang định rón rén bước phòng trong, giơ tay vung lên, nến trong phòng xì xì vài tiếng đồng loạt sáng rực, soi rọi căn phòng rộng lớn tựa như ban ngày.

Túc Huyền Lâm kéo : “Ngươi ?”

Tạ Thức Chi lạnh lùng chỉ tay về phía giường.

Túc Huyền Lâm suýt nữa thì bật : “Sùng Giác và Tiêu Tiêu cách biệt bối phận, thể già mà đắn giường của tiểu bối . Thức Chi, tối nay ngươi cũng uống nhiều, bắt đầu hồ đồ ?”

Tạ Thức Chi lạnh lùng , giơ tay túm chặt màn giường, để xem cho rõ cái hiện trường “già mà đắn”.

“Xoạt ——”

Màn giường kéo phăng , Túc Huyền Lâm tiến lên vài bước, rũ mắt xuống, khẽ cau mày.

Tạ Thức Chi lạnh, thuận thế cũng đầu qua, chăm chú một lúc, sắc mặt cũng đổi.

Trên giường, chăn gấm hỗn độn, Túc Hàn Thanh uể oải gối dụi mắt.

Chỉ một y.

Túc Huyền Lâm vội vàng tiến lên kéo chăn gấm lên, thấy mắt Túc Hàn Thanh ánh nến chói đến mở nổi, bèn duỗi tay thổi tắt mấy ngọn nến: “Sao ngủ đắp chăn đàng hoàng, cảm lạnh thì làm ?”

Túc Hàn Thanh mơ màng : “Cha, Tạ trưởng lão, hai làm gì ?”

Sắc mặt Tạ Thức Chi hết xanh trắng, tin mắt mà lục soát bộ Hàn Mang Uyển một nữa, nhưng vẫn tài nào tìm thấy “gian phu” già mà đắn .

Túc Huyền Lâm vẫn còn đang dỗ con trai: “Không , , cha bắt sâu cho con thôi, ngủ tiếp .”

Túc Hàn Thanh “Ồ” một tiếng, kéo chăn ngủ tiếp.

Túc Huyền Lâm thổi tắt bộ nến, kéo Tạ Thức Chi khỏi Hàn Mang Uyển, uể oải : “Ta thấy bao năm qua , tửu lượng của ngươi giống hệt kỳ nghệ của Sùng Giác, giảm sút đến mức nỡ .”

Tạ Thức Chi: “…”

Tạ Thức Chi trầm mặc hồi lâu, đột nhiên mỉm : “Phải, là sai .”

Thích thì cứ c.h.ế.t .

Túc Huyền Lâm nhíu mày, luôn cảm thấy nụ của Tạ Thức Chi quái đản đến rợn .

Trong phòng, Túc Hàn Thanh nhắm mắt giả vờ ngủ, đợi đến khi cảm thấy tiếng chuyện bên ngoài biến mất mới hé mắt dậy, thò đầu khỏi khe hở màn giường đông ngó tây, thì thầm nho nhỏ.

“Thúc phụ?”

Không ai đáp .

Túc Hàn Thanh gọi vài tiếng nữa, Sùng Giác dường như thật sự rời , y đành ủ rũ cụp đuôi giường.

*

Sáng sớm hôm , Túc Hàn Thanh thức dậy từ sớm, ngân nga một khúc nhạc, cần ai thúc giục vô cùng vui vẻ sân luyện kiếm.

Túc Huyền Lâm ngàn chén say, thậm chí còn khơi dậy cơn nghiện rượu, gốc cây ung dung uống rượu chỉ điểm kiếm chiêu cho Túc Hàn Thanh, một khung cảnh năm tháng tĩnh lặng, .

Túc Hàn Thanh luyện xong một bộ kiếm chiêu, thu kiếm vỏ, híp mắt chạy đến mặt Túc Huyền Lâm, tự rót cho một ly uống một cạn sạch.

Y dường như hỏi điều gì đó, nhưng do dự một lúc lâu vẫn nuốt lời trong.

Túc Huyền Lâm luôn cảm thấy Tạ Thức Chi hôm qua gì đó , cũng Tạ Thức Chi là cẩn thận điềm tĩnh, nếu chuyện gì thì sẽ vô duyên vô cớ bịa một lời đồn thái quá như .

Do dự một lát, Túc Huyền Lâm thăm dò hỏi: “Tiêu Tiêu, tối qua con gặp thúc phụ của con ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-134-hoa-hop-nhu-cam-sat.html.]

Động tác uống nước của Túc Hàn Thanh khựng , nước chảy dọc theo cằm xuống vạt áo.

Y ho sặc sụa vài tiếng, vẻ mặt mờ mịt: “A? Gì ạ? Thúc phụ nào ạ?”

Túc Huyền Lâm híp mắt: “Vị thúc phụ nhất .”

“Ồ.” Túc Hàn Thanh dời tầm mắt , khô khan , “Không, ạ, tối qua con chỉ ngủ giường thôi, gặp vị thúc phụ nào cả.”

Túc Huyền Lâm càng thêm nghi ngờ: “Thật ? Con thề .”

Túc Hàn Thanh ho khan vài tiếng, giả ngốc : “A? Sao thề ạ?”

“Không dối.” Túc Huyền Lâm , “Nếu con dối một câu, thì sẽ…”

Còn xong, Túc Hàn Thanh đột nhiên lảo đảo, chân bỗng dưng xuất hiện một trận pháp kỳ quái phức tạp, vô bàn tay đen ngòm kéo y xuống.

Túc Huyền Lâm: “…”

Túc Huyền Lâm suýt nữa thì làm đổ rượu, khóe môi giật giật: “Con xem , con dối một câu mà cũng chiêu dụ cả trận pháp của Vô Gian Ngục tới.”

Đồng t.ử Túc Hàn Thanh co rút vì kinh hãi: “A?!”

Nói dối mà cũng trừng phạt như thế ?!

“Con, con sai !” Túc Hàn Thanh vội vàng , “Con dối, hôm qua con gặp vị thúc phụ xinh , bảo con đem linh lực… Ưm!”

Lời còn dứt, trận pháp “vụt” một tiếng kéo cả y xuống.

Túc Huyền Lâm “Chậc” một tiếng, tiếp tục ung dung uống rượu, dường như hề lo lắng chút nào.

Chỉ là khá tò mò, hôm qua Sùng Giác làm gì Túc Hàn Thanh?

Tổng khả năng thật sự già mà đắn, làm chút chuyện xa chứ? Không , tìm hỏi cho rõ.

Nếu thật là như , Sùng Giác c.h.ế.t chắc .

*

Túc Hàn Thanh đột nhiên kéo xuống Vô Gian Ngục, sợ đến mức tay chân khua loạn xạ, la hét ngừng, rõ ràng rơi xuống đất một lúc mà vẫn còn lóc nhận với cha: “Cha cứu mạng! Con dối nữa , cha! Cha!”

“Ồn ào cái gì?!” Có mất kiên nhẫn , “Ồn c.h.ế.t !”

Túc Hàn Thanh sợ đến run lên, mơ màng lau nước mắt đang nhòe , nghẹn ngào ngước mắt .

Y đang ở trong một đại điện xa hoa lộng lẫy, bốn phía thấy ánh mặt trời, chỉ mấy ngọn nến bên cạnh. Xung quanh treo vô dải lụa trắng vẽ đầy phù văn cổ quái, gió khẽ thổi qua làm chúng bay múa loạn xạ, tựa như luyện ngục chiêu hồn.

hiểu , Túc Hàn Thanh cảm thấy sợ hãi, dường như ở nơi nhiều năm .

Y quanh một vòng, mơ màng về phía phát âm thanh, liền thấy một đàn ông mặc trang phục đen bạc đang một cách bệ vệ cách đó xa, đôi mắt màu hổ phách tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn.

Túc Hàn Thanh nghiêng đầu, khó hiểu mà xem .

Khất Phục Ân nhướng mày: “Còn nhớ là ai ?”

Túc Hàn Thanh lắc đầu.

“Ta là cữu cữu của ngươi.” Khất Phục Ân dậy tiến lên, trong Vô Gian Ngục đầy vũng máu, trông như một lệ quỷ đến đòi mạng. Hắn từ cao xuống Túc Hàn Thanh với gương mặt ngây thơ, lạnh một tiếng, “Không gọi ?”

Túc Hàn Thanh lẽ cảm nhận ác ý từ , bèn ngẩng đầu ngoan ngoãn gọi: “Cữu cữu.”

Khất Phục Ân: “…”

Khất Phục Ân xổm xuống, bóp cằm Túc Hàn Thanh trái , tấm tắc : “Xem ngốc thật .”

Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn để mặc bóp cằm xoay qua xoay như một món đồ chơi.

Thế nhưng, Khất Phục Ân gương mặt Túc Hàn Thanh với vẻ ngốc nghếch trong sáng, cực kỳ bất mãn : “Ngươi ngốc thì chẳng giống nàng chút nào.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Y chỉ mất trí nhớ chứ ngốc, hơn nữa cơ thể và thần trí trong thời gian cũng hồi phục về dáng vẻ lúc cập quan, nên đương nhiên thể phân biệt lời lẽ dở.

Túc Hàn Thanh nhíu mày, đột nhiên há miệng, c.ắ.n một phát tay Khất Phục Ân đang véo cằm .

Khất Phục Ân lập tức “Oái” lên một tiếng, cố sống cố c.h.ế.t rút tay về, nhưng y c.ắ.n càng chặt hơn.

“Túc Tiêu Tiêu!” Khất Phục Ân gầm lên, “Ngươi giống hệt thằng cha khốn nạn của ngươi! Mặt giống, tính tình cũng giống… Buông cho !”

Túc Hàn Thanh còn mắng cả Túc Huyền Lâm, lập tức c.ắ.n mạnh hơn nữa.

Cuối cùng, Khất Phục Ân nhét một bông hoa đầy mật miệng y mới giải cứu bàn tay .

Khất Phục Ân vẩy vẩy tay, lạnh lùng Túc Hàn Thanh, bắt đầu để ý đến đôi mắt của tên tiểu t.ử thối .

Móc thôi.

“Cữu cữu.” Túc Hàn Thanh tự nhiên, thấy Khất Phục Ân c.ắ.n mà đ.á.n.h , liền thuần thục xếp hàng trưởng bối đối xử với như cha và thúc phụ. Y l.i.ế.m mật hoa hỏi, “Người cuốn sách màu đỏ ?”

Khất Phục Ân đang xoa dấu răng ngón tay, lạnh lùng : “Ta chỉ Sổ Sinh T.ử thôi, ngươi sắp xuống gặp Diêm La Vương đấy.”

Túc Hàn Thanh sặc một cái, “Ồ” một tiếng gì nữa.

Khất Phục Ân nhíu mày một lúc lâu, đôi mắt màu hổ phách trong veo như đầm sâu của Túc Hàn Thanh, nghĩ đến điều gì, bèn mất kiên nhẫn đá một cái bộ xương khô bên cạnh, xuống cạnh y, bực bội hỏi: “Cuốn sách màu đỏ gì?”

Nghe giống thứ gì .

Túc Hàn Thanh : “Là thúc phụ đưa cho .”

Nói , y lấy một vật từ trong lòng .

Khất Phục Ân rũ mắt liếc qua, đến khi rõ đó là thứ gì, tóc suýt nữa thì dựng cả lên, gầm lên.

“Văn, Kính, Ngọc ——!”

Vô Gian Ngục vốn giới môn, tiếng gầm giận dữ xuyên qua tám nghìn trượng đất, thẳng tiến về phía Ứng Húc Tông.

*

Sùng Giác tỉnh giường với cái đầu đau như búa bổ.

Đã bao nhiêu năm uống nhiều rượu như , ngẩn giường một lúc lâu mới tìm chút thần trí, cố gắng nhớ nhưng vẫn rốt cuộc làm chuyện hồ đồ gì.

Dường như gì.

Sùng Giác nhíu mày, khoanh chân vận chuyển linh lực trong kinh mạch mấy chu thiên, sự mệt mỏi và uể oải do say rượu cuối cùng cũng tan biến.

ký ức vẫn còn mơ hồ, chỉ lờ mờ nhớ rằng hình như tìm Túc Hàn Thanh.

Chắc là làm chuyện gì… hoang đường.

Ác niệm và thiện niệm dung hợp, Sùng Giác chút dám chắc tối qua thú tính trỗi dậy mà làm chuyện thể cứu vãn . Hắn cau mày y phục, rửa mặt, định bụng tìm Túc Hàn Thanh để thăm dò.

Chỉ là mới cởi bộ y phục sặc mùi rượu , thấy một vật màu đỏ tươi từ vạt áo n.g.ự.c rơi xuống.

Sùng Giác nhíu mày, giơ tay khẽ động, ngọn gió nâng vật đất lên từ từ đáp xuống lòng bàn tay .

Vuông vắn, màu đỏ tươi vui mừng, trông như một tấm thiệp.

Sùng Giác khẽ lật vật đó , khi thấy mấy hàng chữ đó, cả cứng đờ.

“Cầm sắt chi hảo, lộng ngọc thổi tiêu.”

Là một bộ canh mới, vẫn còn vương mùi mực.

Sùng Giác mặt biểu cảm, nhưng đầu ngón tay bất giác run lên. Hắn sa sầm mặt mở canh , liền hai cái tên đó đập mắt, đ.â.m cho suýt nữa lùi mấy bước.

Túc Hàn Thanh.

Văn Kính Ngọc.

Trên canh rõ ràng in dấu linh lực của hai đan xen .

Sùng Giác: “…………”

--------------------

Loading...