Phượng Hoàng Cốt - Chương 132: Rượu chè gái gú cờ bạc
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:10
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Túc Hàn Thanh tỉnh dậy muộn, mãi đến chiều mới lờ đờ bò dậy.
Dưới cây bạn sinh trong Hàn Mang Uyển, Sùng Giác và Túc Huyền Lâm đang khoanh chân đ.á.n.h cờ một bàn cờ nhỏ.
Thấy Túc Hàn Thanh vốc nước lạnh rửa mặt tới, Túc Huyền Lâm chống cằm, lười biếng búng một quân cờ . Quân cờ trắng xoay vài vòng trung "cạch" một tiếng rơi xuống bàn cờ, chặn thế công của Sùng Giác.
“Hôm qua làm trộm ?” lười biếng , “Đến giờ ăn tối mới dậy, ngươi ngủ một giấc tới ngày mai luôn ?”
Túc Hàn Thanh lau mặt, cả toát vẻ thỏa mãn vì ngủ no giấc. Y ngoan ngoãn quỳ gối hành lễ bên cạnh hai . Y cũng sợ Túc Huyền Lâm, giọng còn ngái ngủ: “Sau thế nữa ạ.”
Túc Huyền Lâm híp mắt : “Ngoan thật.”
Đã xế chiều nên cũng thể luyện kiếm nữa, Túc Hàn Thanh bèn ngoan ngoãn bên cạnh, xem hai chơi cờ.
Y cũng hiểu cờ nghệ, đầu chỉ hết trái theo từng nước cờ của hai , đến khi ván cờ nửa chừng thì y là mệt nhất.
Túc Huyền Lâm “chậc” một tiếng, đang định đưa tay kéo con trai dựa lòng thì thấy Sùng Giác vẫn đang tập trung bàn cờ, nhưng tay thuận thế vung , động tác thuần thục như làm vô .
Thân hình đang lảo đảo của y kéo một cái, lập tức nghiêng ngả ngã qua, gối đầu lên đùi Sùng Giác.
Túc Huyền Lâm lập tức sững sờ.
Túc Hàn Thanh cũng ngẩn , nhưng thở Sùng Giác quen thuộc đến lạ, tư thế gối đầu lên đùi ngủ mơ hồ cho y một ảo giác như từng làm vô . Cơ thể theo bản năng mềm nhũn , dán , hề chút phản kháng nào.
Sùng Giác tỏ như chuyện gì, khi một nước cờ, ngước mắt Túc Huyền Lâm: “Sao thế?”
Túc Huyền Lâm như bừng tỉnh từ trong mộng, lắc đầu tiếp tục đ.á.n.h cờ.
Tiêu Tiêu lúc nhỏ cũng chui áo Sùng Giác ngủ, lớn lên thì như chắc cũng coi là bình thường… nhỉ?
Sùng Giác cầm thú, thể bất chấp luân lý mà nhúng chàm con trai của bạn .
Mình thật là xa, thể nghĩ đến phương diện đó.
Không nên, nên, sám hối, sám hối.
Sùng Giác liếc Túc Huyền Lâm một cái, tiếp tục kích thích nữa.
Túc Hàn Thanh ngửa, gối đầu lên chân Sùng Giác. Mỗi Sùng Giác giơ tay cờ, tay áo rộng đều quét qua mặt y. Qua khe hở của áo bào trắng, Túc Hàn Thanh thể thấy gương mặt lạnh lùng của đàn ông.
Sùng Giác vẫn luôn chuyên tâm ván cờ, gần như y.
Túc Hàn Thanh vốn đang yên, chẳng vì đột nhiên vui, y đưa tay níu lấy ống tay áo trắng như tuyết đang cọ qua cọ mặt .
Sùng Giác định cờ, tay áo đột nhiên kéo xuống khiến tay chệch , quân cờ “cạch” một tiếng rơi đại xuống một chỗ.
Túc Huyền Lâm vốn sắp thua, thấy lập tức phấn chấn : “Hạ cờ rút ! Quả hổ là Tiêu Tiêu của , đúng là thương cha.”
Nói xong, vui vẻ một nước cờ xoay chuyển tình thế.
Sùng Giác cúi mắt Túc Hàn Thanh, giọng vô cùng ôn hòa: “Chuyện gì ?”
Túc Hàn Thanh dường như chỉ Sùng Giác chú ý đến , khi thỏa mãn liền ngoan ngoãn buông tay: “Không gì ạ.”
Sùng Giác , tiếp tục chơi cờ.
chẳng bao lâu, Túc Hàn Thanh như nếm vị ngọt, bắt đầu đưa móng vuốt kéo tay áo Sùng Giác.
Sùng Giác y, mơ hồ cảm nhận sự mong chờ tha thiết trong đôi mắt trong veo của Túc Hàn Thanh, do dự một chút thuận tay một nước cờ.
Túc Huyền Lâm hai đang dùng ánh mắt thông đồng với , kích động chớp thời cơ vây chặn.
Chưa đến nửa khắc , ván cờ vốn thể giằng co cả ngày cuối cùng kết thúc với phần thua thuộc về Sùng Giác.
Túc Huyền Lâm vô cùng cao hứng, tủm tỉm : “Xem bao năm qua cờ nghệ của ngươi sa sút ít nhỉ. Lại ván nữa ?”
“Không .” Sùng Giác khẽ gõ ngón tay, phân loại quân cờ đen trắng cất , thản nhiên , “Ngươi tìm Tạ Thức Chi mà chơi.”
Túc Huyền Lâm đang vui, phát hiện ý đồ xa của Sùng Giác khi đuổi , bèn huýt sáo thu dọn bàn cờ. Đang định đến tiền tông tìm Tạ Thức Chi, như nhớ điều gì, đầu Túc Hàn Thanh.
“Tiêu Tiêu , cùng cha ?”
Nếu là đây, Túc Hàn Thanh chắc chắn sẽ nhảy cẫng lên theo cha chơi, nhưng hôm nay y hiếm khi do dự. Y Sùng Giác, cha , chau mày, dường như đang khó khăn lựa chọn.
Sùng Giác ho nhẹ một tiếng.
Cuối cùng Túc Hàn Thanh vẫn nhúc nhích, : “Con ạ, lát nữa con ngủ.”
Túc Huyền Lâm nhịn , cúi xoa đầu y: “Còn ngủ nữa, đầu óc vốn thông minh, đừng ngủ đến ngớ ngẩn luôn đấy.”
Túc Hàn Thanh mím môi .
Túc Huyền Lâm dặn dò y vài câu, lườm Sùng Giác một cái: “Ngươi đừng dẫn nó đến nơi lạnh giá như Tu Di Sơn nữa, hôm nay nó ham ngủ như chừng là gió lạnh thổi cho .”
Sùng Giác thuận miệng đáp ứng.
Túc Huyền Lâm vui vẻ rời .
Cha , Túc Hàn Thanh lập tức bám lấy cánh tay Sùng Giác, mắt long lanh : “Thúc phụ, ngắm tuyết .”
Sùng Giác: “…”
Đứa nhỏ , còn học cả thói một đằng làm một nẻo?
“Tu Di Sơn quá lạnh.” Sùng Giác kiên nhẫn giảng giải cho y, “Tu vi của con bây giờ mới Kim Đan, chơi lâu sẽ hàn khí xâm nhập cơ thể.”
Túc Huyền Lâm thì chính Sùng Giác cũng nhận . Lúc nhỏ Túc Hàn Thanh mang Phượng Hoàng cốt, hàn khí của Tu Di Sơn căn bản thể xâm nhập kinh mạch.
nay khác, Phượng Hoàng cốt biến mất, Túc Hàn Thanh chỉ là một bình thường, làm thể chịu cái lạnh thấu xương đó.
Xem hôm nay y ủ rũ như , tám phần là do hàn khí từ băng tuyết ngàn năm của Tu Di Sơn xâm nhập cơ thể.
Túc Hàn Thanh buồn bã cúi đầu, cả hề che giấu mà thể hiện thông điệp “Ta đang vui”. Y ở mặt Túc Huyền Lâm còn từng dỗi bao giờ, cha gì nấy, bao giờ phản bác, ngược ở mặt Sùng Giác hề giấu giếm.
Sùng Giác cảm thấy buồn : “Vừa cha con gì, lặp xem nào.”
Túc Hàn Thanh rầu rĩ lặp như vẹt: “… Đừng dẫn nó đến nơi lạnh giá như Tu Di Sơn nữa…”
Sùng Giác trong lòng bật , nhưng mặt vẫn giữ vẻ dầu muối , thản nhiên : “Nghe lời.”
Túc Hàn Thanh miễn cưỡng lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-132-ruou-che-gai-gu-co-bac.html.]
Y đang cúi đầu ủ rũ, đột nhiên cảm thấy một bóng trắng che mắt, hai mắt một bàn tay to ấm áp che , bộ tầm chìm bóng tối, chỉ còn thở quen thuộc nơi chóp mũi.
“Thúc phụ?”
Sùng Giác : “Đừng cho cha con .”
Túc Hàn Thanh còn đang nghi hoặc, đột nhiên cảm nhận một luồng khí lạnh từ bốn phương tám hướng ập đến, y sững sờ lập tức vui mừng!
Thúc phụ thế mà thật sự đưa ngắm tuyết.
Túc Hàn Thanh vội vàng gạt tay Sùng Giác đang che mắt , vốn tưởng sẽ thấy một vùng trắng xóa như hôm qua, nhưng quanh phát hiện vẫn đang ở trong Hàn Mang Uyển.
Túc Hàn Thanh ngơ ngác.
Đột nhiên, một bông tuyết lững lờ từ trung rơi xuống chóp mũi Túc Hàn Thanh, lập tức tan thành một giọt nước. Y ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Bông tuyết đầy trời lả tả rơi xuống, chỉ trong khoảnh khắc, Hàn Mang Uyển đang trong mùa hè oi ả biến thành một ngày đông giá rét với tuyết rơi dày đặc, cây bạn sinh cũng phủ một lớp tuyết dày.
Mắt Túc Hàn Thanh sáng rực lên.
Sùng Giác lấy một chiếc áo choàng dày cộm khắc đầy phù văn tránh rét, khoác lên Túc Hàn Thanh, cúi mắt cài dây cho y, nhạt hỏi: “Vì đột nhiên ngắm tuyết?”
Túc Hàn Thanh đưa tay hứng một vốc tuyết, cong cong mi mắt: “Không nữa, chỉ là cảm thấy… từng đưa con ngắm tuyết.”
Bàn tay đang cài áo choàng của Sùng Giác chợt khựng , nụ mặt dường như càng thêm dịu dàng.
Sau khi mặc áo choàng xong, Túc Hàn Thanh lập tức reo hò nhảy nhót chơi đùa trong Hàn Mang Uyển đang đổ tuyết lớn, còn thầy tự thông mà đắp hai tuyết, một lớn một nhỏ.
Sùng Giác hành lang, chăm chú niềm vui chút tạp chất của thiếu niên, vì , trong đầu đột nhiên nảy một ý nghĩ.
Như cũng chẳng gì .
Không ký ức, những khổ đau của kiếp kiếp sẽ tồn tại, ký ức của Túc Hàn Thanh sẽ chỉ là sự cưng chiều và yêu thương của .
Không Thiên Đạo giả, Phượng Hoàng cốt…
Càng nỗi thống khổ và cái c.h.ế.t t.h.ả.m của kiếp , y thể lớn lên bình an như hiện tại, sẽ còn như , lúc thì suy sụp, lúc điên điên khùng khùng khiến đau lòng.
Sùng Giác khẽ cụp mắt, chuỗi Phật châu cổ tay, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve những viên ngọc châu.
Có lẽ…
Đột nhiên, Túc Hàn Thanh vui vẻ gọi: “Thúc phụ!”
Sùng Giác giật , ngước mắt lên.
Túc Hàn Thanh đắp một tuyết cao lớn, cong mắt vẫy tay với : “Nhìn xem cái giống ?”
Sùng Giác ngũ quan xiêu xiêu vẹo vẹo làm từ đá cuội và cành cây khô, gật đầu : “Giống.”
Túc Hàn Thanh nghiêng đầu so sánh ngũ quan xí với khuôn mặt tuấn tú của Sùng Giác, điều gì mà đột nhiên phá lên ha hả.
Y phóng khoáng như , chút giống với dáng vẻ khi mất trí nhớ.
Sùng Giác còn đang do dự quyết, lúc thấy nụ vui vẻ đó, trái tim cầm lòng mà mềm nhũn.
Thôi .
Dù rối rắm đến c.h.ế.t ở đây cũng vô dụng, cuối cùng thể khôi phục ký ức , chỉ Túc Hàn Thanh mới tư cách quyết định.
Túc Hàn Thanh chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Trước khi trời tối, Túc Huyền Lâm đến, Sùng Giác dùng một đạo linh lực khôi phục Hàn Mang Uyển như cũ.
Túc Huyền Lâm cũng điều gì bất thường , chỉ lặng lẽ liếc Sùng Giác một cái.
Hắn Túc Hàn Thanh, dặn dò: “Ngày mai ngủ nướng nữa, sáng sớm tinh mơ dậy luyện kiếm. Tạ trưởng lão mắng cả buổi trưa, bảo đừng dung túng con nữa.”
Túc Hàn Thanh ủ rũ: “Vậy dậy lúc mấy giờ ạ?”
“Giờ Mão.”
Lông mày Túc Hàn Thanh xụ xuống: “A? Sớm ạ?”
Túc Huyền Lâm lạnh lùng : “Chê sớm ?”
Túc Hàn Thanh gật đầu.
“Vậy lùi một chút.” Túc Huyền Lâm như thể lật mặt, đổi vẻ nghiêm khắc ban nãy, hì hì xoa đầu Túc Hàn Thanh, “Ngủ thêm một canh giờ nữa ?”
Túc Hàn Thanh: “Lùi nữa ạ.”
“Một khắc?”
“Nửa canh giờ?”
“Được, .”
Sùng Giác: “…”
Người thể làm nghiêm phụ .
Sau khi thương lượng xong xuôi với Túc Hàn Thanh là ngày mai giờ Tỵ sẽ dậy luyện kiếm, Túc Huyền Lâm tủm tỉm dỗ con trai ngủ.
Sùng Giác hành lang Hàn Mang Uyển thong thả uống , đợi Túc Huyền Lâm sẽ tìm Túc Hàn Thanh.
Ai ngờ Túc Huyền Lâm từ trong phòng , nhướng mày với : “Đi, hẹn Thức Chi tối nay say về, ngươi cũng đến .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sùng Giác: “…”
Sùng Giác lạnh lùng : “Làm phiền , là xuất gia.”
“Giả vờ cái gì?” Túc Huyền Lâm nhạo, “Ta thấy bộ dạng của ngươi bây giờ, ác niệm và thiện niệm cũng gần như dung hợp , một niệm thành Phật, một niệm thành ma. Ngươi chỉ còn thiếu một cơ hội nữa thôi là những ác niệm rượu chè gái gú cờ b.ạ.c sẽ chiếm cứ đầu óc ngươi…”
Sùng Giác lập tức liếc căn phòng vẫn còn sáng đèn, hiếm khi thất thố ngắt lời : “Ta bao giờ chơi gái cờ bạc.”
Túc Huyền Lâm: “…”
Sùng Giác: “…”
--------------------