Phượng Hoàng Cốt - Chương 130: Hiếu Thảo Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:07
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sùng Giác từ núi Côn Luân trở về, tàn cuộc ở Thông Thiên Tháp Túc Huyền Lâm dọn dẹp thỏa, cần bận tâm nhiều.

Chỉ riêng chuyện của Trâu Trì, Sùng Giác đem mảnh vảy rồng mà Trâu Trì tặng cho năm đó chôn cùng nơi hài cốt của Phượng Hoàng kiếp , dựng một nấm mộ, cầm một vò rượu mộ hồi lâu mới rời .

Chuyện cũ qua thể níu kéo, chỉ nguyện bạn cũ kiếp an khang, còn chịu nỗi khổ chia lìa.

*

Từ khi tông chủ trở về, Ứng Húc Tông ngày nào cũng náo nhiệt hẳn lên.

Các đại môn phái suốt mười mấy năm qua vì tiên quân ngã xuống mà luôn coi thường Ứng Húc Tông, nay tiên quân “c.h.ế.t sống ”, lao tới như thiêu lao lửa, hết mực lấy lòng.

Túc Huyền Lâm rảnh rỗi việc gì, bèn mang theo Túc Hàn Thanh cùng tiếp đãi từng một.

Tiên quân vẻ tiên phong đạo cốt, nắm tay con trai tủm tỉm hỏi: “Tiêu Tiêu, con còn nhớ vị thúc phụ ?”

Y lắc đầu: “Không quen.”

Vị trưởng lão môn phái thấy thiếu quân nể mặt như , nụ mặt cũng cứng đờ.

Y đến cả đạo lữ của còn nhận , huống chi là lạ khác. Túc Huyền Lâm cố tình gây sự, phẩy quạt, lười biếng : “Cũng thôi, khi cha con là đây c.h.ế.t 16 năm, chẳng đến thăm một , Tiêu Tiêu của đương nhiên là quen .”

Trưởng lão: “…”

Tạ Thức Chi ở bên cạnh ho khan một tiếng thật mạnh, hiệu cho thôi đủ .

Niềm vui của Túc Huyền Lâm dạo chính là đây, nhưng thấy Tạ Thức Chi ho đến văng cả phổi ngoài, đành như mà thu thần thông, mặt mày hổ rời .

16 năm trôi qua, những lão già bất t.ử đài cao suýt nữa quên một sự thật.

Túc Huyền Lâm dù xưng là “Tiên quân”, thì cũng chẳng tiên cho nổi.

Chỉ là một tên khốn coi ai gì.

Tên khốn đó vắt chéo hai chân, Tạ Thức Chi quen miệng quở trách, bèn uống một ngụm cho lệ: “Mấy kẻ nịnh hót đó, trêu chọc một chút thì ?”

Tạ Thức Chi giận đến đập mạnh xuống bàn: “Túc Huyền Lâm!”

Túc Huyền Lâm đặt mạnh chén xuống, “Rầm” một tiếng, nước văng tung tóe, lạnh lùng Tạ Thức Chi: “Ta sai , ?”

Tạ Thức Chi: “…”

Chưa từng thấy ai nhận sai với khí thế mạnh mẽ như .

Hai đang cãi thì Sùng Giác mang theo một hàn khí từ bên ngoài bước , trong tay còn cầm một cây tò he mới nặn xong.

Túc Hàn Thanh khi tỉnh thì trở nên ngoan ngoãn và yên tĩnh lạ thường, nếu ai bắt chuyện, y thể cả buổi trời mà một lời.

Sùng Giác tùy ý gật đầu với Túc Huyền Lâm, đến bên cạnh Túc Hàn Thanh, dè dặt đưa cây tò he qua.

Y nghi hoặc ngẩng đầu .

Ánh mắt Sùng Giác ôn nhu, giọng kìm mà trở nên dịu dàng hết mực: “Không thích ăn ?”

Hôm qua lúc Túc Huyền Lâm cho y, chẳng y ăn vui vẻ .

Y nhận, đầu Túc Huyền Lâm: “Cha, con ăn ạ?”

Túc Huyền Lâm vắt chéo chân, nhướng mí mắt liếc Sùng Giác một cái.

Sùng Giác đầy ẩn ý.

Túc Huyền Lâm , thản nhiên hỏi: “Con nhận đây là ai ?”

Mấy ngày nay Túc Hàn Thanh gặp quá nhiều “thúc phụ”, đầu óc chút mơ màng, phân biệt , nhưng y đây là vị thúc phụ nhất mà y từng gặp, bèn gật đầu: “Thúc phụ.”

Túc Huyền Lâm rộng lòng từ bi : “Thúc phụ cho con thì cứ ăn .”

Y lúc mới nhận lấy: “Cảm ơn thúc phụ.”

Sùng Giác: “…”

Trước đây khi ở bên , thường là Túc Hàn Thanh chủ động bám lấy, trêu đùa, giỡn cợt, thậm chí là hôn môi, còn Sùng Giác hoặc là từ chối, hoặc là bất đắc dĩ dung túng, ít khi chủ động làm gì với y.

Lúc Túc Hàn Thanh mất hết ký ức, ánh mắt chẳng khác gì những “thúc phụ” khác, Sùng Giác đầu tiên cảm nhận nỗi chua xót ngập trời trong lòng, khó chịu vô cùng.

Túc Hàn Thanh gặm nửa cây tò he, thấy “thúc phụ” vẫn còn tại chỗ cúi mắt , bèn khó hiểu .

Sùng Giác gượng , cúi xuống như đang dỗ một đứa trẻ.

“Dưới chân núi chợ, con ngoài chơi ?”

Mùi hoa bồ đề thanh đạm thoang thoảng bay tới, Túc Hàn Thanh theo bản năng ngả ghế, chút do dự mà lắc đầu.

Không .

Sùng Giác: “…”

Sùng Giác từ chối, kiên nhẫn dỗ dành y thêm vài câu, sẽ mua cho y trống bỏi.

Túc Hàn Thanh vẫn dầu muối , lắc đầu như trống bỏi.

Túc Huyền Lâm hiếm khi thấy Sùng Giác chịu thiệt, bên cạnh khoái chí thôi.

Sùng Giác lờ mờ nhận Túc Hàn Thanh đang hội chứng chim non, xem đầu tiên đối với là Túc Huyền Lâm như cha ruột – mà đúng là cha ruột thật, nếu dỗ y thiết với hơn, bắt đầu từ Túc Huyền Lâm.

Sùng Giác nhanh chóng quyết định, kéo Túc Huyền Lâm ngoài thương lượng.

Hai bàn bạc những gì, Túc Huyền Lâm khoa tay múa chân đủ kiểu, cuối cùng giơ ba ngón tay.

Sùng Giác gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Túc Huyền Lâm lúc mới vui vẻ về, với Túc Hàn Thanh: “Tiêu Tiêu, xuống núi chợ chơi ?”

Lần Túc Hàn Thanh cần suy nghĩ gật đầu, đến tò he cũng ăn nữa, dậy : “Được ạ, chơi thôi.”

Túc Huyền Lâm chỉ tay về phía Sùng Giác: “Vậy con theo thúc phụ chơi .”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh sững sờ, nửa cây tò he còn “cạch” một tiếng rơi khỏi tay, y ngơ ngác Túc Huyền Lâm, Sùng Giác, vẻ mặt kinh ngạc như thể bán .

Một lát , Sùng Giác vẫn dụ dỗ Túc Hàn Thanh xuống núi.

Đây là đầu tiên Túc Hàn Thanh tỏ vui, Sùng Giác nắm tay xuống núi, tuy phản kháng nhưng ánh mắt hung hăng trừng mắt bàn tay đang nắm, trông như thể c.ắ.n một phát.

Sùng Giác dẫn xuống núi đến khu chợ, dù cũng thể cảm nhận ánh mắt hung dữ của Túc Hàn Thanh.

Hắn bất giác thấy buồn , nghiêng đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-130-hieu-thao-bat-ngo.html.]

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Túc Hàn Thanh vội thu ánh mắt, buồn bã cúi đầu.

Sùng Giác rõ còn cố hỏi: “Không ngoài cùng ?”

Túc Hàn Thanh vẫn học cách dối, trực tiếp gật đầu: “Vâng.”

Sùng Giác cố nén : “Vậy tại đồng ý?”

“Cha bảo con .” Túc Hàn Thanh tủi vô cùng, “Con lời cha.”

Sùng Giác: “Ghét ?”

Túc Hàn Thanh sững sờ, ngơ ngác ngẩng đầu , một lúc lâu mới : “Không, .”

Sùng Giác bật , giọng càng thêm ôn hòa: “Vậy tại cùng vui như ?”

Túc Hàn Thanh: “Hả?”

Từ lúc mất trí nhớ, Túc Hàn Thanh làm việc đều theo bản năng, nào từng suy nghĩ về vấn đề . Câu hỏi ngắn gọn của Sùng Giác suýt nữa làm y ngẩn , đôi mày chau gần như dính , cố gắng suy nghĩ xem tại vui.

Thúc phụ cho tò he, còn dẫn chơi, tại tình nguyện như ?

Y nghĩ .

Sùng Giác thấy hiệu quả liền dừng, dịu dàng : “Hôm nay con chơi gì nào?”

Túc Hàn Thanh kéo về thực tại, do dự quanh lắc đầu: “Con thích nơi đông .”

Sùng Giác ngẩn .

Túc Hàn Thanh thích náo nhiệt?

nghĩ cũng , Túc Hàn Thanh sở dĩ thích xem náo nhiệt là vì từ nhỏ đến lớn luôn ở trong Hàn Mang Uyển, mấy chơi cùng, khi lớn lên khó khăn lắm mới ngoài, tự nhiên nào cũng chen đám đông.

Túc Tiêu Tiêu của hiện tại, từ lúc ý thức còn hỗn độn vô tri luôn ở bên cạnh, từ phụ , sư , đến các bậc trưởng bối và những t.ử khác của Ứng Húc Tông, ai nấy đều hận thể hái trời xuống cho y chơi. Y thiếu tình thương, tự nhiên cũng sẽ ham sự náo nhiệt của đám đông.

Trái tim Sùng Giác tức thì mềm nhũn: “Vậy con , đưa con ?”

Túc Hàn Thanh vốn định về nhà luôn, nhưng nghĩ ngợi một lúc, bèn dè dặt : “Con… xem tuyết.”

Sùng Giác nhướng mày: “Tuyết?”

“Vâng.” Đôi mắt Túc Hàn Thanh sáng lên, “Được ạ?”

Sùng Giác tuy hiểu tại y xem tuyết, nhưng vẫn gật đầu đồng ý, đưa tay về phía Túc Hàn Thanh: “Ta đưa con .”

Túc Hàn Thanh từng thiết với một vị thúc phụ xa lạ như , bất giác ngượng ngùng một lúc mới dám cẩn thận đưa tay qua.

Khi Sùng Giác xòe lòng bàn tay, khí chất của vẫn ôn hòa nội liễm, hề chút cảm giác áp bức nào. Phản ứng của Túc Hàn Thanh bây giờ đến từ bản năng của động vật, ý thức phán đoán gì nguy hiểm, cơ thể đang cảnh giác cũng dần thả lỏng.

ngay khi bàn tay đặt lên lòng bàn tay rộng lớn của đàn ông, con ngươi Sùng Giác khẽ động, năm ngón tay đang hờ hững đột nhiên siết , lập tức nắm chặt lấy tay Túc Hàn Thanh.

Khí thế ôn hòa của cả cũng đột nhiên trở nên đầy tính xâm lược.

Túc Hàn Thanh hoảng sợ, bản năng bỏ chạy.

Sùng Giác dùng sức mạnh, kéo c.h.ặ.t t.a.y thiếu niên dùng lực.

Thân hình mảnh khảnh đột nhiên lảo đảo, bất ngờ lao lồng n.g.ự.c đàn ông.

Mùi hoa bồ đề bao phủ , rõ ràng là một mùi hương ôn hòa mát lạnh, nhưng trong mắt Túc Hàn Thanh nguy hiểm đến mức như khoan thẳng xương tủy.

Túc Hàn Thanh dọa cho c.h.ế.t khiếp, đầu óc trống rỗng trong phút chốc.

Cơ thể y căng cứng, cảm nhận đàn ông kỳ quái đang ôm lòng, bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vỗ dọc sống lưng y, cuối cùng dừng eo…

“Sắp ăn thịt .” Túc Hàn Thanh sợ đến mức dám động đậy, “Hắn ăn thịt !”

Bản năng diễn giải cảm giác áp bức thành nỗi sợ hãi khi thợ săn bắt , Túc Hàn Thanh suýt nữa thì bật .

lúc , bàn tay ôm lấy y, tiếp theo chân như thể bay bổng lên.

Giữa lúc trời đất cuồng, cùng với một luồng khí tức mát lạnh kỳ lạ, một cơn hàn ý bỗng chốc ập đến.

Sùng Giác buông Túc Hàn Thanh , giọng mang theo ý truyền đến từ đỉnh đầu.

“Đến .”

Túc Hàn Thanh dám mở mắt, trong lòng run rẩy nghĩ thầm: Cái gì đến ? Quỷ Môn Quan ? Cha ơi cứu con!

Sùng Giác cảm nhận cơ thể căng cứng của thiếu niên, bèn chu đáo buông y , lùi vài bước, ôn hòa : “Đừng sợ.”

Tai Túc Hàn Thanh khẽ động.

Câu “Đừng sợ” mơ hồ quen thuộc, dường như thường xuyên dịu dàng bên tai y vô .

Không cảm thấy đau đớn vì mổ bụng, Túc Hàn Thanh dè dặt hé một mắt, đập mắt là một trắng xóa.

Đỉnh núi Tu Di, tuyết rơi đầy trời.

Sùng Giác trong tuyết, cúi mắt y, trong mắt là những cảm xúc mà Túc Hàn Thanh thể hiểu .

Túc Hàn Thanh mất một lúc lâu mới nhận ăn thịt , mà là đưa đến xem tuyết. Y định tâm trạng, ngượng ngùng mím môi, e thẹn liếc Sùng Giác một cái.

Sùng Giác vẫn đang , dường như nhận sự cảnh giác và sợ hãi đó của y.

Túc Hàn Thanh lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng vô tâm vô phế ngắm tuyết.

Sùng Giác trông vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng lặng lẽ thở phào.

Xem việc lấy lòng khác đúng là một chuyện tốn sức.

Cũng đây khi luôn từ chối, Túc Hàn Thanh kiên trì như thế nào.

Nghĩ , lòng Sùng Giác càng thêm chua xót.

Túc Hàn Thanh chơi vui, mãi đến khi mặt trời lặn mới lưu luyến nắm tay Sùng Giác trở về Ứng Húc Tông.

Sùng Giác chừng mực, cũng giăng lưới, khi giành sự yêu thích của Túc Hàn Thanh thì voi đòi tiên, mà bóng gió: “Sau nơi nào cha con đưa con , cứ với , bất kể nơi cũng sẽ cùng con.”

Túc Hàn Thanh “thúc phụ” đang cha y, vui vẻ gật đầu: “Đa tạ thúc phụ!”

Sùng Giác hài lòng, y trở về Hàn Mang Uyển.

Túc Hàn Thanh vui vẻ vài bước, đột nhiên như nhớ điều gì, nghiêm túc : “Thúc phụ, con nhất định sẽ hiếu kính ngài như hiếu kính cha!”

Sùng Giác: “…………”

Nụ của Sùng Giác tức thì cứng đờ vì hai chữ “hiếu kính” .

--------------------

Loading...