Phượng Hoàng Cốt - Chương 127: Hương hoa Phượng Hoàng
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:31:05
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trang Linh Tu cũng đả kích , ôn hòa : “Có tấm lòng là .”
Trang Linh Tu cũng cho rằng với sự hiện diện của bao nhiêu tiền bối ở đây, thể đến mức để một tiểu bối như Túc Hàn Thanh lấy tuẫn đạo mới giải quyết chuyện .
Đầu Túc Hàn Thanh cũng choáng váng mơ màng, y vịn cánh tay Trang Linh Tu chậm rãi dậy, ngẩng đầu về phía cột sáng đang dần thành hình.
Dựa theo ký ức của Phượng Hoàng cốt tiền nhiệm, khi cột sáng hình thành lâu, Ngụy Thiên Đạo sẽ giáng chân xuống, cướp lấy linh lực của tứ thánh vật để cưỡng ép vặn vẹo thành “Thần khu”.
Tính toán thời gian, hẳn là đến lúc.
Túc Huyền Lâm Thiên Đạo nhập mất ý thức, thần khu ngã xuống vũng máu, bất động.
Sùng Giác cách đó xa, mày mắt lãnh đạm sang.
Hắn thế mà trận.
Giữa trận pháp, một khối ngọc giác trôi nổi giữa trung, đang cuồn cuộn ngừng ngưng tụ linh lực, hướng về phía cột sáng.
Nguyên của Sùng Giác ly thể, hình cao lớn như ngọc bên cạnh trận pháp, thẳng tắp chăm chú ánh sáng chói mắt nơi xa.
Bỗng chốc, cảm nhận điều gì, những ngón tay thon dài khép , nắm lấy Hàng Ma Xử dính m.á.u giữa trung, mắt chớp lấy một cái mà phi trong cột sáng.
Ngụy Thiên Đạo cuối cùng vẫn nhịn sự cám dỗ của “Thần khu”, giáng bản thể từ cửu thiên xuống, bắt đầu hấp thu linh lực của tứ thánh vật như kiếp .
Hàng Ma Xử của Sùng Giác phóng tới giữa trung, hình chìm trong ánh sáng, hai mắt đột nhiên cường quang chiếu đến thể thấy gì, nhưng vẫn đ.â.m thẳng xuyên qua một thể hư ảo.
Ầm.
Thông Thiên Tháp đột nhiên chấn động, đá lớn ào ào rơi xuống.
Ngụy Thiên Đạo vẫn cúi xuống thể, chỉ là một đạo niệm mà thôi, , xương, hồn, thậm chí thể một câu.
Thiên Đạo thể ban cho long khu, phượng cốt, đèn hồn, nhưng duy nhất chỉ niệm là thể sáng tạo, cho nên “Niệm” trong tứ thánh vật tiền nhiệm chỉ là những phù văn rậm rạp của Lạn Kha Phổ cưỡng ép vặn vẹo thành “Niệm”.
Sùng Giác khác.
Hắn là linh vật trời sinh linh trí của riêng , mượn linh lực từ đỉnh Côn Luân để sinh thiện niệm và ác niệm, Tu Di Sơn Thế Tôn dạy bảo.
Tuy Phật môn, nhưng việc dựa chính mà đạt vị trí Thế Tôn cho thấy thiên phú của mạnh đến mức nào.
Ngụy Thiên Đạo niệm của — cho dù chỉ thiện niệm cũng đủ để thoát khỏi Thiên Đạo mà dựa , thoát t.h.a.i hoán cốt, trở thành một vị thần sống sờ sờ.
Chỉ một niệm là thể hủy diệt tam giới.
Giống hệt như kiếp .
Sùng Giác tiến trong cột sáng, Hàng Ma Xử chứa đầy linh lực Đại Thừa kỳ, ầm ầm đ.á.n.h tan luồng niệm của Ngụy Thiên Đạo.
Cũng chỉ là tiêu tán trong nháy mắt, trong cột sáng vẫn tràn ngập uy áp đến từ Thiên Đạo, mạnh mẽ đè lên Sùng Giác, nhưng cứng rắn chống uy áp, linh lực chút lưu tình.
Thiên Đạo ngưng tụ trong khoảnh khắc, Hàng Ma Xử từ cao giáng xuống, ầm ầm đ.á.n.h nát.
Niệm thể tập hợp và phân tán, thể huyết nhục cũng sẽ lúc linh lực tiêu hao cạn kiệt.
Ngụy Thiên Đạo bỗng chốc triệu hồi một đạo trận pháp xuất hiện chân Sùng Giác, kỹ thì đó là trận pháp kéo Vô Gian Ngục.
Sùng Giác , nụ đó càng lúc càng kỳ quái, cuối cùng hóa thành tiếng to cuồng vọng của ác niệm.
Khoảnh khắc ác niệm xuất hiện, Hàng Ma Xử dường như gia tăng thêm linh lực bàng bạc hơn, ngược , chuỗi Phật châu cổ tay trở nên ảm đạm, phong cách hành sự của giống thiện niệm dây dưa lằng nhằng, Hàng Ma Xử bỗng chốc chạm xuống mặt đất, cắm thẳng xuống ba tấc.
Trong ánh sáng thể thấy gì, nhưng ác niệm kiếp mù mấy chục năm, sớm dùng mắt để vật.
Sau khi Hàng Ma Xử cắm xuống đất, mặt đất cứng rắn dần dần nứt từng vết rạn.
Chưa đợi đạo niệm ngưng tụ nữa, từ những vết nứt bỗng chốc bò vô bàn tay đen nhánh, gắt gao bám lấy những mảnh niệm rơi rụng.
Cùng lúc đó, trận pháp kéo Vô Gian Ngục cũng theo đó mà tiêu tán.
Sùng Giác dứt khoát gọn gàng giẫm lên Hàng Ma Xử, đôi mắt tuyết trắng mang theo nụ khinh miệt, nhàn nhạt : “Thiên Đạo con sâu hút m.á.u nhà ngươi hút đến mức quy tắc cũng còn, giữ cái trận pháp rách nát thì ích gì? Để tự làm mất mặt ?”
Thiên Đạo: “…”
Thiên Đạo linh lực đen nhánh vây khốn đột nhiên chấn một đạo linh lực, Hàng Ma Xử trực tiếp đ.á.n.h bay ngoài, xoay tròn mấy vòng giữa trung, “vút” một tiếng cắm thẳng vách tường Thông Thiên Tháp.
Thiên Đạo vốn đang phân tâm hấp thu lực lượng của tứ thánh vật, nhanh chóng ngưng tụ thành “Thần khu”, một khi ngưng tụ thành công thì thể bóp c.h.ế.t lũ kiến hôi trong nháy mắt, nhưng bây giờ Thần dường như chọc giận, thần niệm đột nhiên ngưng tụ thành một thể hư ảo khuôn mặt.
Thần bao giờ biến thành hình , khuôn mặt luôn biến đổi ngừng theo nam nữ già trẻ, ngay cả giọng cũng khó phân nam nữ, cổ quái khàn đặc.
“Làm càn…”
“Ngu xuẩn.” Sùng Giác , “Một ma chủng tự lượng sức trèo cao, cũng dám hai chữ ?”
Thiên Đạo chấn thanh : “Xuẩn, ngu xuẩn!”
Sùng Giác ha hả.
ngay giây tiếp theo, “Ngu xuẩn” bỗng nhiên đ.á.n.h một đạo linh lực, trực tiếp hất văng thể tiêu hao ít linh lực của ngoài.
Chuỗi Phật châu tứ tán, lặng lẽ một tiếng động đỡ lấy hình đang bay ngược của Sùng Giác.
Phía đông, thể của Lạc Uyên Long bắt đầu lặng lẽ trở nên trong suốt.
Thiên Đạo thế mà từ bỏ ý định ngưng tụ thành “Thần khu” chỉnh cùng lúc, mà đoạt lấy thể của Trang Linh Qua ?
Thân thể của Lạc Uyên Long vô cùng cường hãn, một khi Ngụy Thiên Đạo chiếm , e rằng sẽ thất bại trong gang tấc.
Sùng Giác khẽ nheo mắt .
Ngay giây tiếp theo, thể còn ngưng tụ thành hình của Ngụy Thiên Đạo bỗng xuất hiện những phù văn đỏ tươi rậm rạp, trông như vẽ bằng máu.
Ngụy Thiên Đạo đột nhiên phát một tiếng rít.
Những phù văn vẽ bằng m.á.u đó như tẩm độc, “xèo xèo” thiêu đốt Thần, để những vết cháy đen nhánh.
Ngụy Thiên Đạo dường như nhận đây là cái gì, khuôn mặt cổ quái lập tức thống nhất thành vẻ tức giận, thẳng về phía Khất Phục Ân đang dùng tâm đầu huyết ngừng vẽ phù văn trong trận pháp ở nơi xa.
Lạn Kha Phổ Thiên Đạo ma khí ô nhiễm ban tặng, khác với thánh vật lúc .
Phù văn thậm chí thể phá cả trời.
Mười sáu năm , cho dù Khất Phục Ân thấy Túc Huyền Lâm nhập, kế hoạch báo thù bại lộ, cũng từng từ bỏ, ngay cả khoảnh khắc cuối cùng phong ấn cũng đang dùng m.á.u vẽ phù văn phù trận.
Bây giờ trận pháp, liền tiếp tục vẽ những phù văn rườm rà thể vây khốn cả thần.
Nét cuối cùng vẽ bằng tâm đầu huyết, mang theo sát ý lạnh lẽo thấu xương.
Gần như moi hết tâm đầu huyết để vẽ trận, sắc mặt Khất Phục Ân trắng bệch như tờ giấy, như sắp c.h.ế.t còn nhiều thời gian, nhưng hề sợ hãi, thậm chí khi thành trận pháp, còn loạng choạng ngã huyết trận rộ lên.
Ngọn đèn trường minh vẫn sáng, như ánh mặt trời cuối cùng thấy hai ngàn năm .
Hoàng hôn nóng chảy như vàng, khi mặt trời mới mọc lên, đó là “nhất tộc Phất Lệ” thể thấy ánh sáng.
Khất Phục Ân áp tai xuống đất, thấy những lời c.h.ử.i rủa và tiếng kêu t.h.ả.m thiết của đồng tộc như truyền đến từ Vô Gian Ngục, con ngươi tan rã bật .
Phù văn vây thần trói chặt thể của Ngụy Thiên Đạo, Thần lạnh lùng chăm chú Sùng Giác, còn vẻ ngây ngô học mắng “ngu xuẩn” như , dường như học tình cảm của con trong khoảnh khắc.
“Phù văn thể g.i.ế.c , Phượng Hoàng cốt niết bàn, chỉ còn một con đường c.h.ế.t.”
Thần chuyện lưu loát, nhưng thể hiểu , sắc mặt Sùng Giác lập tức trầm xuống.
Ngụy Thiên Đạo cuối cùng cũng thấy đổi sắc mặt, , giơ tay những phù văn cổ quái rậm rạp , : “Hai ngàn năm Phượng Hoàng cốt niết bàn, khiến ‘thần khu’ của thất bại trong gang tấc, nàng cũng ngã xuống và thể nhập luân hồi nữa.”
Khi đó Thần , nếu tạo “Thần khu”, nhất định tiêu hao hết niết bàn đó của Phượng Hoàng cốt .
Kiếp Túc Hàn Thanh sinh định sẵn bi thảm, khi trọng sinh mới thực sự sinh cơ.
Phượng Hoàng cốt khi niết bàn còn đáng để Thần sợ hãi.
Thiếu niên ích kỷ khổ nạn dọa sợ , tuyệt đối sẽ khí khái như Phượng Hoàng cốt tiền nhiệm, sẽ vì cứu thương sinh mà lấy tuẫn đạo.
Cùng với lời của Thần, thần niệm hư ảo cuối cùng cũng hấp thu thể của Lạc Uyên Long, ngưng tụ thành thực thể.
Ngụy Thiên Đạo cuối cùng cũng thực thể, cho dù là Côn Luân giác Hàng Ma Xử cũng thể c.h.é.m g.i.ế.c .
Khuôn mặt cổ quái cuối cùng cũng bắt đầu chậm rãi biến hóa, trong lòng Thần vui sướng, cảm nhận khuôn mặt từng chút một vặn vẹo thành thực thể.
Thần biến thành cái gì, chỉ thể mượn tạm gương mặt của Lạc Uyên Long.
Sùng Giác nửa phần sợ hãi nôn nóng, chỉ một đó lạnh lùng Thần.
Cuối cùng, khuôn mặt của Ngụy Thiên Đạo cũng biến hóa.
— là gương mặt của Trâu Trì.
Ngụy Thiên Đạo sững sờ, mơ hồ nhận điều đúng.
Đây là thể của Lạc Uyên Long nhiệm kỳ , mà là thể kéo dài tàn nhiều năm của…
Trâu Trì.
Sùng Giác dường như gương mặt quen thuộc đ.â.m một nhát, nghiêng đầu khẽ nhắm mắt, khi mở nữa, vẻ ngoài từ bi ôn hòa trở , nhưng bên là sát ý thấu xương.
Thân thể giả dối mà Trâu Trì gắng gượng ngưng tụ cưỡng ép đoạt .
Tuy thần hồn đều tan, nhưng Ngụy Thiên Đạo khó thể g.i.ế.c c.h.ế.t cuối cùng cũng tiến một thể sắp c.h.ế.t.
… Liền khả năng hồn phi phách tán theo thể .
Thần cuối cùng cũng nhận đúng, theo bản năng rời khỏi cột sáng để trở về cửu thiên.
muộn.
Hàng Ma Xử bay đến trong tầm tay Sùng Giác, chút biểu cảm chăm chú tấm da quen thuộc của Ngụy Thiên Đạo, linh lực bàng bạc che trời lấp đất xông thẳng cột sáng.
Dầu đèn của Dịch Ngân Đăng hóa thành vô tàn hồn, ồ ạt rót trong cột sáng, như thiêu lao đầu lửa, theo phù văn của Khất Phục Ân chui trong thể của Ngụy Thiên Đạo.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương đột nhiên vang vọng khắp Thông Thiên Tháp rộng lớn.
Túc Hàn Thanh chấn đến mức lỗ tai gần như chảy máu, xa xa thấy bóng dáng giao đấu trong cột sáng.
Uy áp tám phương ập đến, Túc Hàn Thanh với tu vi Kim Đan tự chủ mà run rẩy, thậm chí thể đến gần thêm một bước.
Trang Linh Tu nhíu mày, giơ tay che chở Túc Hàn Thanh lưng, thấy sắc mặt y tái nhợt như , nhẹ giọng : “Khó chịu ?”
Túc Hàn Thanh lắc đầu, đưa mắt về phía cột sáng, trong lòng mơ hồ một dự cảm chẳng lành.
Rất nhanh, y liền điềm chẳng lành ở .
Khối ngọc giác cổ y vang lên một tiếng “rắc” giòn tan, thế mà bắt đầu từ giữa lan những vết nứt, trong khoảnh khắc vết rạn phủ kín viên ngọc xanh.
Túc Hàn Thanh ngẩn , lập tức tiến lên.
Trang Linh Tu vội túm chặt y: “Tiêu Tiêu!”
Nơi giao thủ ngay cả Hóa Thần cảnh đến gần cũng cảm thấy khó thở, huống chi là Túc Hàn Thanh với tu vi Kim Đan quèn.
“Không .” Túc Hàn Thanh lùi nửa bước, cúi mắt khối ngọc giác đang dần vỡ trong lòng bàn tay, mơ hồ đoán đây hẳn là bản thể của Sùng Giác.
y c.h.ế.t sống cũng ngờ tới, Sùng Giác cả hai đời, thiện niệm ác niệm, đều giao nguyên hình ngọc giác của cho y.
Túc Hàn Thanh hoảng hốt chợt nhớ .
Kiếp khi y hao hết sinh cơ mở giới môn, bản thể ngọc giác của ác niệm Sùng Giác cũng ở y, theo đó mà vỡ nát , và rốt cuộc cùng y ngã xuống Vô Gian Ngục, là mượn việc mở giới môn để trở về nhân gian.
Túc Hàn Thanh khẽ nhắm mắt, ấn lên lồng n.g.ự.c đang đập loạn, như thể đang tự tìm cớ cho liều lĩnh: “Ta gây thêm phiền phức, gây thêm phiền phức.”
Sùng Giác đồng ý cho y đến đây, là y c.h.ế.t ở nơi .
Túc Hàn Thanh từ trong ký ức truyền thừa , Phượng Hoàng cốt năng lực niết bàn nhưng chỉ một duy nhất, nếu y niết bàn ngay lúc hiểu Sùng Giác đang làm gì, lẽ sẽ giống như Phượng Hoàng cốt tiền nhiệm, hồn phi phách tán và thể luân hồi.
Túc Hàn Thanh sợ c.h.ế.t, y chỉ sợ c.h.ế.t một cách vô nghĩa, còn gây thêm phiền phức cho khác.
Trang Linh Tu thấy y nhanh chóng bình tĩnh , trong lòng kinh ngạc.
Trong cột sáng đao quang kiếm ảnh, d.a.o động tu vi của cuộc giao thủ là thứ Trang Linh Tu thể nhúng tay , lùi xa mấy chục dặm mới thể miễn cưỡng tránh .
Lạc Uyên Long vẫn đang yên tĩnh ngủ say, nhưng bên cạnh còn bóng dáng của Trâu Trì.
Dịch Ngân Đăng yên lặng hóa thành một ngọn đèn trôi nổi giữa trung, vô quỷ hồn mà nó hấp thu trong những năm qua ngừng tuôn , thần thức của Cung Hạm Đạm điều khiển, trợ giúp Sùng Giác một tay.
Túc Hàn Thanh nắm chặt ngọc giác, ngẩng đầu chăm chú cột sáng, mỗi một vết nứt xuất hiện ngọc giống như một nhát d.a.o bổ lồng n.g.ự.c theo ngón tay, chấn động đến mức ngón tay y ngừng run rẩy.
Y rằng chờ đợi cũng thể là một loại khổ hình sánh ngang với lăng trì.
Thông Thiên Tháp vẫn đang sụp đổ, những tảng đá khổng lồ ngừng rơi xuống từ đỉnh, b.ắ.n lên bụi mù trời.
Linh lực va chạm tạo những cơn gió cực kỳ sắc bén và lạnh lẽo, theo sự yếu thế của một bên mà càng thêm ngắn ngủi.
Không qua bao lâu, một bên của Thông Thiên Tháp thế mà sụp đổ, tạo một lỗ hổng khổng lồ.
Màn đêm buông xuống, nơi lỗ hổng chỉ một màn đêm đen kịt như mực.
Hơi thở của Túc Hàn Thanh bỗng chốc ngừng , bàn tay run rẩy chậm rãi mở .
ngón tay mới cử động, khối ngọc xanh lặng lẽ vỡ thành nhiều mảnh, xám xịt trong lòng bàn tay y.
Túc Hàn Thanh ngây .
Trang Linh Tu vẫn luôn giúp Túc Hàn Thanh che chắn những tảng đá rơi từ đỉnh, lúc thấy động tĩnh liền đầu — tuy xảy chuyện gì, nhưng thấy vẻ mặt còn chút m.á.u của Túc Hàn Thanh, mơ hồ một dự cảm lành.
“Tiêu Tiêu?”
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc Túc Hàn Thanh trống rỗng.
Bên tai ù ù từng trận, đêm nay là năm nào, đến khi ý thức, phản ứng đầu tiên của y là: “May mà lời Lan Hư Bạch, đến Thông Thiên Tháp.”
Nếu y sẽ tin Sùng Giác ngã xuống từ miệng khác.
Không là do đả kích, là đầu óc ngốc nghếch, Túc Hàn Thanh nhất thời thể đau buồn nổi, chỉ cảm thấy mất hết hứng thú.
Vạn vật thế gian đều vô vị.
Trang Linh Tu bộ dạng thất hồn lạc phách của Túc Hàn Thanh, trực tiếp dọa sợ, vội vàng đè lên vai y.
“Tiêu Tiêu, ngươi đừng dọa , Tiêu Tiêu!”
“Không .” Túc Hàn Thanh cho rằng bình tĩnh mà mở miệng, nhưng chính y cũng nhận mấy chữ đang run rẩy, “Ta .”
Cột sáng nơi xa theo sự ngã xuống của Sùng Giác mà dần dần tiêu tán, mơ hồ hiện một bóng .
Trong con ngươi của Túc Hàn Thanh như lóe lên một tia sáng vàng quỷ dị, y chút biểu cảm định cất bước tiến lên, bàn tay nắm chặt những mảnh ngọc giác cắm sâu lòng bàn tay, móng tay là m.á.u tươi dữ tợn.
Đột nhiên, giọng của Trang Linh Tu như truyền đến từ một thế giới khác, đ.â.m thẳng thức hải của y.
“Thế Tôn! Tiêu Tiêu vẻ lắm…”
Túc Hàn Thanh còn hiểu ý nghĩa của những lời , trong đầu chỉ hai chữ “Thế Tôn”.
Thế Tôn làm ?
Túc Hàn Thanh mơ màng, trong lòng như ngăn cách, bi thương, oán hận đều thể đến gần, chỉ sự lạnh nhạt tràn ngập lồng n.g.ự.c và thức hải.
Y thầm nghĩ: Thế Tôn thích làm hùng c.h.ế.t đến mức còn một mảnh vụn ?
Đáng đời.
Để giả vờ cao thâm khó đoán, lúc đến thì thề thốt đảm bảo, kết quả cũng c.h.ế.t còn một mảnh vụn.
Túc Hàn Thanh theo bản năng về phía , Phượng Hoàng cốt trong cơ thể rục rịch.
Nếu Phượng Hoàng cốt tiền nhiệm thể g.i.ế.c c.h.ế.t Thần, cũng thể ?
Vô ý niệm lóe lên biến mất trong đầu óc hỗn loạn, cuối cùng một luồng khí tức cực kỳ quen thuộc mạnh mẽ trấn an xuống.
Gần như ngay khoảnh khắc mùi hương bồ đề xuất hiện, lý trí và bản năng của Túc Hàn Thanh còn nhận dấu vết, cơ thể tự chủ mà ngã xuống.
Một đôi tay vững vàng đỡ lấy y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-127-huong-hoa-phuong-hoang.html.]
Sùng Giác “c.h.ế.t sống ” đỡ Túc Hàn Thanh vững, Túc Hàn Thanh dựa những mảnh ngọc vỡ mà nghĩ đến chuyện một tuẫn đạo, ôn hòa cúi mắt vuốt những sợi tóc rối của Túc Hàn Thanh tai, mày mắt mang theo chút khó hiểu và hoang mang.
“Sao sợ thành thế ? Bị linh lực làm thương ?”
Túc Hàn Thanh cau mày một hồi lâu, đột nhiên giơ tay véo mặt Sùng Giác.
Sùng Giác: “…”
Sùng Giác tính tình , cũng cảm thấy tức giận, mặc cho y làm gì thì làm, bất đắc dĩ : “Thật sự dọa sợ ? Đừng sợ, kết thúc .”
Ba hồn bảy vía của Túc Hàn Thanh bay lượn chín tầng mây cuối cùng cũng trở về thể, cây kim định hải thần châm là Sùng Giác còn sống ghim chặt , còn bay loạn nữa.
Y thu tay về, mồ hôi lạnh mặt còn khô, với Sùng Giác, vẻ như chuyện gì : “Thật sự kết thúc ?”
Tất cả cảm xúc khi lầm tưởng Sùng Giác ngã xuống đều Túc Hàn Thanh giấu lớp da, để lộ một chút nào.
“Lan Hư Bạch bói quẻ, là chuyển cơ của chuyện Thông Thiên Tháp đó.” Túc Hàn Thanh còn đang khoe khoang, “ còn tay, kết thúc nhanh như .”
Xem quẻ đại nạn sắp đến mà bói cho , tám phần cũng là giả.
Túc Hàn Thanh nhanh liền vui vẻ trở , với Sùng Giác.
Sùng Giác chỉ coi như y vô tâm vô phế đùa, xoa đầu y: “Ngươi cứ ở đây, …”
Hắn định xoay , tay Túc Hàn Thanh nắm chặt.
Sùng Giác sững sờ.
Túc Hàn Thanh dường như dùng hết sức lực , gắt gao nắm lấy tay Sùng Giác, nửa đều kìm mà run rẩy, ánh mắt cũng mang theo sự hoảng sợ và sợ hãi tự chủ.
Sùng Giác nhíu mày: “Tiêu Tiêu?”
Túc Hàn Thanh lúc mới như tỉnh mộng, vội vàng buông tay, cúi mi mắt: “À , ngươi làm việc , chạy lung tung .”
Sùng Giác đang định hỏi , Túc Hàn Thanh tung tăng chạy đến bên cạnh Trang Linh Tu, dường như chuyện gấp với .
Sùng Giác đành nén nghi hoặc trong lòng, di chuyển dừng trận pháp .
Túc Hàn Thanh vỗ vỗ mặt, miễn cưỡng lấy tinh thần, trong lòng luôn một tảng đá thể đặt xuống.
Câu “chuyển cơ” của Lan Hư Bạch vẫn khiến y thể an tâm, cảm thấy sự việc thể kết thúc dễ dàng như .
Mắt thấy cột sáng tiêu tán, trận pháp dừng .
Tất cả trở về bình lặng.
Tâm Túc Hàn Thanh còn buông xuống, tầm mắt vội vàng lướt qua.
Lại thấy Thông Thiên Tháp khổng lồ đang từng tấc một tiêu tán.
Cảnh tượng vật thể khổng lồ chậm rãi sụp đổ từ xa cực kỳ chậm chạp, nhưng thực tế ở gần là trời long đất lở nhanh chóng, chỉ trong nháy mắt vị trí của Trang Linh Qua ầm ầm sụp xuống, đè con rồng khổng lồ đống đổ nát.
Âm thanh đinh tai nhức óc gần như làm vỡ màng nhĩ, Túc Hàn Thanh gần như chấn động đến ngây , lớn tiếng : “Trang sư !”
Trang Linh Tu nghi hoặc y: “Cái gì?”
Không chỉ Trang Linh Tu, cho dù là Sùng Giác và Khất Phục Ân, đều như thấy ngọn tháp khổng lồ đang sụp đổ đầu, vẫn cứ lo việc của .
Một tảng đá khổng lồ ầm ầm rơi xuống bên cạnh Trang Linh Tu, mảnh vụn gần như làm xước mặt , nhưng như chuyện gì, hề phản ứng, ngay cả mí mắt cũng chớp một cái, vẫn còn lo lắng đỡ Túc Hàn Thanh.
“Thật sự dọa sợ ? Hay là đưa ngươi tìm Thế Tôn?”
Túc Hàn Thanh chấn đến ngũ tạng lục phủ đều lộn nhào, y hiểu rốt cuộc là những gì thấy là ảo ảnh, là tất cả trong Thông Thiên Tháp đều rơi ảo cảnh, chỉ thể theo bản năng đẩy Trang Linh Tu đang ở gần nhất về phía lỗ hổng cách đó xa.
“Thông Thiên Tháp sắp sụp , ngoài .”
Trang Linh Tu hiểu tại .
Trong tầm mắt của , bốn phía Thông Thiên Tháp yên lặng một tiếng động, ngay cả động tĩnh do Sùng Giác và Ngụy Thiên Đạo giao thủ lúc nãy cũng ngừng , yên tĩnh đến cực điểm.
Đâu giống sắp sụp đổ?
sắc mặt Túc Hàn Thanh trắng bệch, giống như đang đùa, Trang Linh Tu nhanh chóng quyết định, nắm c.h.ặ.t t.a.y Túc Hàn Thanh: “Đi, ngươi cùng .”
Nếu Thông Thiên Tháp sụp đổ, trong , tu vi của Túc Hàn Thanh yếu nhất, cần lo lắng bảo vệ nhất.
Túc Hàn Thanh đẩy tay , lúc cũng quan tâm đến chuyện khác, thúc giục rễ cây bạn sinh lan rộng khắp Thông Thiên Tháp rộng lớn, nhanh chóng : “Ngươi ngoài xem Thông Thiên Tháp trông như thế nào.”
Điều y lo lắng nhất là, một khi ngọn tháp cao chọc trời sụp đổ từ xuống, mà là nghiêng đổ về phía Cựu Phù Lăng như trong ký ức của Phượng Hoàng cốt, đó mới là tình huống tồi tệ nhất.
Trang Linh Tu nhíu chặt mày, chút do dự, xoay rời khỏi tháp qua lỗ hổng.
Trong mắt Túc Hàn Thanh, bốn phía là đống đổ nát, thể thấy Sùng Giác ở , y chỉ thể theo ký ức nhanh chóng né tránh những tảng đá lộn xộn để về phía Trang Linh Qua.
Nếu Lạc Uyên Long thể khôi phục hình , e rằng sẽ chôn sống trong đống đổ nát.
Túc Hàn Thanh loạng choạng ngự phong, dùng pháp quyết đ.á.n.h nát những mảnh đá vụn xung quanh, cuối cùng cũng đến bên cạnh Trang Linh Qua.
Thân hình khổng lồ của Lạc Uyên Long đá vụn chôn vùi hơn nửa, mệt mỏi mở mắt Túc Hàn Thanh một cái, đôi mắt vàng theo bản năng khép .
Túc Hàn Thanh lập tức giơ tay vỗ một cái lên lớp vảy xám xịt: “Đừng ngủ!”
Nếu Ngụy Thiên Đạo ngã xuống, hẳn là thể biến Trang Linh Qua trở nguyên dạng.
Túc Hàn Thanh gần như dốc hết sức bình sinh, đem bộ linh lực che trời lấp đất rót thể của Lạc Uyên Long, nhưng linh lực gần như tiêu hao cạn kiệt, Trang Linh Qua vẫn nửa phần xu hướng biến trở .
Trên trán Túc Hàn Thanh là mồ hôi lạnh, trong đầu thoáng qua một ý niệm quỷ dị, dấu vết mà run lên.
Ngụy Thiên Đạo… vẫn ngã xuống ?
Trang Linh Qua gắng gượng mở to đôi mắt rồng, chăm chú Túc Hàn Thanh hồi lâu, đột nhiên miệng phun tiếng , chậm rãi, từng chữ một, vô cùng khó nhọc.
“Đi, rời, khỏi, nơi, .”
Túc Hàn Thanh c.h.ế.t sống cũng thể biến Trang Linh Qua trở , tay “bốp” một tiếng đ.á.n.h lớp vảy, giọng run rẩy nhưng vẫn cố tỏ trấn định: “Ta biến ngươi trở là ? Giục cái gì mà giục?!”
Trang Linh Qua: “…”
Trong Thông Thiên Tháp, nhận điều đều thể rời , trừ Trang Linh Qua thể nhúc nhích nửa bước.
Cây bạn sinh của Túc Hàn Thanh lan rộng khắp Thông Thiên Tháp, cuối cùng cũng tìm nơi Sùng Giác ở, rễ cây lập tức vươn thành cành khô, một đạo truyền âm vội vàng truyền qua.
“Sùng Giác mau dẫn rời khỏi Thông Thiên Tháp, sắp sụp !”
Sùng Giác đóng trận pháp, tìm Dịch Ngân Đăng, thấy xung quanh một mảnh gió êm sóng lặng, lời của Túc Hàn Thanh, mày nhíu .
Túc Hàn Thanh thấy im lặng, gần như biến cành khô thành roi quất : “Ngẩn làm gì?! Mau !”
Dầu đèn của Cung Hạm Đạm hóa hồn trợ giúp Sùng Giác g.i.ế.c Ngụy Thiên Đạo, lúc chỉ còn ánh nến nhỏ bằng hạt đậu, hình cũng biến thành hồn phách Dịch Ngân Đăng bảo vệ.
Sùng Giác giơ tay thu Dịch Ngân Đăng trong tay áo, ngước mắt về phía trận pháp bên cạnh Thông Thiên Tháp.
“Muộn .”
*
Trang Linh Tu lao khỏi Thông Thiên Tháp đầu tiên, còn kịp xem bên ngoài , thấy lỗ hổng mà đột nhiên dâng lên một đạo kết giới quỷ dị, vây chặt Thông Thiên Tháp rộng lớn.
Muốn vòng , đạo kết giới ngăn cản bên ngoài.
Trang Linh Tu chỉ thể ngự phong bay thẳng xa vài dặm, đầu , con ngươi lập tức co rút.
Túc Hàn Thanh đúng.
Thông Thiên Tháp đích thực đang sụp đổ, và bắt đầu nghiêng về phía đông.
— Nơi đó, chính là Cựu Phù Lăng và Ô Thước Lăng với vô vàn sinh linh.
Sắc mặt Trang Linh Tu lập tức đổi.
*
Đích thực muộn.
Ảo cảnh gió êm sóng lặng mà Ngụy Thiên Đạo bày trong Thông Thiên Tháp chính là định vây c.h.ế.t tất cả trong tháp.
Khoảnh khắc trận pháp thúc giục, ảo cảnh đột nhiên biến mất, ngọn tháp sụp đổ gần một nửa, vị trí ban đầu của Cung Hạm Đạm vẫn chôn vùi .
Túc Hàn Thanh thiếu chút nữa nhịn mắng : “Ngươi g.i.ế.c Thần ?!”
Sùng Giác đ.á.n.h tan những tảng đá rơi, thấp giọng trả lời: “Thân thể của đích thực diệt, lẽ là khoảnh khắc cuối cùng dùng niệm tan để thi triển ảo cảnh, nhưng hẳn là thể chống đỡ một khắc — tìm Khất Phục Ân đến phá trận, chờ .”
Trong Thông Thiên Tháp thể dùng thần thức, rễ cây của Túc Hàn Thanh lan rộng khắp bộ Thông Thiên Tháp, chỉ là Sùng Giác tìm kiếm khắp Thông Thiên Tháp rộng lớn, thấy bất kỳ thở nào của Khất Phục Ân.
Túc Hàn Thanh sắp gấp đến rơi nước mắt, linh lực gần như cạn kiệt, chỉ thể miễn cưỡng thu tay về định tích góp chút linh lực tiếp tục, nhưng tay nhấc lên phát hiện thể cao lớn của Lạc Uyên Long, mơ hồ hiện lên những phù văn cổ quái.
Trông giống như phù văn mà Khất Phục Ân dùng tâm đầu huyết hóa thành để vây khốn Ngụy Thiên Đạo?
Túc Hàn Thanh sững sờ.
Chỉ còn một tia niệm cuối cùng, Thần cũng đoạt lấy thể của Lạc Uyên Long ?
Túc Hàn Thanh cau mày, tích góp linh lực đ.á.n.h tan luồng niệm phủ đầy phù văn .
ngay đó thể cao lớn của Lạc Uyên Long chợt lóe lên, Túc Hàn Thanh ngước mắt , đột nhiên sững sờ.
Luồng niệm tan của Ngụy Thiên Đạo thế mà tan thành vô hạt bụi nhỏ li ti phủ khắp thể của Lạc Uyên Long, nếu phù văn của Khất Phục Ân bám , căn bản thể phát hiện Thần vẫn còn tồn tại.
Túc Hàn Thanh chăm chú Ngụy Thiên Đạo vỡ thành bột mịn mà vẫn chiếm thể, khẽ nghiêng đầu, trong đôi mắt hổ phách thấy chút sát ý nào.
Xung quanh ngọn tháp khổng lồ đang từng tấc một sụp đổ, như thể tận thế của tam giới đang đến, nhưng tâm cảnh của Túc Hàn Thanh bình thản đến lạ.
Hắn điểm mũi chân, nhảy lên lưng Lạc Uyên Long, men theo những phù văn mà tới, nhanh tìm thấy nơi linh lực hội tụ tại một đống đá vụn.
Ứng Kiến Họa, mất tích từ khi tháp, đang lẳng lặng xếp bằng ở đó. Toàn bộ linh lực của ngưng tụ thành một luồng mỏng manh, ngừng cuồn cuộn chảy cơ thể Ngụy Thiên Đạo để hấp thu.
Rõ ràng Ngụy Thiên Đạo thể đoạt lấy xác của Ứng Kiến Họa, nhưng nó cố chấp đúc nặn một thể chỉ thuộc về riêng .
Túc Hàn Thanh hít một thật nhẹ, chậm rãi tiến lên quỳ một gối xuống bên cạnh Ứng Kiến Họa. Đôi mắt màu hổ phách của y như rực cháy, dần dần hóa thành màu cam hồng quỷ dị.
Giống hệt như khi niết bàn ở kiếp .
Ngọn lửa bùng lên đầu ngón tay, Túc Hàn Thanh đưa tay hướng về giữa trán Ứng Kiến Họa.
Bỗng nhiên, một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay y. Ứng Kiến Họa mở mắt tự lúc nào, cả run lên ngừng, khó khăn lắm mới nặn mấy chữ từ kẽ răng.
“Tiêu Tiêu…”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Không từ lúc nào, trong cơ thể Ứng Kiến Họa gieo cấm chế của Thiên Đạo, nội phủ đang suy kiệt ngừng. Đến khi nó hấp thu hết linh lực để tạo dựng xác, cũng là lúc sinh cơ của Ứng Kiến Họa cạn kiệt, vận mệnh chấm dứt.
Sắc mặt Ứng Kiến Họa trắng bệch, khó khăn : “Ngươi tới đây làm gì?”
Túc Hàn Thanh ngây Ứng Kiến Họa, môi run run: “Sư , … c.h.ế.t ?”
Ứng Kiến Họa: “…”
“Miễn cưỡng vẫn sống thêm một lúc.” Ứng Kiến Họa còn định dặn dò thêm nhiều điều, nhưng tất cả đều câu nhẹ bẫng của Túc Hàn Thanh phá vỡ. Hắn uể oải : “Ngươi tìm cha ngươi đến cứu .”
tinh tường đều , dù cho Tiên quân tay, e rằng cũng thể cứu .
Túc Hàn Thanh nắm lấy vai Ứng Kiến Họa, lẩm bẩm: “Đại sư , đừng mà…”
Ứng Kiến Họa nỡ bộ dạng thất hồn lạc phách của y, bèn giơ tay nhẹ nhàng xoa mặt y, định vài lời dỗ y mau chóng rời .
Thì Túc Hàn Thanh : “Huynh còn uống rượu mừng của và thúc phụ mà!”
Ứng Kiến Họa: “…”
Ý thức của Ứng Kiến Họa bắt đầu mơ hồ, bỗng chốc tỉnh táo , thể tin tai .
“Chờ, chờ ? Ngươi ai với ai?”
Nếu tiểu t.ử thật sự to gan lớn mật dám mơ tưởng đến Thế Tôn, c.h.ế.t cũng nhắm mắt.
Túc Hàn Thanh vẻ mặt giận dữ của Ứng Kiến Họa, hiểu bật ha hả.
Ngay đó, một ngọn lửa màu cam hồng rực rỡ ầm ầm bùng lên từ trong cơ thể y.
Ứng Kiến Họa sắc mặt đột ngột đổi.
“Tiêu Tiêu! Ta bảo ngươi mau!”
Túc Hàn Thanh nào , y khẽ nhướng mày, như thể nắm chắc con át chủ bài.
Ai cũng y rời .
“Ta là bước ngoặt, .”
Nhìn thấy cốt hỏa Phượng Hoàng Túc Hàn Thanh, Ứng Kiến Họa tức lo, nhưng thể ngăn cản, chỉ đành thầm nghĩ may mà y chỉ kích hoạt cốt hỏa Phượng Hoàng, khi lửa tắt chỉ cần cẩn thận tu dưỡng là gì đáng ngại.
nhanh, lòng Ứng Kiến Họa thể yên nữa.
Bởi vì chỉ xung quanh Ứng Kiến Họa, mà cả những rễ cây trải khắp tòa Thông Thiên Tháp cũng bùng cháy theo, chỉ trong khoảnh khắc, khắp nơi rực lên ngọn lửa Phượng Hoàng màu cam hồng.
Đây căn bản cốt hỏa Phượng Hoàng tầm thường, mà là niết bàn cốt Phượng Hoàng?
Thần niệm của Ngụy Thiên Đạo đang phân tán khắp nơi ngọn lửa thiêu đốt, đột nhiên phát những tiếng kêu t.h.ả.m thiết đến xé lòng, tựa như quỷ .
Cấm chế Ứng Kiến Họa ầm ầm vỡ nát, tự do, liền gắng gượng lao tới.
“Túc Hàn Thanh!”
Túc Hàn Thanh và cây bạn sinh cùng lúc bùng lên ngọn lửa rực rỡ. Ứng Kiến Họa gần ngăn cản, nhưng lửa niết bàn ngay cả Ngụy Thiên Đạo còn thể thiêu rụi, huống chi là xác m.á.u thịt.
Tay Ứng Kiến Họa gần như thiêu thành tro bụi, nhưng vẫn bất chấp lao tới.
Tiếp theo nháy mắt, một bàn tay đột nhiên kéo .
Tà áo trắng bay phấp phới, Sùng Giác cuối cùng cũng đến, bước qua biển lửa Phượng Hoàng, ôm trọn Túc Hàn Thanh lòng.
Túc Hàn Thanh mơ màng, niết bàn dường như giống với kiếp . Y cẩn thận ngẫm , cũng hiểu .
Kiếp là niết bàn để trùng sinh, còn kiếp , chỉ đơn thuần là ngã xuống.
Bên tai tĩnh lặng như tờ, ngay cả tiếng lửa cháy cũng thấy nữa. Mãi cho đến khi một thở quen thuộc quẩn quanh nơi chóp mũi, trái tim mờ mịt vô định của Túc Hàn Thanh mới đột nhiên tìm chốn an yên.
Y ôm chặt lấy Sùng Giác, cả mềm nhũn, trượt dần xuống, miệng lẩm bẩm: “Xem ai cũng thể lấy tuẫn đạo.”
Giống như y, khi kích hoạt cốt Phượng Hoàng, vì Sùng Giác mà hối hận.
Sùng Giác dường như mỉm , giữ lấy vai Túc Hàn Thanh, dỗ dành như một đứa trẻ, nhẹ giọng : “Ngủ một giấc là sẽ thôi.”
Sinh cơ trong Túc Hàn Thanh dần tiêu tán theo ngọn lửa cốt Phượng Hoàng đang bùng cháy, mái tóc đen cũng hóa tuyết trắng trong khoảnh khắc. Y cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến, giọng cũng ngày một yếu .
“Ta sẽ … c.h.ế.t đấy chứ?”
Vô mảnh ngọc giác vỡ vụn lượn lờ quanh Sùng Giác, nhưng giọng điệu của vẫn ôn hòa, dịu dàng như thường lệ.
“Sẽ .”
“Vậy thì .”
Phật tu dối. Có lời hứa , Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng buông chìm bóng tối, chỉ để một câu yếu ớt cuối cùng:
“Ta sợ lắm.”
Kiếp , y hao hết sinh cơ để thoát khỏi cuộc đời chìm trong vũng bùn sa đọa. Kiếp , cuối cùng y cũng chút lưu luyến với thế gian .
Có vướng bận, nên cuối cùng cũng sợ.
Ngọn lửa Phượng Hoàng màu cam hồng lan khắp cành cây khô héo, sinh cơ cuồn cuộn ngừng tuôn . Những cành cây bạn sinh khô héo suốt hai kiếp đột nhiên nhú từng chồi non xanh biếc.
Chỉ trong chốc lát, cây hoa Phượng Hoàng xanh um tươi , vươn cành che rợp cả bầu trời.
Một làn gió mát thổi qua, những đóa hoa Phượng Hoàng diễm lệ đua bung nở, tỏa hương thơm ngát.
--------------------