Phượng Hoàng Cốt - Chương 122: Việc Cấp Bách
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:30:59
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ứng Kiến Họa mắc chứng sạch sẽ thái quá, ngày thường chỉ dính chút tro bụi cũng thể ngự phong bay xa trăm dặm, nếu nguyên nhân cái c.h.ế.t của sư tôn, dù đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đời nào chui cái sơn động tối tăm âm u .
Từ Nam Hàm thì , suýt nữa cho nổ khiến lấm lem tro bụi, bốn phía là đất khô cằn đen kịt và mùi hôi khó ngửi.
Ứng Kiến Họa thẳng tay đập một trận, ngay cả Trang Linh Tu nổ đến choáng váng bên cạnh cũng ăn một đấm.
Túc Hàn Thanh Từ Nam Hàm gào t.h.ả.m thiết cũng dám đến cứu, ôm cánh tay Sùng Giác lùi về , sợ cũng Ứng Kiến Họa đánh.
Ứng Kiến Họa sa sầm mặt, sải bước về phía , hận thể ngự phong bay thẳng Tháp Thông Thiên, thoát khỏi cảnh như địa ngục .
Thấy đại sư xa, Túc Hàn Thanh vội vàng lon ton chạy về.
“Sư , Trang sư , còn sống đó?”
Từ Nam Hàm che vành mắt, cả đen nhẻm gần như hình , vốn đang nhe răng trợn mắt, ngẩng lên thấy Túc Hàn Thanh liền lập tức vẻ sư , nhíu mày : “Là Tiêu Tiêu thật ? Ngươi ở học cung học bài, đến đây tìm đòn ?”
Lúc Trang Linh Tu cũng hồn.
Mặt nổ cho đen kịt, thế mà vẫn còn tâm trí tỏ vẻ ôn nhuận như ngọc, sửa ống tay áo rách nát, : “Tiêu Tiêu, thật trùng hợp.”
Túc Hàn Thanh gần vốn định ôm các sư một cái, nhưng mắt sắc liếc thấy cả hai đều là tro bụi, đành do dự dừng cách đó ba bước.
“Ta, đến đây chơi thôi, tìm đòn —— các … khụ khụ, Linh Qua sư hóa rồng là ạ?”
Từ Nam Hàm do dự về phía Trang Linh Tu, nhất thời nên .
Trang Linh Tu định giấu giếm, về phía vài bước: “Ừm, trưởng của mất tích một thời gian , hẳn là đang ở trong Tháp Thông Thiên.”
Túc Hàn Thanh vẫn nhận nguy hiểm đang đến gần, lập tức kinh ngạc đến lắp bắp, vẫn còn lo lắng : “Lâu như gặp, Linh Qua sư chắc chắn hóa rồng , may mà theo tới… Trang sư , á, đột nhiên như làm gì, sợ đó… A a a!”
Túc Hàn Thanh còn xong, Trang Linh Tu bước nhanh mấy bước, dang hai tay, ôm chầm lấy vị Nguyên Tiêu sư lòng, cọ hết tro bụi lên Túc Hàn Thanh.
“Lâu quá gặp, nhớ Tiêu Tiêu quá, nào, ôm một cái.”
“A ——!”
Túc Hàn Thanh vốn sạch sẽ, rối dù chỉ một sợi tóc, còn khoác chiếc áo tuyết trắng của Sùng Giác, y kịp nhận lòng lang sói của Trang Linh Tu, thể thoát , trực tiếp ôm cọ cho đầy tro bụi.
“Sư …” Túc Hàn Thanh ôm eo, liều mạng dùng tay đẩy mặt Trang Linh Tu, đau khổ , “Xin hãy làm !”
Trang Linh Tu ha hả.
Sau khi cọ Túc Hàn Thanh trông như một con khỉ bẩn, Trang Linh Tu mới đại phát từ bi mà buông y .
Túc Hàn Thanh gào lên oai oái chạy về phía , tìm làm chủ cho .
Trang Linh Tu vốn tưởng Túc Hàn Thanh theo Ứng Kiến Họa, với bộ dạng của y, Ứng Kiến Họa chắc chắn sẽ tránh xa tám trăm dặm, thể nào chịu y gần, nên cọ yên tâm thoải mái.
Ngay đó liền thấy Túc Hàn Thanh la lối: “Thúc phụ! Thúc phụ làm chủ cho con!”
Trang Linh Tu: “…”
Toang .
Từ Nam Hàm đầy ẩn ý: “Ngươi cũng đến lúc đá tấm sắt, đ.á.n.h cho một trận tơi bời .”
Trang Linh Tu: “…”
Túc Hàn Thanh nhanh như bay chạy về bên cạnh Sùng Giác, khuôn mặt trắng trẻo là vết bẩn cọ , múa may tay chân mách lẻo.
Sùng Giác bất đắc dĩ bật , thấy y vốn định để trút giận, cũng bình thản y lải nhải một tràng.
Túc Hàn Thanh la lối xong, dùng tay quệt mặt nhíu mày chuyện chính: “Người Linh Qua sư về Bán Thanh Châu , ở trong Tháp Thông Thiên?”
Thế Tôn quanh năm nhiễm một hạt bụi, thấy Túc Hàn Thanh bẩn như cũng chê, đưa tay lau vết tro đen kịt mặt Túc Hàn Thanh, nhàn nhạt : “Lúc đó hóa rồng trong Tháp Thông Thiên, nếu cho ngươi, ngươi chắc chắn sẽ tìm cách đến đây, sợ ngươi sẽ gặp nguy hiểm.”
“Sao thể, con quý mạng lắm.” Túc Hàn Thanh .
Lạc Uyên Long là thánh vật, gần như bất t.ử bất diệt, còn tấm nhỏ bé của Túc Hàn Thanh mà đến cứu , gây thêm phiền phức là lắm .
Sùng Giác , nhiều, trông như tin lắm.
Túc Hàn Thanh ngẩng đầu nhướng mày, lời ngon tiếng ngọt là ngay: “ nếu nhốt trong Tháp Thông Thiên, con nhất định sẽ màng tính mạng mà đến cứu .”
Động tác lau mặt của Sùng Giác khựng , tự nhiên mà buông tay xuống.
Hắn liếc Trang Linh Tu và Từ Nam Hàm đang lúng túng ở xa dám gần, xoay : “Đi thôi.”
Túc Hàn Thanh “” một tiếng, cũng mặc kệ đang bẩn, chắp tay lưng, tung tăng theo, hì hì : “Người đỏ mặt ?”
Sùng Giác: “…”
Dạ minh châu chiếu sáng vành tai chỉ lộ một chút của Sùng Giác ẩn trong mái tóc đen, mơ hồ thể thấy chút ửng đỏ .
“Chuyến đến Tháp Thông Thiên , ngươi cần làm gì cả.” Sùng Giác cất giọng bình thản, chuyện chính để dời sự chú ý của Túc Hàn Thanh, “Tháp Thông Thiên sụp đổ, chỉ cần Tứ Thánh vật trấn thủ bốn phương trận pháp là , của ngươi cũng ở đó.”
Có Lạn Kha Phổ ở đó, Túc Hàn Thanh với tu vi Kim Đan và cốt Phượng Hoàng tự nhiên cần trận pháp.
Túc Hàn Thanh gật đầu: “Được ạ.”
Quẻ của Lan Hư Bạch cái gọi là “chuyển cơ” rốt cuộc là gì, Túc Hàn Thanh đến đây chỉ để an tâm, để lỡ chuyện thật, y ở một trong học cung Văn Đạo ngoài tầm tay với, cũng chỉ nước .
Thấy Túc Hàn Thanh dường như dời sự chú ý thành công, Sùng Giác lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
… Liền Túc Hàn Thanh kéo tay , híp mắt như một con hồ ly: “Thúc phụ, đây là đầu lời ngon tiếng ngọt , con thêm vài câu nữa ?”
Tay Sùng Giác khựng .
Từ khi Ứng Kiến Họa xuất hiện, Túc Hàn Thanh đổi từ gọi thẳng tên sang gọi “thúc phụ”, với phận làm rõ của hai , cách gọi tôn kính cũng trở thành một loại tình thú mập mờ đến cực điểm.
Sùng Giác liếc Túc Hàn Thanh đang hì hì, đột nhiên : “Ngươi nghĩ với đại sư của ngươi thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-122-viec-cap-bach.html.]
Nụ của Túc Hàn Thanh tắt ngấm ngay lập tức, y Sùng Giác đầy ẩn ý, thầm nghĩ quả nhiên là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng , vị Thế Tôn trắng tinh tì vết sắp dạy hư ?
Hay là do dung hợp ác niệm nên đóa hoa cao lãnh cũng bắt đầu trở nên gian tà?
“Vậy còn xem Thế Tôn .” Túc Hàn Thanh như .
Sùng Giác: “Muốn với ?”
“Không .” Túc Hàn Thanh mặt cảm xúc, “Khi nào Thế Tôn dạy con công pháp Phật môn, đợi khi nào con luyện một đồng da sắt, thể chịu một trận đòn hiểm của cảnh giới Hóa Thần mà hề hấn gì, lúc đó con sẽ tìm đại sư chuyện của chúng .”
Sùng Giác: “…”
Lối dường như dài vô tận, mấy một lúc lâu, vách tường hai bên càng lúc càng hẹp, hàn khí cũng dần dần bốc lên từ lòng đất, dùng linh lực cũng thể chống đỡ.
Sùng Giác lấy một chiếc áo choàng từ nhẫn trữ vật khoác lên vai Túc Hàn Thanh, thấy môi y trắng bệch: “Lạnh ?”
Túc Hàn Thanh lắc đầu.
Y chỉ là vì nhắc đến chuyện thẳng thắn với Ứng Kiến Họa, mơ hồ nhớ một chuyện khác.
Túc Hàn Thanh nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, Ứng Kiến Họa đang dò đường phía , bạo dạn đưa tay nắm lấy tay Sùng Giác, hạ giọng : “Thúc phụ, con luôn cảm thấy…”
Sùng Giác đầu y.
“Cái gì?”
Môi Túc Hàn Thanh mấp máy, một lúc lâu mới : “… Túc Huyền Lâm, hình như c.h.ế.t.”
Bước chân Sùng Giác bỗng chốc khựng .
“Chỉ là phỏng đoán thôi.” Túc Hàn Thanh vội giải thích, “Kiếp lúc con mới Vô Gian Ngục, từng tình cờ xông một trận pháp, mắt thấy sắp c.h.ế.t, một xông cứu con , còn dùng bí pháp gì, chữa khỏi nội phủ phế của con.”
Sùng Giác Túc Hàn Thanh chuyện kiếp , chỉ vài câu ngắn ngủi cũng đủ khiến tim thắt .
Nghe đến đoạn , khẽ nhíu mày: “Ngươi chắc chắn đó là Túc Huyền Lâm?”
Túc Hàn Thanh thật cũng chắc lắm, nhưng giọng ngâm nga bài đồng d.a.o quen thuộc đến c.h.ế.t , y do dự : “Có một nửa khả năng —— kiếp con gây thêm phiền phức, hẳn là vẫn sống trong Vô Gian Ngục.”
Sùng Giác siết c.h.ặ.t t.a.y Túc Hàn Thanh.
Từ 16 năm , Túc Huyền Lâm ở Tháp Thông Thiên thái độ khác thường, chia Sùng Giác thành hai nửa thiện và ác.
Thiện niệm mơ hồ nhớ rằng, lúc đó Túc Huyền Lâm Thiên Đạo nhập , cướp thần thức, biến thành một con d.a.o tiện tay, khiến Sùng Giác, đang định phá hủy trận pháp trong Tháp Thông Thiên, trọng thương.
Cùng lúc ác niệm kéo Vô Gian Ngục, Túc Huyền Lâm cũng vì chịu đựng sự hiển lộ của Thiên Đạo mà hồn bay phách tán, xác tiêu vong.
Có lẽ lúc đó Túc Huyền Lâm vẫn c.h.ế.t, mà cùng với ác niệm rơi Vô Gian Ngục.
Hiện giờ Tháp Thông Thiên sụp đổ như 16 năm , chứng tỏ Thiên Đạo chọn để tập hợp Tứ Thánh vật đến củng cố Tháp Thông Thiên ở Bất Chu Sơn.
Vậy thì khi Trâu Trì cưỡng ép mở cổng Vô Gian Ngục thả ác niệm , tám phần là Túc Huyền Lâm cũng theo đó trở về nhân gian.
Sắc mặt Sùng Giác trầm xuống.
Xem chuyện ở Tháp Thông Thiên , chắc chắn sẽ vô cùng khó giải quyết.
Túc Hàn Thanh kìm mà nắm c.h.ặ.t t.a.y Sùng Giác, lúng túng : “Thúc phụ, con sợ.”
Vẻ mặt Sùng Giác bất giác dịu , dịu dàng an ủi: “Không , nếu ngươi sợ, thể ngoài chờ .”
Túc Hàn Thanh vội vàng lắc đầu.
Sùng Giác xoa đầu y, gì.
Cho dù Thiên Đạo giáng xuống, cũng để Túc Hàn Thanh trở từ cái Tháp Thông Thiên ăn thịt .
Túc Hàn Thanh lo lắng một chuyện khác: “… Con sợ là, nếu còn sống, định với cha con thế nào về chuyện quyến rũ huyết mạch duy nhất của ông ?”
Sùng Giác: “…………”
Sùng Giác nhịn ho một tiếng, suýt nữa thì những lời của Túc Hàn Thanh làm cho sặc.
Người khác lo lắng đại sự sinh t.ử của tam giới, Túc Hàn Thanh thì , đầu óc khác chỉ lo chuyện yêu đương.
“Không cần bận tâm chuyện .” Sùng Giác , “Việc cấp bách là giải quyết chuyện Tháp Thông Thiên sụp đổ .”
Túc Hàn Thanh “ồ” một tiếng, vài bước y thật sự nén sự tò mò trong lòng, : “Con vẫn luôn hỏi…”
Sùng Giác còn tưởng y định mấy lời bạo dạn, liền ngắt lời: “Đợi hãy hỏi.”
Túc Hàn Thanh: “ con…”
“Nghe lời.”
Túc Hàn Thanh nghẹn họng, tay véo nhẹ hổ khẩu của Sùng Giác một cái, bực bội : “Người nghĩ lung tung gì , con chuyện đắn mà.”
Lúc Sùng Giác mới : “Chuyện đắn gì?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Không vẫn luôn Tháp Thông Thiên sụp đổ ?” Túc Hàn Thanh nghi hoặc , “Là bây giờ ?”
Sùng Giác : “Ừm, Tháp Thông Thiên cũng giống như 16 năm , bắt đầu nghiêng về một bên.”
Cũng giống hệt như Lạn Kha Phổ tru sát Tam Thánh vật hai ngàn năm .
Túc Hàn Thanh càng thêm khó hiểu: “ lúc con đến, cũng thấy Tháp Thông Thiên gì khác thường cả.”
Bước chân Sùng Giác khựng .
“Cái tháp đó vẫn sừng sững ở , sụp cũng nghiêng, vẫn lắm.” Túc Hàn Thanh kéo chặt áo choàng , nghiêng đầu hắt xì một cái, thuận miệng , “Đến một mẩu đá vụn cũng rơi.”
--------------------