Phượng Hoàng Cốt - Chương 113: Vì Chuyện Nhỏ Mà Bỏ Việc Lớn
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:30:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Y gì cả, ngủ một giấc no nê, đến khi mặt trời lên cao mới rời giường.
Cũng may hôm nay là thời gian cho tân sinh làm quen với học cung, cần gõ chuông học, y vui vẻ thong thả rửa mặt, đồ rời giường, định chạy đến Phật đường tìm Sùng Giác nhõng nhẽo.
y lẽ quá xui xẻo, mới hưng phấn bước Phật đường, ngẩng mắt lên liền chút do dự mà xoay bỏ chạy!
Ứng Kiến Họa thong thả đặt chén xuống, lạnh nhạt : “Lại đây.”
Động tác bỏ chạy của y đột nhiên cứng đờ, chỉ thể cứng ngắc xoay , lúng túng : “Đại sư … Thần an.”
“Sắp mặt trời lặn đến nơi .” Ứng Kiến Họa hờ hững chặn họng y một câu, “… Lại đây.”
Quá tam ba bận, y nếu để đại sư thêm một câu “Lại đây” nữa thì cái mạng nhỏ của khó mà giữ , bèn vội vàng bước nhỏ lon ton chạy tới, “phịch” một tiếng quỳ xuống bên cạnh Ứng Kiến Họa.
Y thuần thục lấy lòng: “Hôm qua mệt quá nên ngủ lâu một chút. Nếu đại sư ở đây, chắc chắn đến chờ từ lúc trời sáng a.”
Ứng Kiến Họa liếc y một cái, mặt Sùng Giác ở đây nên cũng quở trách, chỉ gật đầu “Ừ” một tiếng.
Sùng Giác đối diện chiếc bàn nhỏ, ánh mắt vẫn dừng Túc Hàn Thanh.
Không nhớ những gì thấy trong thức hải hôm qua , chỉ thoáng qua lặng lẽ dời mắt , dường như tỏ hứng thú với ấm đang sôi ùng ục bàn.
Ứng Kiến Họa và Sùng Giác đều hoạt bát, hai đây một lúc lâu, cuộc trò chuyện cũng nhàn nhạt, tựa như nước lạnh đóng băng, chỉ cảm thấy rét buốt.
Túc Hàn Thanh như một đốm lửa nhỏ, vui vẻ vọt , trong nháy mắt sưởi ấm cả Phật đường rộng lớn như ngày xuân.
Sùng Giác đẩy đĩa điểm tâm bàn về phía , nhàn nhạt : “… Lỗi Tiêu Tiêu phạm xem qua, dù cũng chuyện gì to tát, Ứng đạo quân cần quá khắt khe.”
Thế Tôn mở lời, Ứng Kiến Họa càng thể đ.á.n.h nữa, gật đầu : “Thế Tôn .”
Túc Hàn Thanh đang từng miếng nhỏ gặm điểm tâm, thấy Sùng Giác dăm ba câu giải quyết xong chuyện khiến y đau đầu bấy lâu, đôi mắt liền loé lên ánh sáng sùng kính tột độ.
— Nếu Ứng Kiến Họa ở đây, y sớm nhào tới .
Nét mặt Sùng Giác bất giác mang theo ý , thêm vài câu: “Nguyên Thu bây giờ sắp thành niên, Ứng đạo quân đừng lúc nào cũng đ.á.n.h mắng.”
Túc Hàn Thanh thêm lá gan, vội vàng gật đầu lia lịa phụ họa.
Y lúc nhỏ đè đ.á.n.h mông, lớn hơn một chút thì Ứng Kiến Họa thật sự đ.á.n.h y mấy , nhưng y vẫn theo bản năng cảm thấy sợ hãi.
cũng vì trải nghiệm từ nhỏ mà tính tình y trở nên cổ quái, tâm cảnh thể là vặn vẹo, thậm chí còn bản năng hưởng thụ sự quản giáo nghiêm khắc của Ứng Kiến Họa, điều đó thể khiến y nảy sinh cảm giác khác yêu thương quan tâm.
— Dù chính y nhận điều đó.
Ứng Kiến Họa liếc y một cái.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Túc Hàn Thanh lập tức cúi đầu, dám gật nữa.
Ứng Kiến Họa ngẩn , thấy phản ứng của Túc Hàn Thanh như chuột thấy mèo, trong lòng khỏi chút chua xót.
Một lúc lâu , mới : “Lời của Thế Tôn .”
Ứng Kiến Họa về phía Túc Hàn Thanh đang mở to mắt , phá lệ lấy khăn gấm lau vụn bánh mặt cho y.
— Dù đại sư lau xong liền hủy luôn chiếc khăn gấm đó, nhưng vẫn khiến Túc Hàn Thanh yêu thương mà kinh sợ.
Đại sư ưa sạch sẽ, lẽ nào thật sự đ.á.n.h nữa ?!
Ứng Kiến Họa giọng nhàn nhạt: “Sư tôn khi qua đời dặn bảo vệ Tiêu Tiêu cho , tuy nó bây giờ sắp thành niên, nhưng cũng chỉ mới 20 tuổi…”
Động tác uống của Sùng Giác khựng .
“Tuổi 20, đối với mà chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt.” Giọng điệu Ứng Kiến Họa hiếm khi chút cảm khái, “Tuổi của tuy bằng Thế Tôn, nhưng cũng sắp ngàn tuổi, luôn theo bản năng Tiêu Tiêu nhầm đường lạc lối, chứ thật lòng trách phạt.”
Sùng Giác: “…”
Ứng Kiến Họa khó khi chân thành : “Thế Tôn lúc nhỏ còn từng bế Tiêu Tiêu, nhất định cũng nó con đường tà ma, mong Thế Tôn thông cảm cho một chút.”
Sùng Giác: “…………”
Sùng Giác im lặng lâu, mượn việc uống để che giấu vẻ mặt tự nhiên của .
Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn quỳ ở đó, đầu gần như chôn ngực, cố gắng nén nụ sắp bật .
Ha ha ha ha!
Lần đầu tiên thấy Sùng Giác vẻ mặt một lời khó hết thế .
Túc Hàn Thanh sắp vui c.h.ế.t .
cũng càng thêm chắc chắn rằng chuyện thể để Ứng Kiến Họa , nếu thì dù Sùng Giác cũng cứu nổi .
“Tiêu Tiêu.” Sùng Giác ho một tiếng, ôn tồn , “Vừa Nguyên Tiềm đến tìm ngươi chơi, bảo ngươi tỉnh thì về Lạc Ngô Trai, mau .”
Túc Hàn Thanh suýt nữa giữ vẻ mặt, c.ắ.n mạnh đầu lưỡi mới giữ vẻ nghiêm nghị, gật đầu hành lễ: “Vâng, Tiêu Tiêu xin cáo lui.”
Nói xong, y nhảy chân sáo bỏ .
Sùng Giác rót cho một tách , thần thức vô tình tỏa đột nhiên thấy Túc Hàn Thanh chạy khỏi Phật đường, xuống bậc thang cất tiếng ha hả.
Ha ha ha ha, dứt bên tai.
Sùng Giác: “…”
Ứng Kiến Họa vẫn phát hiện gì , uống một tách xong, thăm dò : “Thế Tôn, chuyện Thông Thiên Tháp, ngài định xử lý thế nào?”
Mười mấy năm , khi Túc Huyền Lâm lấy tuẫn đạo, Ứng Kiến Họa Thế Tôn cũng ở Thông Thiên Tháp, chuyện vốn nên do một Ứng đạo quân xử lý, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn là đến hỏi một chút.
Sùng Giác cụp mắt, nhàn nhạt : “Cố gắng phong tỏa chuyện , nhất là ngay cả Cung Hạm Đạm và Trang Linh Qua cũng cần báo cho . Ngày Thông Thiên Tháp sụp đổ, và Trâu Trì sẽ tháp.”
Ứng Kiến Họa nhíu mày: “Vậy Tiêu Tiêu…”
“Càng cần cho nó.” Ánh mắt Sùng Giác bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, “Nó chỉ cần ngoan ngoãn ở học cung sách tu đạo là .”
Kiếp Túc Hàn Thanh sống đủ khổ, cuối cùng còn đám tu sĩ chính đạo vì chuyện Thông Thiên Tháp mà bức tử, khó khăn lắm mới sống một , Sùng Giác y rơi bất kỳ hiểm cảnh nào nữa.
Chỉ cần y vẫn như thường ngày, ríu rít , là đủ .
Ứng Kiến Họa do dự : “ chuyện quá lớn, sợ Tiêu Tiêu…”
Sùng Giác cụp mắt gảy Phật châu: “Ta thông báo cho sơn trưởng học cung, năm cuối cùng của Tiêu Tiêu ở học cung, dạy dỗ cho , để xảy sai sót.”
Hôm qua tính toán, nếu Túc Hàn Thanh trong năm nay mỗi môn công khóa đều đạt điểm tối đa, chỉ thể bù điểm trừ, mà điểm còn cũng đủ để y xuất sư.
Rõ ràng từ ngày mai, Túc Hàn Thanh ban ngày học, tan học liền vội vàng làm bài tập, e là phần lớn thời gian đều ở Lạc Ngô Trai, chỉ lúc nghỉ cuối tuần mới thời gian đến Phật đường.
Sùng Giác khối thời gian để cho y phát hiện manh mối.
*
Túc Hàn Thanh hai bàn bạc những gì, y ngân nga khúc hát trở về Lạc Ngô Trai, đến nơi liền thấy Chính sử Trừng Giới Đường là Sở Phụng Hàn, đang chút biểu cảm dán hai tờ niêm phong chéo lên trai xá của y.
Trên đó là một chữ “Phong” thật to.
Túc Hàn Thanh ngẩn cả , vội vàng chạy lên: “Chính sử đại nhân, đây là đang làm gì ?”
Sở Phụng Hàn làm việc công bằng chính trực, khuôn mặt xinh hiện lên một nụ lạnh: “Còn thể làm gì, thiếu quân nợ Trừng Giới Đường nhiều điểm như , khi bù đủ điểm, tự nhiên niêm phong trai xá mà học cung cung cấp.”
Túc Hàn Thanh choáng váng: “A?! Trong học cung làm gì quy định nợ điểm là cho ở?!”
“Điều thứ 97 trong nội quy học cung rành rành.” Sở Phụng Hàn lạnh lùng , “Huống hồ thiếu quân trừ vài điểm, mà là mười mấy hai mươi điểm, chuyện ở bộ Văn Đạo học cung là từng thấy.”
Ngay cả Trang Linh Tu ch.ó nhất mấy năm cũng bao giờ trừ nhiều điểm như .
Túc Hàn Thanh: “…”
Trừng Giới Đường dứt khoát niêm phong trai xá của y, còn đưa cho Túc Hàn Thanh một chiếc hầu bao mới tinh, thông báo rằng bên trong là đồ đạc thu dọn từ trai xá .
Túc Hàn Thanh cứng ngắc nhận lấy, thăm dò : “Chính sử đại nhân, , sư của hình như về học cung .”
Ý là Sở Phụng Hàn nể mặt sư là đồng môn của mà châm chước một chút.
Sở Phụng Hàn càng thêm lạnh, gần như âm hiểm y: “Vậy ngươi với sư của ngươi, chờ c.h.ế.t .”
Nói xong, phất tay áo bỏ .
Túc Hàn Thanh: “…”
Sư cũng chọc giận ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-113-vi-chuyen-nho-ma-bo-viec-lon.html.]
Vậy là giận cá c.h.é.m thớt, là trong nội quy học cung thật sự điều ?
Động tĩnh lớn như , Ô Bách Lí và Nguyên Tiềm đang chơi trong trai xá của cũng chạy xem náo nhiệt, thấy trai xá niêm phong thì vội vàng tiến lên.
“Đang yên đang lành, , Trừng Giới Đường niêm phong thế ?”
Túc Hàn Thanh mặt như đưa đám: “Nói trừ quá nhiều điểm.”
Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí .
Túc Hàn Thanh cau mày đeo hầu bao bên hông, tức giận : “Các ngươi phân xử xem, Trừng Giới Đường làm quá đáng lắm ?! Ta đến đây cầu học đàng hoàng, niêm phong trai xá của bắt ăn bờ ngủ bụi, chuyện truyền ngoài, sẽ nhạo nhất học cung của chúng thế nào ?”
Y vốn định để Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí giúp mắng vài câu cho hả giận.
ngờ Ô Bách Lí gật đầu : “Nội quy học cung đúng là điều , hơn nữa thiếu quân trừ điểm cũng quá nhiều, vốn tưởng ngươi học năm thứ hai niêm phong trai xá .”
Túc Hàn Thanh: “???”
Nguyên Tiềm cũng : “ , ngươi gây rối quá nhiều, Trừng Giới Đường là đang vì dân trừ hại.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh ăn bờ ngủ bụi, bèn ăn vạ luôn: “Dù cần , hai các ngươi cho ở nhờ.”
Ô Bách Lí tuy miệng độc, nhưng cũng nhẫn tâm đến mức Túc Hàn Thanh ngủ cây, đang định gật đầu đồng ý.
Nguyên Tiềm khó xử : “Trai xá của chúng nhỏ quá, hai ở thì chật chội lắm, e là cho ở nhờ .”
Ô Bách Lí lập tức nuốt lời định .
Túc Hàn Thanh sốt ruột: “Ngươi… Trai xá đó nhỏ chỗ nào?”
Y ngủ đất là chứ gì!
Nguyên Tiềm chuyển lời, hì hì : “… Phật đường của Thế Tôn đủ lớn nha.”
Túc Hàn Thanh sững sờ.
Y là chủ kiến, chỉ là đây quan tâm đến thứ xung quanh mà thôi, dù gặp nguy hiểm y cũng bao giờ ảo tưởng sẽ từ trời giáng xuống cứu .
Có lẽ là vẫn quen với việc Sùng Giác chấp nhận , khi trai xá niêm phong, trong đầu Túc Hàn Thanh từ đầu đến cuối đều hề ý định dọn đến chỗ Sùng Giác, sợ ở lâu sẽ phiền.
Lúc Nguyên Tiềm chỉ điểm, y lập tức bừng tỉnh ngộ.
Ở nơi ở của đạo lữ tương lai, coi như là thích ứng cuộc sống chung chăn chung gối.
Túc Hàn Thanh lập tức hết giận, tủm tỉm ôm lấy Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí.
“Đi , chúng đến Biệt Niên Niên uống rượu, hôm nay mời.”
*
Màn đêm buông xuống.
Sùng Giác nhận động tĩnh Túc Hàn Thanh lên núi, lúc mới nhớ thắp đuốc.
Ánh nến leo lét cháy lên, chiếu rọi khuôn mặt Thế Tôn ấm áp như ngọc.
Sùng Giác chuẩn sẵn điểm tâm và , định bụng sẽ chuyện t.ử tế với Túc Hàn Thanh, bảo y từ ngày mai bắt đầu nỗ lực bù điểm trừ, ở Lạc Ngô Trai chăm chỉ học hành.
Chờ đến sang năm Túc Hàn Thanh xuất sư, chuyện Thông Thiên Tháp cũng gần như hạ màn.
Khi đó sẽ bàn bạc chuyện ở cùng , đón y đến Tu Di Sơn.
Sùng Giác tính toán sẵn trong đầu, vì lo Túc Hàn Thanh sẽ tức giận, còn cố ý nghĩ vài cách dỗ , định xem thử tác dụng .
Rất nhanh, Túc Hàn Thanh ngân nga khúc hát đẩy cửa bước Phật đường.
Hai hổ dạy cho Túc Hàn Thanh một bài học, khi y liền trái xem ai , còn cẩn thận xác nhận với Sùng Giác.
“Hôm nay Phật đường ai chứ?”
Sùng Giác bật , ôn hòa : “Không ai.”
Túc Hàn Thanh lập tức yên tâm, vui vẻ chạy lên, quỳ gối bò đến mặt Sùng Giác đang thiền, hai tay chống đất, hì hì hôn lên mặt Thế Tôn một cái.
“Mới nửa ngày gặp, nhớ ngươi .”
Tình cảm của Túc Hàn Thanh nay luôn nồng nhiệt, bày tỏ tình yêu cũng hề che giấu.
Sùng Giác tính tình nội liễm, suýt nữa chống đỡ nổi, cố nén thôi thúc lùi : “Ừ.”
“Ừ cái gì?” Túc Hàn Thanh , “Ngươi nhớ ?”
Sùng Giác do dự.
Hắn chút quen với cách bày tỏ tình yêu thẳng thắn như , càng đừng là tự .
Túc Hàn Thanh cũng tính , làm khó nữa, vui vẻ lấy chiếc hầu bao bên hông , thần bí : “Ngươi đoán xem, chuẩn tặng ngươi món quà gì nha?”
Sùng Giác chiếc hầu bao hoa văn của Trừng Giới Đường, mày khẽ nhíu .
“Ha!” Túc Hàn Thanh vui cả ngày, đợi Sùng Giác đoán, liền tự tiết lộ, “Lạc Ngô Trai của niêm phong , từ hôm nay trở ở chỗ của ngươi!”
Sùng Giác: “…………”
Lạc Ngô Trai… niêm phong?
Một câu nhẹ bẫng đốt sạch kế hoạch Sùng Giác vạch , rốt cuộc thể nửa lời.
Hôm nay định để Túc Hàn Thanh chuyên tâm học hành, thì nhân lúc đó lo chuyện Thông Thiên Tháp, đột nhiên chuyển đến Phật đường?
Dưới mí mắt của Túc Hàn Thanh, chuyện Thông Thiên Tháp… giấu .
Mày Sùng Giác khẽ nhíu .
Hắn phát hiện dường như rơi một lối mòn, luôn theo bản năng coi Túc Hàn Thanh như một đứa trẻ cần bảo vệ chăm sóc, một chút nguy hiểm cũng làm lo sốt vó.
Nghĩ kỹ , dù giấu chuyện Thông Thiên Tháp, dường như cũng gì trở ngại.
Không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn .
Túc Hàn Thanh đang chờ Sùng Giác vui mừng cho , nhưng ngờ phản ứng , còn thất thần ngay mặt y.
“Sùng Giác?”
Sùng Giác hồn, nở một nụ ôn hòa: “Ừ, là chuyện .”
Túc Hàn Thanh gảy gảy chiếc hầu bao.
Miệng thì lắm, nhưng mặt tỏ vẻ tình nguyện.
Sùng Giác cả ngày ở Phật đường thiền tu luyện, trai xá ở hậu viện cũng ai ở, chuyển đến thì ?
Túc Hàn Thanh cũng hiểu rõ ác ý, cảm xúc nhiều năm kìm nén quen, nhất thời bảo vui mừng quá đỗi, vui như điên, quả thực là si mộng.
May mà Túc Hàn Thanh thù dai.
Tự an ủi như xong, y tiến lên, giơ tay thuần thục vòng qua cổ Sùng Giác, đôi chân thon dài thuận thế quấn lấy eo , cả dạng chân đùi Sùng Giác.
Sùng Giác: “…”
Vì tư thế đùi, Túc Hàn Thanh cao hơn Sùng Giác một chút, hiếm khi ở thế cao xuống khuôn mặt lạnh lùng của Thế Tôn.
Túc Hàn Thanh lẽ uống rượu, mí mắt rũ, đôi môi cũng nhuốm một tầng hồng phớt, cả tựa như diễm quỷ câu hồn, mang theo một vẻ sắc d.ụ.c khiến thể tránh né.
Ma xui quỷ khiến, Sùng Giác đột nhiên nhớ cảnh tượng trong thức hải hôm qua.
Đồng t.ử khẽ động, dường như sợ ánh mắt cũng thể trở thành sự thèm hạ lưu, theo bản năng dời tầm mắt.
Túc Hàn Thanh nâng cằm lên, mày khẽ nhướng, : “Đừng nhúc nhích.”
Yết hầu Sùng Giác trượt lên xuống, dường như cực kỳ khó chịu với cảm giác tiểu bối khống chế, thấp giọng .
“Càn rỡ.”
Túc Hàn Thanh sớm sợ câu “Càn rỡ” của , liền cúi tới, đôi môi nóng rực khẽ chạm bờ môi mỏng lạnh của Sùng Giác tách ngay, thấp giọng cảnh cáo: “Há miệng, nếu c.ắ.n ngươi đến ngày mai gặp .”
Sùng Giác: “…”
--------------------