Phượng Hoàng Cốt - Chương 110: A Di Đà Phật

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:30:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong bóng đêm, hai hồi lâu.

Túc Hàn Thanh như thể tóm đuôi của Sùng Giác, mệt mỏi mà thúc giục: “Mau , chẳng lẽ lúc đó ngươi bế quan ngay ?”

Sùng Giác hiếm khi hổ, chuyện say rượu vứt quần áo Túc Hàn Thanh vẫn còn nhớ như in, nhưng y dám nhắc chuyện cũ. Lần cuối cùng cũng tóm một chuyện khác, y dốc hết sức cũng bắt Sùng Giác thừa nhận.

Túc Hàn Thanh: “Hửm? Hửm hửm? Sao ngươi gì hết ?”

Dưới ánh trăng, Sùng Giác an tĩnh tuấn mỹ, tựa như một pho tượng đá giữa mây.

Chẳng hiểu vì , lời thúc giục lẩm bẩm của Túc Hàn Thanh, bật lý do.

Túc Hàn Thanh sững sờ, tiếng khiến tai y tê dại một cách khó hiểu.

“Cười cái gì?”

Dưới ánh trăng mờ ảo, vẫn thể thấy ý ôn hòa tan mặt mày Sùng Giác. Hắn thẳng mắt Túc Hàn Thanh, thản nhiên : “Phản ứng nhanh thật.”

Túc Hàn Thanh lập tức đắc ý.

“Vậy là ngươi thừa nhận lúc đó nỡ bỏ , cố tình quan sát trong âm thầm nhé?”

Khiến Sùng Giác hổ ngượng ngùng một phen cũng dễ dàng, nếu Túc Hàn Thanh đuôi thì sớm vểnh lên tận trời, y kiên nhẫn chờ Sùng Giác đỏ mặt tía tai giống , nhất là thể luống cuống tay chân.

Sùng Giác khí định thần nhàn gật đầu, : “ là như .”

Vậy mà thừa nhận, lấy một chút ngượng ngùng của vạch trần.

Sùng Giác thẳng thắn như , Túc Hàn Thanh ngược cứng họng.

Này… Này giống như hẹn.

Túc Hàn Thanh khô khan , bản ngược bắt đầu luống cuống tay chân: “À… .”

Chẳng hiểu , rõ ràng y là bên chất vấn, lúc hổ vô cớ, yên.

Sùng Giác y, mãi đến khi Túc Hàn Thanh như đống lửa, như đống than, định bò dậy bỏ chạy, mới duỗi tay vỗ nhẹ lên mặt y.

“Sợ gì chứ.”

Túc Hàn Thanh sửng sốt, tự nhiên né tay Sùng Giác: “Ta sợ chỗ nào?”

Sùng Giác : “Vậy tại khi chuyện của Trang Linh Tu, ngươi thể đoán lúc đó bế quan, mà ban ngày khi ngươi và Nguyên Tiềm trao đổi chuyện ‘thử’ , ngươi nghĩ sâu hơn?”

Túc Hàn Thanh nín thở, sợ hãi liếc một cái: “Ngươi… ngươi bao nhiêu ?”

Sùng Giác thẳng: “Đó là dỗ ngươi thôi, hết cả .”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh còn kịp hổ, Sùng Giác dùng ngón tay thắp ngọn đèn bàn nhỏ. Dưới ánh nến leo lét, cúi tới, động tác mềm mại vuốt ve gò má Túc Hàn Thanh.

“Sao dám hỏi ?”

Túc Hàn Thanh tuy thông minh cho lắm, nhưng cũng chẳng kẻ ngốc. Sùng Giác nhắc nhở y như , y dám đem chuyện hỏi, cứ như đang sợ hãi điều gì.

“Ta… .”

Con ngươi đen của Sùng Giác phản chiếu ánh nến, tựa như hòa làm một với đôi mắt màu hổ phách của Túc Hàn Thanh, nhẹ giọng : “Ngươi cứ hỏi , sẽ tự trả lời ngươi.”

Túc Hàn Thanh rùng , mờ mịt .

Sùng Giác sai, nếu y chuyện và Nguyên Tiềm bàn mưu thử xem thật lòng , thì y nên hỏi thẳng , chứ nên sợ sệt, vờ như .

Túc Hàn Thanh khẽ mở miệng, dường như .

lời đến bên môi, y gần như sợ hãi mà né tay Sùng Giác, nỉ non: “Ngươi… sẽ làm càn.”

Sùng Giác sững sờ.

Túc Hàn Thanh mơ màng những lời , đột nhiên nhận

Mình đúng là đang sợ.

Ba năm y hỏi thẳng Sùng Giác nhiều , nhưng ngoại lệ, nào cũng từ chối.

Hoặc là Sùng Giác cho rằng y đang làm càn mắng y một trận, hoặc là dứt khoát dọa đến mức bế quan mười năm để trốn tránh y.

Túc Hàn Thanh vô tâm vô phế dẫu là một tên điên nhỏ, cũng chịu nổi việc hết đến khác m.ổ x.ẻ tấm chân tình, ngốc nghếch đưa cho chà đạp.

Biết rõ chuyện “thử” bại lộ, y bịt tai trộm chuông, vẫn dám thật sự chọc thủng tấm giấy cửa sổ .

Trong lòng Sùng Giác dâng lên một trận chua xót, giọng ôn hòa từng , thản nhiên vang lên trong đêm khuya tĩnh lặng.

“Đừng sợ, ngươi hỏi .”

Có lẽ là do lòng bàn tay Sùng Giác áp má y quá ấm áp, cũng lẽ là do trong bóng hình bao phủ của Sùng Giác bớt sự áp bức mạnh mẽ, mà thêm chút dịu dàng hiếm thấy, Túc Hàn Thanh lòng khẽ run, ngơ ngác đối diện với Sùng Giác.

Đôi mắt như cho y dũng khí vô biên.

Túc Hàn Thanh lẩm bẩm: “Ngươi… ngươi lên giường với ?”

Sùng Giác: “…”

Cái… cái gì?!

Thế Tôn lẽ c.h.ế.t cũng ngờ Túc Hàn Thanh to gan đến mức hỏi những lời .

Hắn ký ức dung hợp giữa ác niệm trong Vô Gian Ngục và Túc Hàn Thanh, chỉ một cây cổ thụ mấy ngàn năm rung động giờ nở hoa, khó khăn vứt bỏ bối phận, phận để thẳng thắn đối mặt với Túc Hàn Thanh.

Theo Sùng Giác thấy, hai vượt rào phóng túng đến , đêm nay cũng chỉ là giãi bày tâm sự với mà thôi, nhiều nhất là sẽ một cái ôm chút d.ụ.c vọng.

tuần tự tiến lên, cũng nhiều năm mới đến bước lên giường… song tu.

Một câu nhẹ bẫng của Túc Hàn Thanh suýt nữa làm Sùng Giác phá công.

“Lên…”

Lên cái gì?

Thế Tôn vẫn thể hai chữ !

Có lẽ là do vẻ mặt Sùng Giác quá sững sờ, Túc Hàn Thanh cuối cùng cũng hồn, nhận gì, hận thể tát cho một cái.

Y học thói hư từ ác niệm, nhưng vị Thế Tôn cấm d.ụ.c nhiều năm đến cả hôn môi cũng mang vẻ mặt như ép làm chuyện trái với lương tâm, lên giường song tu quả thực là lấy mạng .

“Không, !” Túc Hàn Thanh vội vàng lắc đầu xua tay, “Không vấn đề !”

Sùng Giác dọa đến c.h.ế.t lặng, quá bình thản: “Ừ.”

Sau một hồi như , nỗi sợ của Túc Hàn Thanh cũng tan gần hết, y ho một tiếng, ngượng ngùng hỏi: “Ngươi đối với … rốt cuộc là tình cảm chú cháu, là… là vo ve vo ?”

Tiếng muỗi kêu nếu là khác chắc chắn , nhưng Sùng Giác rõ.

Túc Hàn Thanh hỏi xong, bất an bấu ngón tay chờ đợi câu trả lời, mơ hồ cảm thấy ánh mắt Sùng Giác dừng đầu như sắp biến thành d.a.o mổ.

Rõ ràng chỉ là ba thở, Túc Hàn Thanh cảm giác như ba năm.

Sùng Giác nhẹ nhàng trả lời: “Là vo ve vo.”

Túc Hàn Thanh đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-110-a-di-da-phat.html.]

Y lúng túng hỏi: “Vo ve vo… là gì ?”

Sùng Giác đáp.

“Sùng Giác!”

Túc Hàn Thanh sốt ruột, tuy y thầm, nhưng câu trả lời của Sùng Giác là ba chữ “vo ve vo”, ai đang bắt chước tiếng muỗi kêu là thật sự đang trêu chọc ?

Y cứ cảm thấy Sùng Giác ba năm bế quan tính hơn , đây là kết quả của việc dung hợp với ác niệm ?

Túc Hàn Thanh gấp đến độ nhảy dựng lên, thấy Sùng Giác đột nhiên duỗi tay dập tắt ngọn nến bên cạnh, tay đỡ lấy cằm Túc Hàn Thanh.

Ngọn đèn dầu tắt, trong khoảnh khắc Phật đường chìm bóng tối, một nụ hôn nhẹ nhàng lặng lẽ đáp xuống giữa hai hàng mày của Túc Hàn Thanh, chạm rời .

Túc Hàn Thanh sửng sốt.

Sùng Giác giơ tay ôm Túc Hàn Thanh lòng, giọng nhàn nhạt vang lên trong bóng đêm.

“Không còn sớm nữa, ngủ .”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh làm ngủ , y vội vàng ngẩng đầu, giận dữ : “Ai làm như ngươi?!”

Sùng Giác cũng ngẩn : “Cái gì?”

Chẳng cho câu trả lời ?

chuyện hôn lên trán đối với Túc Hàn Thanh mà , chẳng thể xem là tỏ tình , theo y thấy, là “Ta song tu lên giường với ngươi” mới gọi là thật lòng giãi bày tâm sự.

Sùng Giác là một vị Thế Tôn cấm d.ụ.c nhiều năm, làm thể những lời lẽ hổ lang như .

Túc Hàn Thanh đối diện với Sùng Giác trong bóng tối hồi lâu, đột nhiên vùi mặt lòng , bờ vai khẽ run lên.

Sùng Giác còn tưởng y sắp , đang nhíu mày nghĩ cách dỗ dành.

Túc Hàn Thanh nhịn bật thành tiếng.

Sùng Giác: “…”

Đã là cập quan mà vẫn như trẻ con, còn đang hùng hổ chất vấn, đầu một cái kiềm chế , lật mặt cũng quá nhanh.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Túc Hàn Thanh duỗi dài cánh tay ôm lấy eo Sùng Giác, đem nước mắt chùi lên áo cà sa trắng tinh của , buồn lẩm bẩm.

“Bắt ngươi một câu, thật sự còn khó hơn lên trời.”

Sùng Giác duỗi tay sờ lên mái tóc mềm mại của Túc Hàn Thanh, đáp thế nào, chỉ thể im lặng.

, Túc Hàn Thanh cũng tiếp tục truy hỏi.

Đóa hoa cao ngạo lạnh lùng tầng mây , nếu hái xuống, cần từ từ tính kế.

Túc Hàn Thanh vui vẻ ăn vạ trong lòng Sùng Giác, cuối cùng cũng ngủ một giấc thật ngon.

*

Sáng sớm hôm , lâu thuyền về học cung.

Lâu thuyền của học cung đến đón chờ thêm mấy canh giờ nữa, hơn nữa đó đều là học sinh khác, Ứng Kiến Họa quen chung thuyền với khác, bèn cho thuyền hoa của .

Túc Hàn Thanh ngủ một giấc dậy, Sùng Giác còn ở Phật đường, chỉ một tờ giấy đặt bàn nhỏ, mực khô.

“Trâu Trì chuyện quan trọng, , hẹn gặp ở học cung.”

Nét bút đề tên là một chữ “Giác”, vô cùng vội vã.

Túc Hàn Thanh khoác áo bào trắng của Sùng Giác , ngái ngủ bò dậy.

Rõ ràng Sùng Giác một tiếng chạy, nhưng Túc Hàn Thanh chằm chằm chữ ký hồi lâu, gục đầu xuống đất, bật thành tiếng.

Thuyền hoa của Cựu Phù Lăng chuẩn xong.

Tâm trạng Túc Hàn Thanh cực , y nhảy nhót thu dọn đồ đạc chạy lên thuyền hoa.

Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí nhờ thuyền hoa của , dám để đạo quân đợi lâu nên lên thuyền từ sớm, Khất Phục Chiêu xuất sư, cần về học cung cùng họ, sáng sớm rời khỏi Ứng Húc Tông.

Túc Hàn Thanh lén lút trốn trong góc đông ngó tây, phát hiện Ứng Kiến Họa còn tới thuyền hoa, liền vội vàng ngự phong lao lên, thuần thục xông nhã gian ở.

Sùng Giác ở đây, nếu Ứng Kiến Họa bắt chắc chắn sẽ đ.á.n.h từ sáng sớm.

Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí dậy quá sớm, đang gục bàn ngủ nướng, tiếng đẩy cửa liền uể oải bò dậy.

“Tiêu Tiêu?”

Túc Hàn Thanh tinh thần phấn chấn, nhảy nhót xông , một chân đá văng ghế, thiếu chút nữa gác chân lên bàn, cà lơ phất phơ : “Ngủ gì mà ngủ, dậy dậy, một chuyện lớn tuyên bố.”

Nguyên Tiềm ngáp một cái, mắt cũng mở nổi: “Tối qua ngươi thử ?”

Ô Bách Lí căn bản để ý đến y.

Túc Hàn Thanh ho một tiếng, : “ , thử .”

Nguyên Tiềm gục đầu xuống, lẩm bẩm an ủi y: “Ồ, ngươi nén bi thương , bên ngoài còn đầy rẫy mà.”

Túc Hàn Thanh: “…”

Túc Hàn Thanh gằn một tiếng, đột nhiên dùng hết sức đập mạnh xuống bàn.

Tiếng động đinh tai nhức óc thiếu chút nữa hất văng Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí tại chỗ, hai mơ màng mở mắt, dọa cho tỉnh ngủ.

“A.” Túc Hàn Thanh giả vờ kinh ngạc, mắt đầy lo lắng, “Xin , cố ý, dọa các ngươi chứ?”

Nguyên Tiềm, Ô Bách Lí: “…”

Ô Bách Lí nhịn nhịn , cuối cùng vẫn nhịn , lạnh lùng : “Vậy là Nguyên Tiêu thiếu quân hôm qua tỏ tình thất bại, sáng nay g.i.ế.c chúng diệt khẩu ?”

Túc Hàn Thanh nhướng mày: “Ngươi ai thất bại?”

Nguyên Tiềm đang ngáp và Ô Bách Lí đồng thời sững sờ.

“Cái gì?”

Ngay cả chuyện Túc Hàn Thanh thử bế quan cũng thể đẩy đầu sóng ngọn gió, làm hỏng chuyện ?

Túc Hàn Thanh ho vài tiếng hắng giọng, y sửa chiếc áo cà sa trắng tinh khoác vẫn còn vương mùi hương bồ đề, vẻ trang nghiêm chắp một tay ngực, hành lễ kiểu nhà Phật.

“Thiện tai, thiện tai.” Túc Hàn Thanh tủm tỉm , “Ta thử xong …”

Sắc mặt Ô Bách Lí và Nguyên Tiềm biến đổi, đột nhiên dậy.

Túc Hàn Thanh chú ý đến sự khác thường của họ, vẫn đắc ý : “…Thúc phụ đối với đúng là tình ý, chính miệng thừa nhận. Ta khoe khoang , nhiều nhất một năm, chúng song tu hợp cẩn là chuyện đùa — chà, A Di Đà Phật, hai vị thí chủ vẻ mặt như gặp quỷ thế ?”

Mặt Nguyên thí chủ tái mét, ánh mắt phía .

Túc Hàn Thanh nghi hoặc đầu , tầm mắt chạm đến cửa, cả liền ngây .

Từ Nam Hàm và Trang Linh Tu đến từ lúc nào, đang ở cửa y chút biểu cảm.

Túc Hàn Thanh: “…”

--------------------

Loading...