Phượng Hoàng Cốt - Chương 109: Chuyện cũ nhắc lại
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:30:07
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Túc Hàn Thanh buổi sáng kết Anh, buổi chiều cả Ứng Húc Tông .
Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí tin thì suýt nữa phun cả ngụm ngoài, vội vàng chạy tới tìm Túc Hàn Thanh hỏi cho lẽ.
Y hận c.h.ế.t Sùng Giác, nhưng Ứng Kiến Họa đang như hổ rình mồi bên ngoài, y dám rời Phật đường gây sự, đành nén giận ăn vạ ở chỗ Sùng Giác chịu .
Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí đều sợ Thế Tôn, nhưng vẫn căng da đầu đến cầu kiến.
Y vội vàng đón hai , nép hành lang dài bên ngoài Phật đường thì thầm.
Sùng Giác đang nhắm mắt đả tọa, tạm thời để ý đến bọn họ.
Y thấy Nguyên Tiềm liền nhào tới véo cổ rắn của : “Đều tại ngươi bày trò vớ vẩn!”
Nguyên Tiềm: “…”
Nguyên Tiềm oan hơn cả Đậu Nga: “Lát nữa hẵng véo , ngươi kể kỹ cho chúng xem, ngươi ‘thử’ thế nào?”
Y rơm rớm nước mắt, kể chuyện từ đầu đến cuối.
Ô Bách Lí bên cạnh mấy thôi, lẽ định châm chọc vài câu, nhưng thấy Túc Hàn Thanh ủ rũ rệu rã, đành gắng gượng nuốt lời trong.
“Nguyên Tiêu ơi là Nguyên Tiêu!” Nguyên Tiềm hận sắt thành thép, “Ngươi bịa lý do thì cũng thực tế một chút chứ. Chuyện kết Anh thể tùy tiện , lỡ như ngươi thật sự kết Anh nổi thì làm mà xuống nước đây?!”
Y gãi đầu, oán hận : “Lỡ như cái gì, mà kết Anh mới là kỳ tích vạn một.”
Nguyên Tiềm và Túc Hàn Thanh , do dự hồi lâu : “Hay là…”
Ô Bách Lí đợi xong, lạnh lùng cắt ngang: “Ngươi đừng bày trò vớ vẩn hại y nữa.”
Nguyên Tiềm: “…”
Nguyên Tiềm khô khan : “Này… bày mưu tính kế, thể gọi là hại ?”
Y đang hấp hối bỗng bật dậy như sắp c.h.ế.t vớ cọc, tóm chặt lấy tay Nguyên Tiềm, lạnh lùng : “Bất kể là ý gì, cứ cho thử xem . Việc đến nước , nếu thăm dò gì, chẳng là công cốc chuyện kết Anh .”
Ô Bách Lí: “…”
Ngươi kết Anh mà.
Nguyên Tiềm lập tức phấn chấn hẳn lên, hắng giọng một tiếng : “Chẳng ngươi Thế Tôn đối với ngươi tình ý ? Hôm qua đốt thiệp mời của ngươi, ngươi thấy đó là ghen, dùng cách thử nữa?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Y ngơ ngác: “Ta… Ta tìm làm thiệp mời hợp tịch?”
Nguyên Tiềm nghẹn họng, bực bội : “Ngươi đừng tự làm bừa, , ngươi cứ làm thế …”
*
Thiếu quân Ứng Húc Tông Túc Hàn Thanh 17 tuổi mới Luyện Khí, nay mới cập quan kết Anh, tin vui khiến Tạ Thức Chi vốn quanh năm để lộ cảm xúc cũng vui mừng khôn xiết, còn cố ý sai t.ử gióng 108 hồi chuông để cáo với liệt tổ liệt tông.
Y tiếng chuông mà hổ đến mức chỉ tìm cái lỗ để chui xuống.
Kết Anh, kết Anh, kết cái rắm.
Y tiễn Nguyên Tiềm và Ô Bách Lí ủ rũ cụp đuôi về Phật đường.
Sùng Giác tham thiền xong, đang ngay ngắn pha .
— Hắn một ngày cũng chẳng mấy việc, tụng kinh thì cũng pha , Túc Hàn Thanh chỉ thôi thấy vô vị cực kỳ.
Sùng Giác thấy y trở về, bèn tùy ý vẫy tay với y.
Y vẫn còn canh cánh chuyện kết Anh, mặt mày cau xuống bên cạnh , bưng chén lên uống một cạn sạch.
Trước đây Sùng Giác pha còn lo Túc Hàn Thanh hấp tấp làm bỏng chính , nên khi đẩy qua còn dùng linh lực làm nguội một chút. Lần lẽ là lâu ngày gặp Túc Hàn Thanh nên kịp nhớ chuyện đó, y thuần thục đưa lên miệng.
Chỉ thấy động tác uống của y khựng , bàn tay run rẩy đặt chén xuống, vành mắt đỏ hoe vì bỏng.
“Ô…”
Sùng Giác lúc mới sực nhớ , vội vàng cúi tới: “Bỏng ?”
Môi y bỏng đến đỏ ửng, suýt nữa thì nhảy dựng lên tại chỗ. Y nức nở gạt tay Sùng Giác , lè lưỡi hít khí liên tục.
Xui xẻo quá mất!
Vừa mới cập quan gặp vận hạn, chỉ năm tuổi mới xui đến mức uống nước lã cũng mắc răng ?
Y là do bỏng do tức giận mà nước mắt chực trào .
Lúc , một bàn tay duỗi từ bên cạnh, nhẹ nhàng đỡ lấy má Túc Hàn Thanh để y .
Y ngơ ngác đầu , liền thấy Sùng Giác bên cạnh từ lúc nào, đang cúi mắt xem xét đôi môi đỏ ửng vì bỏng của y.
Thế Tôn quá đỗi Phật tính, thiền ý toát từ khiến kẻ khác cũng cảm thấy là một sự khinh nhờn, lâu dần khiến bỏ qua cả tướng mạo của .
Lúc , đàn ông như rơi xuống cõi trần cúi tới, gần như bao trọn nửa Túc Hàn Thanh, ngũ quan gương mặt dường như mang một vẻ sắc bén đầy hàn ý.
Sùng Giác điều gì, ngón tay lành lạnh của khẽ chạm khóe môi đỏ ửng vì bỏng của Túc Hàn Thanh.
Khí thế rõ ràng nghiêm nghị, nhưng giọng điệu ôn hòa, khiến nảy sinh ý nghĩ phản kháng.
“Há miệng .”
Y ngơ ngác , bất giác hé môi theo lời .
Ngay đó, Sùng Giác đưa một vật lành lạnh đặt lên môi Túc Hàn Thanh, ngón tay tựa ngọc khẽ đẩy, viên băng ngưng tụ lăn trọn giữa môi lưỡi y.
Y “ưm” một tiếng, đầu lưỡi khẽ động, lúc mới muộn màng nhận viên băng trong miệng.
Khoang miệng còn nóng đến mức phun lửa lập tức hạ nhiệt, chỗ bỏng cũng đông lạnh đến mất cảm giác.
Sùng Giác vẫn đang y, nhẹ giọng dặn dò: “Ngậm một lát nhổ , đừng để lạnh đến mất vị giác. Tiêu Tiêu?”
Y ngửa đầu, đăm đăm ngũ quan tuấn mỹ vô song của đàn ông, mắt hề chớp. Hồi lâu , y mới ngậm viên băng, năng rõ: “Ta… hợp tịch.”
Sùng Giác đang lau khóe môi cho Túc Hàn Thanh, thì động tác khựng .
“Cái gì?”
“Hợp tịch.” Túc Hàn Thanh chớp mắt, “Ta ở một nữa, sang năm xuất sư là hợp tịch ngay.”
Sùng Giác im lặng một lúc thấp giọng : “Ngươi còn nhỏ, đại sư của ngươi cũng ý định hợp tịch. Tu sĩ thọ mấy trăm năm, cần vội vàng nhất thời.”
Câu trả lời quá vẻ “bề ”.
Túc Hàn Thanh vui : “ nếu Thích Giản Ý lòng lang sói, chắc chắn cũng hợp tịch trong năm nay . Tuổi tác là gì , chân tình mà.”
Sùng Giác rụt tay về, thản nhiên hỏi: “Ngươi chân tình với ai?”
Trong đầu y hiện lên những lời Nguyên Tiềm dặn, y nhẩm một lượt, hít sâu một nghiêm mặt : “Ta và Ô Bách Lí. Hắn tướng mạo tu vi đều tệ, trọng tri kỷ, đáng tin cậy c.h.ế.t .”
Sùng Giác: “…”
Thằng nhóc hơn hai mươi tuổi, đến trọng ở , chỉ riêng tri kỷ…
Cái miệng độc địa chọc cho Túc Hàn Thanh tức đến ngã ngửa, tri kỷ chỗ nào chứ?
thấy Túc Hàn Thanh một mực thề thốt như thể phi cưới, Sùng Giác đành gật đầu: “Ừm, ngươi thích là .”
Túc Hàn Thanh: “…”
Y đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ngờ đây là câu trả lời nhận , mắt trợn tròn xoe.
Y giận sôi lên, làm theo những gì Nguyên Tiềm dặn, thẳng một cách lạnh lùng: “Nguyên Tiềm cũng tệ, là Xà tộc đấy, thích Xà tộc nhất, mùa hè ôm ngủ chắc chắn thoải mái cực kỳ.”
Sùng Giác: “Ừm.”
Y càng tức: “Khất Phục Chiêu cũng , chăm sóc khác lắm!”
“Ừm.”
Y tức đến dựng cả tóc gáy, “phì” một tiếng nhổ viên băng , lạnh lùng : “Ta đều thích cả thì làm bây giờ? Thúc phụ, xem, thể cưới một lúc ba ?”
Sùng Giác: “…”
Sùng Giác thấy y càng càng đắn, bèn cất giọng nhàn nhạt: “Chẳng ngươi bế quan kết Anh ?”
Y suýt nữa thì ngửa mặt lên trời phun một ngụm lửa, lửa giận nghẹn trong lồng n.g.ự.c như thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Y trừng mắt lườm Sùng Giác một cái, phẩy tay áo định bỏ .
Thấy y thật sự nổi giận, Sùng Giác bèn nắm lấy tay y.
Y quyết định cho thêm một cơ hội, chỉ cần điều gì đó mà y thích , y sẽ cho qua chuyện .
Liền Sùng Giác : “Sau bớt chơi với Nguyên Tiềm .”
Túc Hàn Thanh sững sờ, trong lòng tức khắc dâng lên hy vọng.
Nguyên Tiềm rằng nếu y đòi hợp tịch với Ô Bách Lí, mà Thế Tôn lén lút Ô Bách Lí, trong tối ngoài sáng khuyên Túc Hàn Thanh tránh xa , thì điều đó chứng tỏ Sùng Giác đang ghen.
Túc Hàn Thanh mừng thầm trong lòng.
Thế Tôn luôn từ bi độ lượng mà Nguyên Tiềm ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-109-chuyen-cu-nhac-lai.html.]
Cách hiệu quả !
Ngay đó, y Sùng Giác nốt câu còn : “…Hắn bày cho ngươi mấy trò vớ vẩn.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Y hình ngay lập tức, thể tin mà đầu Sùng Giác.
Hắn… … … … thấy hết ư?!
Lúc nãy bỏng đến kêu oai oái, mặt y cũng đỏ đến thế. Giờ đây, sự hổ và ngượng ngùng khiến vành tai y đỏ bừng, chỉ tìm cái lỗ để chui xuống.
Túc Hàn Thanh lúng túng : “Ngươi… chẳng ngươi đang nhập định ?”
Bình thường Sùng Giác sẽ nhập định, nhưng phát hiện hễ nhập định là ác niệm sẽ chạy làm mấy chuyện khốn nạn, nên chỉ nhắm mắt minh tưởng chứ dám nhập định .
…Đương nhiên là rõ mồn một cuộc trò chuyện của ba họ.
Sùng Giác bộ dạng hổ tức giận đến c.h.ế.t của Túc Hàn Thanh, chu đáo : “Ta nhiều lắm.”
Túc Hàn Thanh: “…”
Túc Hàn Thanh càng c.h.ế.t hơn.
Ngay khoảnh khắc sự hổ vỡ tung trời đất, một giọng quen thuộc vang lên từ ngoài Phật đường.
“Hàn Thanh.”
Y như đại xá, vội vàng bật dậy lao ngoài: “Linh Qua sư ! Ta tới đây!”
Vẻ mặt Sùng Giác đang nhàn nhạt bỗng chốc lạnh .
Trang Linh Qua cây ngô đồng bên ngoài Phật đường, đôi đồng t.ử rồng lạnh lẽo. Khi thấy Túc Hàn Thanh lảo đảo chạy tới, băng giá trong mắt dường như lặng lẽ tan thành dòng suối róc rách.
“Chậm một chút.”
Vẻ đỏ ửng mặt y vẫn tan, y quệt mặt qua loa, đôi môi đỏ mọng cong lên ngoan ngoãn với Trang Linh Qua: “Chào buổi trưa, Linh Qua sư . À, sắp ?”
Trang Linh Qua gật đầu: “Ta đến Thông Thiên Tháp một chuyến, vài ngày nữa sẽ học cung Văn Đạo.”
Y thuần thục đưa tay sờ trán Trang Linh Qua, lặng lẽ trấn an những chiếc vảy rồng .
Y híp mắt dặn dò: “Được , Linh Qua sư thong thả, nếu việc gấp thì cứ tìm nhé.”
Trang Linh Qua đáp lời, nhưng Túc Hàn Thanh với vẻ thôi.
Túc Hàn Thanh thắc mắc: “Sao thế?”
Trang Linh Qua do dự một lúc lâu mới : “Nghe ngươi sắp kết Anh?”
Túc Hàn Thanh: “…”
Tim Túc Hàn Thanh hẫng một nhịp, y năng khô khốc: “Linh Qua sư … ?”
Trang Linh Qua : “Là sư của ngươi . Linh Tu cũng , nó vui đến mức rêu rao khắp Thính Chiếu Bích, còn khi nhập học sẽ về mời uống rượu mừng.”
Túc Hàn Thanh: “…”
C.h.ế.t chắc !
Y ủ rũ cụp đuôi về Phật đường.
Sùng Giác vẫn đó như một pho tượng đá, nhắm mắt tràng hạt.
Y vốn định xuống, nhưng vì chén bàn nhỏ đổ lênh láng đất, làm ướt cả bồ đoàn.
Sùng Giác khẽ mở mắt.
Y vội vàng giơ tay lên: “Không, làm đổ, làm gì cả!”
Sùng Giác gì, lẳng lặng giơ tay thu dọn thứ.
Không ảo giác của y , nhưng y luôn cảm thấy thái độ của Sùng Giác vẻ khác .
Nổi giận ư?
Y ép kết Anh oan uổng như còn nổi giận, thì gì mà giận?
Đàn ông hơn hai nghìn tuổi đúng là khó hiểu.
Tuy hiểu đàn ông, nhưng Túc Hàn Thanh vì sợ đ.á.n.h nên tối nay vẫn mặt dày ngủ Phật đường.
Tạ Thức Chi Thế Tôn cần nghỉ ngơi nên trong linh giới chỉ bố trí nơi tham thiền chứ giường. Túc Hàn Thanh chỗ ngủ, đành ngủ sàn Phật đường.
Sùng Giác tắm gội xong, thắp hương rũ mắt kinh Phật đèn.
Y ngủ cách xa, dang tay dang chân hình chữ X ngủ say sưa. Trong mơ thấy gì, y đột nhiên đạp một cái, đá văng cả bồ đoàn mê.
“Kết… Kết Anh cái con khỉ, thà bảo sinh một đứa con còn nhanh hơn…”
Sùng Giác: “…”
Trang kinh Phật tay Sùng Giác hồi lâu vẫn lật. Hắn đèn hình mảnh khảnh của thanh niên đang múa may tay chân, gương mặt lạnh lùng bất giác hiện lên vẻ ấm áp mà chính cũng nhận .
Cho đến khi Túc Hàn Thanh đột nhiên trở , mê một câu: “Linh Qua sư …”
Bàn tay đang cầm kinh Phật của Sùng Giác khẽ động, “xoẹt” một tiếng, một trang kinh xé toạc.
Túc Hàn Thanh đang mơ thấy Trang Linh Qua biến thành một con rồng nhỏ, ngoan ngoãn để y xoa sừng rồng đầu, lòng vui phơi phới. Chợt một tiếng động nhỏ đ.á.n.h thức, y đột ngột bật dậy, giọng còn ngái ngủ: “Rồng… đừng, đừng chạy, ngoan nào.”
Sùng Giác cúi mắt, đốt trang kinh xé thành tro.
Y dụi mắt, quanh quất, nhất thời nhận đang ở .
Ngồi ngây một lúc lâu, y mới dần tỉnh táo . Y uể oải ngáp một cái, quỳ gối bò tới, gục đầu lên đùi Sùng Giác, mơ màng kéo vạt áo rộng của che mặt để chắn ánh nến.
Thân thể Sùng Giác cứng .
Túc Hàn Thanh mơ màng : “…Suốt ngày chỉ niệm Phật tham thiền, đến ngủ cũng ngủ, chẳng là vô vị ?”
Sùng Giác đặt kinh Phật xuống, nhẹ nhàng thổi tắt ngọn nến bàn nhỏ.
Phật đường rộng lớn tức khắc chìm bóng tối, chỉ ánh trăng từ cửa sổ rọi , lờ mờ chiếu bóng hai quyện .
Sùng Giác im lặng trong bóng tối hồi lâu, ngón tay tràng hạt, đột nhiên lên tiếng: “Tiêu Tiêu.”
Túc Hàn Thanh vẫn còn nửa mê nửa tỉnh, lẩm bẩm: “Gì thế?”
Sùng Giác bóng hai quyện , một lúc lâu mới cất giọng thật khẽ và chậm rãi.
“…Trang Linh Qua tiếp cận ngươi, lẽ là mục đích khác.”
Túc Hàn Thanh lơ mơ “ừm” một tiếng: “Mục đích gì?”
Sùng Giác đưa tay vỗ nhẹ lên trán Túc Hàn Thanh, để y đừng áp đầu eo , thấp giọng : “Lạc Uyên Long tiền nhiệm và mang cốt Phượng Hoàng là một đôi đạo lữ khiến ngưỡng mộ. Cho đến sự việc ở Thông Thiên Tháp hai nghìn năm , mang cốt Phượng Hoàng ngã xuống, Lạc Uyên Long và nàng âm dương cách biệt.”
Túc Hàn Thanh ngáp một cái, cuối cùng cũng lơ mơ mở mắt , giọng còn khàn vì ngái ngủ, lẩm bẩm: “Chẳng hai nghìn năm cả ba Thánh vật đều Lạn Kha Phổ g.i.ế.c , Lạc Uyên Long còn sống ?”
Sùng Giác vén tóc trán Túc Hàn Thanh sang một bên, cúi mắt đôi đồng t.ử màu hổ phách của y đang lấp lánh như đom đóm ánh trăng.
“Lạc Uyên Long thể tái tạo thể xác, tự nhiên cách bảo tính mạng. Ba năm , tay chân của Trang Linh Tu cây thực cốt ăn mòn, chính là Trang Linh Qua dùng năng lực của Thánh vật để tái tạo cơ thể cho nó.”
Túc Hàn Thanh lúc mới bừng tỉnh ngộ .
Sùng Giác khẽ ho một tiếng: “Trang Linh Qua hảo cảm với ngươi là vì vẫn còn mang chấp niệm của Lạc Uyên Long đời , chứ là…”
Túc Hàn Thanh càng nghĩ càng vui, kéo tay áo Sùng Giác che lên mặt, rầu rĩ : “Ý của ngươi là, đối với vì xứng đáng, mà là vì hưởng sái từ mang cốt Phượng Hoàng đời ?”
Sùng Giác: “…”
Sùng Giác nhíu mày: “Không .”
Túc Hàn Thanh lạnh, thèm để ý đến nữa.
Sùng Giác nhất thời giải thích thế nào, chỉ đành cúi mắt Túc Hàn Thanh tay áo , thêm với y vài câu.
Một câu cũng .
Đột nhiên, Túc Hàn Thanh đang thèm để ý đến ai bỗng giật tay áo , Sùng Giác chằm chằm với ánh mắt kỳ quái.
Sùng Giác thấy y vẻ chuyện, bèn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt vẫn điềm nhiên, : “Ta chỉ nhắc nhở ngươi, đừng để Lạc Uyên Long…”
Túc Hàn Thanh nhướng mày, cắt ngang lời : “Chuyện tay chân Trang sư cây thực cốt ăn mòn, ngươi ?”
Sùng Giác sững .
Túc Hàn Thanh lập tức tỉnh táo hẳn, bật dậy.
“Lúc đó chẳng ngươi bế quan ?”
Sùng Giác: “…”
--------------------