Phượng Hoàng Cốt - Chương 10: Con đường phía trước chưa tỏ
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:27:55
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Túc Hàn Thanh lời, y chơi .
Túc Hàn Thanh bệt đất ôm chặt đùi Từ Nam Hàm cho , mặt mày đẫm nước mắt : “Ta ! Ta !”
Gân xanh trán Từ Nam Hàm nổi lên, nghiến răng nghiến lợi: “Túc Tiêu Tiêu!”
Túc Hàn Thanh mắt long lanh ngẩng đầu: “Ta cùng sư , sư đừng bỏ một nữa, cầu xin mà.”
“Thế Tôn ăn thịt ngươi ?” Từ Nam Hàm tức sôi máu, “Người khác tranh giành còn chẳng Thế Tôn liếc mắt một cái, ngươi thì , phúc mà hưởng!”
Túc Hàn Thanh thấy Từ Nam Hàm tức quá giơ tay định đ.á.n.h , vội vàng la làng “Ta ”, chiều dùng chiêu ăn vạ hồi nhỏ.
Từ Nam Hàm nghiến răng, sa sầm mặt : “Túc Hàn Thanh, đếm tới ba. Một, hai…”
Túc Hàn Thanh sư gọi cả họ tên thì lập tức lồm cồm bò dậy.
Từ Nam Hàm tức đến suýt bật .
Túc Hàn Thanh co dãn , chẳng thấy mất mặt chút nào, rầu rĩ hỏi: “Vậy... đến Văn Đạo học cung thế nào?”
Từ Nam Hàm thấy y ngoan ngoãn, hít một nén giận, sắc mặt mới dịu : “Ngày mai sẽ linh thuyền của Văn Đạo học cung đến đón , một đêm là tới, đến lúc đó xong việc sẽ cổng học cung đón ngươi.”
Túc Hàn Thanh nhíu mày.
Nếu y nhớ lầm, ngày nhập học của các học cung ở kiếp — cũng chính là ngày 19 tháng 8, xảy một chuyện kinh thiên động địa, hình như là linh thuyền chở tân sinh của nhất học cung Văn Đạo Ma tộc tập kích, khiến nó rơi xuống từ trời cao vạn trượng.
Trên linh thuyền đều là các tân học t.ử tuổi còn nhỏ, tu vi yếu ớt, bạn sử duy nhất ở kỳ Nguyên Anh dốc sức cứu giúp, hao hết linh lực đưa các tân học t.ử về mặt đất, còn chính thì linh căn khô kiệt, rơi xuống cùng linh thuyền, thi cốt còn.
Từ Nam Hàm vốn đang vội vã , thấy mặt Túc Hàn Thanh trắng bệch thì do dự một lát: “Sao thế? Sợ độ cao, linh thuyền ?”
Túc Hàn Thanh mím môi.
Vừa y giả vờ một trận, đuôi mắt đỏ hoe, trông đến là đáng thương, Từ Nam Hàm dù y đang ăn vạ nhưng vẫn đau lòng, im lặng hồi lâu khẽ thở dài, bóp nhẹ ngọc bài của Văn Đạo học cung.
“Vậy với họ một tiếng, ngày mai cùng ngươi…”
“Không cần .” Túc Hàn Thanh đột nhiên , “Sư cứ lo việc , sợ độ cao.”
Từ Nam Hàm nghi ngờ: “Thật ?”
Túc Hàn Thanh gật đầu: “Thật mà.”
Từ Nam Hàm giơ tay xoa đầu y, tung ngọc bài lên ung dung bắt lấy: “Vậy , ngày 19 gặp.”
Nói xong, dặn dò thêm vài câu mới ngự phong rời trong ánh trăng.
Túc Hàn Thanh chăm chú về hướng Từ Nam Hàm biến mất, khớp ngón tay siết chặt đến trắng bệch.
Ma tộc trộn linh thuyền chở tân học t.ử của Văn Đạo học cung;
Chưa đầy nửa tháng ma tu to gan trộn lễ tế của Văn Đạo, tàn sát ít tu sĩ chính đạo…
Thủ đoạn tương tự như , lẽ là do cùng một nhóm bày mưu.
Đôi mắt Túc Hàn Thanh lóe lên một tia đỏ tươi tàn khốc.
Y nhất định bắt hết những kẻ đầu sỏ hại c.h.ế.t Từ Nam Hàm t.h.ả.m thương ở kiếp , chừa một tên.
Tất cả đều c.h.ế.t.
*
Hôm , Túc Hàn Thanh vốn nên dậy từ sớm, nhưng trong cơn mơ màng luôn cảm thấy cơ thể nặng trĩu, một cảm giác xa lạ lan khắp , khiến y bất giác cuộn tròn run rẩy ngừng.
Đến quá trưa bạn sinh thụ đ.á.n.h thức, Túc Hàn Thanh ngây chiếc giường bừa bộn một lúc lâu mới nhận …
Mình mà thấy lạnh?
Không đúng lắm.
Phượng Hoàng cốt thuộc tính hỏa, từ khi ký ức tới nay, thể Túc Hàn Thanh quanh năm nóng rực, t.h.u.ố.c sắc xong uống một cạn sạch cũng thấy bỏng, càng cảm giác rét lạnh là gì.
Kiếp Túc Hàn Thanh cũng từng trải qua chuyện , nhưng đó là khi ở Vô Gian Ngục.
Lần đầu tiên Phượng Hoàng cốt Sùng Giác áp chế trấn an, y cũng hôn mê suốt ba ngày như bây giờ, hàn ý tích tụ trong cơ thể từ từ lan , cho dù linh lực hộ cũng lạnh đến run lẩy bẩy như rơi hầm băng.
Cắn răng chịu đựng ba ngày, Phượng Hoàng cốt một đêm khuya đột ngột bùng nổ, cháy lên hừng hực.
Dù lúc đó Sùng Giác ở bên, Túc Hàn Thanh vẫn suýt mất nửa cái mạng.
Túc Hàn Thanh vén rèm giường ngoài.
Cành khô của cây linh cộng sinh trong sân ngưng tụ một lớp sương trắng mỏng, dường như chỉ một đêm đông.
Xem Phượng Hoàng cốt đến tám phần là g.i.ế.c c.h.ế.t y.
Túc Hàn Thanh cũng sợ, dậy mặc thêm vài lớp áo, cất ngàn năm Thôi Ngôi Chi túi thơm.
Đến lúc cốt hỏa của Phượng Hoàng cốt trỗi dậy, hy vọng cây tiên phẩm thể bảo vệ y đốt thành một bộ xương khô.
Lùi một vạn bước mà , dù chịu nổi thì vẫn còn Sùng Giác.
Tóm là c.h.ế.t .
Qua buổi trưa, Tạ Thức Chi truyền âm bảo y đến tiền tông.
Túc Hàn Thanh đáp lời, đó tìm một chậu hoa bảo bạn sinh thụ thu nhỏ mấy cắm rễ đó, một tay bung dù một tay ôm chậu, đón hoàng hôn qua những bậc thang núi của Ứng Húc Tông.
Vừa đến đại điện tiền tông, một trận cuồng phong gào thét, suýt thổi bay cả chiếc ô trong tay Túc Hàn Thanh.
Bạn sinh thụ trong chậu hoa vội vươn những cành nhỏ giữ vững chiếc ô, Túc Hàn Thanh ngẩng đầu lên thì thấy một tòa lâu thuyền to như quả núi nhỏ, tựa như mây đen ùn ùn kéo đến, đang chậm rãi hạ xuống từ trung.
Từ xa thể thấy một lá tinh kỳ màu lam thật lớn mang bốn chữ “Văn Đạo học cung”.
Túc Hàn Thanh con quái vật khổng lồ đó, kinh ngạc mở to mắt.
Hôm qua Từ Nam Hàm hình như đến đón tân học t.ử chỉ là một chiếc linh thuyền?
Cái mà gọi là…
Linh thuyền?!
Kiếp khi Hàn Sơn học cung đến đón Túc Hàn Thanh, đó là một chiếc linh thuyền nhỏ ba tầng.
Lúc đầu ngoài, tiểu thiếu quân từng thấy sự đời mở mang tầm mắt, chỉ cảm thấy chiếc linh thuyền tinh xảo chắc chắn vô cùng đắt giá, kinh ngạc hồi lâu sự hoành tráng của Hàn Sơn học cung.
Giờ so với linh thuyền của Văn Đạo học cung, quả đúng là trò trẻ con.
… Kia thể gọi là thuyền, tòa lâu thuyền khổng lồ hàng chục lầu các đài tạ tinh xảo đan xen ngang dọc, kỹ mới thấy giữa những lan can chạm trổ tinh xảo cả suối chảy róc rách, thác nước treo cao, tựa như một tòa thành trì thu nhỏ vô .
Túc Hàn Thanh tấm tắc khen ngợi.
Không hổ là nhất học cung đầu Quan Đào Bảng, quả là phô trương.
Lâu thuyền chậm rãi hạ xuống, vô trận pháp rậm rạp đáy thúc giục, lơ lửng cách mặt đất ba trượng, kim văn vận chuyển phát tiếng linh thạch đốt cháy lách tách giòn tan.
Một thiếu niên mặc sơn phục trắng mực của Văn Đạo học cung ngự phong bay từ lâu thuyền xuống, tựa như tiên nhân thoát tục, tuấn mỹ phiêu dật, cung kính hành lễ với Tạ Thức Chi.
“Tạ trưởng lão.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phuong-hoang-cot/chuong-10-con-duong-phia-truoc-chua-to.html.]
Tạ trưởng lão chờ từ lâu: “Làm phiền bạn sử .”
Bạn sử hình cao ráo, trông như đến tuổi cập quan, cũng mặc sơn phục trắng mực giống Từ Nam Hàm, khí chất ôn hòa khiến gặp cảm tình, hề thấy khó chịu chút nào — thảo nào Văn Đạo học cung cử làm bạn sử đón tân học tử.
Túc Hàn Thanh đ.á.n.h giá .
Kỳ Nguyên Anh, bạn sử…
Chắc vị chính là bạn sử gặp nạn khi cứu tân học t.ử ở kiếp .
Bạn sử tuổi còn trẻ mà tu vi cao thâm, tóc dài buộc nửa, giữa trán đeo một dải lụa đen thêu hoa lan u tĩnh, nho nhã khí.
— Nhìn kỹ , đai buộc trán dường như thêu một chữ tựa rồng bay phượng múa, hình như là chữ “Ôn”?
Xem của Văn Đạo học cung đều là quân t.ử ôn lương khiêm nhường, ngay cả đai buộc trán cũng thêu lời răn dạy.
Không hổ là nhất học cung.
Túc Hàn Thanh bước tới.
Tạ Thức Chi thấy y, : “Thiếu quân đến kịp lúc — vị là bạn sử của Văn Đạo học cung, Trang Linh Tu.”
Trang Linh Tu nở một nụ hòa nhã, cũng vì Túc Hàn Thanh tuổi còn nhỏ mà tỏ qua loa, cung kính ôm kiếm hành lễ.
“Ra mắt Túc thiếu quân.”
Túc Hàn Thanh gật đầu: “Trang sư .”
Trang Linh Tu lùi nửa bước, bật : “Không dám nhận.”
Tạ Thức Chi Túc Hàn Thanh, dù cũng là y lớn lên, thấy y sắp xa, trong lòng khỏi chút lưu luyến.
Tuy tiểu thiếu quân xui bạn sinh thụ giả ma dọa t.ử trong tông chạy mất dép, lén nhét sách cấm bậy bạ tập giáo án của Tạ Thức Chi, còn đào ổ rắn ném cả đống đám t.ử đang lên lớp buổi sáng...
ngoài việc thích gây rối thì vẫn là một đứa trẻ ngoan.
Tạ Thức Chi hiếm khi dịu dàng, ôn tồn : “Tiêu Tiêu, bảo Trường Không để thêm cho con mấy bình linh d.ư.ợ.c luyện từ Thôi Ngôi Chi, khi Phụ Cốt phát tác nhất định uống t.h.u.ố.c đầy đủ, đừng ngại đắng.”
Túc Hàn Thanh ngoan ngoãn gật đầu.
Xem chuyện về Phượng Hoàng cốt, thánh vật của Thiên Đạo, ngay cả Tạ Thức Chi mà Túc Huyền Lâm cũng cho .
Sau khi từ biệt Tạ trưởng lão, Túc Hàn Thanh theo Trang Linh Tu đến bên cạnh lâu thuyền.
Trang Linh Tu trong bộ áo bào trắng mực bay phấp phới, phiêu nhiên như tiên ngự phong đáp xuống lâu thuyền, chờ mãi thấy , cúi đầu xuống mới thấy Túc Hàn Thanh vẫn đang tại chỗ ngẩng đầu .
Trang Linh Tu ôn tồn : “Thiếu quân lên ?”
Túc Hàn Thanh lâu thuyền cách mặt đất ba trượng, im lặng.
Thiếu quân lên chắc?
Kỳ Luyện Khí thể ngự phong, chẳng lẽ y nhảy lên?
Túc Hàn Thanh lùi vài bước, xem cầu thang nào để y leo lên .
Chỉ là lùi nửa bước, lưng đột nhiên đụng một “bức tường” ấm áp.
Một luồng thở mang mùi hoa bồ đề lan tỏa khắp nơi, mùi hương quen thuộc khiến Túc Hàn Thanh tê cả da đầu, y đột ngột chạy về phía vài bước, trừng mắt đầu .
Sùng Giác đến từ lúc nào, một tố bào thêu hoa sen trong gió, đang rũ mắt y nhàn nhạt.
Trang Linh Tu vốn đang ung dung khoanh tay lâu thuyền, thấy Thế Tôn lập tức đáp xuống đất, mặt đầy cung kính cúi hành lễ, căng thẳng đến mức dám thở mạnh, chỉ sợ thở ô uế của làm bẩn vạt áo Thế Tôn.
“Kính chào Thế Tôn.”
Bàn tay cầm ô của Túc Hàn Thanh chợt siết chặt.
Sùng Giác cao cao tại thượng, thanh tĩnh cấm dục.
…Hoàn khác với tên ác quỷ hai mắt đều mù, sa đọa trong Vô Gian Ngục, một tên sát thần, một tên háo sắc ở kiếp .
Sùng Giác khẽ “ừm” một tiếng, chìa tay về phía Túc Hàn Thanh.
Túc Hàn Thanh hiểu tại , nhưng vẫn theo bản năng nhét chậu hoa túi thơm, đưa tay tới.
Tay Sùng Giác ấm áp mà lạnh lẽo, tựa như một khối ngọc thượng hạng, khẽ chạm mu bàn tay Túc Hàn Thanh.
Thân hình Túc Hàn Thanh đột nhiên nhẹ bẫng, cứ thế vững vàng bay lên trung, chiếc ô suýt gió thổi bay, y vội túm chặt cán ô, tóc đen và áo choàng bay phần phật trong gió, căng phồng lên như một đóa hoa đang nở rộ.
“A!”
Sùng Giác nắm lấy tay y: “Đừng sợ.”
Dứt lời, vạt áo tuyết trắng tung bay, Sùng Giác tựa như một làn khói nhẹ, cùng với tiếng kêu kinh ngạc của Túc Hàn Thanh, thoáng chốc ngự phong bay lên tầng cao nhất của lâu thuyền.
Tạ Thức Chi nhướng mày.
Xem Thế Tôn vẫn coi trọng đứa con của bạn , mà còn nhớ Túc Hàn Thanh ngự phong.
Sau khi hai biến mất ở hành lang tầng cao nhất, Trang Linh Tu mới thở phào nhẹ nhõm, ngự phong trở về lâu thuyền, thúc giục bánh lái, vô linh thạch đáy cháy lên hóa thành linh lực rót pháp văn.
Ầm một tiếng, hai bên sườn lâu thuyền vươn những mái chèo khổng lồ, đưa tòa lâu thuyền to lớn bay trung.
Trên hành lang tầng cao nhất, Túc Hàn Thanh mới vững thì lâu thuyền khởi hành, y loạng choạng mất thăng bằng, ngã nhào về phía , đ.â.m sầm lồng n.g.ự.c thoang thoảng mùi hoa bồ đề của Sùng Giác, mũi va đau điếng.
Túc Hàn Thanh: “…”
Sùng Giác dường như cảm nhận , đang định đưa tay đỡ y thì Túc Hàn Thanh như một con thỏ giật , đột ngột lùi về , vững mới lí nhí : “Đa tạ Thế Tôn.”
… Ngay cả chú cũng gọi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Sùng Giác sững , ngón tay vê Phật châu gì thêm, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Sao gọi chú?”
Túc Hàn Thanh: “…”
Còn dám hỏi?
Túc Hàn Thanh to gan liếc trộm Thế Tôn... , là mũi giày của , thầm nghiến răng, bụng bảo đừng hòng nghĩ rằng một hộp kẹo, một chuỗi Phật châu là thể dỗ y.
Sùng Giác vẫn đang chờ y gọi chú, ánh mắt lạnh băng dừng đỉnh đầu Túc Hàn Thanh.
Túc Hàn Thanh im lặng một lúc lâu, đột nhiên giận từ trong lòng nổi lên, ác từ bên gan sinh .
Muốn cho qua chuyện nhẹ nhàng như ?
Không cửa .
Túc Hàn Thanh ngẩng đầu, rạng rỡ với Sùng Giác, gương mặt xinh ngoan ngoãn dịu dàng, lời gọi: “Chú.”
Giọng thiếu niên vỡ còn mềm mại non nớt, âm cuối kéo dài, cực kỳ đáng yêu.
Sùng Giác vê tám viên Phật châu, trong đôi mắt trầm tĩnh thoáng hiện vẻ ấm áp.
Hắn đang định tìm chuyện hỏi xem tại tay Túc Hàn Thanh lạnh như , thì thấy thiếu niên ngoan ngoãn mặt : “… Món quà ngọc linh chú tặng trong tiệc sinh nhật mấy hôm con thích, con thể cả gan xin chú thêm một viên nữa để chơi ạ?”
Sùng Giác: “…”
--------------------