Phu Quân, Cho Ta Sờ Cơ Bụng Nha - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-04-26 14:03:35
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Duyên sự của Lục Vân là do bà mối giới thiệu, đó Lục phụ đích đến Vương gia gặp mặt mới định . Ngày thành cũng chọn, tuy phần gấp gáp, nhưng đối với dân thường thì chuyện cưới xin phần lớn đều như : chọn ngày lành, nhà trai mang lễ vật đến, nhà gái thì chuẩn của hồi môn, đến ngày cưới chỉ ăn bữa cơm coi như xong chuyện.

Trước đây khi Lục Dao thành , thứ còn đơn giản hơn nữa. Bởi nhà họ Triệu trưởng bối, Triệu Bắc Xuyên chỉ đem đồ lễ qua là xong, còn Lục Dao thì mang theo một tay nải nhỏ là về nhà chồng. Họ hàng cũng chẳng mấy ai, nên chỉ bày vỏn vẹn năm bàn tiệc.

Hơn nữa, dân quê thói quen đám cưới kèm theo phong bì. Cùng lắm chỉ lớn trong nhà cho ít tiền, còn ai đến cũng chỉ ăn uống cho vui. Bởi nhiều nhà nghèo chẳng buồn làm tiệc cưới, vì thấy mất công mà chẳng gì.

Lục Dao dự định chuẩn ít đồ làm của hồi môn cho tứ . Dù thì nguyên chủ đây đối xử với hai chút nào, gần như thể dùng từ "khắt khe" để miêu tả. Khi còn nhỏ thì thường xuyên đ.á.n.h mắng, lớn lên sai vặt thương tiếc, nên hai đều chẳng mấy thiết với y. Giờ Lục Dao xuyên tới xác , đành nguyên chủ bù đắp phần nào.

Trong nhà hiện tại còn hơn hai mươi lượng bạc, cất trong một cái ấm sành giấu giường đất ở phòng đông – chỉ y và Triệu Bắc Xuyên , cũng khá an .

Lục Dao vén giường lên, lấy ấm sành , phủi lớp bụi bên đổ bạc đếm. Tổng cộng 21 lượng bạc trắng, cộng thêm hai quan tư tiền lẻ. Số tiền từ việc bán đậu hũ, đó còn bán cả thịt heo và da tích lũy mà . Tích cóp từng chút một mới chừng . Đến cuối tháng, khi Từ chưởng quầy tính tiền, chắc cũng nhận thêm một khoản.

Lục Dao lấy một vài đồng tiền lẻ cùng một lượng bạc vụn, định bụng ngày mai khi giao đậu hũ xong sẽ tiệm vải mua cho Lục Vân một tấm vải làm của hồi môn. Lúc đầu Lục Dao tính mua một cây trâm bạc, nhưng nghĩ thấy thứ đó chỉ để làm cảnh, bình thường làm cũng dám đeo, lỡ mất thì tiếc lắm. Thay vì , mua một cây vải còn thiết thực hơn.

Đến bữa cơm chiều, Lục Dao bàn với Triệu Bắc Xuyên: “Lão Tứ sắp thành , định mua cho một tấm vải làm của hồi môn.”

Triệu Bắc Xuyên đáp: “Ngươi cứ xem cho hợp lý. Mua cho lão Tứ thì cũng tính cho lão Ngũ, đừng để thiệt thòi.”

“Chuyện đó đương nhiên.”

Dù hiện tại trong tay họ chút tiền, nhưng vẫn thể gọi là dư dả. Một cây vải mịn giá hai quan tiền, đối với họ thì đó cũng là một khoản nhỏ.

Cơm nước xong, Tiểu Đậu và Tiểu Niên thu dọn bàn ăn, Triệu Bắc Xuyên thì rửa chén, còn Lục Dao cùng Lâm Đại Mãn đem phần sữa đậu nành làm buổi chiều lọc, ép đậu hũ khuôn cho chặt. Làm xong việc thì coi như xong việc trong ngày.

Tắt đèn ngủ, Triệu Bắc Xuyên chủ động đưa tay ôm Lục Dao, ai ngờ y đẩy . Lục Dao hạ giọng nhỏ: “Đừng đụng , còn đau lắm đó!”

“Ta xoa cho ngươi nhé.” – Hắn đưa tay lên eo y xoa xoa. “Lúc ngươi cứ ngóng trông chuyện viên phòng , giờ chê ?”

Lục Dao thầm mắng: Ai mà ngươi thiên phú dị bẩm như ! Mệt c.h.ế.t !

Sáng sớm hôm , trời lác đác tuyết bay! Bây giờ cuối tháng mười âm lịch, nếu tính theo dương lịch thì cũng là cuối tháng mười một – đúng là thời điểm bắt đầu tuyết rơi.

Lục Dao mặc hai cái áo bông, tròn tròn nhưng còn hơn là để rét. Triệu Bắc Xuyên cũng mặc ít – bên trong hai lớp áo đơn, bên ngoài khoác thêm cái áo bông Lục Dao mới may cho. Cổ áo còn viền thêm lông thỏ, giữ ấm .

Vừa lên xe lừa, Lục Dao liền quấn chăn kỹ càng, thì ấm nhưng tay chân vẫn lạnh cóng. Y tính lát nữa chợ mua ít bông về làm thêm vài đôi bao tay, mũ lông và giày bông cho cả nhà. Xe lừa nửa đường thì gặp mấy trong thôn đang bộ. Thấy họ rét run lập cập, Lục Dao liền gọi họ lên xe cho nhanh.

“Đậu hũ lang, dạo thấy ngươi thôn bán đậu hũ ?” – Người hỏi là một bà lão thường xuyên mua đậu hũ đây, Lục Dao còn nhớ rõ.

Lục Dao đáp: “Trên trấn quán ăn cũng đặt nhiều, làm xuể, nên để Đại Mãn phụ trách bán trong thôn.”

Bà lão nhướn mày tiếp: “Ngươi cũng gan thiệt đó, việc bán đậu hũ kiếm tiền như , sợ học tay nghề tự làm riêng?”

Lục Dao chỉ trả lời. Chính là vì tin tưởng nên mới dám giao phần việc trong thôn.

Bà lão vẫn lẩm bầm dứt: “Thiệt là với khác . Ai mà ngờ nhà ngươi ngày phát tài chớ? Cha của Đại Xuyên mất sớm, trong nhà còn một bầy con nít, nghèo đến cơm cũng đủ ăn. Vậy mà giờ tới cả xe lừa cũng mua .”

Lục Dao trong lòng thấy khó chịu, nhưng ngại tiện mở miệng đuổi , chỉ thể thúc Triệu Bắc Xuyên nhanh một chút, mong đến trấn sớm để cho họ xuống xe.

“Ngươi thử coi, làm đậu hũ một năm kiếm hai mươi lượng bạc ?” – bà phụ nhân bên cạnh lên tiếng. Chồng bà ở bên cạnh ho khẽ một tiếng, ý bảo đừng nữa.

Lục Dao giả vờ thấy, ngẩng đầu những bông tuyết đang rơi lất phất giữa trời, trong lòng càng thêm cảm thấy sống trong thôn đúng là ngột ngạt tới mức khó thở.

Lúc ai cũng nghèo thì chẳng , nhưng nếu khác còn nghèo mà đột nhiên khá lên, thì lập tức thành cái gai trong mắt họ. Đôi mắt đỏ lên vì ghen tị, lời tiếng là chuyện thường. Lục Dao hiểu rõ tâm lý hẹp hòi trong thôn kiến thức hạn, lòng so đo. Dù hiểu nhưng y vẫn thấy chán ghét.

Tiền của y từ trời rơi xuống? Tất cả đều do thức khuya dậy sớm, xay từng mẻ đậu, nắn từng miếng đậu hũ mà . Người chỉ thấy y kiếm tiền, chẳng ai thấy bàn tay đầy vết chai sần, cảnh trời mưa gió vẫn lặn lội mấy chục dặm đường.

Cuối cùng cũng đến trấn , Triệu Bắc Xuyên cho mấy đó xuống xe. Bà phụ nhân còn quên lên tiếng: “Khi nào các ngươi về, nhớ mang tụi về chung với!”

Lục Dao lập tức từ chối: “Không tiện , đưa đậu hũ xong bọn còn về nhà cha đẻ một chuyến.”

“Thì cho xuống giữa đường cũng mà.”

Triệu Bắc Xuyên chẳng buồn trả lời, trực tiếp quất roi cho xe lừa chạy thẳng. Lục Dao tức nghẹn: “Sớm mấy như , thà cho họ lên xe còn hơn!”

Triệu Bắc Xuyên : “Không cách nào, giờ nhà kiếm tiền, ai nấy cũng đỏ mắt thôi.”

“Sau gặp trong thôn, đừng mong cho nhờ xe nữa!”

Hai đưa đậu hũ đến quán ăn, đúng lúc gặp Từ chưởng quầy. Hôm qua Triệu Bắc Xuyên tự tới mà gặp, nay thấy liền vội vàng bước tới chào hỏi.

“Triệu , thương thế ?”

“Không , cảm ơn chưởng quầy.”

“Lần cẩn thận hơn nhé. Mấy hôm ngươi ở đây, Lục tiểu lang lo liệu vất vả lắm đó.”

Triệu Bắc Xuyên gãi đầu, trong lòng càng thêm hối hận vì lúc hành động bốc đồng: “Đa tạ Từ chưởng quầy những ngày qua giúp đỡ.”

“Không cần cảm ơn , vốn là chõ mũi chuyện khác, nhiều, nhị vị đừng để bụng.” Từ chưởng quầy , xua tay khách sáo.

“Không , .” – Lục Dao vội vàng đáp. Dù gì qua lời cũng Từ chưởng quầy là bụng, huống hồ ông còn là khách hàng lớn của họ, cho dù lỡ lời mắng mấy câu thì bọn họ cũng nhịn – vì kiếm tiền, cũng nhún nhường.

Đột nhiên, Lục Dao mở miệng hỏi: “Từ chưởng quầy, ông rõ cửa hàng quanh đây một năm thuê bao nhiêu tiền ?”

“À? Hai định mở tiệm đậu hũ trấn ?”

“Cũng quyết định gì chắc chắn, chỉ là tiện hỏi một câu. Nếu giá quá cao thì thôi.” Lục Dao thật chỉ thuận miệng hỏi. Việc mỗi ngày từ thôn lên trấn, về, cứ chạy chạy hai đầu như mệt. Mùa đông còn đỡ, chứ tới mùa hè mà gặp lúc trời mưa, đường đất nước ngâm lầy lội, xe lừa cũng chẳng nổi, mới vài bước lún sình.

Từ chưởng quầy gật gù : “Quán ăn đang dùng là chiếm hai mặt tiền, phía còn dãy nhà ngang. Nếu tính theo giá thuê thông thường, mỗi năm tám mươi lượng bạc. Còn bên trạm dịch thì vắng, giá rẻ hơn chút, nhưng diện tích lớn – mỗi năm thuê cũng mất trăm lượng đấy.”

“Chẳng qua mấy chỗ đó đều là mua từ mấy năm , giờ thuê nữa.”

Triệu Bắc Xuyên trố mắt: “Trời ơi, mà mắc !” Y còn tưởng giá thuê cùng lắm cũng chỉ năm, sáu chục lượng một năm.

là quá đắt!” – Lục Dao than thở. Hiện giờ tiệm đậu hũ của họ mỗi tháng nhiều lắm cũng chỉ thu hơn hai mươi lượng bạc. Trừ tiền vốn và công thợ, cùng lắm còn dư mười sáu, mười bảy lượng, đủ đúng trả tiền thuê.

Từ chưởng quầy : “Vị trí thì giá đắt là . các ngươi bán đậu hũ cũng cần thuê mặt bằng lớn như . Bên Hạ Tam Lý tiệm nhỏ, một năm thuê nhiều nhất chừng hai mươi lượng thôi.”

Mức giá đó tuy thấp hơn, nhưng với Lục Dao thì vẫn nhỏ. Trong tay chỉ đủ thuê một năm, nghĩ đến chuyện mở tiệm ở trấn , lòng nhiệt huyết lóe lên nguội lạnh. Có lẽ tích góp thêm tính .

Ra khỏi cửa hàng, Triệu Bắc Xuyên hỏi: “Ngươi lên trấn bán đậu hũ thật ?”

“Chờ sang năm, nếu gom góp nhiều tiền hơn thì tính tiếp. Chuyển lên trấn chắc chắn bỏ hết việc buôn bán trong thôn, còn thêm một đống chi phí thuê mặt bằng. Lỡ như lời lãi bằng, chẳng khác nào bỏ dưa hấu nhặt hạt mè.”

Sau khi giao hàng ở trạm dịch xong, hai ghé tiệm vải. Chọn lựa kỹ càng, cuối cùng bỏ hai quan sáu tiền để mua một cây vải mịn màu nâu đỏ. Màu sắc dù là lớn trẻ con mặc đều , hợp với làn da trắng sáng.

Một cây vải dài đúng trăm thước, mua nguyên cây thì rẻ hơn bốn tiền so với mua lẻ. Nếu trong nhà đông , thì mua nguyên cây vẫn là lựa chọn kinh tế hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phu-quan-cho-ta-so-co-bung-nha/chuong-41.html.]

Lục Dao còn mua thêm hai cân bông cùng mười thước vải thô, định về nhà may cho lớn lẫn trẻ con mấy cái mũ với bao tay, đỡ lạnh cóng tai mỗi khi ngoài trời rét.

Trên đường về, hai tình cờ gặp mấy nhờ xe buổi sáng. Thấy xe lừa đến, bọn họ phất tay hiệu xin quá giang nữa. Triệu Bắc Xuyên rằng, vung roi, cho xe chạy thẳng, thèm dừng .

Một phụ nhân gió tuyết tạt thẳng mặt, tức giận phun một ngụm xuống đất, mắng to: “Phi! Có chút tiền thì làm bộ làm tịch! Được mấy đồng bạc mà hống cái gì? Cẩn thận tiền kiếm nóng tay mất mạng đó!”

Lục Dao nhịn bật ha ha, cơn bực bội hồi sáng lập tức tan biến. Y ôm eo , tranh thủ hôn trộm lên má một cái: “Nhà Đại Xuyên đúng là gian tà gian tà!” Hai vội về nhà, mà ghé thẳng sang thôn Lục gia để mang vải đến tặng.

Khi Triệu Bắc Xuyên ôm cây vải bước , Lục mẫu cùng Hồ Xuân Dung đều tròn mắt sững sờ. Cả một cây vải mịn to tướng, ít nhất cũng hơn hai quan tiền!

“Trời ơi, đem cái làm gì thế?”

Lục Dao phủi tuyết , thản nhiên đáp: “Lục Vân sắp thành , vải cho làm của hồi môn, may vài bộ quần áo mới.”

mà… cũng cần mua nhiều vải như …” – Lục mẫu nhíu mày, chút tiếc tiền. Bà vốn là tiết kiệm, truyền thống, cho dù ngày tháng khấm khá cũng tiêu pha lãng phí, luôn nghĩ tích góp phòng lúc khó khăn.

Lục Dao : “Sau lão Ngũ thành , cũng phần của luôn.”

Hồ Xuân Dung bên cạnh hề ghen tỵ. Hiện giờ nhờ cách làm đậu hũ mà mỗi ngày nhà nàng kiếm mấy đấu đậu, bán thì dư sức mua vài cây vải như thế, cần gì so đo. Cuối năm bán đậu xong, mua gì mà ?

“Tam , phòng sưởi cho ấm , ở cửa làm gì rét cả .” – Hồ Xuân Dung vội .

“Vâng.” – Lục Dao gật đầu, bảo Triệu Bắc Xuyên lấy bông và vải xe đem nhà, kẻo tuyết làm ướt mất. Mọi đều cởi giày trèo lên giường đất cho ấm, bắt đầu bàn bạc chuyện hôn sự của Lục Vân.

“Vương gia bên đó mấy hôm mang sính lễ tới ,” – Lục mẫu đếm đầu ngón tay – “Hai tảng mỡ lớn, một con dê, nửa con heo, một đôi gà, một đôi vịt, cộng thêm sáu mươi con gà con.”

Mấy món tính ở trong thôn là thể diện. Nhớ lúc Lục Dao thành , Triệu Bắc Xuyên chỉ mua hai con gà mái mà cũng mất đến năm quan tiền. Tuy đưa tiền là thiết thực, nhưng trong thôn thấy, cho rằng nhà gái mất mặt.

Lục mẫu tiếp: “Đồ lễ giữ một nửa, còn thì để nó mang về biếu bên thông gia.”

Lục Vân bên, bàn chuyện hôn sự của mà mặt đỏ bừng. Hôm đó khi dẫn sang gặp tướng công tương lai, thấy đối phương – dáng dấp đoan chính, hình chắc nịch, tính tình thật thà, chịu khó, khiến lòng.

“Sáng mùng sáu hôm đó, ngươi với Đại Xuyên nhớ đến sớm một chút, lúc đó còn mượn xe lừa nhà các ngươi dùng một chuyến.”

“Dạ.” – Lục Dao gật đầu đồng ý.

Trong bếp, Lục Lâm đang xay đậu, Lục phụ cũng tiện tay đóng cho một cái cối xay nhỏ, mà làm cũng đỡ tốn sức. Triệu Bắc Xuyên rảnh rỗi việc gì, liền xắn tay áo lên đến phụ giúp.

“Đậu hũ bên trấn bán ?” – Lục Lâm hỏi khi đang đẩy cối.

Triệu Bắc Xuyên đáp: “Cũng , chỉ là đường xa quá, nhất là mấy hôm thời tiết , bất tiện.”

“Thôn cách trấn mười mấy dặm, nếu định buôn bán lâu dài, thuê cái phòng trấn? Đỡ chạy chạy .”

“Lục Dao cũng đang tính chuyện đó, chỉ là hiện tại trong tay còn thiếu tiền, chắc qua năm tính tiếp.”

Xay đậu xong, Lục Lâm hất phần bã cuối cùng khỏi cối, sang hỏi: “Mấy hôm nương chân ngươi thương, giờ khỏi ?”

Triệu Bắc Xuyên đỡ lấy thùng gỗ: “Giờ khỏe , bình thường.”

“Ngươi cẩn thận, đừng để thương. Nhìn chân .” Lục Lâm kéo ống quần lên, để lộ cái chân tật: “Giờ việc nặng gì cũng làm nổi, giống như nửa phế .”

Triệu Bắc Xuyên ngạc nhiên: “Nhị ca, chân thành thế?”

“Khi nhỏ nghịch ngợm, trèo cây hái đào, kết quả ngã xuống gãy chân.”

Năm đó nhà nghèo, cơm còn đủ ăn, lấy tiền bó xương cho đàng hoàng. Gọi lang y trong thôn tới xem qua, chỉ lấy hai tấm tre buộc lên làm nẹp, cứ thế mà dưỡng thương. Ai ngờ bên trong xương lệch, đến lúc phát hiện thì muộn – chân thương giờ ngắn hơn chân còn , thì tập tễnh suốt.

“Thật hâm mộ ngươi cái thể khỏe mạnh, nhớ giữ gìn cho , đừng để đến lúc hối hận thì muộn.”

“Vâng, .”

Đến trưa, cả nhà cùng ăn cơm ở nhà Lục gia. Lục mẫu hầm một con gà mái, còn hấp thêm mấy cái bánh bột trắng dẻo thơm. Ngoài trời tuyết càng lúc càng dày, cơm nước xong, Lục Dao liền giục Triệu Bắc Xuyên về sớm, kẻo lát nữa tuyết dày, xe nổi giữa đường.

Về đến nhà, việc đầu tiên Lục Dao làm là ôm vải với bông phòng, đặt giường đất phơi cho khô. May mà về kịp lúc, chứ để lâu chút nữa, đống bông còn dùng tuyết làm ướt hết.

Tiểu Niên với Tiểu Đậu đang ở nhà chính chơi bao cát. Trời tuyết thế , hai đứa nhỏ cũng dám chạy ngoài nghịch. Lâm Đại Mãn thì ở trong bếp xay đậu hũ, Lục Dao dọn dẹp đồ xong cũng phụ giúp.

“Ai, Lục Dao, mới chuyện nè!” – Lâm Đại Mãn cối xay, ghé đầu , mặt mày đầy vẻ thần bí.

“Chuyện gì ?” – Lục Dao hỏi.

“Ta , Tống quả phu hình như ... ho lao.”

“Thật giả thế?”

Lâm Đại Mãn nhún vai, hạ giọng : “Ta cũng rõ, nhưng thấy ho m.á.u . Chắc bịa đặt .”

Ho lao – chính là lao phổi. Ở kiếp còn là bệnh truyền nhiễm nghiêm trọng, cách ly điều trị ở bệnh viện chuyên khoa. Còn trong thời cổ đại, đây gần như là bệnh nan y, ai mắc thì coi như nửa chân bước cửa âm phủ. Người lao thường gầy trơ xương, da dẻ tái nhợt, và đặc biệt ho máu.

Lục Dao nhớ mấy hôm từng gặp Tống quả phu ngoài đường – sắc mặt trắng bệch, thì gầy đét, đúng là giống triệu chứng của bệnh lao.

“Sau gặp thì tránh xa xa một chút, bệnh dễ lây, lỡ truyền sang thì khổ.”

“Biết .” – Lâm Đại Mãn gật đầu lia lịa.

Cơm nước xong, Tống quả phu vội vàng dọn dẹp chén bát đem xuống bếp rửa. Đang lúi húi xoay thì Tống Trường Thuận mới tỉnh ngủ bước , thấy bệ bếp trống trơn liền trợn mắt, giơ chân đá mạnh một cái.

“Con nó, ngươi để phần cơm cho ?!”

Teela - Đam Mỹ Daily

Tống quả phu đạp đến nỗi lưng va mạnh mép bệ bếp, đau đến mức khom ôm eo, nửa ngày vẫn thẳng nổi.

“Ta, quên mất… Ta nấu thêm cho một nồi khác…”

“Không cần nấu!” – Tống Trường Thuận trừng mắt, “Đưa tiền đây!”

“Tiền… tiền gì cơ?”

“Đừng giả ngu với . Cái hôm lấy tiền từ tay Hứa tú tài , đưa đây cho !”

Thấy Tống quả phu cứ ấp úng chịu giao tiền, lập tức nhào tới lục soát.

“Tiền dùng mua t.h.u.ố.c cả , bệnh phong hàn mấy tháng nay khỏi, uống t.h.u.ố.c chứ…”

Tống Trường Thuận mò mẫm khắp một hồi cũng tìm xu nào, giận quá tát liên tiếp hai cái, hùng hổ bỏ .

Tống quả phu ôm bên má sưng đỏ, hai mắt căm hận đỏ rực, ánh như ngấm t.h.u.ố.c độc b.ắ.n thẳng bóng lưng Tống Trường Thuận. Một lúc , mới chậm rãi dời mắt sang cái sọt tạp vật kê bên cạnh bệ bếp - bên trong đặt một túi giấy nhỏ, chẳng là đựng gì.

Loading...