Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Phiên ngoại 3: Tát Tổ Linh Tổ
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:43:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay là ngày sinh nhật của Linh Tổ, Bão Dương Quan tổ chức một buổi pháp hội lớn để chúc mừng, nhân tiện cùng đón mừng một mùa giáng sinh vui vẻ.
Bởi vì cuối tuần, nên Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng đến quan, cả hai theo Tạ Linh Nhai và cùng dâng cho Vương Linh Quan một mâm đựng trái cây.
“Cha ơi, Tổ sư gia gia chỉ ăn trái cây thôi ? Ngày hôm qua mua cho con một lốc sữa chua, con thể dâng lên cho Tổ sư gia gia một hộp ?” Đại Bảo hỏi.
Tạ Linh Nhai : “Sợ là Tổ sư gia gia sẽ quen ăn sữa chua của con , con cứ giữ ăn .”
“Vâng” Đại Bảo gật đầu, đó : “Hôm nay là sinh nhật Tổ sư gia gia ạ, Tổ sư gia gia còn tới nữa?”
Tạ Linh Nhai suy nghĩ một chút, làm giải thích với nhóc rằng Tổ sư gia gia của con đang ở trời, thể tuỳ tiện xuống đây : "Ừm... bởi vì Tổ sư gia gia bận, nhưng nếu ngài chúng ở đây chúc mừng, thì sẽ vui vẻ.”
Sau khi bày mâm trái cây , Tạ Linh Nhai dẫn hai đứa trẻ ngoài.
Thì gặp một đám đang dọn tượng Linh Quan, là tượng Linh Quan cũ, bởi vì kết duyên nên giờ sắp dọn .
Tạ Linh Nhai nắm tay của hai đứa trẻ ngang qua, thì vô tình thấy một đạo sĩ chân hoạt, tay nâng , làm cho tượng Linh Quan ngã xuống bên cạnh. Tức thì sắc mặt y đổi, lập tức đưa tay đỡ.
Những khác cũng chú ý tới, vội sôi nổi dập lửa.
Tay Tạ Linh Nhai chỉ đau xót, chứ gì, chỉ là tượng Linh Quan quá nặng, bởi vì mất trọng tâm, nên chỉ thể buông tay càng chậm càng . Tạ Linh Nhai che ở mặt hai đứa trẻ, chúng mau tránh , còn thì chậm một bước, đè ở tượng Linh Quan, y cảm thấy ở n.g.ự.c dâng lên một trận đau đớn, chậm rãi mất ý thức.
……
Khi Tạ Linh Nhai tỉnh nữa, y mở mắt và thấy bầu trời xanh thẫm, là một tảng đá lạnh và cứng.
Y nghĩ thầm, dù từ chức thì họ cũng thể làm với . Nếu ngất , thì họ cũng đỡ phòng chứ? Với , tại chỉ tượng đè lên chút ngất xỉu? chẳng lẽ bệnh gì ?
Tạ Linh Nhai dậy, thấy đang ở bên một con lạch. Xung quanh nhà cửa, cây cối mà chỉ cỏ. Đại Bảo và tiểu Bảo cũng ở bên cạnh y.
Trong lòng Tạ Linh Nhai cảm thấy gì đó đúng, y đến lây bọn họ: "Chúng đang ở đây? Không lúc chỉ cha nuôi bức tượng đè lên thôi ?”
Hai nhóc cũng lộ vẻ mặt si ngốc, gì cả.
Tạ Linh Nhai sờ soạng một chút, cũng mang di động: “Chẳng lẽ là trò đùa dai? Chúng một lát , thể đẻ lừa . Cha bình tĩnh ."
Tạ Linh Nhai bình tĩnh và yên tảng đá.
Ngồi như nửa tiếng, cả Đại Bảo và Tiểu Bảo đều bắt đầu đào giun và chơi đùa với chúng. Tạ Linh Nhai vẫn thể chờ cho tới khi nhảy hô to bắt chơi, nhưng! Đây cũng là lúc để chiến đấu với sự kiên nhẫn!
Tạ Linh Nhai tin, tu đạo lâu như , nhưng mất sự kiên nhẫn để thua, vì , y tiếp tục bình tĩnh tại chỗ.
Cho đến khi một thanh niên mặc áo choàng từ trong khu rừng bước , . đó một mái tóc đen vấn đầu bằng một cây trâm gỗ, nọ giày vải và mang theo một chiếc túi. Khuôn mặt trang nghiêm và trai, tuổi ước chừng cũng lớn. khí chất trọng.
Tạ Linh Nhai thấy đạo sĩ đến, càng cảm thấy chuyện chắc hẳn là do trong nhà chơi , tuy rằng y từng thấy qua, nhưng cũng chừng đây là các đạo hữu ở nơi khác đến hỗ trợ.
Bởi vì hôm nay là sinh nhật của Linh Tổ nên Tạ Linh Nhai cũng mặc đạo bào. Đạo sĩ trẻ tuổi vốn dĩ đang đến suối nước, nhưng vẫn luôn y, Tạ Linh Nhai cũng nọ, nghĩ thầm cũng sai lắm, thôi cho , dù cũng đang đói bụng.
Đạo sĩ ở bên dòng suối chắp tay hỏi: “Vị đạo hữu , xin hỏi cách từ huyện Phù Lương đến nhà các dân thường còn mất bao xa nữa?”
Huyện Phù Lương ? Là nơi nào chứ?
Tạ Linh Nhai vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y đáp lễ, : "Huyện Phù Lương gì? Mấy đủ đó. Không chúng đều đang ở Nữu Dương ?”
Đạo sĩ nhíu mày : “Nữu Dương là nơi nào? Không Phù Lương Tương Âm là ở thế giới ẩn ? "
Tạ Linh Nhai: “??”
Tạ Linh Nhai càng thêm hết chỗ : “Cậu là cung quan nào? Làm bọn họ dạy đến đây trêu ?" Chẳng lẽ là gạt , để tưởng rằng xuyên qua ?”
Nói xong, y lấy chiếc khăn quan xuống, vẻ mặt buồn bực.
Đạo sĩ thấy mái tóc ngắn của Tạ Linh Nhai, vẻ mặt càng thêm cổ quái: “Cái gì mà xuyên qua, đạo hữu từng nhập qua thích giáo ?”
Tạ Linh Nhai nên lời. Chẳng lẽ là ở đây thật ?
Y bế Đại Bảo và Tiểu Bảo lên: “Tôi cùng mấy chơi nữa, đây là ở , mau cho , còn về.”
Sau khi thấy Tạ Linh Nhai bế hai đứa trẻ lên, đạo sĩ để ý thấy quần áo của Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng kỳ lạ, lúc mới xem như sáng tỏ, : “Đạo hữu là đạo sĩ của bang phái khác lạc đến đây ?”
Tạ Linh Nhai đoạn hội thoại tiêu chuẩn của những xuyên qua, thì cảm thấy chút buồn , rốt cuộc là ai đưa kế hoạch , thật nhàm chán. Y cũng lười để ý, chỉ theo đạo sĩ đang chuẩn rời khỏi nơi .
Đạo sĩ cũng để ý tới y, chỉ mỉm : “Bần đạo tên là Toàn Dương Tử, cao danh quý tánh của đạo hữu là gì?”
Tạ Linh Nhai cái tên vẻ quen quen, lẽ đây từng qua, vì thuận miệng : "Tôi tên là Bão Dương Tử, là của cung quan nào?”
“E là đạo hữu gọi là sư .” Toàn Dương T.ử , đó cung quan tương ứng, chỉ khắp nơi du ngoạn.
Nếu như lời của Toàn Dương T.ử là diễn mà là thật, thì vẫn còn cổ phong, vì bây giờ phần lớn đều đang tìm kiếm đơn vị. Hơn nữa Toàn Dương T.ử Tạ Linh Nhai kêu là sư , là vì khuôn mặt mũm mĩm của y ?
Đại Bảo và Tiểu Bảo mệt mỏi quá , chúng áp vai Tạ Linh Nhai ngủ ngon lành, Tạ Linh Nhai ôm hai đứa nhỏ một hồi lâu cũng chút mất sức, Toàn Dương T.ử thấy , thậm chí còn giúp y bế một đứa.
Tạ Linh Nhai cũng nghĩ nhiều, cứ để cho Toàn Dương T.ử giúp bế Tiểu Bảo.
Hai buồn bã lên đường, cũng chuyện nhiều với . Tạ Linh Nhai ở trong lòng buồn bực, lớn tiếng trách móc lập kế hoạch, rốt cuộc thì đưa bọn họ đến cái vùng hoang vu gì , thậm chí còn cử xe đến đón nữa. Thật sự là định để cho bọn họ tự trở về thành phố ?
Sau khi bộ một giờ, phía mới mơ hồ xuất hiện một ít nhà, Tạ Linh Nhai ở nơi xa thấy thì cảm thấy . Đến khi đến gần hơn một chút thấy rõ ràng, thì càng như sét đánh.
Những ngôi nhà từ gạch đến gỗ đều cảm giác cổ kính, dân đường phố và cánh đồng đều mặc quần đùi cổ xưa. Chỉ cần cũng thể đây chắc chắn là cơ sở điện ảnh, và những chắc chắn là diễn viên! Vì đoàn phim thể giả mạo phong vị !
Tạ Linh Nhai cảm thấy cả đều khoẻ, đây là đang xảy chuyện gì thế ??
Toàn Dương T.ử cũng chú ý tới vẻ mặt của Tạ Linh Nhai gì đó , chỉ tới hỏi hai ông bà già đang ở gần đó rằng, liệu thể ở tạm trong nhà của họ . Hai ông bà già cũng đồng ý cho họ ở , đó, hai ông bà kêu con cái của dẫn nhóm Tạ Linh Nhai về nhà nghỉ tạm.
Trong lúc chuyện, những già ngừng nhóm Tạ Linh Nhai, đặc biệt là những đứa trẻ trong tay họ.
Mặc dù Toàn Dương T.ử vẻ ngoài điển trai, làn da thanh tú nhưng dù khi qua cũng là trải qua mưa gió, trong khi đó, Tả Linh Nhai trông trắng trẻo và mũm mĩm. Đây đúng là một bức tranh năm mới tuyệt .
Tạ Linh Nhai hoảng sợ, gần như là vô ý thức theo Toàn Dương T.ử về phía , , đây là một trò đùa mà là một chuyến du hành xuyên thời gian thật ? rõ ràng y chỉ Tượng Thần Quan đè lên một chút thôi mà. Không lẽ đây là ý của Tổ sư gia ư?
Khi đến nông hộ của hai ông bà lão, Tạ Linh Nhai mới xác định rõ, con trai cả của nông dân dọn giường cho họ. Khi hai lớn và hai đứa trẻ cạnh , đó mới giật : "Các vị cứ , để lấy nước.”
Toàn Dương T.ử đặt Tiểu Bảo lên giường. Thấy Tạ Linh Nhai giống như mất trí, thì : “Đã ôm lâu như , cứ đặt đứa nhỏ xuống . Hay là đạo hữu cảm thấy nơi quá đơn sơ? Nếu giờ chúng rời , cũng làm gì .”
Toàn Dương T.ử so với những thôn dân còn Tạ Linh Nhai và đứa nhỏ nhiều hơn, vị đạo hữu chỉ là da trắng thịt non, hàm răng chỉnh tề, hơn nữa đạo bào , khăn quan qua bình thường, nhưng đường may tinh mịn chỉnh tề đến mức thể tưởng tượng, ngay cả hai đứa trẻ mà ôm cũng ăn mặc kỳ lạ như thế, xem gia cảnh chắc cũng tầm thường. Cho nên, chuyện họ thể quen cảnh sống của nhà bình dân cũng là chuyện bình thường, chứ nếu quen đó mới là điều lạ.
Tạ Linh Nhai để Đại Bảo ở bên cạnh Tiểu Bảo, nghĩ nghĩ một lúc, đó ở trong phòng trong quỳ xuống, trong lòng yên lặng hướng về Vương Linh Quan cầu xin: “Tổ sư gia ơi, rốt cuộc chuyện là , đem con xuyên qua đây để làm gì! Với con ngã xuống con xuyên qua đây thì thôi , còn dắt theo hai đứa nhỏ với con! Như thì con sống thế nào? Nếu đây đúng là ý của , thì cũng nên đến cho con rõ một chút, rốt cuộc đưa con xuyên tới đây làm chi?”
Cầu xong Linh Tổ, Tạ Linh Nhai cầu Tát Tổ: “Tát Tổ, cầu xin quản lý Tổ sư gia chút !”
Vì , khi cầu nguyện hồi lâu với Tổ sư gia, Tạ Linh Nhai cũng Tổ sư gia nhanh đưa . Cũng là hai vị Tổ sư gia , là , bây giờ y cầu nguyện, Tổ sư gia còn xem xét thời gian nữa.
Sau khi bái xong thần hậu, vẻ mặt Tạ Linh Nhai ủ rũ, thấy Toàn Dương T.ử đang lấy trong bao giấy và bút mực, bắt đầu đồ vật gì đó.
Bây giờ Tạ Linh Nhai tâm tình quan tâm khác đang làm gì, y chỉ dựa mép giường khỏi tự hỏi rốt cuộc thì xuyên qua đây, nên trở về thế nào và nếu thể về thì nên làm gì bây giờ… Không , nhất định trở về!
Tạ Linh Nhai cảm thấy thoải mái và bình tĩnh một chút. Khi con trai cả của hai ông bà già mang nước về, y hỏi: “Gần đây cung quan miếu thờ gì ?”
Trên mặt con trai lớn của hai ông bà già hiện lên một tia khó biểu, cúi đầu : “Có cái miếu Thành Hoàng.”
Tạ Linh Nhai , tinh thần càng tỉnh táo hơn, là , nếu Tổ sư gia , thì y cũng thể đến để cầu xin thần khác, nhanh chóng giúp bọn họ trở về thế giới đó.
Lúc Đại Bảo và Tiểu Bảo cùng tỉnh , vuốt bụng : “Cha nuôi ơi, con đói bụng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/phien-ngoai-3-tat-to-linh-to.html.]
Lúc cũng là giờ ăn cơm của các thôn dân, vốn dĩ chỉ định tá túc ở chỗ một chút, nên Tạ Linh Nhai cũng ngại mở miệng xin thức ăn, vì y cho hai đứa nhóc uống một chút nước lót .
Toàn Dương T.ử thấy thế cũng lấy từ trong túi quần áo một ít bánh khô, định để cho bọn trẻ ăn bánh xong thì uống.
Chỉ là, hai đứa nhỏ đều là những đứa trẻ quen sống trong cảnh sung sướng ăn cơm gạo tẻ lớn lên, nên tất nhiên thể ăn mấy thứ khô cằn, chúng chỉ ăn hai miếng bánh, ăn nữa.
Tạ Linh Nhai nhịn thở dài.
Trong mắt của Tiểu Bảo lập tức rưng rưng nước mắt, lấy miếng bánh cầm tới: “Cha nuôi ơi, chúng nghèo …”
Tạ Linh Nhai cũng trả lời thế nào: “Ừm, chuyện …”
Rồi cũng Tiểu Bảo nghĩ đến chuyện xưa gì, nhóc rưng rưng nước mắt gặm một miếng bánh, đó uống nước, xem như xong.
Tạ Linh Nhai thấy thì đau lòng c.h.ế.t, nhưng làm .
Đại Bảo ở giường, cúi đầu : "Con ăn, con cử động nên đói."
Tạ Linh Nhai từ buồn chuyển sang dở dở . Chính vì hai đứa nhóc , y thể suy sụp , đó y phấn chấn tinh thần, bắt đầu trò chuyện với Toàn Dương Tử, định hỏi thăm một chút năm của hiện tại và các tình huống linh tinh khác.
“Hoàng đô? 27 năm , từng qua.” Toàn Dương T.ử Tạ Linh Nhai tới hoàng đô, thì ngửa đầu cảm thán: “Phồn hoa như cẩm, phố phường phồn hoa, ở Châu Kiều ngắm trăng, thể vọng đến Biện hà hai bờ sông rượu kỳ phấp phới, sênh ca dứt bên tai, đều dân cùng biện thủy giống như nước chảy…”( Cuộc sống xa hoa như gấm, phố xá náo nhiệt, ở Châu Kiều ngắm trăng, thể vọng tới hai bên “sông Biên Hà”. Cờ và rượu tung bay sông, tiếng hát vang vọng bên tai, kẻ đến như nước chảy.)
Biện hà? Tạ Linh Nhai nắm giữ từ ngữ mấu chốt , biện chính là danh xưng đặc biệt của phủ Khai Phong, cũng chính là Đông Kinh Biện Lương, nếu như , thời đại hiện tại mà bọn họ đang ở chắc hẳn là của thời Bắc Tống!
Sau đó, y vô tình nhớ một chuyện. 27 năm Toàn Dương T.ử Biện Kinh, lúc Toàn Dương T.ử bao nhiêu tuổi, đó là ký ức thuở xa xưa? Mặc dù lúc đó, Tạ Linh Nhai chỉ mới 5 tuổi nhưng bây giờ cũng 32 tuổi . Bảo Toàn Dương T.ử Tạ Linh Nhai thể kêu là em trai…
bao lâu , sự chú ý của Tạ Linh Nhai đổ dồn lời của Toàn Dương Tử, đối phương chậm rãi mô tả cảnh của Biện Lương, nếu là hiện đại thể rõ như . Lúc nào cũng là nọ, đến cả Đại Bảo và Tiểu Bảo kể cũng ngửi thấy mùi thơm, thỉnh thoảng hỏi Toàn Dương T.ử nọ trong miệng của y là ai “Ngõa xá” “Quan Phác” là cái gì.
Cũng may đây điều là do mấy đứa nhóc hỏi, chứ nếu là do Tạ Linh Nhai hỏi e là sẽ bại lộ, vì y chỉ ở bên cạnh là .
Thời gian theo đó trôi, sắc trời cũng dần về tối, những nông dân đều trở về. Tất nhiên, bữa tối của họ cũng thể cơm gạo tẻ, chỉ rau dại và cơm đậu mà thôi.
Trước đó Đại Bảo ăn bánh, nên giờ nhóc đói đến độ suy nghĩ gì nữa, cứ ăn một chén cơm đậu.
Cơm nước xong hai nhóc liền áp trong lòng n.g.ự.c Tạ Linh Nhai hỏi: “Cha nuôi, khi nào thì chúng thể trở về?”
“Sẽ nhanh thôi các con đừng lo” Tạ Linh Nhai sờ sờ đầu bọn trẻ.
Lúc ngủ sớm. Đại Bảo và Tiểu Bảo là con nít nên cũng ngủ nhanh. Tạ Linh Nhai thấy quen, ngơ ngác ở mép giường. là nhàm chán thiệt mà.
Chủ nhân của ngôi nhà rằng ngôi nhà chỉ bốn bức tường, đồ đạc trong nhà cũng nhỏ. Tạ Linh Nhai chằm chằm thứ hồi lâu, đó ánh mắt sách của Toàn Dương Tử.
“Đạo hữu, đang cái gì ?” Tạ Linh Nhai khô cằn hỏi.
Toàn Dương T.ử cũng ngủ, hôm nay bảo vệ Canh Thân, nên : “Đó là sách Đạo giáo do . Đạo hữu ?”
“Vâng.” Tạ Linh Nhai đem quyển sách cầm lên, chỉ thấy trang thứ nhất tên sách: 《 Lôi Thuyết 》, góc bên tên của tác giả: Phần Dương Tát Khách.
Tạ Linh Nhai chợt ho khan dữ dội: “Khụ khụ khụ khụ!!!”
Tạ Linh Nhai bối rối. Vốn dĩ lúc đầu y còn thấy cái tên Toàn Dương T.ử quen quá. Mãi đến khi thấy tên tác giả là Phần Dương Tát Khách, y mới như tỉnh ngộ ... Mẹ nó, cái tên “Phần Dương Tát Khách” là đo Sùng Ân chân quân Tát Tổ tự xưng mà!
Toàn Dương T.ử thấy Tạ Linh Nhai như thì sợ hãi, vội dậy: “Đạo hữu Bão Dương Tử, chứ?”
Tạ Linh Nhai thấy câu “Đạo hữu”, thì chân trở nên mềm nhũn, y quỳ gối xuống mép giường.
Toàn Dương Tử:???
Tạ Linh Nhai đỡ giường miễn cưỡng lên, hoảng sợ : “Phần Dương Tát Khách… Toàn Dương Tử… Ngài, ngài là Tát… Tát…”
“Bần đạo Tát Thủ Kiên.” Toàn Dương T.ử nhẹ nhàng .
Tạ Linh Nhai: “…”
Tạ Linh Nhai cảm thấy trong đầu giống như sét đánh.
là Tát Tổ .
Trước đó y nên kêu Tát Tổ là em trai, còn để Tát Tổ giúp bế đứa trẻ…
, hết, y còn ở phía làm trò mặt Tát Tổ, cầu Tát Tổ phù hộ về nhà.
Tát Thủ Kiên thấy Tạ Linh Nhai như , còn tưởng rằng y nhận , vì vốn dĩ năm nay Tát Thủ Kiên cũng ngoài 50 tuổi, du hành hàng chục và phần nổi tiếng trong Đạo giáo. Hơn nữa, khi tu luyện thành công, mái tóc bạc của ông cũng biến thành màu đen, và khuôn mặt cũng tái sinh trẻ hàng chục tuổi. Chỉ sợ sẽ làm cho tiểu đạo sĩ giật kinh ngạc.
Tát Thủ Kiên đang an ủi Tạ Linh Nhai hai câu, chợt bên ngoài tiếng động truyền đến, ông nhanh chóng hiệu cho Tạ Linh Nhai im lặng, đó áp cửa sổ ngóng.
Tạ Linh Nhai sửng sốt, cũng nhanh chóng tiến gần lén.
Có thể thấy tiếng bước chân của những là từ bên ngoài truyền , cùng với tiếng tí tách của lửa và tiếng lải nhải.
“… Hai đồng nam… Đạo sĩ…”
“Ngày mai… Trong miếu…”
Một vài từ ngắn gọn lọt tai Tạ Linh Nhai. Y nhíu mày lắng , cảm thấy âm thanh vẫn đủ lớn.
Trong khi đó Tát Thủ Kiên càng vội vàng đến độ nhảy dựng lên, mở cửa một chút, chỉ thấy bên ngoài, đang mười mấy dân, trong đó chủ của ngôi nhà .
Bọn họ thấy Tát Thủ Kiên cùng Tạ Linh Nhai mà ngủ, thì đều luống cuống một chút, nhưng ngay đó bởi vì nhiều, dũng khí trong họ nổi lên, thương lượng với : “Chúng bắt chúng !” Đi lấy gậy ! "
Tát Thủ Kiên nhíu mày : “Các như là làm gì?”
Bà chủ chút đành lòng : "Đạo hữu, ngày mai trong thôn chúng sẽ tế thần, yêu cầu hai đôi đồng nam đồng nữ, các mau đem hai đứa nhóc mũm mĩm giao đây, đợi khi hiến tế xong sẽ thả các , sẽ để các thương .”
Tạ Linh Nhai thấy phát lạnh, là thứ tự sinh ?
Y ánh lửa và thấy khuôn mặt của những dân làng gầy gò, hiện lên sự im lặng c.h.ế.t chóc, càng cảm thấy kinh hãi hơn.
Mặc dù Ta Linh Nhai từng qua nhiều văn bản và tư liệu cổ xưa về việc hiến tế và nó cũng từng quan phủ cấm nhiều , nhưng khi chân chính đối mặt với ý tưởng đ.á.n.h g.i.ế.c sống, vẫn khiến y cảm thấy hụt hẫng.
ngẫm cũng đúng, hai đứa trẻ đều là nước ngoài, còn trắng trẻo như thế, quả thực là lựa chọn nhất. Lúc sáng Tạ Linh Nahi chỉ cảm thấy hoảng hốt khi dân làng chằm chằm , lúc y chỉ nghĩ là do lạ đến làng nên họ với ánh mắt tò mò, nhưng giờ khi nghĩ , lẽ lúc đó bọn họ là đang ngầm hỏi ý .
Nghĩ như , Tạ Linh Nhai càng cảm thấy một trận rét run.
Tát Thủ Kiên cũng nổi giận, với Tạ Linh Nhai: “Đạo hữu, cứ trông chừng hai đứa nhỏ , sẽ xử lý bọn họ.”
“Được, , ngài lên .” Tạ Linh Nhai cung kính đáp, Tát Tổ ở đây y sợ cái gì chứ!
“…” Tát Thủ Kiên chút nên lời, bởi vì bình thường khi ông một tay, đều sẽ cảm thấy lo lắng, ông đang định mở miệng giải thích, thì vị đạo hữu cứ yên tâm phó thác cho ông.
Tạ Linh Nhai bế Đại Bảo và Tiểu Bảo lên, ở phía Tát Tổ, nghĩ thầm giận dữ, chỉ trích : "Tà thần mà mấy thờ là nào, ở ? Rõ ràng triều đình cấm cho phép hiến tế. Mấy làm như là phạm pháp mấy ?”
“Cái gì mà phạm pháp, từng qua…”
“Người chúng hiến tế chính là Thành Hoàng gia! Không tà thần!”
“Tôi thấy, chúng cứ đem bọn họ trói , mang đến tế ở miếu thần lão gia!”
“ , đem chúng tế cho Vương Ác lão gia!”
Tạ Linh Nhai: “… Tế cho ai??”
Tạ Linh Nhai càng bối rối hơn, chứ… Vương Ác là tên thật của Tổ sư gia nhà y ?!