Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 93 Ngoan Long (tt)
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:38:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngoan Long nhưng ít nhiều vẫn thể hiểu một ít tiếng , nó rít lên phun nuốt chiếc lưỡi rắn, vươn đầu về phía và cọ ngón tay của Tạ Linh Nhai. Da rắn lạnh lẽo ma sát ,Tạ Linh Nhai khẽ động đậy ngón tay.
Thương Ngũ cũng ngờ, khi Tạ Linh Nhai thấy con rắn chơi đùa nữa, còn gì đó với con rắn, làm cho ông thấy cũng cảm thấy da đầu tê dại, đó khi xem lúc, sợ Tạ Linh Nhai cầm chắc , để con rắn rơi xuống thì nguy.
Tạ Linh Nhai từ kính chiếu hậu thấy Thương Ngũ cứ , thì : “Ngài Thương, lái xe nên đường.”
“Ngại quá ngại quá.” Thương Ngũ ngượng ngùng mặt , thành thật : “Tôi chỉ sợ con rắn chạy mất.”
Tạ Linh Nhai cũng , vì y cũng sợ rắn, con rắn còn là rắn yêu.
Ngoan Long điệu bộ nào là chạy, nó nhẹ nhàng ở cổ tay Tạ Linh Nhai vòng qua uốn lượn. Khi nó di chuyển, vảy cũng phản chiếu lên gian gọn gàng trong chiếc xe, đó vài đổi, ánh lên từng màu nhàn nhạt sáng rọi, cái đuôi tinh tế cũng quấn . Nên nếu kỹ, thì nó giống với một chiếc vòng tay đặc biệt.
Tạ Linh Nhai nắm lấy bàn tay Ngoan Long quấn chặt, đưa về phía Thi Trường Huyền, thử thăm dò lôi kéo tay .
Ngoan Long trườn từ tay Tạ Linh Nhai tới lòng bàn tay Thi Trường Huyền, đắn đo vài giây lập tức bơi cuốn lấy tay Tạ Linh Nhai.
Lúc lúc dừng đèn xanh đèn đỏ, Thương Ngũ thấy Ngoan Long cũng khá thiện với Thi Trường Huyền, nên cũng tò mò hỏi: “Hình như nó cũng hung?”
Tạ Linh Nhai trầm tư : “Vậy ngài chạm nó ?”
Y cũng , Ngoan Long đối với mỗi xa lạ đều sẽ ngoan giống vầy .
Thương Ngũ thì co rúm một chút, : “Không, .”
Ông đưa cả hai bến xe, kính cẩn chào tạm biệt, theo hướng bọn họ rời .
Khi Tạ Linh Nhai hạ tay xuống, ống tay áo rũ xuống, chặn ngang tầm mắt của Ngoan Long, nên nếu vô tình ngang qua thể phát hiện sự tồn tại của nó.
Xe buýt mất hơn ba tiếng mới đến Nữu Dương. Lúc vẫn còn một trạm xe buýt nữa, nên cả hai nhờ xe đến bến tiếp theo và bộ một đoạn ngắn nữa thì về đến đạo quan.
Tạ Linh Nhai mở cửa , thấy đèn ngoài sân vẫn sáng, Phương Triệt đang trong sân còn đám thì đang vây xung quanh , mắt to trừng mắt nhỏ, chiếc hộp tay , chiếc hộp một chiếc la bàn, như thể trang một loại hệ thống hiện đại nào đó, phát âm thanh “ding, ding” giống như âm thanh của đồng hồ báo thức.
Cái ban đầu Phương Triệt và các hậu duệ "Lỗ Ban Kinh" nghiên cứu và phát triển, với mục đích kiểm tra, đo lường xem trong từng phạm vi khí chất U Đô tồn tại và phán đoán vị trí của hậu duệ U Đô.
Chỉ là giờ nó vẫn còn đang trong quá trình thí nghiệm, Tạ Linh Nhai mở cửa thấy động tĩnh, y cảm thấy kỳ lạ : “Huynh thấy tiếng gì lạ , giống tiếng đồng hồ báo thức, đúng , thí nghiệm thế nào ?”
Phương Triệt bối rối ngẩng đầu: “Tôi định cho đây, nó tác dụng .”
“Cái gì?!” Tạ Linh Nhai thiếu chút nữa nhảy dựng lên, hơn nữa suy nghĩ tiếp theo của y là: Mịa nó, là tiếng của thứ đó vang lên ?
Đầu óc y chợt ong một tiếng và nổ tung, ngờ hậu duệ của U Đô đột nhiên đến, Tạ Linh Nhai vội lấy từ trong túi một chồng bùa chú: “Không sợ! Tôi sẽ tới đối phó với bọn chúng!”
Cửa đóng, bên đường qua , thấy Tạ Linh Nhai cái gì đối phó linh tinh, thì vội lùi về vài bước, đó loạng choạng bỏ chạy.
Khí thế của Tạ Linh Nhai đổi, một chân giẫm lên cây chổi mặt đất, đá nó lên và bắt lấy nó. Nghĩ nếu kịp lấy Tam Bảo Kiếm thì cứ dùng cái tạm cũng .
Phương Triệt yếu ớt : “Tôi còn phạm vi cảm ứng của nó mà……”
Tạ Linh Nhai ngẫm cũng đúng: “Vậy máy của phạm vi cảm ứng là bao nhiêu? Có phản ứng quá độ , khả năng còn ở nơi xa?”
Phương Triệt gật đầu: “Phạm vi cảm ứng là, 950 vạn km vuông.”
Tạ Linh Nhai: “…”
Tạ Linh Nhai: “Vậy chắc cũng diện tích quốc thổ của chúng là 960 vạn km vuông, ?”
Phương Triệt thành thật : “Tôi , nó chỉ kém một chút là sẽ bao phủ hết diện tích của quốc thổ.”
Tạ Linh Nhai yên lặng đem lá bùa thu , đó đóng cửa, miễn cho ngang qua cho rằng y điên.
Phương Triệt đổ mồ hôi : “Tôi đang với , thành công ở đây chỉ là ý tưởng thực hiện. Và đây chỉ là bước đầu, bước tiếp theo, chúng định sẽ thu hẹp phạm vi xuống tỉnh đến thành phố… Để càng ngày càng chính xác hơn.”
Tạ Linh Nhai đột nhiên cảm thấy rát vui mừng, đó khỏi hưng phấn : “Được, cố gắng lên, sớm muộn gì cũng sẽ thành công thôi."
Trong khi đó, những vây xem cũng hắc hắc, vì hiếm khi thấy bộ dạng thất thố của thầy Tạ.
“Thầy Tạ, đợi ở đây cũng lâu , cũng nên kể một ít chuyện để cho ?” Trương Đạo Đình hỏi.
“Đã xảy một chút chuyện ngoài ý và chúng vô tình phát hiện cái …” Tạ Linh Nhai giơ tay lên lắc lắc.
Vốn dĩ Trương Đạo Đình luôn thong dong điềm tĩnh, còn đang nghĩ, thứ Tạ Linh Nhai đeo tay là trang sức gì? Kết quả khi cố tập trung , thì thấy trong tay áo chui một con rắn nhỏ, đầu hướng về phía .
“Ôi ơi!” Trương Đạo Đình sợ tới mức nhảy xa, ngã chiếc ghế mây, nhưng còn hết sợ, cứ la hét ầm ĩ lên: “Rắn, rắn rắn!”
Không ngờ khi thầy Tạ ngoài, lúc trở về còn mang theo thú cưng.
Trương Đạo Đình cũng sợ rắn, chỉ là động vật m.á.u lạnh luôn là chút dọa , hơn nữa còn nó dọa bất ngờ nên mới kinh hãi như , đỡ ghế dựa lên, nơm nớp lo sợ : “Thầy Tạ, giờ là cũng thích rắn đó.”
Nuôi cáo thì thôi , nhưng con rắn là tình huống gì nữa đây?
“Con rắn là rồng nhỏ, thể hô mưa gọi gió, còn là t.ử của hai vị chân quân Sùng Ân và Long Ân, nên học lôi phù, nên con rắn thể giúp .” Tạ Linh Nhai mang theo vài phần đắc ý: “Hơn nữa còn Tổ sư gia chỉ điểm, bảo nên đến thôn Tiểu Bá một chuyến.”
Sùng Ân chân quân là Tát Tổ, Long Ân chân quân là Linh Tổ, Ngoan Long thấy danh xưng của hai vị , cũng như linh thính gì đó, nó cung kính ngóc đầu dậy cọ cọ Tạ Linh Nhai.
Thi Trường Huyền cũng bắt tay vói qua, sờ sờ đầu của Ngoan Long: “Con rắn cổ tên là Ngoan Long, nó từng một vị sư tổ của Bão Dương Quan nuôi qua.”
Ngoan Long Thi Trường Huyền vuốt ve, chỉ vài giây trốn thoát, nhưng cũng làm hại ai, bộ dáng rtas ngoan ngoãn.
Hải Quan Triều thấy thì tới : “Rồng ngoan ngoãn? Dịu ngoan ?”
Cậu vươn tay , định sờ sờ lên của Ngoan Long, nhưng ngờ tay cạu với tới, con rắn ngay lập tức ngẩng cao , hướng về phía Hỉa Quan Triều phát từng tiếng khè khè uy hiếp, thể nó cũng lắc lư qua , như là nhào tới c.ắ.n .
Hải Quan Triều cũng hành động của nó làm cho hoảng sợ, thối lui vài bước: “Tao sờ mày nữa, sờ .”
Tạ Linh Nhai giải thích: “Nó là con rồng ngoan ngoãn, nó là Ngoan Long, nó là một con rồng kỳ lạ và cũng ngoan ngoãn theo kiểu kỳ lạ".
Mặc dù khi nó ở trong tay y, hình như nó là kiểu ngoan ngoãn.
Tiểu Lượng cũng cẩn thận lên, cảm thấy con rắn nhỏ quen, vươn tay tới, ở chính diện chậm rãi tới gần Ngoan Long, nhưng Ngoan Long thả lỏng thể, hề lộ bộ dạng phòng gì, thậm chí nó còn dùng cái đuôi cuốn cuốn lấy bàn tay của Tiểu Lượng.
Kể từ đó, Tạ Linh Nhai cũng xem như hiểu thêm chút về nó. Ngoan Long sẽ bằng lòng tiếp xúc với ai là đồ của Linh Tổ, cho nên Thi Trường Huyền là t.ử của Linh Tổ nên nó mới để cho vuốt ve, còn những khác, ví dụ như Hải Quan Triều, thì nó sẽ chút lưu tình.
……
Tạ Linh Nhai nuôi Ngoan Long, nên y dựa theo ghi chép Bút Ký của Bão Dương Quan, để Phương Triệt giúp làm một cái ly bằng sừng trâu thô, đó tay y đặt ở bên cạnh cái ly, thấy Ngoan Long im thì chộp lấy, Ngoan Long mới dịch xuống một chút, chính giữa chiếc ly sừng trâu.
Tạ Linh Nhai cầm đèn đặt bên cạnh cái ly sừng trâu, nhưng vì bây giờ đang là mùa đông, nên nhiệt độ khí thấp, khiến rắn cũng chịu nổi. Và nhiều cố gắng, cuối cùng y mất công y mua bóng đèn, y xem trong bút ký , vị sư tổ khi nuôi Ngoan Long, dẫu đặt đèn dầu bên cạnh nơi Ngoan Long , nhưng nó vẫn sẽ bò trong chăn của ông và một đèn đang sáng một nửa, thì con rắn dùng cái đuôi cuốn lấy.
Cùng lúc đó, Tạ Linh Nhai cũng cầm Liễu Linh Đồng tới đặt ở tế đàn. Sau đó tự tra xét một chút, xem nên cho Ngoan Long ăn cái gì.
Đạo gia trừ bỏ những ngày bắt buộc kiêng cữ, thì chung cũng cần ăn chay, chỉ cần bản sát sinh là .
Nên theo lý mà , Ngoan Long kiếm ăn cũng là chuyện thuộc về quy luật tự nhiên, chỉ là, lúc đó nó theo vị sư tổ , nên cũng thể tùy ý ngoài, chính vì , sư tổ nghĩ cách tìm những động vật nhỏ c.h.ế.t tự nhiên tới cho nó ăn.
Xem bộ đêm nay cũng kịp , vì thế Tạ Linh Nhai chỉ dành rót chút nước trong một bên, cũng may, rắn chỉ cần ăn một là thể no lâu, nên cũng cần quá lo lắng.
Tiếp theo chính là chuẩn đồ ăn tươi cho Liễu Linh Đồng, còn cần khiết tịnh, nên khi Tạ Linh Nhai rửa sạch chút trái cây, thì phát hiện Ngoan Long từ khi nào, từ trong cái ly sừng trâu bò ngoài, còn bò lên tren tế đàn, vây quanh Liễu Linh Đồng vòng vòng.
Tạ Linh Nhai cả kinh, vội qua, định bắt Ngoan Long lên.
Ngoan Long nhanh chóng di chuyển, nó bò lên Liễu Linh Đồng Và khi cơ thể của nó, cảm thấy lẽ Liễu Linh Đồng vẫn chịu trọng lượng của nó.
Tạ Linh Nhai túm lấy đuôi Ngoan Long nhấc lên: “Chạy loạn cái gì, dọa đến khác .”
Sau đó y cúi đầu xuống , thì quả nhiên, tiếng Liễu Linh Đồng đùa giỡn đến mức bật nức nở: “A a a —— Thứ so với Quỷ Vương phương đông còn đáng sợ hơn——”
Tạ Linh Nhai con rắn nhỏ to bằng ngón tay thô “……”
Nếu Quỷ Vương phương đông điều , cũng là kẻ đó sẽ vui sướng đau lòng đây……
Tạ Linh Nhai mang Ngoan Long đặt trở về, cảnh cáo vài câu, đó đem Liễu Linh Đồng bỏ trong ngăn kéo gần giường, đêm nay xem bộ nó ngủ ở nơi sẽ an hơn, vì dù y cũng Ngoan Long sẽ lời bao nhiêu.
Trước đó vì tra tư liệu, nên y thức trắng một đêm, ngày hôm tuy bổ sung giấc ngủ, nhưng cũng ngủ lâu lắm, đêm nay cũng là thức đến rạng sáng, đó Tạ Linh Nhai mới thu xếp xong và ngủ.
Ngày hôm , Tạ Linh Nhai chỉ cảm thấy lòng bàn tay cảm giác ngứa, đến khi y tỉnh thì thấy, là Ngoan Long đang để đầu của nó đặt trong lòng bàn tay y và liên tục phun nuốt lưỡi rắn, chạm lòng bàn tay.
“Mày tới đây từ khi nào …” Tạ Linh Nhai cố gắng bò dậy và cũng trong nháy mắt Ngoan Long đang ở trong cái ly, cũng nhanh chóng ló vòng lên.
Tạ Linh Nhai mang Liễu Linh Đồng thả , đặt ở bên bả vai, ngáp một cái, đó rời giường rửa mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-93-ngoan-long-tt.html.]
Hôm nay học, Tạ Linh Nhai đem cái ly sừng trâu ly theo, ăn sáng xong thì đến trong điện Linh Tổ. Y đem con rắn nhỏ bỏ trong cái ly sừng trâu, đặt Lieeud Linh Đồng lên tế đàn, dâng hương bẩm báo việc .
Ngoan Long ở trong điện Linh Tổ dám làm càn, cứ an tĩnh trong địa bàn mới của là cái ly sừng trâu và áp đầu mặt ly.
Sau khi Tạ Linh Nhai báo cáo xong, y lấy kinh thư .
Căn cứ lời của tổ tiên Bão Dương Quan, Ngoan Long thuộc về yêu quái, giống như Liễu Linh Đồng những thứ khác, chính vì , nên nó càng cần dạy dỗ, lấy giáo huấn của Đạo giáo, làm cho nó hiểu rõ đạo đức.
Tạ Linh Nhai hiếm khi ở trong quan thuyết pháp, là , hầu như , vì thời gian đều dùng để học tập về đạo giáo và phật giáo, nhưng khi đến gặp các đạo quan khác, y vẫn thể về những điều mà hiểu .
Lúc bên ngoài vẫn đang là sáng sớm, hôm nay cũng là ngày trọng đại gì, nên tín đồ đến, Bão Dương Quan tuy mở cửa, nhưng ở bên trong về cơ bản đều là đang rót cho khách. Bởi vì hạn ngạch nước của Bão Dương Quan hạn, hơn nữa nương theo danh tiếng ngày càng lớn, nếu đến Bão Dương Quan, thì những tín đồ cũng chỉ thể đến sớm một chút.
Tạ Linh Nhai : “Nếu mày theo tao, cũng coi như là nhập làm t.ử của Bão Dương Quan, giờ tao sẽ tỉ mỉ về Linh Tổ cho mày . Linh Tổ là Thái Ất Lôi Thần Ứng Hóa Thiên Tôn, từ Tát Thủ Kiên Tát Tổ môn hạ chịu pháp, là đạo môn nhất đại hộ pháp của chúng ……”
Khi xong về Linh Tổ, y bắt đầu 《 Thái Thượng Lão Quân tâm kinh 》, Lão tổ : Trong vô kiếp, dẫu thể quan sát tâm và trở nên giác ngộ, thậm chí đến cõi hư vô. Thì thể đạt cái gì? nếu vì lợi ích của tất cả chúng sinh, thì ắt hẳn sẽ đắc đạo.”
Tất nhiên Ngoan Long cũng giác ngộ , mới thể trở thành Ngoan Long, đây là một nơi cực kỳ , nên nó cũng che đầu mà ngẩng đầu lên và tập trung lắng .
Câu ý tứ là, lão quân trải qua vô năm và vô tai họa, thể vô lượng kiếp là một thế giới trở về cội nguồn, ông tưởng ằng giác ngộ nhưng dường như ông thể làm gì .
Kinh dạy về phần căn bản cho tu đạo, chứ nếu tâm thì tu tập gì cũng uổng phí.
Tạ Linh Nhai nghĩ đến đến nơi nào, đều giảng giải tự nhiên.
Trong khi đó, những uống trong Boã Dương Quan, vô tình phát hiện sáng nay Tiểu Tạ ở chỗ thuyết pháp. Bọn họ cũng quen thuộc lắm, chỉ Tiểu Tạ là sư của Trương Đạo Đình và là thực sự phụ trách Bão Dương Quan. Chỉ là, thời gian mà Tạ Linh Nhai ở đây, nhiều lắm cũng chỉ xuất hiện tại buổi họp mặt chứ ít khi thuyết pháp, nên khi y thuyết pháp đều cảm thấy hiếm lạ. Nhiều cũng cảm thấy lẽ điều y chú ý nhất chính là hình thức. , khi lên, họ cũng , dù Tiểu Tạ ở tỉnh Đạo Tà, núi Long Hổ đều mặt mũi, thể là chân nhân bất lộ tướng!
Nghe lời giảng mơ hồ, bọn họ chán nản đầu thì thấy Tiểu Tạ đang thuyết pháp, tức thì nhóm khách đều tò mò lên, các đạo sĩ khác cũng dừng , là Tiểu Tạ đang thuyết pháp, bọn họ đúng là ngờ , sẽ lúc thấy y thuyết pháp.
Nhóm khác lui tới đạo quan lâu , cũng nội quy ở đây, nên cứ yên lặng ở ngoài điện vây xem.
Mọi một cảm giác kỳ lạ trong lòng khi thấy Tạ Linh Nhai thuyết pháp, vì mặt y ai, nhưng khi thấy y thực sự tụng kinh xong, bắt đầu giảng giải, thì ai cũng hồ nghi, đây là giảng cho ai chứ?
Ngoan Long vẫn bất động trong chén , đợi một lúc, một vị khách uống phát hiện trong cốc sừng trâu bàn một con rắn, con rắn cỡ bằng một ngón tay thô khi duỗi thẳng dài và thẳng tắp, thẳng thắn hướng về Tạ Linh Nhai, ít nhúc nhích, giống như đang Tạ Linh Nhai thuyết pháp !
Con rắn còn một điều ngu xuẩn, hình như từ nơi khác . Chẳng lẽ là Tiểu Tạ thuyết pháp cho nó ?
khi nhóm khách nghĩ về điều đó, họ đều cảm thấy điều thật kỳ lạ, nghĩ xong cảm thấy khả năng lớn và chuyện cũng quá quỷ dị.
Sau đó đột nhiên một tiếng thở dài, đều về phía đó, nhưng nọ vẫn còn lắc đầu: "Ngài đúng, tâm là tai họa, tâm là giáo huấn!"
Nói xong, đó bước cửa điện, quỳ xuống chiếc ghế bên cạnh Tạ Linh Nhai, y giảng kinh.
Mọi phía đều mở miệng. Có gọi nọ xuống nhưng đó đều im miệng.
Nếu tin đạo giáo, thì chỉ cần ở bên ngoài vây xem là đủ. nhất mực , chẳng rõ ý tứ lĩnh ngộ đạo giáo , hướng đạo?
Trong lòng bọn họ rung lên: , Tiểu Tạ giống như cũng giống như đang thuyết pháp, hôm nay ở chỗ thuyết pháp, việc gì làm, cũng giảng kinh cho con rắn nhỏ , mà là giảng kinh cho duyên !
Nhìn xem, đây còn là cái duyên đó , chừng mà Tiểu Tạ đang chờ chính là , chuyện thật giống với chuyện Khương Thái Công giả vờ câu cá đẻ chờ duyên. Hơn nữa, xem trình độ của Tiểu Tạ quả thật cao.
Mọi thấp giọng trao đổi một lúc, khen ngợi những suy đoán của thật thần bí và ý nghĩa. Chuyến sáng nay quả thực hề uổng phí.
Mọi đều cảm thấy thấy sự kỳ diệu của Đạo giáo nên quyết định hôm nay uống nước xong sẽ về nhanh, mà sẽ cùng những khác giao lưu, truyền bá một chút và hỏi một chút cảm giác khi khách.
……
Nhóm khách còn nhận thức đầy đủ, tự giác ở cửa thảo luận, đó sân đăng tin nhắn WeChat Moments.
Trương Đạo Đình ở bên cạnh xong một lỗ tai, cũng là kính nể, Linh Tổ điện thấy, quả nhiên thầy Tạ đang ở cùng pháp và giờ cũng kết thúc.
Ngoài cửa còn mấy vị khách đang kiên nhẫn chờ đợi kết quả, lúc thấy Tạ Linh Nhai xong, lên thì cái gọi là khách duyên cũng lên, sang Tạ Linh Nhai thi lễ lời cảm tạ, ngoài.
Nhóm khách vây quanh duyên, còn Trương Đạo Đình thì hỏi Tạ Linh Nhai: “Thầy Tạ, ngài thật sự… Ở chỗ chờ duyên ?”
Cái gì mà chờ duyên, y chỉ mới ở trong điện nhiều ít phút thôi mà, chẳng lẽ chuyện gì xảy mà ?
Tạ Linh Nhai : “Duyên cái gì mà duyên.”
Y chính là ở chỗ giảng kinh cho Ngoan Long mà thôi, dẫn dắt thiên tính của nó. Còn cái vị khách trong , chẳng lẽ y còn thể đuổi ?
Trương Đạo Đình yếu ớt : "Nghe , nếu ngài pahir ở đây đợi duyên, thì niệm kinh là , còn ở trong điện thuyết pháp làm gì, rốt cuộc là giảng cho ai …”
Tạ Linh Nhai lạnh : "Tôi báo cáo tình hình học tập cho Linh Tổ ?”
Trương Đạo Đỉnh: “......”
Trương Đạo Đình á khẩu gì, xem tượng Linh Quan Tạ Linh Nhai, bỗng nhiên cảm thấy lời y đạo lý.
Thì là , ai nhất định thuyết pháp cho khác chứ, báo cáo cho Linh Tổ việc học tập cũng mà.
Tạ Linh Nhai Trương Đạo Đình lộ dáng vẻ , đó búng ở trán của một chút: “Cậu là ai lây bệnh , thể ngốc chứ, tất nhiên là đang thuyết pháp cho Ngoan Long !”
Trương Đạo Đình che trán : “…”
Cậu đúng là trong lúc nhất thời xem nhẹ thứ đó!
Đến khi Trương Đạo Đình đầu , đúng là thế thật, Ngoan Long vẫn còn đang ở trong cái ly sừng trâu uốn lượn một chút, thầy Tạ còn bênh vực tính cách của , còn hỏi việc nuôi rắn và thuyết pháp thì gì kỳ lạ. Không ngờ chỉ là đạo lý đơn giản như , mà nghĩ tới, nhưng đều là vì……
Trương Đạo Đình bỗng nhiên nhớ tới, dó mặt trở nên u ám : “Vì những khách , đều đang ở bên ngoài thảo luận, thầy Tạ đang đợi duyên.”
Tạ Linh Nhai bước một bước điện thờ phụ, thấy Thi Trường Huyền tới, thì nhỏ: “Đó, duyên của thầy đến .”
Trương Đạo Đình: “Hả?”
Tạ Linh Nhai: “Nghe rõ.”
Trương Đạo Đình buồn bực mà nghỉ, hình như thấy thầy Tạ duyên là Thi đạo trưởng, chỉ là, hiểu lời ý tứ gì, là duyên ?
……
Trong khi đó tin tức bên ngoài điện cũng lan truyền tin, thầy Tiểu Tạ ở Bão Dương Quan, mới sáng tinh mơ ở trong Linh Quan điện thuyết pháp chờ duyên, tin tức nhanh chóng lan truyền trong các tín đồ, thậm chs còn xu hướng lan rộng bên ngoài. Và vì đó trình độ của Bão Dương Quan các nhân sĩ năng lực công nhận, nên mức độ chấp nhận câu chuyện của cũng tăng lên cao.
Còn về phần con rắn nhỏ trong câu chuyện, khi truyền miệng, vai phụ gây hiểu lầm cũng biến mất và ẩn giấu. Tên của vị khách còn truyền mà thế bởi một vị khách khác, rảnh tay bổ sung một chi tiết. Mỗi vị tr khách đều giống như ngay lập tức làm cho sốc và bước một cảnh giới huyền bí khó giải thích, nên vô tình bước trong đại điện……
“Cái quỷ gì đây, đòn cảnh tỉnh của Đạo giáo.” Tạ Linh Nhai thấy một thành viên trong vòng bạn bè WeChat của y chia sẻ câu chuyện : "Nếu lời đính chính , thì sẽ cho ."
Hải Quan Triều thiếu chút nữa phun nước: “Thầy Tạ, kích động quá ?”
“Vậy nghĩ xem, tại đề nghị rõ ràng?” Tạ Linh Nhai vô thức nhéo nhéo đuôi con rắn.
Hải Quan Triều thấy y chơi đùa với Ngoan Long như thể đang chơi với điện thoại di động, trong khi đó, bản chạm cũng chạm tới con rắn hung hăng thị uy, vì ngượng ngùng tránh xa một chút: “ , đó Ngoan Long thể cho tăng thêm buff? Rốt cuộc là và vì thêm còn ?”
Ngày đó buổi tối thấy bọn họ mệt, nên cũng đành lòng quấy rầy nhiều.
Nói đến đây, Tạ Linh Nhai cũng chút nghi hoặc: “Tôi xem trong phần Bút Ký, trong đó sư phụ chúng sử dụng lôi thuật, nên Ngoan Long thể hỗ trợ để giúp sư phụ gia tăng công lực, nhưng mô tả cụ thể, cũng rốt cuộc là trợ giúp gì, chẳng lẽ là giúp hô mưa gọi gió ?”
Hải Quan Triều cũng hứng thú : “Vậy ? Vậy thử ?”
Chỉ là nếu chúng ở chỗ dùng lôi phù, sợ là sẽ lập tức thu hút của đồn công an tới, Tạ Linh Nhai ngẫm , đó đem Ngoan Long từ tay xuống, đặt trong lòng bàn tay: “Bây giờ tiện dùng lôi phù, Tiểu Ngoan mày thể biểu diễn chút , cho thầy Hải chút, xem thử Linh Tổ của chúng rốt cuộc sắp xếp như thế nào.”
Với sự hướng dẫn của tổ tiên, còn thể phân biệt ?
Chỉ là nhóc Tiểu Ngoan giống như hiểu, nó cứ ở trong lòng bàn tay mắt to trừng mắt nhỏ.
Tạ Linh Nhai cũng vuốt vuốt cơ thể nó: “Nào, tạo mưa !”
Tiểu Ngoan lạp tức ngẩng đầu, dùng sức, đó bất ngờ ở trong trung há to miệng ——
Tạ Linh Nhai nín thở chăm chú , tâm tình kích động, đây là cảm giác hô mưa gọi gió ? là mới mẻ!
Một lát , trung vẫn yên lặng như lúc ban đầu, còn trong miệng Tiểu Ngoan cũng chỉ phun vài giọt nước miếng, một giọt còn rớt tay của Tạ Linh Nhai.
……
Tạ Linh Nhai: “???”
Vừa mới xảy chuyện gì ? Y chút thể tin !
Trong khi đó, Tiểu Ngoan rung đùi đắc ý, giống như lòng vớ kết quả .
“Hả.” Hải Quan Triều đỡ đỡ mắt kính, giọng điệu chút vi diệu : “Rắn tuy độc, nhưng trong nước miếng vẫn vi khuẩn, thầy Tạ, nghĩ nên rửa tay hãy .”