Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 52: Tẩu vô thường
Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:17:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
...
Diễn đàn Nữu Dương
Chủ đề [Chuyện thú vị Nữu Dương]: gặp sự kiện linh dị
Nội dung: hu hu hu đến bây giờ chủ thớt còn run lẩy bẩy, chỉ dám mở topic ban ngày. Hôm qua đến nhà họ chơi, bác gái của họ bệnh, thời gian đột nhiên ngất , lạnh cả , điều tra nguyên nhân bệnh. Bất tỉnh hai ngày mới tự tỉnh , như hề vấn đề gì. Lúc đang thảo luận đưa họ đến bệnh viện nào kiểm tra, thì chủ thớt đến ban công gọi điện thoại. Chợt thấy họ với một áo đen khỏi tòa nhà, , còn tưởng là bạn của họ tìm ngoài chơi. Lúc đó đang chuyện điện thoại nên để ý, gọi xong về trong phòng, thấy họ đang ở sofa, thế nhưng sắc mặt trắng bệch, cả cứng còng, hô hấp cũng yếu ớt, bác gái ở bên cạnh gọi điện thoại kêu xe cứu thương, họ bệnh. Nếu như họ đang ở trong phòng, cái mà đó chủ thớt thấy ở ban công là ai? TAT Giờ họ còn ở bệnh viện tỉnh, chủ thớt cũng nên kể với nhà về việc thấy …
1L: Má ơi, vốn đang buồn ngủ, thấy topic dọa tỉnh rụi luôn.
2L: Thật giả, lầm chứ, là họ quỷ dẫn ? chủ thớt rõ ràng, tại tiêu đề là “”?
3L:… Chủ thớt, là bạn hả.
4L: Mấy chủ thớt ? Trước cũng từng đăng topic , mị vẫn còn nhớ, đầu tiên là hồi tết trung nguyên năm ngoái.
5L: Đoán mò cái gì , bạn lầm thôi, tự dọa , nhanh đưa đến bệnh viện ở thành phố lớn mời chuyên gia khám .
6L: Ha lô, tác giả tiểu thuyết kinh dị tới đăng bài hả?
7L: Nếu thực sự hoài nghi thì đến Bão Dương quan hoặc là Thái Hòa quan bái lạy .
8L: Chủ thớt dám đến Bão Dương quan , đầu tiên cô gặp quỷ là ở ngay Bão Dương quan đó.
…
28L: Cái vụ khiến nghĩ tới quá âm, ở quê một bà lão thường xuyên quá âm, chính là làm việc giúp cõi âm. Cho nên khi đó thường đến dùng tiền nhờ bà hỏi thăm chuyện cõi âm, xem tổ tiên sống , chỉ cần hỏi rõ chôn ở nơi nào, là còn thể mời lên nữa.
_
_
Buổi tối khi ngủ, Tạ Linh Nhai bóng gió an ủi Thi Trường Huyền một chút, rằng ai sinh trí năng xảy sai lầm, lợi hại như , thi thạc sĩ cũng chẳng cần thi hai . Nên ngẫu nhiên lật xe một cũng tính là gì, thất bại là thành công mà.
Kết quả là công hiệu đến kì lạ, đây Tạ Linh Nhai hề phát hiện cái năng lực an ủi đến thế. Biểu cảm của Thi Trường Huyền thả lỏng hơn nhiều, tối hôm đó cũng ngủ đưa lưng về phía y nữa.
Ngày kế, thời gian về xác định buổi chiều, buổi sáng còn chụp vài tấm ảnh từ đường.
Buổi trưa, Tạ Linh Nhai chuẩn dùng di động đăng wechat, điều việc khá là phiền toái, đăng bản nháp , đó quét mã, y lấy di động của Thi Trường Huyền, thao tác đồng thời cả hai cái điện thoại sẽ tiện hơn.
Dùng một lát Tạ Linh Nhai mới phát hiện Thi Trường Huyền wechat, liền khuyên Thi Trường Huyền đăng ký một cái, “Ngày đó lúc họp, phó hội trưởng đang đề xướng việc dùng internet tiếp cận tín đồ, truyền bá văn hóa đạo gia với đại chúng .”
Thi Trường Huyền “…”
Tạ Linh Nhai “Thế nào?”
Thi Trường Huyền gật đầu, “Nghe .”
Tạ Linh Nhai liền cúi đầu dùng di động đăng ký wechat giúp . Thi Trường Huyền Tạ Linh Nhai cúi đầu vọc điện thoại, ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu làn da trắng nõn nhẵn nhụi của y, làm kích động vuốt ve một chút.
“Rồi, add nick cho luôn đó.” Tạ Linh Nhai bất thình lình ngẩng đầu, vặn đối diện tầm mắt Thi Trường Huyền chằm chằm , y sửng sốt một chút, cảm thấy ánh mắt là lạ.
Thi Trường Huyền yên lặng tránh , lấy điện thoại qua.
Lúc Tạ Linh Nhai đang suy nghĩ, Thi Trường Huyền giơ điện thoại lên, “Cái tên …”
Tạ Linh Nhai lập tức hồn, “Há há, tùy tiện đặt thôi.”
Chỉ thấy chỗ tên wechat ghi: đạo trưởng cao lãnh.
Thi Trường Huyền “…”
Thi Trường Huyền ấn màn hình mấy , lưu avatar của Tạ Linh Nhai về, đó cài đặt thành avatar của , ngoài hề hành động gì khác.
Avatar của Tạ Linh Nhai là Thương Lục thần và Liễu linh đồng, y thể hiểu Thi Trường Huyền lấy làm avatar của luôn, thế nhưng…
“Anh đổi tên hả?” Tạ Linh Nhai thấy Thi Trường Huyền đổi avatar xong liền cất điện thoại , giống như định đổi cái tên mà y đặt bậy, “Ha ha ha ha đó, đừng sửa .”
Lúc sắp , còn thôn dân đến nhà trưởng thôn Bàng, thật buổi sáng mấy nhóm tới, đều là tới gặp họ một chút, trò chuyện về việc phát sinh ở gia đường.
Một thôn dân trong đó còn lấy điện thoại “Đạo trưởng, thể add wechat của mấy , hồi sẽ đến dâng hương.” Mọi Thi Trường Huyền là đạo sĩ, hơn nữa tất cả đều đang đồn rằng đạo sĩ còn là nghiên cứu sinh đàng hoàng, cao cấp bao nhiêu!
Việc gì thể, Tạ Linh Nhai lấy điện thoại , thôn dân còn add cả Thi Trường Huyền.
“Xin hỏi một chút, nếu làm pháp sự siêu độ thì tính phí thế nào?” Thôn dân hỏi, tuy rằng bản địa ban sư công, nhưng tin cái khác thì .
Tạ Linh Nhai giải thích một chút.
Thôn dân hỏi “Mời đạo trưởng khác thu phí cũng khác ? Vậy mời đạo trưởng Cao bao nhiêu tiền?”
Tạ Linh Nhai “Đạo trưởng Cao? Ai?”
Thôn dân chỉ Thi Trường Huyền “Đây là đạo trưởng Cao Lãnh ?”
Tạ Linh Nhai “……”
Thi Trường Huyền vẫn một mực hờ hững, giống như định giải thích, trái Tạ Linh Nhai vô cùng lúng túng, cái tên wechat đó nghiêm túc , cảm giác hổ quá nghiêm trọng, y bụm mặt “Không, , đây là đạo trưởng Thi.”
Thôn dân còn xoắn xuýt “Vậy Cao Lãnh là ai?”
Tạ Linh Nhai “…”
Sau khi tiễn thôn dân , Tạ Linh Nhai đỏ mặt đổi tên wechat của Thi Trường Huyền thành tên thật, đó “Mịa nó, bao giờ chơi trò tình thú nữa, chả giải thích với ông chú đó thế nào!”
Mặc dù “tình thú” của Tạ Linh Nhai chỉ là đùa, nhưng trong lòng Thi Trường Huyền vẫn nổi lên gợn sóng. Nếu như vẫn chân tướng, chắc lúc sẽ càng vui vẻ hơn.
“Hơn nữa tại là lúng túng chứ, rõ ràng là tên của mà.” Tạ Linh Nhai cam tâm, sờ sờ mặt , “Da mặt vẫn quá mỏng.”
Tiểu Lượng “……”
…
Buổi chiều đoàn xe buýt về Nữu Dương, Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền chung hàng ghế, Tạ Linh Nhai dựa cửa sổ xe, ngủ một hồi.
Đường về mấy tiếng đồng hồ, lúc xe đến giữa đường bỗng nhiên ngừng , Tạ Linh Nhai cũng tỉnh dậy, phát hiện ngã lòng Thi Trường Huyền.
Hồi nếu vầy thì y sẽ ngại quá, nhưng bây giờ hai quen thuộc đến độ ngủ chung một cái giường, tự nhiên là cần nhiều lời. Tạ Linh Nhai xoa mắt hỏi một câu “Phía làm , kẹt xe hả?”
Tiểu Lượng ở hàng sớm lên ngoài, Tạ Linh Nhai hỏi liền trả lời “Hình như là phía xảy t.a.i n.ạ.n xe, tài xế cũng xuống xem .”
“Tai nạn?” Tạ Linh Nhai bên ngoài, nhưng xe đằng che mất, chỉ mơ hồ từ khe hở thoáng thấy tụm một chỗ.
Không bao lâu, tài xế trở về, rằng “Phỏng chừng sẽ kẹt xe một chốc, phía chiếc xe buýt nghiêng, vài t.ử vong tại chỗ, quá thảm, hình như là tài xế lái xe lúc mệt mỏi.”
Người xe đều thổn thức, quả thật quá thảm, tài xế lái xe lúc mệt mỏi, hại tất cả xe.
Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền liếc mắt , đồng loạt dậy.
“Tạ lão sư, làm gì ?” Tiểu Lượng hỏi.
Tạ Linh Nhai đầu nhỏ giọng với tiểu Lượng “Cậu cảm thấy bọn làm gì?”
Tiểu Lượng suy nghĩ 3 giây, mới nhanh chóng lên, “Em cũng .”
Đi tới gần nơi đó, chỉ thấy xe cứu thương đến, đang nhấc từng từng lên, đất còn vết máu, xe buýt ngã nghiêng mặt đất, may mắn chỉ thương nhẹ, nhưng cũng thể do đồng hành chịu khổ, nên nức nở thành tiếng.
Tạ Linh Nhai mở âm nhãn, thấy cửa sổ xe còn âm hồn vắt vẻo, cả m.á.u me đầm đìa, đưa tay phía ngoài “Anh ơi, kéo em ngoài , ơi…”
Hoặc là sức từ cửa xe bò ngoài, nỗ lực bò lên xe cứu thương.
Đây là những vong hồn nhận qua đời, tư tưởng vẫn còn dừng trong sự sợ hãi và đau đớn ở phút chốc qua đời, thậm chí vẫn còn đang cầu xin một chút hi vọng sống.
Ba xa gần, bắt đầu thì thầm niệm chú vãng sinh và Thái Thượng đạo quân thuyết giải oan bạt tội diệu kinh, hi vọng những thể thoát khỏi đau khổ.
Giọng bọn họ kinh khẽ, nhưng xung quanh vẫn phát hiện, lẽ rõ ý nghĩa, nhưng cũng thể đoán là đang niệm kinh văn siêu độ gì đó, cũng khỏi nghiêm túc. Tuy bọn họ là cư sĩ phật gia là đạo gia, và bản cũng tin cái , nhưng vẫn thiện cảm với loại hành vi .
Niệm đến mấy chục , Tạ Linh Nhai thấy hai minh sai chạy tới, dẫn dắt vong hồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-52-tau-vo-thuong.html.]
Hai minh sai , một mặc đồ quan sai, còn một khác mặc đồ vest nhàn nhã, đồ quan sai đẩy đẩy đồ vest, “Đều là do làm trễ nãi, muộn một thời gian mới đến, còn mau bắt lấy!”
Đồ vest mang vẻ mặt oan ức, cầm dây thừng buộc thành từng cái từng cái vòng, đó tròng lên oan hồn, còn minh sai thì vung lệnh bài lên, hết thảy hồn phách liền ngoan ngoãn xếp thành đội, theo phía y. Đồ vest bắt đầu cầm quyển sổ điểm danh.
Minh sai đầu liền thấy Tạ Linh Nhai ở cách đó xa, nhẹ nhàng lướt đây “Tạ lão sư ở đây giúp đỡ ?”
Xung quanh còn , nên Tạ Linh Nhai với Thi Trường Huyền một tiếng, về chỗ hẻo lánh ai thấy, mới mở miệng đáp “Tôi ngang qua thôi, phát hiện nơi t.a.i n.ạ.n xe, liền đến niệm kinh mấy .”
Tuy y từng gặp minh sai , nhưng y ty ấn đề cử Thành Hoàng, ở cõi âm vùng Thước Sơn, minh sai y hề kỳ quái, y mới là lạ.
Lúc , đồ vest phía bỗng nhiên “ai cha” một tiếng, lo lắng ngẩng đầu, thấy minh sai đang trò chuyện với Tạ Linh Nhai, cũng chạy tới, hô “Anh Vương, là Lý Đông Đông hả? Hình như giống lắm.”
“Lý cái gì mà Đông Đông!” Minh sai đang lôi kéo làm quen với Tạ Linh Nhai cắt ngang, chằm chằm bực dọc.
Minh sai đồ vest “Thiếu một vong hồn, hẳn là còn một tên Lý Đông Đông, thấy ngài chuyện với , còn tưởng là Lý Đông Đông chứ.”
Tạ Linh Nhai liếc , “Anh là minh sai mới hả? Tôi là sống mở âm nhãn thấy ?”
Minh sai đồ vest ngẩn , đó bỗng nhiên bật “Tôi ! Oa oa oa… Vương, rốt cuộc là chừng nào mới về nhà? Van xin , thả về mà.”
“…” Anh Vương vô cùng hổ, vỗ gáy một phát, “Đến phục vụ cho cõi âm mà còn dám cò kè mặc cả, bớt nhảm , làm xong vụ là thể về , hết tìm cho Lý Đông Đông , khẳng định chạy xa .”
“A… .” Vừa dứt lời liền nhanh chóng chạy tìm Lý Đông Đông .
“Đây là vô thường tạm thời mà mấy tìm tới hả?” Tạ Linh Nhai hỏi, y còn tưởng là minh sai mới, giờ mới căn bản tính là minh sai, là tẩu vô thường.
“Còn .” Anh Vương đổ cả mồ hôi, “Ngài cũng bởi vì chuyện Bùi Tiểu Sơn mà nhân thủ thiếu thốn nghiêm trọng, thằng nhóc mới làm thứ hai thôi, lúc còn c.h.ế.t sống chịu đến, làm trễ nãi một hồi lâu, nên mới mất một hồn.”
Dân gian cái gọi là “quá âm”, hoặc là “tẩu vô thường”, chính là tình huống như thế. Do cõi âm đủ nhân lực nên gọi sống tới hỗ trợ, hoặc là vong hồn dương khí quá nặng, minh sai tiếp cận , gọi sinh hồn tới phụ một tay, hoặc cũng gọi giúp đỡ xử lý công văn.
Loại ở cõi âm còn gọi là “sinh vô thường”, bởi vì họ là sinh hồn, đối ứng với Hắc Bạch Vô Thường ở cõi âm. Vừa nãy Tạ Linh Nhai đùa là “vô thường tạm thời”, cũng là ý giống giống thế.
Từ xưa tới nay, ở vùng nông thôn nhiều bà cốt sư công tự xưng là từng gọi làm tẩu vô thường, vì mà thể việc cõi âm, đó liền lấy tiền của ở dương gian, giúp đút lót, hỏi thăm chuyện cõi âm.
Tạ Linh Nhai xem ghi chép trong «Bút ký Bão Dương», nhiều giống đồ vest , khi gọi làm tẩu vô thường liền nghĩ trăm phương ngàn kế thoát khỏi chuyện xui xẻo , cũng chẳng dám với ai ở dương gian. Tổ sư Bão Dương quan từng mấy giúp đỡ những như .
Nghĩ cũng , hiếm sự can đảm và thiên phú, thể rèn luyện năng lực và kết giao với quỷ thần trong lúc làm tẩu vô thường. Hơn nữa tiết lộ chuyện cõi âm là hành vi trái quy tắc, là việc mạo hiểm, nên đa phần những tự xưng là tẩu vô thường căn bản chỉ là lừa tiền.
Một lát , đồ vest trở về, “Anh Vương, tìm .”
Anh Vương “Con ma ??”
Chàng đồ vest “Hắn, chịu về với , trốn ở cái cây bên , bắt xuống !”
“Không dạy là dùng dây thừng tròng qua hả!” Anh Vương hận sắt thành thép , “Thôi, để .”
Hắn tiếc rẻ lời từ biệt với Tạ Linh Nhai, thấy đồ vest chằm chằm Tạ Linh Nhai còn thêm gì đó, liền dùng sức lôi kéo , “Nhìn cái gì , .”
Âm hồn đều bắt , duyên tận ở đây, Tạ Linh Nhai cũng kinh tiếp, trở về xe cùng Thi Trường Huyền và tiểu Lượng, lâu con đường cũng thông, chạy thẳng về Nữu Dương.
_
Ngày kế, Tạ Linh Nhai tưới hoa ở sân Bão Dương quan, thuận tiện tán gẫu với những tới chụp hình một lát, xem bọn họ chụp ảnh nào thể dùng trong wechat.
Lại cũng nhờ những chụp hình đăng lên mạng tuyên truyền, khiến cho những ở các huyện thị xung quanh cũng tổ chức đây chụp ảnh.
Tạ Linh Nhai đang , chợt thấy một trai mặc vest màu xanh lam nhàn nhã tới từ cửa, vành mắt đen sậm, bước liền dùng ánh mắt vô cùng xa lạ đ.á.n.h giá, còn chút mờ mịt.
Đây là tẩu vô thường hôm đó ? Chẳng lẽ tìm y việc?
Tạ Linh Nhai thả vòi hoa sen xuống, tới, “Chào buổi chiều, gặp mặt .”
Chàng đồ vest thoạt như dọa hết hồn, khiếp sợ Tạ Linh Nhai, “Là !”
Tạ Linh Nhai “… Là á, làm cái biểu cảm gì , tới tìm ?”
Chàng đồ vest hoảng hốt “Không , đến tìm làm pháp sự…”
“Vậy cũng coi như tới tìm mà, thôi, phía trò chuyện.” Tạ Linh Nhai dẫn trong phòng ở hậu viện, rót tách cho , “Rất khó chịu nhỉ, điều nhiều thì nên quen .”
Chàng đồ vest xém bật , “Quen cái gì hả, cũng quen!”
Chàng đồ vest với Tạ Linh Nhai rằng tên Ninh Vạn Lại, bắt đầu làm tẩu vô thường từ tháng , đầu tiên làm xong còn nhận là sự thật, chỉ tưởng ác mộng, thứ hai mới hiểu , điều hai đều gào làm.
Tối hôm qua với Vương Ngũ —— cũng chính là Vương, cùng bắt Lý Đông Đông về, Lý Đông Đông t.h.ả.m thương, còn nhiều chuyện làm nên c.h.ế.t, lúc đó Ninh Vạn Lại thấy đáng thương, liền chờ trở về dương gian làm pháp sự cho Lý Đông Đông, cho đầu t.h.a.i sớm sớm.
Sau đó Ninh Vạn Lại hỏi thăm một chút, liền tìm đến Bão Dương quan. Hôm qua còn gặp Tạ Linh Nhai một lúc làm tẩu vô thường, hôm nay thấy thật là một niềm vui bất ngờ, chỉ càng thêm xác nhận hồn rời khỏi xác, cũng những đồn đại thần kỳ về Bão Dương quan phỏng chừng đều là sự thật.
Hôm qua thấy Vương Ngũ chào hỏi Tạ Linh Nhai, hỏi về chuyện Tạ Linh Nhai, Vương Ngũ , thế nhưng cảm thấy chắc là Tạ Linh Nhai thể giúp , chỉ làm pháp sự cho Lý Đông Đông, còn …
“Tạ lão sư, Tạ đại sư, Tạ thiên sư, ngài thể giúp một chút , nghĩ một biện pháp làm cho bọn họ đừng bắt làm tẩu vô thường nữa?” Ninh Vạn Lại cầu xin, “Mẹ cũng sắp dọa c.h.ế.t , lá gan của chính cũng lớn, tại chọn lựa , biện pháp gì thể cứu ?”
“Đừng ‘cứu’ chứ, cũng bể khổ .” Tạ Linh Nhai vui vẻ đáp, “Ở chọn trúng ai thì chính là đó, tẩu vô thường nếu ít thì cũng đủ một kỷ luật, một kỷ luật chính là mười hai năm. Cái khá giống như cưỡng ép lính, chỉ điều kỳ hạn tối thiểu dài thôi.”
Ninh Vạn Lại suýt chút ngất , mười hai năm, mới thứ hai thôi chịu nổi , “Thật sự nhất định chịu đựng hết mười hai năm ? Có biện pháp nào xin xỏ ?”
“A…” Tạ Linh Nhai trầm tư nghĩ, “Theo lý thuyết thì nếu đút lót đúng chỗ là .”
Xưa giờ là thường cầu xin tẩu vô thường đút lót ở cõi âm giúp, còn ở đây thì là tẩu vô thường như Ninh Vạn Lại đến nhờ vả Tạ Linh Nhai.
Thế nhưng dù Tạ Linh Nhai quan hệ thì cũng thể trực tiếp nhờ y tay , sinh vô thường đăng ký trong danh sách , còn nhiều đồng nghiệp khác cũng đút lót nữa.
“Phải đút lót thế nào? Chỉ cần thể từ cái chức , làm gì cũng .” Ninh Vạn Lại tràn ngập hi vọng.
“Còn thể đút thế nào, làm đạo trường, làm pháp sự nhiều nhiều, xem thể nhờ minh hạ thủ lưu tình, gạch tên .” Tạ Linh Nhai cũng kinh nghiệm, chỉ căn cứ theo ghi chép «Bút ký Bão Dương» mà thôi.
Ninh Vạn Lại xem đây là cọng cỏ cứu mạng, hấp tấp “Tôi làm làm, chỉ cần mấy lão gia ở thể buông tha là .”
“Anh cũng cần quá sốt sắng, minh sai chỉ thoạt đáng sợ thôi, chứ hại , còn coi như đồng nghiệp của họ mà.” Tạ Linh Nhai khuyên bảo một chút, miễn cho khi xóa tên Ninh Vạn Lại tự dọa c.h.ế.t .
Lá gan và chí hướng của mỗi giống , đa nếu thật sự gặp tình huống như thế, đều giống như Ninh Vạn Lại, hận thể lập tức thoát khỏi công việc .
Mà như Tạ Linh Nhai thì trời sinh nên ăn chén cơm , nếu bắt làm sinh vô thường, phỏng chừng lúc đó sẽ dốc hết sức luyện kỹ xảo trói oan hồn, tranh thủ đội quân danh dự của địa phủ…
Ninh Vạn Lại than dài thở ngắn, liên tục thả lỏng , đáng sợ.
“Vậy hết làm pháp sự cho Lý Đông Đông , còn cái pháp sự của thì nghiên cứu thêm một chút, chỉnh sửa cho phù hợp với trường hợp của .” Tạ Linh Nhai cân nhắc .
Ninh Vạn Lại “Cảm ơn, thật cám ơn.”
Tạ Linh Nhai khuyên vài câu, khi từ chức thành công thì vẫn nên cố nghĩ thoáng một xíu, với nên giải thích rõ với , miễn cho bọn họ lo lắng.
…
Sau khi Ninh Vạn Lại , Tạ Linh Nhai nghiên cứu xem thể làm pháp sự gì cho , còn pháp sự của Lý Đông Đông thì dễ, Lưu Bá Hợp Trương Đạo Đình đều thể làm .
Tạ Linh Nhai thỉnh giáo Thi Trường Huyền, bởi vì Ninh Vạn Lại cần đút lót quỷ thần, nên Thi Trường Huyền nhất là thắp hàng chân hương.
Hương công năng cung dưỡng, trừ tà thanh lọc, thông linh truyền tin, mà hàng chân hương là một loại hương liệu đạo giáo, truyền thuyết thắp hương lúc lập đàn cầu khấn, thể thông cửu thiên, gọi địa phủ, cảm ứng thần linh, thần linh thấy lập tức hiển linh.
Đơn giản mà , đây là cống phẩm hoan nghênh ở giới quỷ thần. Đạo giáo sử dụng hương liệu, từ đơn phẩm đến hỗn hợp chế tạo, thanh mộc hương, cửu hòa hương, nhiều kiểu nhiều loại, nhưng hàng chân hương là cao cấp nhất, bình thường đều làm thành hương viên.
Có điều loại hương thị trường bán, thắp thì tự làm. Tạ Linh Nhai hỏi thăm thử, nhà Thi Trường Huyền trưởng bối làm, thế nhưng hàng tồn, mỗi đều là cần dùng mới làm.
Hết cách, Tạ Linh Nhai quyết định tự làm, may là y cách làm, cũng cần tới máy móc hoặc thủ pháp gì đặc biệt, tạo thành hương viên to như đầu gà là .
Nguyên liệu hàng chân hương vài loại dùng làm thuốc, cho nên Tạ Linh Nhai tìm Hải Quan Triều, nhờ y phân biệt phẩm chất nguyên liệu giúp.
Hải Quan Triều Tạ Linh Nhai tự làm hương viên, nâng mắt lên nghiêm túc “Bây giờ là thời đại mới, nếu thì cải tiến một chút , chừng thần linh sẽ càng thích hơn, mà thần linh vui vẻ thì hiệu quả pháp sự càng .”
Tạ Linh Nhai “Tiên với tiến cái gì, cái là cách làm xưa, kinh điển!”
Hải Quan Triều “Ai da, cái hương viên kinh điển , tiền điều trung điều hậu điều ?”
*Tiền điều, trung điều, hậu điều: các bước điều chế nước hoa
Tạ Linh Nhai “…… Có cái quỷ á!”