Phi Chức Nghiệp Bán Tiên - Chương 51: Lập thi tế (hạ)

Cập nhật lúc: 2026-05-06 07:17:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

...

Tiếng kêu của Bàng Kiệt quá thê thảm, nữa mà những ở đây thấy loại âm thanh là ở trong rạp xem phim ma, bọn họ đều thấy cái mặt nạ Bàng Kiệt che .

Thậm chí nhiều còn cho rằng, Bàng Kiệt kêu như là bởi vì sư công bóp nát di động của .

Sao tức giận như ? Trưởng thôn Bàng vốn nghi hoặc, tiến lên hòa giải, thấy sư công bóp nát di động của Bàng Kiệt, cũng kinh ngạc với cái lực tay .

Bàng Kiệt lùi vài bước, bởi vì sư công còn kéo di động của , cho nên đầu kéo đổ về phía , thể kinh hoàng thất thố lui về phía , vì đụng trưởng thôn Bàng mà buộc dừng .

Lúc trưởng thôn Bàng tới vặn loáng thoáng thấy điện thoại của Bàng Kiệt tràn đầy bình luận, khó trách treo điện thoại di động , tức giận nắm vai Bàng Kiệt, “Cái thằng , mày trực tiếp!”

Còn tâm trạng quản việc trực tiếp nữa hả? Bàng Kiệt ngẩng đầu vẻ mặt sợ hãi, “Hắn, …”

Vì lời của trưởng thôn Bàng mà hiện trường sôi trào lên, Bàng Kiệt cũng chút lúng túng, bà vốn định kêu đền điện thoại, nhưng bây giờ quần chúng đang xúc động, bà mấy câu cũng ai .

Bàng Kiệt tại chỗ sững sờ, sang một nữa, phát hiện mặt nạ của sư công về dáng vẻ cũ, mặt nạ gỗ vẫn là nụ hòa ái, lẽ nào nãy đều là ảo giác chăng?

Bên tai là tiếng cãi vã, tiếng chỉ trích, tiếng kháng nghị sắc nhọn của , tất cả đều cách nào tiến lỗ tai Bàng Kiệt, cả đều bối rối ngây dại.

lúc , sư công kéo dây treo điện thoại của Bàng Kiệt, lôi trở , một tay bóp cổ !

Bàng Kiệt chỉ cảm thấy tay sư công đó cứ như kìm sắt, bóp chặt cổ , trong tức khắc mặt sung huyết căng đỏ lên, trong cổ họng phát từng tiếng “ú ớ”, nửa chữ.

“A, làm gì !” Mẹ Bàng Kiệt cuống lên, nhào tới gỡ tay sư công.

Sư công đóng vai cao tổ phụ lúc cũng xông lên, nhưng là túm lấy Bàng Kiệt ném , ném mấy mét hơn, sức mạnh của cũng lớn, Bàng Kiệt ôm lấy cánh tay thương do đập xuống đất nên lời.

Hiện trường vẻ hỗn loạn, ba chân bốn cẳng gỡ tay sư công , nhưng tay quá mạnh, làm cũng gỡ , hai mắt Bàng Kiệt trắng dã cả lên.

Cả ban sư công đều cảm thấy đúng, rằng “Cao tổ mẫu, làm gì !”

“Kêu đền tội cho !” Vị sư công đóng vai cao tổ mẫu giọng điệu bén nhọn lên tiếng, lúc ai cũng là ngữ điệu quá kỳ quái. Cao tổ phụ bên cạnh thì ôm thịt nhai ngồm ngoàm, gật đầu phụ họa.

Nhiều tê cả da đầu, đây, đây thật sự là vợ chồng cao tổ mẫu đến ?!

Phong tục huyện Mão truyền lưu nhiều năm như , nhiều truyền thuyết liên quan đến việc hiển linh trong nghi thức cúng tổ tiên, điều lớn tuổi còn đỡ, chứ trẻ tuổi thì đều là đầu tiên thấy, mấy cánh tay vốn đang gỡ tay “cao tổ mẫu” đều dạt , cảm thấy rờn rợn, trong lòng cố tự an ủi rằng tổ tông của thì sợ cái gì, giáo huấn cũng là giáo huấn mấy đứa lời thôi.

Mẹ Bàng Kiệt mặt mày trắng bệch “Sư công, sư công giúp một chút !”

“Cưỡi ngựa chia tài, bái đưa cao tổ, sớm lên đường mây! Tốc khởi!” Sư công vội vàng kết thủ quyết niệm chú, tiễn “cao tổ mẫu” và “cao tổ phụ” trở về, nhưng hề một chút tác dụng nào, cuống lên, đưa tay gỡ mặt nạ của “cao tổ mẫu”.

cái mặt nạ quỷ làm gỡ xuống , cứ như mọc từ mặt!

Bàng Kiệt siết đến thở thì nhiều hít thì ít, lúc một cánh tay thon dài chen ngang , tìm kiếm một chút ở ngoài rìa mặt nạ, khi phát hiện kéo , liền dời lên chỗ nhân trung mũi, dùng sức nhấn xuống.

“Cao tổ mẫu” bỗng nhiên buông Bàng Kiệt , lùi về vài bước!

Bàng Kiệt trợn tròn hai mắt, miệng mở lớn, cố sức hít khí, đại não thiếu oxi cuối cùng cũng coi như khôi phục một chút, tiếng ho khan cũng vô cùng khàn đặc, cổ vết m.á.u bầm rõ ràng.

Ánh mắt “cao tổ mẫu” tràn đầy sợ hãi, trong tích tắc nãy, cảm thấy kề bên bờ t.ử vong.

Những khác thì về phía chủ nhân của bàn tay , trưởng thôn Bàng giật hô “Cậu Thi?”

Ba Thi Trường Huyền vốn dĩ ở một bên , đó phát hiện “cao tổ mẫu” quá kích động, nhưng nhất thời vẫn tay, thấy mấy sư công niệm chú hình như hiệu lực, mới động thủ nhấn nhân trung “cao tổ mẫu”.

“Mạo .” Thi Trường Huyền một câu với các sư công.

Các ban sư công đa phần đều truyền thừa Mai Sơn pháp, chút tương tự với Lư Sơn pháp, cũng dung hợp một ít tri thức đạo gia, nhưng mà bản chất “vu” nhiều hơn, chẳng hạn như việc làm na quỷ đầu.

Bọn họ thủ pháp của Thi Trường Huyền liền trong nghề, theo lý thuyết thì họ đang làm việc, ngoài tiện quấy rầy, nhưng mà Thi Trường Huyền cũng do thấy bọn họ niệm chú tác dụng nên mới tay giúp đỡ, bởi chỉ lắc đầu hiệu, “Cảm ơn bạn .”

“Tiểu Kiệt.” Mẹ Bàng Kiệt hô một tiếng, nãy bà cũng “cao tổ phụ” dọa nhẹ, đặc biệt là đó còn bọn họ thật sự vợ chồng cao tổ nhập .

Bàng Kiệt lập tức trốn đến bên cạnh , phát hiện “cao tổ mẫu” vẫn đang chằm chằm, biểu tình mặt nạ cổ quái như một khoảnh khắc nãy, nhưng ảnh hưởng tâm lý vẫn cảm thấy đáng sợ.

Hơn nữa, những khác kêu tên thật của sư công đó, sư công đó “Ta là Bàng Liễu thị.”

—— Dựa theo ghi chép gia phả, vị cao tổ mẫu chính là họ Liễu.

“Cao tổ phụ” bên cũng lau lau miệng, rằng “Giáo huấn đứa cháu bất hiếu một chút thì thế nào.”

Một sư công kinh nghiệm tương đối phong phú tiến lên thương lượng “Là tiểu bối mạo phạm, cao tổ làm thế nào mới bằng lòng bỏ qua? Đều là con cháu nhà , kính xin hạ thủ lưu tình!”

Trải qua chuyện , Bàng Kiệt nào còn dám tin, hai chân run rẩy, xé giọng gào “Cháu sai , cao tổ mẫu cháu sai , cháu cố ý tối hôm qua chú ý thôi, tha cho cháu !”

Những thôn dân khác thì tới đây đè lưng Bàng Kiệt, “Còn dập đầu nhận với cao tổ!”

Dập đầu lạy? Trong ký ức của Bàng Kiệt thì đây là lễ nghi xa lạ, nhưng lúc cũng c.ắ.n răng, chuẩn quỳ xuống.

“Cao tổ mẫu” tránh , lên ghế cao, vắt chéo chân lạnh “Lên đây dập, dập đủ một trăm cái, đặt làm một bàn tiệc mới, đốt năm cân nguyên bảo cho .”

“Cao tổ phụ” cũng lên, “Không sai, sai.”

Bàng Kiệt lập tức ngây dại, “Một trăm?”

“Một trăm!” “Cao tổ mẫu” lớn tiếng .

Ở hiện trường nhiều như , Bàng Kiệt cảm thấy cực kỳ mất mặt, còn tưởng rằng dập đầu một cái là , lập tức lén . Bàng Kiệt cũng ngây ngốc, làm thế nào bây giờ. Nếu mà đắc tội với “” thì bà còn thể nghĩ biện pháp, nhưng mà đây !

Dù Bàng Kiệt dập đầu thì những khác cũng đè xuống dập đầu, lúc chợt “chờ một chút”, lập tức hồi sinh , giãy dụa “Chờ một chút thấy .”

Trưởng thôn Bàng về phía chuyện, liền thấy là Tạ Linh Nhai, hỏi y “Làm thế?”

Tạ Linh Nhai “Có chu sa ?”

Y chỉ tới xem chơi, nên tự nhiên mang theo công cụ gì.

Mấy sư công đáp “Có, để làm gì?”

Bọn họ cũng thấy Tạ Linh Nhai chung với bạn họ Thi nãy, cho nên thái độ khá .

Thi Trường Huyền chỉ dăm ba câu liền hiểu là Tạ Linh Nhai cảm thấy trong đó điều kỳ lạ, Thương Lục thần vai cũng nhỏ giọng “Con hiếu, cháu hiền, cô hồn dã quỷ công đường, liệt tổ liệt tông giương mắt .”

Thi Trường Huyền ngây , ý của lời là, công đường căn bản cao tổ Bàng gia?

Tạ Linh Nhai cũng Liễu linh đồng nhắc nhở mới phát hiện, chính y từng trải qua chuyện Tần Lập Dân giả danh khác, cho nên nhanh chóng hiểu là việc đại khái cũng gần giống thế.

Tạ Linh Nhai dùng chu sa vẽ mắt thần Linh Quan giữa trán, mắt lạnh sang, chỉ thấy trong góc quả nhiên hai hồn ma, một nam một nữ, đang lo lắng phẫn nộ, chỉ thể trơ mắt .

“Mạo hỏi một câu, Cao tổ mẫu bổn gia, hưởng thọ bao nhiêu?” Tạ Linh Nhai hỏi.

Mọi nhất thời khó hiểu, hỏi cái làm gì?

“Cao tổ mẫu” tên Bàng Kiệt, nhưng đó là chuyện bây giờ, còn cao tổ mẫu Bàng gia chân chính sớm qua đời, trừ khi là cô hồn dã quỷ bám ở đây hơn trăm năm, bằng khẳng định .

Quả nhiên, “cao tổ mẫu” im lặng một chút, đó quát “Hắn Bàng gia chúng , đuổi ngoài!”

Đáng tiếc, lúc mấy sư công cũng cảm thấy đúng, nếu là cao tổ thật, thì ngay cả việc hưởng thọ bao nhiêu tuổi cũng đáp . Hơn nữa, lệ khí của hai họ quả thật là quá nặng, lúc mà Bàng Kiệt còn phạm tội, tướng ăn của bọn họ cực kỳ khó coi , lúc đó nghĩ tới, bây giờ nhớ liền cảm thấy đúng.

Mọi vài , nhào tới đè cánh tay hai đó.

“Đây là dã quỷ nhập , cao tổ!” Các sư công quát to một tiếng, “Nhanh đè bọn họ !”

Sức lực hai quỷ nhập cực kỳ lớn, vung tay đẩy hết .

Còn một tên oán hận Tạ Linh Nhai, nhào về phía y.

Tạ Linh Nhai mang theo kiếm và bùa, một tay kết Linh Quan quyết chỉ . Kết quả con quỷ hình như còn chút lợi hại, đó nhấn nhân trung , lúc gặp Linh Quan quyết của Tạ Linh Nhai cũng cố chống đỡ, tiếp tục nhào tới.

Ngón giữa Tạ Linh Nhai chọt ngay lồng n.g.ự.c con quỷ, nó thì , nhưng Tạ Linh Nhai thì kêu “ngao” một tiếng.

Mẹ nó, ngón giữa xém gãy luôn.

Tiểu Lượng nhào tới, ôm chặt lấy eo một , kết quả cũng ném ngoài, còn đập Bàng Kiệt. Hiện trường nhiều như , ai cũng ba chân bốn cẳng đè con quỷ , nhưng dù là thế thì nó vẫn ngừng nhúc nhích, sức lực thực sự lớn.

Một con quỷ khác bóp cổ Thi Trường Huyền, Tạ Linh Nhai từ phía siết lấy cổ nó, đu cả lên, “Đốt một lá bùa đến đây!”

Con quỷ đó đ.á.n.h Tạ Linh Nhai, nhưng bởi vì Tạ Linh Nhai treo ở lưng, nên cách nào dùng sức, ngừng xoay vòng vòng quăng y xuống.

Tạ Linh Nhai ôm thật chặt cổ nó buông tay, chân quăng qua quăng mấy , lúc cố kẹp lấy một cây cột, tư thế vô cùng khó chịu.

“Thiên địa tự nhiên, uế khí tiêu tan. Người đến cửa, quỷ đến đường!” Mấy sư công ở bên cạnh điên cuồng niệm chú, nhưng như hề hiệu quả.

Thi Trường Huyền vẽ bùa, đốt thành tro pha nước, nỗ lực cạy răng đó , nhưng hàm răng c.ắ.n chặt, nướu răng đổ cả máu.

Một sư công tìm một cây thước, cạy răng nó , đó đè đầu nó đổ nước bùa trong.

“Khụ! Khụ khụ!” Sư công quỷ nhập sặc ho vài tiếng, cơ thể lập tức mềm nhũn , lăn hai vòng đất, úp sấp thở mạnh, nhưng còn căng chặt như nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phi-chuc-nghiep-ban-tien/chuong-51-lap-thi-te-ha.html.]

Tạ Linh Nhai thấy một âm hồn tách khỏi , đ.á.n.h giá —— xem c.h.ế.t , giả mạo cao tổ mẫu nhà , thế mà là một nam quỷ!

Còn một đè đất, lúc cũng đổ nước bùa trong miệng , đổ xong liền dồn dập buông lỏng tay .

Lúc đất bỗng nhiên đưa tay, nện một quyền vai Thi Trường Huyền, Thi Trường Huyền lui mấy bước, cau mày, Tạ Linh Nhai nhanh chóng bật dậy n.g.ự.c đó, đè nhân trung , miễn cho nhào dậy nữa.

Chờ nước bùa phát huy tác dụng, sức lực của đó mới rút , thể mềm nhũn rầm rì mẹp xuống.

Tạ Linh Nhai suy nghĩ, gọi âm binh bản địa đến, khóa hai âm hồn đó , đem ngoài từ đường chờ đợi.

Hai sư công quỷ nhập dìu trong phòng nghỉ ngơi, những còn cảnh tượng tàn tạ khắp nơi, đều hai mặt , làm thế nào cho .

Tạ Linh Nhai và Thi Trường Huyền mới lộ bản lĩnh, tất cả phục, còn hỏi “Tiểu sư phụ, bây giờ nên làm gì đây?”

Các sư công chút lúng túng, vốn dĩ bọn họ mới là mời tới cúng tế, thế mà mời dã quỷ tới, nên cũng ngại chỉ trích khác nể mặt mũi.

“Bổn gia tổ tiên còn đang chờ, vẫn nên nhờ các vị sư công chủ trì xong nghi thức .” Tạ Linh Nhai đáp .

Tổ tiên bên cạnh trơ mắt nửa ngày , thể nào hôm nay tiễn về mời tới , hành hạ lắm.

Sau đó thu dọn hiện trường một chút, đổi hai sư công khác, chú ngữ, thỉnh vợ chồng cao tổ trình diện.

“Cao tổ phụ” đeo mặt nạ hai bên, bỗng nhiên tới mặt Bàng Kiệt, Bàng Kiệt lấy lòng. ”cao tổ phụ” giơ tay lên, cho một bạt tai!

Bàng Kiệt bụm mặt hô to “Sư công, cũng dã quỷ nhập !”

Tạ Linh Nhai còn đóng mắt thần, tận mắt thấy cao tổ Bàng gia “thi”, nên bèn “Không dã quỷ, mà là tổ tông thật của cũng đ.á.n.h đó.”

Bàng Kiệt “……”

—— Bất kể là cô hồn dã quỷ, là cao tổ thật, thì đều đ.á.n.h .

Sư công bên cạnh cũng thế, bái gia đường yêu cầu đồ cúng sạch sẽ, làm dơ đồ cúng, mới khiến cao tổ tức giận, khiến cô hồn dã quỷ thể thừa cơ hội, mạo danh thế !”

Mặc dù sư công tận mắt thấy chuyện phát sinh, thế nhưng căn cứ kinh nghiệm làm pháp sự lâu năm như , cũng suy đoán tám chín phần.

Tạ Linh Nhai tưởng tượng cảnh đó, lẽ khi cao tổ Bàng gia mời tới, thấy đồ cúng liền tức giận đến xuống, lúc hai cô hồn dã quỷ thừa dịp , làm cho vợ chồng cao tổ chân chính tức gấp, xoay vòng vòng ở trong sân.

Hai cô hồn dã quỷ thể đỡ Linh Quan quyết của Tạ Linh Nhai, thể thấy thực lực nhất định, chẳng trách vợ chồng cao tổ Bàng gia tu hú chiếm tổ, cũng thể đuổi .

Bàng Kiệt nghiễm nhiên thành cái đích để chỉ trích, khi cao tổ tát thêm một cái, cũng dám khiếu nại nữa, lá gan sớm dọa teo, xám xịt theo chui trong đám . Lại xung quanh, là ánh mắt khiển trách, ai cũng cảm thấy đáng đời.

Hôm nay thể xem như là “nổi bật”, thể tưởng tượng trong một quãng thời gian kế tiếp sẽ luôn trở thành đề tài câu chuyện của trong thôn. Còn phòng livestream đột ngột ép tắt của , cũng

_

Lúc cúng tế gần kết thúc, Tạ Linh Nhai khỏi từ đường, âm binh khóa hai âm hồn đó chờ đợi, thấy y đến liền ôm quyền hành lễ. Hai âm hồn chắc là giáo dục, nên cũng hung hãn như nữa, cúi đầu đó, dám thẳng Tạ Linh Nhai.

“Hai tên là thế nào?” Tạ Linh Nhai hỏi.

“Mới hỏi, hai họ là dã quỷ mà Bùi Tiểu Sơn triệu đến từ bãi tha ma, đó thả ngoài làm loạn, du đãng đến chỗ , nhất thời tróc nã.” Âm binh đáp.

Thế mà là họa còn sót của tên khốn kiếp Bùi Tiểu Sơn, lúc đường chạy trốn gã thả ít sơn mị quỷ quái quấy rối truy binh, lượng cụ thể, nhất thời cũng bắt sạch . Đặc biệt là quỷ ở các bãi tha ma, thể đếm xuể.

Tạ Linh Nhai thở dài, “Thật là c.h.ế.t cũng cho yên tĩnh, thôi, hai mang họ .”

“Vâng, hẹn gặp Tạ lão sư.” Âm binh hành lễ, kéo hai con quỷ .

Trước khi hai âm hồn còn run rẩy với Tạ Linh Nhai rằng “Cảm ơn, cảm ơn ngài tha c.h.ế.t.”

Tạ Linh Nhai “…”

Quái gì thế, hôm nay y la hét đòi c.h.é.m quỷ , mắc mớ gì cảm ơn y tha c.h.ế.t? Rốt cuộc hai âm binh dạy bọn họ cái gì ??

Toàn bộ nghi thức cúng tổ tiên làm cỡ một ngày một đêm, khi kết thúc, chủ nhà còn chiêu đãi ban sư công ăn một bữa.

Lúc nhóm Thi Trường Huyền cũng ở ăn cùng, đây là đề nghị của ban sư công, chuyện họ giúp một ân lớn. Hai dã quỷ hung ác, nhóm sư công niệm chú cũng thể đ.á.n.h đuổi.

“Tôi vốn cho là các chỉ làm học thuật, ngờ thực tiễn cũng lợi hại như .” Trưởng thôn Bàng kính nể .

Vốn dĩ những khác còn đang suy đoán lai lịch của họ, trưởng thôn Bàng mới là sinh viên ngành tôn giáo học gì đó, lúc mới chợt hiểu .

Một sư công trong đó thắc mắc “Nước bây giờ còn trường đại học dạy làm pháp sự nữa hả?”

Tạ Linh Nhai suýt nữa bật , “Hiểu lầm , . Cái đó là trường đại học dạy, mà do bọn cháu là đạo sĩ.”

“Ha ha ha, mà.” Các sư công hỏi về môn phái của họ, cũng về Bão Dương quan, hoặc từng tên Vương Vũ Tập.

Một bữa cơm ăn cũng coi như là chủ khách đều vui vẻ, Thi Trường Huyền cũng nhân cơ hội thu thập thêm một chút tư liệu.

Sau khi ăn xong vẫn nghỉ ngơi ở nhà trưởng thôn Bàng, chuẩn ngày kế trở về. Vừa về đến nhà trưởng thôn Bàng liền thấy Bàng Kiệt cũng ở đó.

Trưởng thôn Bàng uống mấy ly rượu, say “Thằng nhóc mày, đến đây?”

Vẻ mặy Bàng Kiệt đau khổ “Cha con đ.á.n.h c.h.ế.t con, đến nhà chú trốn một chút.”

Cha vệ sinh xong, liền phát hiện lúc ở đó xảy chuyện lớn, tức giận vô cùng, cởi dây lưng xuống đ.á.n.h .

“Đáng.” Trưởng thôn Bàng cũng nhiều lời với , rửa mặt nghỉ ngơi.

Bàng Kiệt nát điện thoại di động, hiện giờ đang lấy điện thoại dùng, khi ngắt livestream, cả phòng livestream đều nổ tung, nhiều tràn weibo , hỏi , đương nhiên đó đều là fan, còn những fan thì nghi ngờ sắp đặt .

Trong lòng Bàng Kiệt sợ hãi, cũng kể rõ việc mất mặt của , chỉ đăng một câu weibo: Các em, thà tin là , chứ đừng tin là !

Rất nhiều đều giả thần giả quỷ, cơ mà đây đều là chuyện ngoài lề.

Bàng Kiệt thấy Thi Trường Huyền và Tạ Linh Nhai, tâm tình phức tạp, khô cằn hai tiếng, “Chào hai vị đại sư.”

Lúc gặp mặt đầu tiên, Bàng Kiệt hề chào hỏi họ, Tạ Linh Nhai liếc một cái, “Sau còn về bái tổ tông của ?”

“…” Bàng Kiệt buồn bực đáp rằng, “Sau , ngày lễ ngày tết sẽ về…”

Tạ Linh Nhai vui vẻ, “Anh về cũng chẳng , bảo đảm mấy phần tôn trọng là , thận trọng từ lời đến việc làm luôn luôn sai.”

Y cũng coi như từng thấy vài sự việc như , gặp tà là do bản thật sự xui xẻo, còn thì chỉ do tự tìm đường c.h.ế.t, Bàng Kiệt hả, thuộc kiểu xui xẻo tự tìm đường c.h.ế.t.

Bàng Kiệt lắp bắp “Đuợc..”

Tạ Linh Nhai với chỉ là bèo nước gặp , chấm dứt lời khuyên tại đây, cũng là chuyện của bản , cơ mà trải qua chuyện , bình thường hẳn khó mà tiếp thu chỉ bảo.

Ba Tạ Linh Nhai trở phòng, thấy dáng vẻ tiểu Lượng còn thèm, Tạ Linh Nhai liền lên tiếng “Nếu sẽ gặp chuyện ma quái thì dắt theo .”

Tiểu Lượng hềnh hệch, cứ như chiếm món hời lớn, “Em, em rót ít nước nóng cho thầy uống.”

Dứt lời liền vọt ngoài.

“Vừa nãy đ.á.n.h trúng vai ?” Tạ Linh Nhai hỏi Thi Trường Huyền, lúc ở bàn cơm y cảm thấy tay Thi Trường Huyền dường như thoải mái lắm.

Lúc đổ nước bùa, thu tay sớm, còn Thi Trường Huyền thì quả thật đập một cái, Tạ Linh Nhai thấy, thấp giọng trả lời “Không gì.”

“Bôi xíu t.h.u.ố.c .” Tạ Linh Nhai lấy t.h.u.ố.c mà Hải Quan Triều làm, tới mặt Thi Trường Huyền, kéo áo .

Thi Trường Huyền tránh về phía một chút, đè cổ áo .

“?” Tạ Linh Nhai chằm chằm.

Thi Trường Huyền ngẩng đầu liền đối diện ánh mắt Tạ Linh Nhai, tránh né Tạ Linh Nhai một hai ngày, ánh mắt từng dừng quá hai giây. Lúc bỗng nhiên đối diện, nhất thời dời nổi mắt.

Tạ Linh Nhai gỡ tay , cởi áo một nửa, vai quả nhiên một vế m.á.u bầm, “Cố nhịn xíu, để xoa bóp cho .”

Thi Trường Huyền tiếng nào.

Tạ Linh Nhai thấy Thi Trường Huyền chẳng hừ một tiếng, bôi t.h.u.ố.c xong bèn cúi đầu “Này, khi còn bé cũng đỡ lo như thế ? Mỗi đ.á.n.h lộn thua thể gào đến lật nóc luôn đó.”

Trong mắt Thi Trường Huyền là đôi mắt cong cong của y, còn cả đôi môi màu đỏ nhạt, mái tóc đen sẫm cùng với mỗi một chi tiết nhỏ mặt, cách gần như , mỗi một từ y đều đập lòng Thi Trường Huyền, đập một cái hố.

Tạ Linh Nhai dậy cất thuốc, Thi Trường Huyền vẫn còn chút hồn bay phách lạc, tâm trạng đè nén hai ngày tựa như nụ của y kéo động đáy, chỗ đặt chân.

Thương Lục thần ghé bên tai thầm thì “Thi Trường Huyền…”

Thi Trường Huyền hồn , mặt vẫn hờ hững.

Thương Lục thần khích lệ “Cố lên. Cùng nỗ lực.”

Thi Trường Huyền cụp mắt .

Dẹp xuống ư? Đã thể nữa .

Loading...