Pheremone Của Nam Thần Có Độc - Chương 4 Thiếu gia vô dụng trong lồng kính
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:21:47
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Húc xoa gáy hì hì: “Tại em sợ thấy em thôi mà.”
Chu Diễn thấy bản , liền với Tiêu Dịch: “Cảm ơn vì đưa đến bệnh viện, việc gì thì đây.”
Tiêu Dịch mở cửa xe : “Đi ? Lên xe , đưa về.”
“Không cần.”
Tiêu Dịch nhướng mày, ép. Hắn lên xe, hạ kính cửa sổ xuống thò hai ngón tay ngoắc ngoắc Chu Diễn gần. Chu Diễn bước tới: “Gì đấy?”
Một mảnh giấy nhỏ chìa . Chu Diễn nhận lấy, thấy đó hai chữ "Tiêu Dịch" kèm một dãy điện thoại.
Tiêu Dịch : “Xe của gọi đưa xưởng sửa chữa . Sau bất cứ vấn đề gì cứ gọi . À, đang về cái cơ thể của .”
Chu Diễn nửa tin nửa ngờ. Giây tiếp theo, thấy đôi mắt vành mũ của Tiêu Dịch thoáng ý , bồi thêm: “Cậu đủ mười tám đúng ? Lái xe là phạm pháp đấy nhé, nhóc con -dậy-thì.”
Chu Diễn: “...”
Chiếc xe phóng mất dạng, Chu Diễn chằm chằm theo cái đuôi xe hồi lâu mới mắng một tiếng: “Tiêu Dịch, cái đồ khốn kiếp!”
Ai là nhóc con chứ! Cậu tức phát điên, vo mảnh giấy thành một cục ném thẳng về phía thùng rác. Nhẹ quá, trúng. Cậu lười buồn ném hai, đầu bỏ luôn.
Lúc trời về xế chiều, đèn đường bắt đầu sáng lên. Chu Diễn bên lề đường gọi cho Trần Đạc.
“Này, ông làm thế hả? Không còn tưởng ông bắt cóc đấy!”
“Ngại quá, để im lặng.”
Trong lúc hẹn giờ giấc khác với Trần Đạc, mắt vô thức liếc thấy cục giấy nhỏ cạnh thùng rác. Nghĩ nghĩ , chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, lững thững tới nhặt lên, nhét túi áo.
Bên , Triệu Húc đang lái xe lo lắng: “Anh Tiêu, đền thật hả ? Cái qua là dân thiếu gia , vả cũng chẳng thể đổ hết cho .”
Tiêu Dịch liếc xéo : “Mới lấy bằng ba ngày mà lái xe bạt mạng, còn thấy lý ? Lo mà giải thích với bố về cái xe mới mua đ.â.m móp .”
Triệu Húc mếu máo: “Anh ơi, cứu em!”
“Nhìn đường kìa!” Tiêu Dịch gạt tay : “Chưa bố đ.á.n.h c.h.ế.t mà gặp Diêm Vương đúng ?”
Triệu Húc run cầm cập, nửa đường nhớ tới nhóc lúc nãy.
“Anh Tiêu. Anh thấy cái gặp hôm nay, lúc c.h.ử.i bới cũng... dễ thương phết ?”
Tiêu Dịch nhắm mắt như sắp ngủ. Ánh đèn đường lướt qua đổ bóng xuống khuôn mặt điển trai. Dường như sực nhớ điều gì, khẽ “ừ” một tiếng, giọng thoáng chút ý .
Cái tính nóng nảy như thể cả thế giới đều nợ tiền , thực chất cũng chỉ là một đứa trẻ con thôi, nghĩ thầm.
Chu Diễn tìm Trần Đạc để ở nhờ, dẫu cũng đang sống cùng bố , đường đột đến đó thì coi ? Cậu hẹn chiều ngày hôm gặp mặt, còn bản thì vét sạch túi cũng chỉ còn hai đồng tiền xu lẻ. Chu Diễn leo lên chuyến xe buýt cuối cùng, thẫn thờ phố thị xoay vần suốt hơn một tiếng đồng hồ.
Cuối cùng, xuống xe, dùng nốt mấy chục đồng tiền lẻ còn sót trong ví điện t.ử để tìm đại một quán nét mà tá túc. Khu đến bao giờ nên lạ nước lạ cái. Chẳng do mới phân hóa xong mà cái mùi hỗn tạp đặc trưng của quán nét khiến cảm thấy khó chịu vô cùng.
Xác định là khỏi ngủ nghê gì , vùi đầu đ.á.n.h điện t.ử suốt cả đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/pheremone-cua-nam-than-co-doc/chuong-4-thieu-gia-vo-dung-trong-long-kinh.html.]
Ngày hôm , khi Trần Đạc thấy , cằm suýt thì rơi xuống đất. Hắn nhéo mặt xoay qua xoay , nhíu mày bảo: “Ông định cứ thế mà làm căng với “ông già” nhà ông mãi ? Nhìn xem, cái mặt tiền sáng sủa thế mà tàn phá thành nông nỗi đây.”
Chu Diễn bực bội gạt tay . Không ngờ Trần Đạc lập tức sán gần, khịt khịt mũi ngửi quanh : “Trên ông mùi gì thế? Nghe cũng thơm phết nhỉ.”
Sắc mặt Chu Diễn chợt biến đổi. Người khác tạm thời ảnh hưởng đến , nhưng nghĩa là mùi hương đặc trưng của lúc gây tác động lên khác. Cậu vẫn kể cho Trần Đạc chuyện phân hóa thành công.
Chu Diễn đẩy đầu : “Mùi mè gì , đừng mà ngửi bậy bạ như ch.ó thế.”
Trần Đạc tặc lưỡi: “Thì mới uống sữa xong chứ gì, gì mà ngại.”
Mặt Chu Diễn xanh mét. Đây chính là một trong những lý do khiến chẳng hé răng nửa lời. Hôm qua kết quả xét nghiệm ở bệnh viện bảo rằng, mùi hương của là sự kết hợp giữa sữa tươi và cỏ xanh. Lúc đó bác sĩ còn trêu: “Con trai mà mùi hương thanh mát trong trẻo thế đúng là hiếm thấy thật đấy.”
Chu Diễn thề là lúc đó chẳng thêm câu nào, nhất là khi bên cạnh còn một tên Tiêu Dịch đang lù lù đó.
Bị Tiêu Dịch ảnh hưởng, thực luôn cảm nhận cái mùi hương thoang thoảng từ , là mùi gỗ tùng, dễ chịu. Dù thừa nhận, nhưng Chu Diễn công nhận cái mùi đó cực kỳ hợp với gương mặt trai c.h.ế.t của .
Chẳng cái tên đó làm nghề ngỗng gì. Tuổi tác chắc cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu, nhưng qua thì chẳng giống học sinh chính quy ngoan hiền chút nào.
“Thế tiếp theo ông tính ?” Trần Đạc hỏi.
Lúc , hai đứa đang xổm chân thềm đá của một cái cầu vượt ngoài đại lộ, mỗi đứa bưng một bát mì tôm vị bò cay hành lớn. Chu Diễn húp một ngụm nước mì, lúng búng đáp: “Vẫn đang tính.”
Trần Đạc cảnh bỗng bật , gõ gõ hộp mì, nghiêng đầu bảo: “Tôi cứ tưởng loại thiếu gia ăn sáng cũng vận chuyển bằng máy bay từ nước ngoài về như ông thì chịu nổi cảnh sa cơ lỡ vận thế chứ.”
Chu Diễn sặc nước mì cổ họng, ho lấy ho để, mặt đỏ tía tai. Cậu lườm Trần Đạc cháy mắt, giọng khản đặc: “Ông còn thể tưởng tượng cái gì quá đáng hơn nữa ?”
Vận chuyển bằng máy bay? Máy bay cái con khỉ nhà ông !
Trần Đạc vẻ mặt vô tội: “Cái tự nghĩ nhé, còn phiên bản hoành tráng hơn nhiều. Người đồn là hồi cấp hai dạo ông ở nội trú nhưng ngủ nướng. Thế là làm trong nhà đ.á.n.h cả dàn siêu xe tiền tỷ xếp hàng dài cửa ký túc xá, bưng đủ loại sơn hào hải vị quốc tế chờ thiếu gia chọn món đấy.”
Chu Diễn nghiến răng: “Lại là cái thằng Thư Hàng khốn kiếp!”
Chuyện chắc chắn thiếu phần "đóng góp" của Thư Hàng. Dẫu loại trò bẩn làm cũng chẳng một hai. Hắn đúng là phí hết tâm tư để biến thành một tên thiếu gia vô dụng trong lồng kính mà.
Mấy cái lời đồn đại đúng là chẳng tin chữ nào. Chu Diễn lớn ngần mới ở nội trú đúng một hồi lớp 9, nguyên nhân là vì ngứa mắt khi thấy mụ đàn bà Bạch Liễu Hân suốt ngày giả vờ làm hiền mặt, nên dọn trường ở cho rảnh mắt.
Kết quả là dì giúp việc duy nhất trong nhà đến thăm một , bảo là " trai" lo ăn cơm ở trường hợp khẩu vị. Thế là lời đồn cứ thế lan xa, từ đó về chẳng thèm ở trường nữa, tránh để thằng khốn Thư Hàng thêm cơ hội thêu dệt linh tinh.
“Trường mới của ông thế nào ?” Trần Đạc đoán phần nào chuyện, liền đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác.
“Chẳng , “ông già” chọn cho đấy.”
Trần Đạc rõ mấy chuyện thâm cung bí sử khiến chuyển trường, thở dài: “Đôi khi nghĩ , nhà giàu chắc sướng, cái thằng hờ của ông đúng là chẳng gì.”
Chu Diễn vô cảm sang: “Nó .”
“Rồi , coi như lỡ lời.” Trần Đạc khoác vai Chu Diễn, lắc nhẹ: “Chẳng gì ghê gớm cả, tiền thì vẫn còn em đây, để ông c.h.ế.t đói .”
Chu Diễn mỉm , thực sự chút cảm động. Bao nhiêu năm qua, nếu ai thực sự là bạn tâm giao thì cũng chỉ mỗi tên Trần Nhị Cẩu . Hắn sống nghĩa khí, và cũng giống , cực kỳ ngứa mắt cái kiểu điệu bộ giả tạo của đám Thư Hàng.