Phát Hiện Đứa Cháu Nuôi 20 Năm Qua Là Thiếu Gia Giả - 6

Cập nhật lúc: 2025-12-29 04:37:39
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , hiểu thấy khó chịu.

Viện Lan lịch sự trò chuyện vài câu, hỏi về Dật Bạch.

Tôi họp lớp cấp ba, hỏi .

“Họp lớp?” Viện Lan khẩy, “Gần đây chúng họp lớp. Nếu , thể gọi . Nó chắc chắn lừa .”

Tôi ngạc nhiên sự khinh miệt trong lời dành cho Dật Bạch.

“Tại thể gọi ?”

Viện Lan nhẹ:

“Vì khi đó chúng yêu.”

Câu như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến choáng váng.

Thảo nào.

Thảo nào nó bám lấy buông.

Thì đang coi như thế .

“Tại hai chia tay?”

CoolWithYou.

Viện Lan , vẫy tay, một bé gái chạy đến ôm chân , gọi “ba” đầy mật.

Đầu óc trống rỗng, cho đến khi bế bé gái rời , vẫn nguyên tại chỗ, tâm trí rối loạn.

14

Tìm Thẩm Dật Bạch dễ.

Thẩm Chân từng tay với nó, luôn lo nó sẽ gặp chuyện chẳng lành, nên cài định vị trong điện thoại.

nhanh chóng phát hiện nó hề đến nơi báo, mà xuất hiện trong một hội sở.

Đến phòng bao nơi nó ở, dặn báo cho nó.

Đứng cửa, hít sâu, nên mở .

Luôn cảm giác chỉ cần mở cửa, hình ảnh cháu ngoan ngoãn dịu dàng trong mắt sẽ biến mất mãi mãi.

Đang do dự, thì giọng quen thuộc vọng từ bên trong:

“Tiểu Thẩm tổng, chiêu thật. Tự bỏ t.h.u.ố.c cho , khiến chú nhỏ thương xót.”

“Không ngờ chú còn uống giúp nửa ly. Giờ thì thể động lòng .”

Đó chẳng là tên tóc rẽ ngôi từng ép nó uống rượu ?

“Còn chiêu giả bệnh, khiến chú nhỏ dám bỏ mặc, luôn kè kè bên cạnh.”

Lại cả bác sĩ chủ trị hôm ở bệnh viện?

…Thì tất cả đều là của Thẩm Dật Bạch?

Giọng nó vang lên, lười nhác, tùy ý, mang chút kiêu ngạo, khác với thường ngày:

“Cảm ơn giúp.”

Thông tin quá nhiều, mà lạnh sống lưng.

Trong phòng nó vẫn , những khác thì mơ hồ, chỉ riêng từng chữ của nó rõ ràng lọt tai :

“Từ nay đừng gọi Tiểu Thẩm tổng. Tôi chuẩn đổi họ, tháng sẽ chuyển hộ khẩu.”

“Tháng sẽ tìm bác sĩ ở nước ngoài, lừa chú một chuyến. Bên đó khí …”

“Chú nhỏ cũng gọi nữa, gọi là… vợ.”

Tôi chịu nổi nữa, đạp cửa xông :

“Thẩm Dật Bạch!”

Tôi gầm lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phat-hien-dua-chau-nuoi-20-nam-qua-la-thieu-gia-gia/6.html.]

Nó giả vờ ung dung nghiêng sofa, tay cầm lon bia uống dở.

Nghe tiếng , nó lập tức bật dậy, mặt tái nhợt.

Đâu chút dáng vẻ bệnh nặng nào.

“Chú nhỏ…”

15

Đêm hôm đó là mưa giông.

Tôi đuổi Thẩm Dật Bạch khỏi biệt thự.

chịu , cứ trong mưa, gọi “chú nhỏ”.

Tôi trong thư phòng, tài liệu nhận , tức đến sôi máu.

Cháu ngoan của , Thẩm Dật Bạch, từ lâu sản nghiệp riêng ngoài nhà họ Thẩm.

Không cần làm trâu ngựa trong công ty của ba nó, nó vẫn là “Tiểu Thẩm tổng” vây quanh.

Hoàn chuyện bỏ rơi, vô gia cư.

Nó chỉ đang giả vờ.

Trước mặt , bạn bè đại học, chị , Thẩm Chân, nó đều mang một chiếc mặt nạ khác .

Còn coi là thế ? Nó còn gì đáng tin nữa!

Điều khiến tức giận là những trò chẳng hề cao minh, chỉ vì luôn coi nó như đứa trẻ sợ sấm, từng nghi ngờ.

Người hầu gõ cửa:

“Giám đốc Cảnh, thiếu gia Dật Bạch ngoài mưa hai tiếng .”

Hai tiếng?

Tôi bước đến cửa sổ, trong màn mưa chỉ thấy bóng dáng mờ mịt gốc cây gần đó.

lúc , một tia sét xé trời.

“Rầm!” 

Ánh sáng lóe lên, chiếu rõ gương mặt nó.

Nó thất thần về phía , mắt đỏ ngầu, dường như còn nức nở, vai run lên từng hồi.

Có lẽ mưa làm nó choáng, tiếng sấm dường như chẳng ảnh hưởng gì.

Chẳng lẽ ngay cả việc sợ sấm cũng là giả?

Tôi tức đến choáng váng, kéo mạnh rèm cửa, thèm để ý đến nó nữa.

16

Đêm đó Thẩm Dật Bạch ngoài biệt thự suốt một đêm, sáng thì ngất.

Người hầu hỏi xử lý thế nào, : bệnh thì bệnh viện, đừng tìm .

Vừa đến công ty lâu, hầu gọi, Dật Bạch chịu chữa trị, nhất định đến gặp.

Tôi đáp: “Bệnh c.h.ế.t thì thôi.” cúp máy.

Lặp lặp cũng chỉ là chiêu cũ: giả yếu, khổ nhục kế, lùi một bước để tiến hai bước.

Ba ngày liền, đến bệnh viện thăm nó.

Nó vốn trẻ khỏe, dù hợp tác, bệnh cũng tự khỏi.

Ngày thứ tư, Dật Bạch từ bệnh viện chạy , mang theo một phần cháo văn phòng , ba ngày nay chắc chắn ăn trưa, mỗi khi tức giận bỏ bữa, nó sợ đau dày.

Tôi lạnh:

“Tôi dám uống, ai trong đó bỏ t.h.u.ố.c .”

Dật Bạch đả kích nặng, môi run rẩy.

 

Loading...