Lưu ý, là “duy nhất”.
Điều nghĩa Dật Bạch trai gạt khỏi vị trí thừa kế.
Anh công khai tuyên bố tặng 10% cổ phần công ty cho Thẩm Chân, đồng thời bổ nhiệm làm phó tổng mới.
Chiếc đồng hồ , so với cổ phần thì chẳng khác gì hạt cát, chỉ là món quà an ủi gửi cho Dật Bạch.
Những mặt đều là tinh , nhanh chóng đoán tình thế.
Tiếng , lời chúc tụng đều dồn về phía Thẩm Chân.
Giờ đây mặc đồ cao cấp, dáng vẻ bệnh tật yếu ớt lúc mới đón về phai nhạt, dường như chị dâu dạy cách giao tiếp, tuy còn chút ngượng ngập nhưng cũng trò chuyện khá với đám thiếu gia tiểu thư.
Còn Dật Bạch thì lặng lẽ ở góc tiệc, ai đoái hoài, chỉ lặng lẽ uống hết ly champagne đến ly khác.
Tôi vài họ hàng xa giữ chuyện làm ăn, nhưng khóe mắt thấy nó tập tễnh rời khỏi đám đông, liền vội kết thúc câu chuyện, theo.
Khi tìm thấy nó ở ban công, thì bốn, năm lạ vây quanh.
“Không uống cũng uống!”
“Anh Chân mời uống là nể mặt , tưởng vẫn là thiếu gia Thẩm ?”
Tên đàn ông tóc rẽ ngôi giữa khoanh tay, dùng ly rượu khinh khỉnh gõ mặt Dật Bạch, rõ ràng ép nó uống.
“Cha cái gì cũng thể cho Chân, chỉ mong hai hòa thuận. Thẩm Dật Bạch, chẳng lẽ nể mặt Chân ?”
9
Thẩm Dật Bạch lảo đảo tên đàn ông tóc rẽ ngôi giữa, một lời, nhận lấy ly rượu đưa lên miệng.
Nó uống nửa ngụm, giật lấy, ngửa đầu uống cạn.
“Anh là ai!” Hã quát.
Lúc Dật Bạch mới thấy , lẩm bẩm:
“Chú… chú nhỏ…”
Tôi bình thản ném ly rượu , vẻ chột của , mỉm :
“Phiền nhắn với Thẩm Chân, hãy hòa thuận với chú nhỏ, đều là một nhà, đừng để thiên hạ chê .”
Đám trao đổi ánh mắt nhanh chóng bỏ .
“Chú nhỏ, con chẳng còn gì nữa…”
Dật Bạch nồng nặc mùi rượu, loạng choạng ôm chặt lấy từ phía , vòng tay siết chặt:
“Chỉ chú mới đến tìm con…”
Giọng nó khàn khàn, khiến khỏi xót xa.
Tôi vỗ tay nó:
“Về nhà thôi.”
10
Nhận rượu vấn đề thì muộn.
Người đầu tiên xuất hiện bất thường là Dật Bạch, đường về nó cứ dán sát , mặt dụi cổ .
Ban đầu nghĩ nó chỉ say.
Xuống xe, bắt đầu bước loạng choạng, n.g.ự.c nóng ran, mắt hoa lên.
Nửa ly rượu thể khiến như , rõ ràng trong rượu thuốc.
Tôi hiểu : Thẩm Chân bỏ thuốc, và vô tình cũng rơi bẫy.
Tôi dìu Dật Bạch về phòng, định đặt nó xuống gọi bác sĩ.
nó lải nhải kéo , thế nào mà nó ép ngã xuống giường.
Tôi ngờ nó phản ứng mãnh liệt như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phat-hien-dua-chau-nuoi-20-nam-qua-la-thieu-gia-gia/4.html.]
Nó gần như mất kiểm soát, xé rách áo sơ mi của , cúc bay tung tóe.
CoolWithYou.
Tôi uống ít hơn, nóng bừng nhưng vẫn còn chút lý trí.
“Dật Bạch! Con… kỹ xem chú là ai!”
Mắt nó đỏ hoe, hôn loạn lên mặt .
Khuôn mặt vốn thanh tú giờ mang vẻ mê loạn, đôi mắt dài như hồ ly nhướng lên, quyến rũ đến khó tin.
“Đau quá…”
Nó siết chặt cổ tay , sức mạnh kinh , ép nhúc nhích .
Khi cảm nhận sự áp sát, hoảng hốt.
Hơi thở nó dồn dập, mắt mờ sương:
“Con đau lắm…”
Tôi nó đau ở , cũng đang chịu cùng tình trạng.
Tôi xoay thoát, nó kéo giữ.
“Dật Bạch…” gắng gượng nhắc nhở, “Chú nhỏ đây.”
Nó nắm chặt quần , lâu.
Thuốc khiến gân cổ nó nổi lên, răng nghiến chặt, run rẩy vì kìm nén.
Trong lúc lo lắng, bất ngờ nó bật .
Nó tiếp tục, nhưng cũng buông, những giọt nước mắt lớn rơi xuống, nghẹn ngào:
“Giúp con , chú nhỏ… giúp con…”
12
Đêm đó trải qua trong mơ hồ, nhưng sáng hôm nhớ rõ từng chi tiết.
Không đến tận cùng, nhưng từng khoảnh khắc “súng cướp cò” đều hiện rõ trong đầu.
Trong cơn choáng váng, còn hôn nó mấy .
Sáng tỉnh dậy, gần như lập tức lăn xuống giường, vội vàng chỉnh tề bảo tài xế đưa đến công ty.
Cháu và chú nhỏ.
Hai đàn ông.
Quá sức kích thích .
Sau khi suy nghĩ, quyết định coi đó là sự lạc lối ngắn ngủi do t.h.u.ố.c gây , chọn cách lạnh nhạt xử lý.
Lấy cớ tăng ca, bắt đầu ở khách sạn ngoài.
Nửa tháng, cho điều tra đám ép Dật Bạch uống rượu, dặn hầu chăm sóc nó, nhưng tuyệt nhiên bắt máy bất kỳ cuộc gọi nào từ nó.
Thế nhưng sự d.a.o động của nghiêm trọng hơn tưởng.
Trong cuộc họp liên tục mất tập trung, thậm chí gọi nhầm tên trợ lý.
May là Dật Bạch dường như hiểu ý, gọi thì thôi, gọi nữa.
Tôi cũng dần lấy trạng thái làm việc.
Không ngờ tin về nó là ở bệnh viện.
Tôi chạy vội đến phòng bệnh, thấy nó mặt mày tái nhợt giường.
Vừa thấy , mắt nó đỏ hoe:
“Chú nhỏ…”
“Sao con thế ?”