Nó từng nhiều :
“Chú nhỏ, con yêu chú.”
Dù khi lên đại học, gặp ít hơn, còn cần bên cạnh trong đêm mưa giông, nhưng chúng vẫn liên lạc mỗi tuần.
Tôi Dật Bạch từ một đứa bé tí hon lớn thành một thanh niên cao ráo, tuấn tú, như cái cây tự tay chăm bón.
Nó xanh tươi rực rỡ thì ; nhưng khi gió mưa quật ngã, chỉ còn cành khô trơ trụi, cũng thấy nó xí.
Điều chẳng liên quan đến huyết thống.
Tôi sẽ mãi mềm lòng với nó, và mãi về phía nó.
6
“A!”
“Sao ?”
Trong phòng tắm vang lên tiếng kêu đau của Thẩm Dật Bạch.
Tôi bước thì thấy nó trượt ngã trong bồn tắm.
Chân thương bọc bằng túi nilon, cố gắng duỗi ngoài bồn, cả phơi bày.
Tôi vô thức sang. Nó vốn da trắng, nước phả lên càng hồng hào ở các khớp.
Thân hình cao ráo, vai rộng eo thon, cơ n.g.ự.c rắn chắc, bụng sáu múi… xuống … cũng hồng.
“Con , chỉ trượt một chút thôi.”
Thẩm Dật Bạch mặt đỏ bừng, một tay che , một tay bám chặt mép bồn dậy, kết quả trượt, đầu đập “cốp” một tiếng.
Nghe thôi cũng thấy đau.
Tôi xắn tay áo, xuống mép bồn:
“Để chú nhỏ giúp con tắm.”
Nó ngập ngừng, xoay lưng :
“Cảm ơn chú nhỏ…”
Vòi sen bật lên, mái tóc rối của nó nước xối xuống mềm mượt.
Ngón tay luồn tóc nó, ngón cái chà nhẹ tai.
Nước chảy lăn tăn, ai gì, trong khí như thứ gì theo nước bám da thịt.
Tai và cổ nó càng lúc càng đỏ, vành tai như hai hạt ngọc máu.
Cảm giác lạ lùng nơi n.g.ự.c dâng lên.
“Chú nhỏ gội đầu khéo thật…”
Nó mở lời.
Tôi : “Cảm ơn khen.”
Ánh mắt nó lảng tránh:
“Chú nhỏ từng gội cho ai ?”
Tôi gật: “Có.”
Nó khựng : “Bạn gái?”
Tôi lắc đầu: “Chỉ cho con thôi.”
Hồi nhỏ nó trần trong bồn chơi vịt vàng, một tắm như đ.á.n.h trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phat-hien-dua-chau-nuoi-20-nam-qua-la-thieu-gia-gia/3.html.]
Có lẽ nó cũng nhớ , ngượng, nghiêng đầu, vành tai lạnh chạm lòng bàn tay .
Tôi rút tay, nâng vòi sen.
Nước xối sạch bọt gáy nó, ngón tay lướt qua yết hầu và cổ .
Nó run lên, cổ họng bật một tiếng: “Ư…”
Âm thanh làm giật , tay run.
Tôi mất thăng bằng, ngã chúi về phía , bàn tay trượt dọc n.g.ự.c nó xuống , vai rơi nước, tay đè mạnh lên…
“Ư…”
Nó chộp lấy tay , đau đến cúi gập , gân tay nổi rõ.
Tôi hoảng hốt dậy, tay vô thức ấn mạnh, nó kêu đau nữa, kéo bật lên, cả mất thăng bằng, mặt đập n.g.ự.c nó.
Sao nó khỏe thế?
“Chú nhỏ…”
Ngẩng đầu, trong thở giao hòa, thấy rõ gương mặt nó.
Ngũ quan trưởng thành, má vẫn non, dung mạo tuấn tú, đôi mắt dài như hồ ly, lúc đuôi mắt nhướng, nhuộm sắc hồng đào.
Ngực nó phập phồng, giọng khàn vì đau: “Đau…”
Một luồng run rẩy từ chân dâng lên.
Mặt nóng bừng, định dậy thì nó giữ .
“Chú nhỏ, làm thì làm cho trót ạ.”
Không khí dần trở nên mờ ám.
CoolWithYou.
Nó nhấn mạnh hai chữ “cho trót”, mang theo chút ấm ức và bất cần, ghé sát tai :
“Con thế , chú nhỏ gội nốt cho con hãy .”
7
Cũng thôi.
Tôi kỳ cọ cho Thẩm Dật Bạch tới lui ba lượt, chỗ nào bất tiện thì đỡ tay nó lên mà chà.
Không nó hài lòng với cách làm , hồi từng tắm ở nhà tắm công cộng ngoài Đông Bắc, còn đặc biệt hỏi thầy thợ cho kỹ.
Da của Thẩm Dật Bạch chà đến mức sáng bóng.
Nó lẽ đang giữ trong lòng vài tâm sự lặng lẽ.
Sau khi đưa nó về giường, nó sấp như cá c.h.ế.t, như vỡ vụn.
8
Chân của Thẩm Dật Bạch vẫn lành thì sinh nhật của nó và Thẩm Chân tới.
Tiệc sinh nhật tổ chức ở khách sạn năm lớn nhất thành phố, trai mời đủ loại nhân vật tiếng tăm, dường như chính thức để Thẩm Chân nhận tổ tông.
Có lẽ mấy ngày đó Thẩm Chân gây chuyện, nên trai gọi điện dặn đưa cả Dật Bạch , còn gửi cho nó một món quà, một chiếc đồng hồ trị giá tám triệu.
Nửa tiếng khi xuất phát, Dật Bạch đeo đồng hồ lên tay.
Nó mặc bộ đồ đặt may vặn, tóc chải gọn gàng, gương mặt hiếm khi lộ chút mong chờ.
Tôi nắm tay nó, trấn an.
tại buổi tiệc, trai và chị dâu chỉ để Thẩm Chân bên cạnh, còn giới thiệu mặt với phận con trai duy nhất của nhà họ Thẩm.