Đêm đầu tiên khi xuyên sách, Tô Khổ ngủ ngon bất ngờ. Sáng sớm, khi đồng hồ báo thức đ.á.n.h thức, mở mắt trần nhà trắng tinh, đầu óc trống rỗng một lúc mới nhớ bản đang ở trong thế giới của một cuốn tiểu thuyết.
Đồng hồ báo thức do Ngô Song đặt, theo quy định nay của phòng 307: Không cần tiết , 7 giờ sáng dậy. Trước đây, "Tô Khổ" luôn lẳng lặng dậy rời khỏi phòng từ 6 giờ sáng, nên sáng nay thấy Tô Khổ vẫn còn giường, ba còn quen.
Tần Mặc nhớ lời mời tối qua của nên khi mấy sửa soạn xong, y đặc biệt rủ Tô Khổ cùng ăn sáng ở căng tin. Hôm nay họ lịch học kín, nên cả bốn mang theo sách vở đến thẳng căng tin.
Ngồi cùng Tần Mặc và những khác, bữa sáng phong phú bàn, Tô Khổ bất chợt cảm giác hạnh phúc đến : Nhiều đồ ăn ngon thế mà chỉ tốn một đồng! Ngoài ngôi trường thì còn mà rẻ ngon thế nữa? Sao để xuyên đến đây sớm vài năm chứ!
Tần Mặc và hai vẻ mặt như của Tô Khổ, liền liếc đầy bối rối: Cậu vấn đề thật ?
Tiết học đầu tiên lúc 8 giờ 30 là môn Kinh tế học. Tô Khổ và ba đến lớp từ 8 giờ. Một lát , thầy Trần – giảng viên Kinh tế học – bước lớp.
Thấy Tô Khổ chung với Tần Mặc và nhóm bạn, thầy Trần cũng bất ngờ. Trước khi thầy điểm danh, Tô Khổ bước lên bục giảng để xin .
“Thầy Trần, em thật sự xin . Hôm qua em thấy khỏe nhưng cũng xin phép thầy. Em mượn vở của Ngô Song và bổ sung đầy đủ bài học. Nếu thầy , thể kiểm tra em ngay.”
Thầy Trần nghi ngờ Tô Khổ hỏi qua vài câu liên quan đến bài giảng hôm . Tô Khổ trả lời rành mạch từng câu. khi thầy hỏi thêm những nội dung đó, Tô Khổ trả lời .
Thầy Trần lắc đầu: “Em xin phép vì lý do sức khỏe cũng lý do chính đáng. Các bạn cùng phòng cũng xin phép giúp em. Vắng mặt vẫn tính là vắng mặt, điểm trừ thì thầy vẫn trừ.”
Ngô Song chột : Nếu hôm qua bọn xin phép giúp thì chắc thầy Trần nghiêm khắc như . Tần Mặc thì cho rằng việc xin phép giúp Tô Khổ là trách nhiệm của họ, còn Uông Lập Khôn càng nghĩ .
Tô Khổ chẳng bất ngờ gì: “Em chỉ đến xin và thể hiện thái độ thôi ạ. Thầy cứ xử lý theo quy định. Sau em sẽ cố gắng hơn. Mong thầy chỉ dạy thêm.”
Những lời của Tô Khổ khiến thầy Trần khá hài lòng, thầy an ủi vài câu bảo về chỗ.
Uông Lập Khôn cách Ngô Song cùng Tần Mặc, sang Tô Khổ : “Cậu đúng là đổi tính hả?”
Tô Khổ đáp: “Đổi tính gì? Tôi vẫn giới tính nam, sở thích cũng là nam nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-thu-cung-bach-nguyet-quang/chuong-5.html.]
Uông Lập Khôn nghẹn lời, Ngô Song thì trộm, còn Tần Mặc trầm ngâm Tô Khổ.
Bị ánh mắt của Tần Mặc chằm chằm, Tô Khổ rợn , y cuối cùng cũng thu ánh mắt .
Ngày mai là thứ Bảy, khi kết thúc lớp học buổi chiều, Tần Mặc đề nghị cả bốn cùng ăn một bữa, vì hôm nghỉ. Ba còn đều đồng ý. Tần Mặc và hai mang đồ về ký túc xá , còn Tô Khổ lấy một kiện hàng ở điểm nhận hàng – chiếc điện thoại đặt mua đến.
Trên đường , Tô Khổ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Cái đầu bỏ quá lâu, giờ đột nhiên vận hành hết công suất cả ngày, quả là mệt mỏi mà.
Lúc cầm kiện hàng về, ngang qua khu “thánh địa tình nhân” là rừng cây nhỏ, Tô Khổ bỗng thấy một giọng quen thuộc từ phía bụi cây.
“Ở đây , lát nữa còn ăn với bạn cùng phòng. Hàn , ngài tìm việc gì?”
“Tôi …”
Nghe giọng của hai , Tô Khổ nhận đó là Tần Mặc và vị tổng tài bá đạo Hàn Nghị. Cậu lẳng lặng cúi xổm xuống, trốn bụi cây thấp, dù vị trí hiện tại của chỉ cần bước thêm một bước nữa thì sẽ phát hiện, bằng chọn núp kỹ để lén. Qua kẽ lá, Tô Khổ thấy rõ khuôn mặt của Tần Mặc và bóng lưng của Hàn Nghị.
“Thực , và Tô Khổ chẳng gì cả.” Hàn Nghị Tần Mặc và : “Tôi đây b.a.o n.u.ô.i , một phần vì cảnh gia đình khó khăn, một phần… thật là vì tiếp cận em. Tôi em nghĩ thế nào về đồng tính, em thể chấp nhận một đàn ông … Tôi sợ em từ chối.”
Là một tổng tài bá đạo, hình của Hàn Nghị thực sự , giọng cũng dễ . Tô Khổ thể âm thầm phun tào: Logic của bá đạo tổng tài quả nhiên thường như hiểu nổi. Cảm thấy nghèo thì trực tiếp quyên tiền ? Muốn tán tỉnh Tần Mặc thì theo đuổi thẳng thắn chứ? Làm ơn đơn giản chút, làm tổng tài cũng đừng phức tạp hóa vấn đề chứ!
Tần Mặc vẻ hoảng: “Hàn ngài… …”
Hàn Nghị tiến lên một bước, nghiêm túc : “Tôi những điều thể đột ngột, nhưng hy vọng em thể suy nghĩ. Ít nhất, hãy cho một cơ hội. Không b.a.o n.u.ô.i gì cả, nghiêm túc ở bên em.”
Tần Mặc từ chối rõ ràng, mà chỉ : “Một tháng nữa sẽ kỳ thực tập… Hàn …”
Hàn Nghị hiểu ý, mỉm : “Vậy kỳ thực tập, xin hãy cho phép theo đuổi em. Nếu em cảm thấy phiền phức, sẽ cố gắng kín đáo.”
Tần Mặc gì, Hàn Nghị tiếp tục: “Tiểu Mặc, . Em nhớ chăm sóc bản , khi nào rảnh sẽ đến thăm em.”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tần Mặc lúc mới gật đầu, vì cách xưng hô đột nhiên mật của Hàn Nghị mà mặt đỏ lên.