Pháo Hôi Song Tính Và Anh Chồng Thô Kệch - Chương 7: Hóa giải và Hạnh phúc

Cập nhật lúc: 2026-04-14 13:18:35
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Hắn thở dốc vì chạy, giọng gằn : “Em định giấu đến bao giờ?”

 

Đầu óc xoay chuyển một lúc mới kịp phản ứng. Tôi hất tay : “Có sớm chuyện m.a.n.g t.h.a.i ?”

 

Hắn im lặng, coi như thừa nhận. Ánh mắt đau đớn dừng bụng : “Tại cho ?”

 

Nói cho thì đổi ? Dù vì đứa trẻ là cốt nhục của mà chọn giữ , cũng sinh con cho một hề yêu . Giờ còn gì để giấu giếm nữa, thẳng: “Lát nữa sẽ bỏ đứa nhỏ .”

 

Hốc mắt Chu Hữu Trung lập tức đỏ bừng, giọng run rẩy: “Vì bọn họ chia tay nên em mới bỏ con của chúng ?”

 

“Em yêu đến mức đó ?”

 

“Chúng ở bên một năm trời, chẳng lẽ em lấy một chút tình cảm nào với ?”

 

Nước mắt dâng lên nơi khóe mắt . Tôi ngẩn vài giây:“Anh ai? Giang Hoài ? Tôi với bây giờ còn bất kỳ quan hệ nào hết!”

 

Chu Hữu Trung khổ: “Đến lúc mà em vẫn còn gạt ? Chuyện tặng bánh sinh nhật cho em, hết . Lần em trang điểm như là để gặp . Cả cái túi thơm đưa cho em, cũng thấy. Còn cả những chuyện điên rồ em từng làm vì , đều .”

 

Tôi thừa nhận khi thức tỉnh cốt truyện, làm nhiều chuyện ngu ngốc vì Giang Hoài. chuyện bánh kem và túi thơm thì nhận.

 

“Chu Hữu Trung, cho rõ đây. Tôi ăn bánh kem đó, nhưng là vì lãng phí đồ ăn. Lúc đưa bánh, chẳng thèm để ý, còn đuổi . Còn cái túi thơm vốn là của , chỉ nhặt thôi. Và quan trọng nhất, trang điểm như là để cho xem!”

 

Chu Hữu Trung sững sờ.

 

Tôi tiếp tục, giọng nghẹn vì uất ức: “Chu Hữu Trung, tại bỏ con, lòng ? Trong lòng chứa ai, tự ? Tại bây giờ đóng vai hại, còn trở thành tội nhân?”

 

Đôi mắt thoáng ngơ ngác: “Trong lòng chứa ai? Hạ Lâm, trong lòng chỉ em thôi.”

 

Trang Thảo

Tôi tin, gặng hỏi: “Chỉ ? Vậy đêm đó trắng đêm về? Tại dối? Có ở bên Diệp Duẫn ? Cậu chia tay là tìm đến ngay, còn đ.á.n.h với Giang Hoài vì nữa. Tôi hết !”

 

Chu Hữu Trung nhíu mày: “Vì Diệp Duẫn? Tôi đ.á.n.h Giang Hoài là vì dám trong lòng em vẫn còn yêu , tức quá nên mới tay. Tôi về nhà là vì sợ... sợ em đ.á.n.h em từng thích em sẽ nổi giận với .”

 

Tôi sững sờ. Hóa vì Diệp Duẫn.

 

Chu Hữu Trung kéo lòng, ôm thật chặt: “Hạ Lâm, gặp Diệp Duẫn tới hai bàn tay, mà nào cũng khác ở đó, từng riêng tư. Trước đây giúp vài là vì cha từng ơn với .”

 

Các dòng bình luận hiện lên cuồn cuộn:

 

[... Tiếng đẻ của lúc là cạn lời.]

 

[Giải thích như thì đúng thật, nam phụ từng thích thụ chính.]

 

[Giờ mới nhận những gì tưởng là “thính” hóa đều do tự tưởng tượng, nam phụ chẳng làm gì với pháo hôi cả.]

 

[Cái gì thế ? Thiết lập nhân vật sụp đổ ? Tôi xem nữa!]

 

[Ai giải thích giúp với? Nam phụ yêu pháo hôi từ khi nào ?]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-song-tinh-va-anh-chong-tho-kech-mndp/chuong-7-hoa-giai-va-hanh-phuc.html.]

Khi Diệp Duẫn từ bệnh viện bước , thấy Chu Hữu Trung đang ôm chặt , sắc mặt lập tức tối sầm. Sau đó với Giang Hoài, nhưng tình cảm của hai tan vỡ, thậm chí còn xảy xô xát, trở thành trò cho .

 

Bình luận từ chỗ mắng c.h.ử.i , giờ chuyển sang mắng Diệp Duẫn và Giang Hoài là “trời sinh một cặp”, bọn họ coi khác như quân cờ. Tôi lờ tất cả, chuyện của họ còn liên quan gì đến nữa.

 

Bụng ngày càng lớn. Đến tháng thứ sáu, Chu Hữu Trung gần như ở nhà trông chừng mỗi ngày. Chỉ cần ăn gì, sẽ lập tức đưa tận miệng.

 

Đêm đó, đang ngủ, chợt nhớ chuyện cũ, liền vỗ tỉnh Chu Hữu Trung. Hắn dụi mắt, xoa tóc kiên nhẫn hỏi: “Sao thế em?”

 

Tôi nhíu mày: “Lúc em hỏi con , bảo ?”

 

Hắn kéo lòng, ghé sát tai thì thầm: “Anh em thể m.a.n.g t.h.a.i thật. Hơn nữa, em vốn sợ đau. Với , con quan trọng, chỉ cần em là đủ .”

 

Tôi đ.á.n.h nhẹ một cái: “Anh ngốc thật, chẳng năng gì cả. Làm em cứ tưởng em sinh con cho . Thế còn chuyện chịu ngủ chung giường với em thì ?”

 

Giọng trở nên uất ức: “Lúc mới cưới, em chẳng em thấy ghê tởm ? Anh làm dám ngủ chung với em?”

 

Tôi thấy áy náy, ngẩng đầu hôn lên cằm : “Những lời đó đều là giả. Em từng thấy ghê tởm. Chu Hữu Trung, hề ghê tởm. Anh trai, dáng cực kỳ , tính cách cũng . Anh là nhất đời.”

 

Khóe môi Chu Hữu Trung nhếch lên. Hắn cúi xuống : “Vậy em hôn thêm cái nữa nhé?”

 

Tôi vòng tay ôm cổ , trao cho một nụ hôn sâu, nồng nàn.

 

---

 

Truyện tiếp theo nhà dịch:

 

Sau Khi Ly Hôn, Tôi Mang Thai Con Của Chồng Cũ

 

Giới thiệu:

 

Kết hôn ba năm, Thẩm Mặc vẫn luôn cảm thấy xứng với Quý Minh Viễn.

 

Quý Minh Viễn là một Alpha cấp cao, cao lớn tuấn tú, gia thế hiển hách, xung quanh bao giờ thiếu những Omega tình nguyện ngả lòng. Trong khi đó, Thẩm Mặc chỉ là một Beta bình thường, thậm chí còn tin tức tố.

 

Chính vì , khi Quý Minh Viễn bắt gặp Thẩm Mặc trong tình trạng quần áo xộc xệch, giường cùng một Alpha khác tại buổi họp lớp, thậm chí cho một cơ hội để giải thích.

 

“Ly hôn .”

 

Thẩm Mặc ký tên, dọn khỏi Quý gia, cứ ngỡ đời sẽ còn liên quan gì đến đàn ông cao cao tại thượng nữa.

 

Cho đến hai tháng , khi đang cầm tờ phiếu khám t.h.a.i tay, chạm mặt Quý Minh Viễn ngay cổng bệnh viện.

 

Quý Minh Viễn chằm chằm tờ giấy, ngón tay khẽ run, hỏi: “Của ai?”

 

Thẩm Mặc im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Dù cũng của .”

 

Quý Minh Viễn đỏ hoe mắt, ép tường: “Em dối!”

 

Tóm tắt một câu: Đứa bé là của ai?

 

Thông điệp: Tình yêu cần sự thấu hiểu và tôn trọng.

Loading...