Pháo Hôi Song Tính Và Anh Chồng Thô Kệch - Chương 6: Lời tự tình trong cơn say

Cập nhật lúc: 2026-04-14 13:18:13
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trang Thảo

"Hạ Lâm, mở cửa !"

 

"Hạ Lâm, chúng thể chuyện t.ử tế với ?"

 

Tôi lấy gối bịt chặt tai . Không qua bao lâu, tiếng động bên ngoài mới im bặt, chắc là rời .

 

Đêm qua mất ngủ, nên chăn lâu ngủ . Đến nửa đêm, cảm giác nóng hổi quen thuộc ập đến lưng, cả kéo tuột một lồng n.g.ự.c ấm áp. Lần , gắng gượng chống cơn buồn ngủ để mở mắt .

 

Cằm tựa lên vai . Bàn tay to rộng bao phủ lấy phần bụng nhô lên, ngón tay cái vô thức mơn trớn làn da . Tôi mất vài giây mới phản ứng , bật dậy đẩy mạnh bên cạnh .

 

Trong bóng tối, Chu Hữu Trung với vẻ thể tin nổi, gắt lên: "Anh bằng cách nào? Tôi rõ ràng khóa cửa mà!"

 

Chu Hữu Trung trả lời. Hắn kéo trong chăn, đắp ngay ngắn dùng sức ôm chặt trong vòng tay ấm áp. Mặc cho vùng vẫy mắng c.h.ử.i thế nào, vẫn im lặng, chỉ ghì chặt lấy .

 

Tôi thực sự thoát , cuối cùng mệt đến mức chẳng buồn động đậy nữa, cứ thế mơ màng ngủ .

 

Sáng hôm , cơn đói làm tỉnh giấc. Chu Hữu Trung vẫn giữ nguyên tư thế ôm từ tối qua. Tôi dùng khuỷu tay thúc mạnh bụng , tức giận : "Buông !"

 

Hắn những buông mà còn ôm chặt hơn: "Không buông."

 

lúc , bụng kêu lên vì đói. Giọng Chu Hữu Trung khàn đặc vang lên bên tai: "Đói ?"

 

Tôi chỉ hừ một tiếng. Lúc , đôi tay đang siết chặt mới từ từ nới lỏng . Chỉ một lát , một bát sủi cảo nóng hổi bưng đến mặt. Tôi thực sự đói đến mức chịu nổi, đón lấy bát sủi cảo ăn ngấu nghiến.

 

Chu Hữu Trung bên cạnh ăn hết. Hắn nhận bát , chăm chú: "Hạ Lâm, chúng chuyện ?"

 

Tôi lạnh lùng từ chối: "Chúng chẳng gì để cả."

 

Mọi chuyện đến mức , gì cũng cứu vãn .

 

Hai ngày trôi qua nhanh chóng, ngày hẹn đến bệnh viện phá t.h.a.i cận kề. Thế nhưng vẫn tìm cơ hội lấy tiền tiết kiệm của Chu Hữu Trung. Suốt hai ngày nay làm, cứ kè kè bên cạnh rời nửa bước. Tôi cơ hội lẻn phòng .

 

Không tiền thì thể làm phẫu thuật. Nghĩ nghĩ , nảy một kế: chuốc say Chu Hữu Trung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-song-tinh-va-anh-chong-tho-kech-mndp/chuong-6-loi-tu-tinh-trong-con-say.html.]

 

Tôi mang vò rượu trong nhà . Sau khi ăn xong bữa tối, rót cho một bát lớn. Để tránh nghi ngờ, cũng tự rót cho một bát.

 

Hắn liếc bát rượu, đợi cầm lên uống cạn. Tôi chút ngỡ ngàng, nhưng vẫn tiếp tục rót thêm cho .

 

Sau bốn bát lớn, bắt đầu men say. Bình thường ánh mắt luôn né tránh , nhưng lúc chằm chằm, hề che giấu tình cảm trong mắt.

 

Hắn đột nhiên ghé sát gần. Khoảng cách quá gần khiến tim đập loạn nhịp, theo bản năng mặt . Hắn liền đưa tay nâng mặt lên, bắt thẳng .

 

Tôi nhíu mày khó chịu: "Uống say bắt đầu làm loạn ?"

 

Hắn , dùng ngón cái vuốt phẳng đôi lông mày đang nhíu: "Đừng nhíu mày, thích em như ."

 

"Tại em thể với nhiều hơn một chút?"

 

"Dựa cái gì mà em luôn với , còn đối với chỉ chán ghét?"

 

Đầu óc trống rỗng. Hắn đang ? Chẳng lẽ yêu còn niềm nở với ? Còn chuyện với ai nữa?

 

Tôi truy hỏi, nhưng trả lời, chỉ lẩm bẩm: "Em còn làm thế nào mới lòng?"

 

"Tim cũng làm từ thịt, cũng đau chứ."

 

"Hạ Lâm, tại ?"

 

Hắn uống thêm hai bát nữa gục xuống bàn. Trong lòng cũng nặng nề, như thứ gì đó chặn ngang cổ họng. Rõ ràng vẫn vương vấn Diệp Duẫn, như thể mới là .

 

Tiền tiết kiệm của Chu Hữu Trung để trong tủ, dễ tìm. Tôi lấy túi tiền, bỏ túi xách về phòng. Đi ngang qua chỗ đang gục bàn, khựng .

 

Thời tiết mà để ngủ như cả đêm, bệnh mới lạ. Tôi do dự một lúc, tặc lưỡi định mặc kệ. khi giường, cứ trằn trọc mãi ngủ .

 

Cuối cùng, thở dài, dậy lấy một chiếc chăn đắp lên cho Chu Hữu Trung.

 

Sáng sớm hôm , rời khỏi nhà, bắt xe thành phố đến bệnh viện. suốt quãng đường , luôn cảm giác ai đó đang bám theo lưng. Thế nhưng mỗi khi đầu , phía chẳng một bóng . Tôi khỏi rùng , bước chân cũng nhanh hơn.

 

Ngay cổng bệnh viện, khi định bước thì một bàn tay to khỏe túm chặt lấy cổ tay . Chu Hữu Trung đột ngột xuất hiện khiến hoảng sợ suýt . Rõ ràng lúc rời , vẫn còn đang gục đầu bàn cơ mà.

Loading...