Editor: Trang Thảo.
Cứ nhắc đến Chu Hữu Trung là thấy phiền, chỉ ừ một tiếng cho qua. Bác Vương : "Mỗi hai đứa cãi là mặt nó hằm hằm như cả làng nợ tiền nó. Vợ chồng mà, thỉnh thoảng cãi làm hòa mới vui, chứ cứ căng thẳng mãi là sứt mẻ tình cảm đấy."
Tôi bụng , khẽ : "Cháu cũng cãi với ."
Bác Vương ghé sát, thì thầm: "Cháu cứ nũng nịu với nó một chút, giường mật một chút là hòa ngay. Vợ chồng đầu giường cãi , cuối giường hòa, hiểu ?"
Mặt nóng bừng, chỉ ậm ừ vài câu về nhà. nghĩ nghĩ , thấy lời bác cũng lý. Thế là phòng một bộ quần áo khác. Bộ đồ màu đỏ tôn dáng, làm nổi bật đường cong cơ thể .
Thay xong, tìm Chu Hữu Trung. Trên đường, gặp Giang Hoài, chắc đến thôn làm việc. Tôi để ý, định qua thì gọi : "A Lâm, túi thơm của em rơi kìa."
Nói xong, nhặt lên đưa cho , khổ:
"Dù chúng cũng lớn lên cùng , bây giờ thành thế ?"
Tôi rảnh ôn chuyện cũ, nhận túi thơm . Lúc mới phát hiện Chu Hữu Trung đang gần đó. Ánh mắt lướt qua Giang Hoài, dừng mặt một giây dời .
Tôi nhíu mày bất mãn. Phản ứng kiểu gì ? Hoàn giống những gì nghĩ. Hắn chẳng gì, về phía nam. Tôi lập tức theo .
Đi một lúc, dừng ở một thửa ruộng bắt đầu làm việc. Tôi tiến , chắn mặt . ngẩng đầu, vẫn cắm cúi làm.
Tôi đạp cẳng chân một cái: "Anh thấy đây ?"
Hắn khựng nhưng ngẩng đầu, lạnh nhạt : "Ở đây bẩn lắm, về nhà ."
Tôi bắt đầu nổi giận: "Chu Hữu Trung, đừng đà lấn tới."
Im lặng vài giây, mới ngẩng đầu , đôi mắt đen sâu thẳm: "Hạ Lâm, em đừng quá đáng."
Đầu óc lập tức trống rỗng. Tôi quá đáng chỗ nào?
lúc đó, bên cạnh vang lên giọng Diệp Duẫn: "Anh Hữu Trung, thể giúp dọn chút hành lý ? Tôi thật sự dọn nổi nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-song-tinh-va-anh-chong-tho-kech-mndp/chuong-4-nhung-hon-doi-khong-ten.html.]
Các dòng bình luận hiện lên:
[Bắt đầu đếm ngược chia tay , thụ bảo bối của chúng dọn về thôn để ly với tên công tra nam .]
[Nam phụ ơi, cơ hội của tới , nắm bắt là thể lên ngôi.]
[Đứa pháo hôi đúng là chướng mắt, mất công ăn diện như mà nam phụ còn chẳng thèm .]
Nghĩ đến việc hạ đến đây lấy lòng Chu Hữu Trung mà vẫn nể mặt, thêm Diệp Duẫn xuất hiện, lập tức bốc hỏa. Tôi giơ tay tát thẳng mặt .
Tiếng tát vang lên giữa buổi chiều yên tĩnh, cực kỳ rõ ràng. Đánh xong, cũng sững vài giây. Trước đây dù tát , bao giờ dùng lực. , dùng hết sức. Một bên mặt lập tức đỏ ửng.
Chu Hữu Trung , sắc mặt âm trầm đáng sợ. Tôi phớt lờ ánh mắt đó, hậm hực bỏ . Vì quá nhanh, chú ý đến cái hố nhỏ chân nên trẹo chân.
Cổ chân đau nhói khiến kêu lên, nước mắt chực trào. Tôi bám cây bên cạnh mới vững. Chu Hữu Trung chạy tới, xuống kiểm tra cổ chân : "Không gãy xương, chắc là bong gân. Còn đau ?"
Không hiểu , hỏi , nỗi uất ức trong lòng bỗng dâng lên. Nước mắt cứ thế tuôn . Hắn lập tức luống cuống, bế ngang lên nhanh chóng đưa về nhà.
Về đến nhà, lấy rượu thuốc, đổ lòng bàn tay xoa nóng xoa bóp cổ chân cho . Vừa xoa, hỏi: "Còn đau ?"
Tôi sụt sùi, gì. Chu Hữu Trung đưa tay lau nước mắt cho , ngón tay cái thô ráp miết qua khiến mặt đau. Hắn vụng về an ủi: "Đừng nữa. Em mua gì, mua cho."
Tôi nhịn mắng: "Anh đúng là ngốc. Chẳng an ủi khác gì cả."
Hắn cúi đầu, im lặng tiếp tục xoa bóp, thêm gì.
Trang Thảo
Tôi vốn sợ đau từ nhỏ, nên mấy ngày nay tuyệt đối chạm chân xuống đất. Mọi việc ăn uống, vệ sinh đều do một tay Chu Hữu Trung cõng làm. Liên tiếp mấy ngày tắm rửa, thấy ngợm khó chịu chịu nổi.
Buổi tối, dùng ngón tay chọc chọc lưng Chu Hữu Trung: "Đi lấy nước cho , tắm."
Hắn gật đầu, xuống bếp đun nước nóng đổ bồn, pha thêm nước lạnh cho đủ ấm. Sau khi thử độ ấm xong, bế đặt lên chiếc ghế cạnh bồn tắm, đưa tay định giúp cởi quần áo.
Khi định cởi quần, bỗng thấy thẹn thùng vô cùng. Tuy chỗ đó qua, nhưng đó là lúc tắt đèn tối om giường. Tôi đẩy tay : "Anh ngoài , tự làm ."
Hắn "ừ" một tiếng. Tôi ngẩng đầu thì thấy vành tai đỏ bừng từ lúc nào. Ngay khi định dậy rời , bỗng nổi chút tâm tư nhỏ mọn mà gọi giật : "Thôi, vẫn là giúp ."