Pháo Hôi Song Tính Và Anh Chồng Thô Kệch - Chương 1: Sự trừng phạt của cốt truyện
Cập nhật lúc: 2026-04-14 12:49:54
Lượt xem: 51
Editor: Trang Thảo.
Đến thứ tư, nhịn nữa mà tát Chu Hữu Trung một cái cháy má.
“Dừng cho !”
Hắn chẳng những dừng, thậm chí còn sức hơn.
Những dòng bình luận hiện lên cuồn cuộn:
[Dựa cái gì mà để đứa pháo hôi hưởng thụ đồ như chứ?]
[Không , thiết lập của nam phụ là cả đời chỉ yêu một mà, chỉ xem pháo hôi là công cụ phát tiết nhu cầu mà thôi.]
[Pháo hôi là song tính, nam phụ chẳng qua là nếm thử của lạ thôi.]
[Phải công nhận là dù pháo hôi đáng ghét, nhưng gương mặt thì đúng là xinh thật.]
...
Nhìn thấy đống bình luận đó, tức đến mức tát thêm cho mấy cái nữa.
Đến cuối cùng chẳng còn đếm nổi bao nhiêu , mệt đến mức liệt giường. Chu Hữu Trung vẫn cứ như thể tinh lực tràn trề dùng hết, bế đến bồn tắm để tắm rửa sạch sẽ.
Tôi yếu ớt tựa lồng n.g.ự.c rắn chắc của , cảm thấy quả thực lúc nào cũng sức lực dồi dào. Rõ ràng ban ngày ở ngoài đồng làm việc cả buổi, tối về vẫn thể giày vò như .
Tắm rửa xong, đặt lên giường ôm chăn sang phòng ngủ khác.
Rốt cuộc, trong lòng chỉ vai chính thụ. Hắn chỉ cần khi nhu cầu phát tiết, bao giờ coi là bạn đời của . Đây chính là sự trừng phạt mà cốt truyện dành cho kẻ ác độc như .
...
Một năm , tình cờ thức tỉnh và cốt truyện. Đây là một cuốn tiểu thuyết niên đại.
Trúc mã của là nam chính, còn là pháo hôi độc ác. Khi trúc mã xuống nông thôn làm thanh niên trí thức yêu vai chính thụ. Để giành lấy , dùng đủ thủ đoạn hèn hạ để phá hoại tình cảm của hai họ.
Vì thức tỉnh quá muộn, lúc câu chuyện đến hồi kết. Những việc nên làm nên làm đều làm cả , bình luận tràn ngập sự chán ghét dành cho . Dù làm gì nữa cũng thể đổi kết cục định sẵn .
Khi tỉnh dậy thì Chu Hữu Trung xuống đồng làm việc. Trên bàn đặt một gói bánh hạch đào và một ly sữa. Chắc là thành mua cho từ sáng sớm, coi như còn chút lương tâm.
Tôi mới ăn vài miếng, uống chút sữa thì dày dâng lên cảm giác buồn nôn. Vì bụng rỗng gì nên cứ thế nôn khan nửa ngày trời.
lúc đó, ông thầy t.h.u.ố.c trong làng ngang qua, xin hớp nước uống. Tôi rót cho ông một ly. Thấy vẫn còn nôn khan, ông tiện tay bắt mạch giúp.
Bắt mạch xong, ông nở nụ : “Chúc mừng nhé, là hỉ mạch đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-song-tinh-va-anh-chong-tho-kech-mndp/chuong-1-su-trung-phat-cua-cot-truyen.html.]
Tôi ngẩn .
Buổi tối, Chu Hữu Trung làm việc xong trở về liền bếp nấu cơm. Trong bếp nóng, áo ướt đẫm mồ hôi, dính sát , làm lộ rõ những đường nét cơ bắp mạnh mẽ.
Các dòng bình luận nhảy liên tục:
[Phải là dáng nam phụ quá tuyệt vời!]
[So sánh thì thấy công thanh niên trí thức vẻ gầy yếu quá.]
[Tại để kẻ ác độc hưởng hời như ? Thật tức !]
[Kết cục thỏa đáng chút nào!]
[Hay là cho nam phụ lên ngôi nam chính luôn ?]
...
Tôi lờ đống bình luận, trong lòng cứ mãi rối bời. Sau một lúc chuẩn tâm lý, đến bên cạnh Chu Hữu Trung, dùng tay chọc chọc cánh tay .
Trang Thảo
“Anh con ?”
Hắn im lặng một lúc đáp: “Không , em cần sinh con cho .”
Quả nhiên là . Hắn làm một “quái vật” như sinh con cho chứ.
Tôi tức giận lườm : “Ai thèm sinh con cho cơ chứ?”
Hắn với vẻ khó hiểu. Tôi xoay bỏ luôn.
Đến lúc Chu Hữu Trung nấu xong, gọi ăn cơm. chẳng còn chút tâm trạng nào, gắt gỏng đáp: “Tôi ăn!”
Nói xong, thẳng về phòng, bực bội đóng sầm cửa . Không lâu , Chu Hữu Trung đẩy cửa bước , đặt bát cơm xới sẵn mặt : “Ăn một chút .”
“Bằng buổi tối em đói cũng dậy nấu .”
Cơn nóng nảy của bùng lên, thẳng tay hất đổ bát cơm: “Đã bảo ăn là ăn!”
“Anh hiểu tiếng ?”
Hắn ngẩn một thoáng, trầm mặt dọn dẹp đống đổ nát và lưng bỏ ngoài.
Đêm nay sang phòng để giày vò nữa. đến nửa đêm, cơn đói cồn cào đến bỏng rát ruột gan mà tỉnh giấc.
Tôi rón rén mò xuống bếp xem gì ăn . Gói bánh hạch đào hồi sáng đem biếu thầy t.h.u.ố.c để nhờ ông giữ kín bí mật . Còn đồ ăn buổi tối thì cũng Chu Hữu Trung ăn sạch sành sanh.
Đang lúc ủ rũ định về thì Chu Hữu Trung từ trong phòng bước . Hắn liếc một cái lặng lẽ bắt đầu nhóm lửa. Tôi im lặng rời khỏi bếp, bệt xuống chiếc ghế bên ngoài chờ đợi.