Pháo Hôi Omega Thức Tỉnh: Quay Xe Giữ Chặt Chồng Con - 4
Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:36:43
Lượt xem: 149
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
7.
Đêm đó, ở bên cạnh Nguyên Nguyên, kể chuyện cổ tích cho con .
Sau khi dỗ dành bé con ngủ say, quen đường cũ bước phòng của Bùi Tịch Hàn. Dưới ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc của , tuyên bố: "Từ giờ trở , chúng ngủ chung."
"..."
Bùi Tịch Hàn lặng thinh, thôi. Cuối cùng, yết hầu khẽ chuyển động, thốt ba chữ: "Tùy ý em."
Hai xuống, nhưng Bùi Tịch Hàn cách thật xa. Hơn nữa còn ngửa, chằm chằm lên trần nhà chứ tuyệt nhiên lấy một cái.
Tôi bĩu môi, nhích gần: "Sao xa em thế?"
Bùi Tịch Hàn nhàn nhạt đáp: "Như em mong thôi."
Tôi trở , đặt tay lên : "Em chẳng mong thế bao giờ."
"Anh hiểu ý đồ của em hả?" Tôi thẳng thừng: "Em đến để hôn mà."
Vừa , tay mạnh dạn luồn bên áo ngủ của , khẽ khàng tiếp lời: "Hoặc là làm chuyện gì đó khác... sâu đậm hơn..."
"Lê Thính Ngô!"
Bùi Tịch Hàn nắm chặt lấy cổ tay , giọng trầm khàn ẩn chứa sự kìm nén: "Em thích trêu đùa khác lắm ?"
Dù dự liệu phản ứng , nhưng tim vẫn kìm mà nhói lên một chút. Tôi nhanh chóng đè nén sự đắng cay, nghiêm túc : "Em trêu đùa , em là nghiêm túc mà."
"Anh ? Anh ghét em đến thế ?"
Tôi rũ mắt buồn bã, cảm xúc thật, cũng chút thành phần diễn kịch: "Nếu thực sự ghét em, hai đứa sinh một bảo bối đáng yêu như thế chứ?"
Bùi Tịch Hàn khẽ nhíu mày, theo bản năng phủ nhận: "Tôi ý đó."
Anh chậm rãi buông tay .
Tôi thuận thế ôm lấy eo , áp sát đầu vai , nhỏ giọng : "Em ngửi mùi tin tức tố của ."
"... Chưa đến kỳ phát tình của em mà."
Tôi nhượng bộ: "Không đến cũng , cho ?"
"..."
Bùi Tịch Hàn im lặng. Tuy nhiên nhanh đó, một mùi hương Latte ấm áp nồng nàn lan tỏa trong gian, đan xen giữa vị ngọt dịu của sữa và vị đắng trầm của cà phê.
Là giải phóng tin tức tố.
Tôi thoải mái nheo mắt . Bùi Tịch Hàn xoay ôm lấy , lực đạo mực kiềm chế.
Tin tức tố của cũng kìm mà tràn ngoài. Mùi dừa thanh khiết, mát lạnh va chạm với hương Latte. Vị dừa ngọt thanh làm dịu sự sắc sảo và đắng chát trong tin tức tố Latte, khiến khí cả căn phòng trở nên hòa hợp và thư thái.
Ngước mắt lên, bốn mắt . Tôi gần như tuân theo bản năng, hôn lên làn môi của Alpha.
Bùi Tịch Hàn khựng một nhịp, đó bàn tay lớn ôm chặt lấy eo , nồng nhiệt hôn đáp . Một nụ hôn mãnh liệt, quấn quýt, gần như mang theo dư vị của sự mất kiểm soát.
Không qua bao lâu, Bùi Tịch Hàn mới buông , khẽ lau vệt nước vương khóe môi . Khi đang nhẫn nhịn định lùi , vươn tay quàng lấy cổ , thầm thì: "Lâu chúng làm chuyện đó..."
Đồng t.ử Bùi Tịch Hàn co rụt . Sau đó chằm chằm, dường như để xác nhận rằng hề giỡn.
shgt
Nhìn sự kìm nén trong đôi mắt thâm trầm , tặc lưỡi trong lòng: "Đã trướng đến mức nào mà còn ráng nhịn cơ chứ."
Nghĩ đoạn, ngẩng đầu dâng nụ hôn lên. Bùi Tịch Hàn thể nhịn thêm nữa, xoay đè lên .
Giữa nhịp thở dồn dập, thấy Bùi Tịch Hàn đưa tay tìm kiếm gì đó ở tủ đầu giường. Tôi kéo , lầm bầm: "Không cần ... đừng làm sâu quá là ."
Trong căn phòng, nồng độ tin tức tố đậm đặc gấp mấy , hai bóng giường quấn lấy rời.
...
Đám bình luận ngơ ngác luôn:
- Ủa bỏ lỡ bước nào ? Sao pháo hôi bên đột ngột lên cao tốc nhanh ?
- Thôi khai thật đây, tuy ghét Lê Thính Ngô nhưng cảnh thực sự coi.
- Đừng đen màn hình chứ! Có gì mà khách hàng VIP như xem hả?
- À, pháo hôi độc ác Lê Thính Ngô, dùng sắc dụ để nắm thóp phản diện, đúng là tâm cơ mà!
- cũng , với điều kiện của phản diện như thì là , cũng...
Trong những ngày đó, dốc lực để hàn gắn mối quan hệ đang bờ vực sụp đổ với chồng và con trai.
Tôi dọn hẳn sang phòng chính ngủ cùng Bùi Tịch Hàn. Đêm nào cũng dỗ Nguyên Nguyên ngủ mới về phòng, thỉnh thoảng còn "dụ dỗ" thằng bé sang ngủ giữa và Bùi Tịch Hàn.
Mỗi ngày làm, đều bám theo xe của Bùi Tịch Hàn. Hai đứa đưa Nguyên Nguyên đến trường mẫu giáo , đó đưa đến studio, mới tự đến công ty. Dù thì mấy địa điểm cũng khá thuận đường.
Chẳng mấy chốc, thời gian ghi hình chương trình thực tế đến gần.
Vào ngày tổ chương trình mời đến để chụp ảnh poster quảng bá, thấy gia đình Tô Dực An, Bùi Tịch Hàn liền cụp mắt, sắc mặt sa sầm hẳn xuống. Nguyên Nguyên thì trái , thằng bé vui vẻ, chạy tót đến tìm Trần Ngã Miên chơi đùa.
Lúc dạo bữa tối, thấy Bùi Tịch Hàn vẻ buồn bã, ghé sát định nắm tay . né tránh một cách đầy lạnh lùng.
Tôi đoán ngay đang nghĩ gì, thầm thở dài một , định giải thích thì trầm giọng hỏi: "Lần em so bì cái gì nữa đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-omega-thuc-tinh-quay-xe-giu-chat-chong-con/4.html.]
Tôi há miệng đáp: "So xem nhà ai ân ái hơn chứ ?"
Sắc mặt Bùi Tịch Hàn càng thêm tối tăm, trong mắt thoáng qua vẻ tự giễu và đau thương.
Tôi vội vàng vuốt lông cho , cưỡng ép đan ngón tay kẽ tay , nắm chặt lấy tay .
"Em chỉ khoe ân ái thôi mà, để khán giả cả nước thấy nhà hạnh phúc bao. Với , cũng thể nhân cơ hội đưa Nguyên Nguyên chơi một chuyến thật vui."
"Em đảm bảo ý nghĩ nào khác , thật đấy."
Bùi Tịch Hàn im lặng một lúc, sắc mặt phần dịu nhưng vẫn tin tưởng.
"Giả thì thể thành thật ," .
"Mà thật thì cũng chẳng thể hóa giả," đáp , ghé sát tai , kiễng chân thì thầm: "Dạo chúng hôn bao nhiêu quên hả? Còn cả buổi tối nữa, tin tức tố của sắp ướp em thành vị cà phê luôn , cái lúc đè em đòi hỏi ngừng ..."
Lời còn dứt Bùi Tịch Hàn giận dữ cắt ngang: "Lê Thính Ngô!"
Vành tai đỏ ửng, hạ thấp giọng nhắc nhở: "Đừng nữa."
lúc đó, vạt áo truyền đến một sự lay động lạ. Tôi cúi đầu, thấy Nguyên Nguyên đang mở to đôi mắt sáng long lanh, chúng đầy vẻ nghiêm túc và ngây thơ: "Ba lớn, ba nhỏ, hai tiếp ạ?"
Tôi hi hi đáp: "Không gì Nguyên Bảo, ba đang mật với ba lớn của con thôi mà."
8.
Chương trình tên là 《Mang Theo Bảo Bối Đi Khắp Thế Giới》, mùa mời tổng cộng sáu gia đình, bao gồm cả nhà và nhà Tô Dực An.
Trạm đầu tiên của chuyến hành trình là vùng Tây Bắc.
Vào ngày đầu tiên gặp mặt, tập trung để giới thiệu về bản . Vì danh tiếng của đây vốn dĩ "lẫy lừng" theo nghĩa tiêu cực, nên khi thấy , Tô Dực An lộ rõ vẻ cảnh giác mặt.
Ngoài sự cảnh giác , trong ánh mắt còn pha lẫn kiểu... mệt mỏi và bất lực, giống như một đống rác dính chặt lên mà rũ mãi . Chồng là Trần Cảnh Nam càng bảo vệ Tô Dực An một cách thái quá, ném cho mấy cái đầy tính cảnh cáo.
Thế là Bùi Tịch Hàn thấy "hung dữ", cũng chẳng mà lườm ngược họ.
Tôi: "..."
Hai nhóc con thì hòa hợp, chẳng hề nhận ân oán tình thù gì của lớn, gặp mặt vui vẻ tụ một chỗ chơi đùa.
Đạn mạc cũng bùng nổ:
- Tới tới , pháo hôi họ Lê sắp bước lên con đường tìm c.h.ế.t điên cuồng đây.
- Cốt truyện ngọt ngào của nhà thụ bảo sắp bắt đầu , chỉ là cứ con hề nhảy nhót thế thấy phiền ghê.
- Ơ, mỗi cảm thấy Lê Thính Ngô lâu lên cơn ? Nói thật là giờ với phản diện cũng ngọt đấy...
- Hô hô, lầu tỉnh . Cứ chờ xem, cái đuôi cáo sắp giấu , sắp lộ nguyên hình đấy.
- Tiểu phản diện cha như đúng là thảm. ...
9
Hôm nay hành trình diễn sa mạc.
Trước đây vì sự kháng cự của "", gia đình ba bao giờ cùng du lịch. Thế nên đây là đầu tiên chúng cùng chơi kể từ khi Nguyên Nguyên ghi nhớ chuyện.
Giữa đại mạc bao la, bãi cát vàng óng ánh trải dài vô tận, thằng bé tỏ vui sướng. Vừa định tung tăng chạy , nhanh tay lẹ mắt túm mũ áo khoác kéo nhóc con .
Nguyên Nguyên đầu đầy ngơ ngác.
Tôi xổm xuống, lấy bình nước nhỏ mà Bùi Tịch Hàn đưa tới đeo lên cho con, để thằng bé khoác chéo qua vai: "Cầm lấy cái . Nguyên Bảo chạy quá xa nhé, là các ba sẽ lo lắng đấy. Với nhớ uống thật nhiều nước nha."
Nguyên Nguyên nở nụ tươi rói với , gật đầu thật mạnh: "Vâng ạ, con ba nhỏ."
Thực Nguyên Nguyên ngoan, hề chạy loạn. Thằng bé lời, chỉ chơi trong tầm mắt của chúng .
Tôi con, nép sát Bùi Tịch Hàn, tự nhiên nắm lấy tay Alpha. Bùi Tịch Hàn im lặng nắm chặt lấy tay đáp .
Tôi đầu , phát hiện đang thẫn thờ. Trong đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa vài phần cảm xúc phức tạp. Có chút thỏa mãn, chút bồi hồi.
"Chồng ơi thế?" Tôi chớp mắt , tung chiêu " xanh": "Có vì em cứ quấn lấy cùng nên làm ảnh hưởng đến công việc của ?"
"Đều tại em hết, bận rộn như mà em cứ nhất quyết làm phiền..."
"Không ảnh hưởng." Gần như ngay khi dứt lời, Bùi Tịch Hàn lên tiếng: "Dạo bận."
Bàn tay đang nắm lấy tay siết chặt thêm một chút, cụp mắt, giọng điệu phần tự nhiên mà nhấn mạnh: "Đưa Nguyên Nguyên ngoài chơi nhiều cũng giúp ích cho sự trưởng thành của con."
Tôi nhịn , áp mặt cánh tay : "Vâng, cũng vô cùng giúp ích cho sức khỏe thể chất và tinh thần của em nữa."
Sau đó nhân lúc ai chú ý, nhanh như chớp hôn lên má một cái. Vành tai Bùi Tịch Hàn đỏ lên .
lúc đó Nguyên Nguyên lạch bạch chạy tới, kéo gấu quần , ngước đầu hỏi: "Ba nhỏ ơi, con thể cho Miên Miên kẹo phô mai ạ?"
"Tất nhiên là ." Tôi xuống con: "Đây là kẹo phô mai của Nguyên Bảo mà, con cho ai cũng hết nha."
Nguyên Nguyên mím môi bẽn lẽn: "Con cảm ơn ba nhỏ."
Tôi nặn nặn cái má bánh bao của nhóc con: "Không chi, bảo bối."
"Đi con."
Nguyên Nguyên hớn hở chạy tìm Trần Ngã Miên. Tôi dõi mắt theo bóng lưng con, tình cờ bắt gặp ánh mắt của Tô Dực An. Bốn mắt . Ánh mắt còn sự kháng cự như , mà mang theo vài phần dò xét.