Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 44: Một Mùi Trà Xanh Nồng Nặc

Cập nhật lúc: 2026-02-22 05:18:12
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Rạng sáng, căn phòng yên tĩnh trở . Trên chú cừu nhỏ chằng chịt vết răng của , từ ngực, m.ô.n.g đến đùi trong...

Anh như thể cả đời ăn thịt, hận thể c.ắ.n nát Phương Trầm một lượt. Đến cuối cùng, Phương Trầm gần như ngất , chỉ bắp đùi là còn co rút theo bản năng.

Anh bế lên, cúi đầu hôn đuôi mắt đỏ hoe vì . Kích thích quá lớn khiến dù chỉ mới gần, Phương Trầm rầm rì trốn, ngay cả khi ngủ lông mi cũng run rẩy liên hồi.

Anh thấp giọng: "Để xem em còn dám nghịch ngợm nữa ."

Bế Phương Trầm tắm rửa, thiếu niên chỉ khi ngủ mới tỏ thuận theo, nép lòng mềm nhũn như bông. Anh rũ mắt , cảm thấy yêu bao nhiêu cũng đủ, đương nhiên lúc làm loạn thì cũng thật khiến tức c.h.ế.t.

Sau khi vệ sinh sạch sẽ và đặt trong chăn, Phương Trầm mỗi khi ngủ giống như một cục bột nếp, dính chặt lấy . Chỉ cần động đậy, sẽ ôm càng chặt hơn. Anh , đó là vì chú cừu của thiếu cảm giác an .

Thực cũng thôi. Có đôi khi thật sự hận thể nhai nát nuốt bụng, để tan xương máu, lấp đầy trái tim .

Ngủ suốt một đêm, sáng hôm khi tỉnh , Phương Trầm suýt nữa tưởng sắp biến thành xác sống, nếu cả đau nhức như sắp tan thành từng mảnh thế .

Bên cạnh . Phương Trầm bĩu môi, trong lòng chút vui. Hì hục với cả đêm, thế mà "quất ngựa truy phong", thật quá đáng.

Cậu lẩm bẩm mắng mỏ: "Đồ thối tha, hỗn đản, tra nam..."

Giây tiếp theo, cửa phòng ngủ đẩy , chú cừu nhỏ lập tức câm nín, trợn tròn mắt cửa. Anh bưng một chiếc khay tới, bên là một bát cháo nóng hổi ninh nhừ. Thấy Phương Trầm đang , khẽ : "Bảo bảo tỉnh ?"

Phương Trầm chớp mắt, mặt chỗ khác, kéo chăn trùm kín đầu.

Anh đặt khay xuống, lên mép giường, vỗ vỗ qua lớp chăn: "Ngoan nào, bế em rửa mặt, ăn chút gì đó nhé?"

Nắm chặt mép chăn, giọng Phương Trầm nghẹn : "Đừng động , đ.á.n.h c.h.ế.t luôn , bạo lực gia đình."

Anh nén : "Có chuyện đó thật ? Anh xa thế ?"

Bàn tay luồn trong chăn, móc lấy cạp quần ngủ của mà kéo gần: "Để xem nào, đ.á.n.h thành thế nào ."

Phương Trầm chống cự nổi, cuối cùng vẫn lột quần để kiểm tra. Thật là hổ c.h.ế.t ! Chú cừu nhỏ rưng rưng nước mắt, túm chặt tấm ga giường .

Phía lạnh căm căm, bàn tay to của xoa nắn đó, lớp chai mỏng trong lòng bàn tay thô ráp tạo cảm giác ngứa ngáy. Phương Trầm nhịn khẽ cựa quậy, nào ngờ giây tiếp theo, phía bỗng truyền đến cảm giác ấm áp ướt át kèm theo một thoáng đau nhói.

Nhận đang làm gì, Phương Trầm trợn ngược mắt: "Anh...!"

Anh thế mà dám... c.ắ.n m.ô.n.g !!

Anh buông , dấu răng của đó, thỏa mãn gật đầu: "Yên tâm bảo bảo, m.ô.n.g trắng mềm, chẳng sứt mẻ tí nào ."

Làm thể thật sự xuống tay đ.á.n.h , đến một phần sức lực còn dùng tới, chẳng qua là để làm hổ một chút thôi.

Vừa thả tay , Phương Trầm liền dùng cả tay lẫn chân bò về phía . Người gầy, dạo vất vả lắm mới nuôi béo lên một chút, thịt đều dồn hết mông. Hai khối mềm mại cứ lúc lắc theo cử động của , bên còn in hằn một dấu răng rõ rệt.

Dấu răng của . Đây chính là chú cừu của riêng .

Cảnh tượng phơi bày ngay mắt khiến thở nặng nề hơn vài phần, ánh mắt tối sầm . Phương Trầm luống cuống kéo quần lên, lườm , mắng: "Biến thái!"

Anh khẽ, giơ tay kéo lòng. Phương Trầm giãy giụa hai cái nhưng vì còn sức nên cuối cùng đành để bế vệ sinh cá nhân.

Rửa mặt xong xuôi, ôm đút từng thìa cháo. Phương Trầm coi như gối dựa, lười biếng nép lòng . Ngày hôm qua "đâm" quá mạnh nên giờ bụng vẫn thấy đầy đầy, ăn hai miếng ăn nữa.

Anh dỗ dành: "Ngoan nào, ăn thêm chút nữa ."

Phương Trầm mặt : "Không, mang ."

Anh dỗ thêm vài câu, thấy thật sự ăn mới thôi, cúi đầu hôn lên má : "Còn ngủ nữa ?"

Phương Trầm ngáp một cái: "Không ngủ, chiều em còn tiết."

"Được, thế em sấp xuống, xoa eo cho."

Phương Trầm khá thích xoa bóp. Bàn tay lớn, lực đạo , mỗi ấn xuống đều thấy tê dại cả xương cốt. Qua một đêm, mèo nhỏ biến thành hổ lớn, lười nhác giường tận hưởng sự phục vụ của . Cậu tì cằm lên gối, cầm điện thoại nhắn tin với Kiệt Minh.

Kiệt Minh gửi cho một đường link, hôm nay ban nhạc đến trường biểu diễn, hỏi xem cho vui . Phương Trầm vốn thích náo nhiệt nên trả lời ngay: "Được nha, nha."

Sau đó sang bảo với : "Tối nay em ăn cơm với , em xem biểu diễn với Kiệt Minh ."

Anh vui nheo mắt . Ở trang viên thì ngoan ngoãn dính lấy , thế mà khai giảng một cái là chạy nhảy khắp nơi. cũng gì, chỉ nhạt giọng: "Đừng về muộn quá, qua đón."

Đến lúc , Phương Trầm mới đầu , lầm bầm: "Em đồng ý về đây ở ."

Anh nhướng mày, đe dọa vỗ m.ô.n.g một cái. Chú cừu nhỏ lập tức sửa lời: "Ở, ở mà!"

Anh nhếch môi, đ.ấ.m xoa: "Ngoan, em dọn qua đây ăn gì cũng nấu, quần áo cần giặt, việc nhà cần làm, cứ đợi hầu hạ là ."

Chú cừu nhỏ nghiêm túc suy nghĩ, thế mà cám dỗ thật. Cậu vùi mặt gối, giọng lí nhí: " đồ đạc của em vẫn ở ký túc xá."

"Để lấy cho." Anh cúi , ghé sát tai : "Nhớ mang theo cả chiếc áo sơ mi của về nữa."

"..."

Buổi chiều khi tan học, Phương Trầm tìm Kiệt Minh. Vừa thấy , Kiệt Minh phán ngay: "Sith về ?"

Phương Trầm giật : "Sao ?!"

Kiệt Minh nhún vai: "Viết hết mặt kìa."

Phương Trầm sờ mặt: "Viết cái gì? Sith về á? Không thể nào..." Cậu mất giá thế chứ?

Kiệt Minh chỉ mặt : "Viết là: 'Vừa đàn ông vỗ về, sướng rơn'."

Phương Trầm: "..."

Giao tiếp với nước ngoài đúng là mệt thật mà, thẳng thắn quá mức khiến đỡ nổi.

Kiệt Minh tặc lưỡi: " là tình yêu khác, thi đấu xong cái là vội vàng về tìm ngay, hẹn hò ngọt ngào đó thì... ầm ầm ầm..."

Phương Trầm nhếch môi. Cậu chẳng lẽ bảo Sith vội về tìm , mà là vội về để "xử" . Cũng chẳng hẹn hò ngọt ngào gì hết, trực tiếp "ầm ầm ầm" luôn. Sắp khiến "ầm" đến c.h.ế.t đây .

Mặt Phương Trầm nóng bừng, kéo Kiệt Minh tiếp: "Thôi đừng nữa, bảo tối nay đông lắm mà? Đi nhanh kẻo mất chỗ hàng đầu."

Ban nhạc quá nổi tiếng nhưng diễn ở trường miễn phí nên vẫn đông nghịt . Phương Trầm chen lấn đến suýt thở , vất vả lắm mới thoát , đầu tóc rối bù như tổ quạ. Cậu gian nan hít thở, rút điện thoại chụp một tấm ảnh cho xem cảnh đông như kiến cỏ. Vừa đầu thấy Kiệt Minh đang trò chuyện rôm rả với một trai, Phương Trầm thở dài.

Biết ngay mà. Quả nhiên lát , Kiệt Minh hỏi uống gì để mua nước cùng . Phương Trầm vẫy tay: "Thôi cần ." Cậu đoán lầm thì Kiệt Minh mà là coi như hôm nay mất hút luôn.

Kiệt Minh nịnh nọt với , nháy mắt mấy cái biến mất cùng . Phương Trầm xem một lúc mới nhớ tin nhắn gửi cho , mở máy thấy trả lời:

【 Ở ? 】

Chú cừu nhỏ ngẩn ngơ. Ý gì đây? Anh cũng ở đây ?

Cậu đầu quanh quất, cuối cùng gọi video trực tiếp cho . Quả nhiên, bối cảnh bên phía cũng , chắc cũng đang ở quảng trường . Chú cừu nhỏ híp mắt , xoay điện thoại cho thấy: "Em ở đây ! Anh định đến tìm em ?"

Sith "ừ" một tiếng: "Đứng yên đó chờ ."

Kiệt Minh cũng , một cũng chán, Phương Trầm gật đầu ngoan ngoãn: "Vâng, em chờ đến tìm."

Sith nhanh chóng tìm thấy . Hàng ghế đầu là nơi chen chúc nhất, dáng cao lớn, đó một tay vòng qua eo bảo vệ trong lòng, để ai đụng trúng.

Phương Trầm ngước : "Sao tới đây thế?" Anh kiểu thích náo nhiệt.

Anh rũ mắt, tay chạm mặt : "Em xem. Vì nhớ em."

Hai mới xa vài tiếng đồng hồ chứ mấy. Phương Trầm hừ một tiếng: "Dù Kiệt Minh cũng , thôi thì miễn cưỡng cho cơ hội ở bên cạnh em ."

Anh khẽ : "Cảm ơn em, sinh viên."

Sân khấu đang tiến tới cao trào, tiếng trống dồn dập khiến bầu khí bùng nổ. Ở hàng ghế đầu, nhiều đang nhún nhảy theo điệu nhạc, chú cừu nhỏ cũng bắt chước họ, nhảy lên vài cái.

Vừa đầu , thấy Sith đang cầm điện thoại video.

Cậu trừng mắt: "Anh cái gì đấy!"

"Quay em, đáng yêu lắm." Sith dỗ dành: "Nhảy thêm vài cái nữa bảo bảo, trông em đáng yêu cực kỳ."

Người xem ca nhạc thì sân khấu, chỉ Sith là cầm điện thoại chĩa thẳng mà chụp lấy chụp để. Bây giờ mà mở album ảnh của , chắc chắn sẽ thấy một "nhật ký trưởng thành" của Phương Trầm sắp xếp cực kỳ ngăn nắp. Ảnh chia thành từng mục: bảo bảo ngủ, bảo bảo ăn cơm, bảo bảo thường ngày...

Ai tưởng là "bố bỉm sữa" chứ.

Nghi ngờ bố bỉm, thấu hiểu bố bỉm, và cuối cùng trở thành bố bỉm.

Phương Trầm thầm nghiến răng. Sớm muộn gì cũng trộm điện thoại của để xóa sạch mấy thứ đó !

Phương Trầm mặt thèm để ý đến nữa, tự móc điện thoại định một đoạn video sân khấu. Cậu giơ tay thật cao, nhưng ngay giây tiếp theo, đàn ông phía đoạt lấy điện thoại, giúp .

Anh thấp giọng: "Đồ nấm lùn."

Chú cừu nhỏ xù lông: "Anh bảo ai cơ?"

Anh cầm điện thoại video trông nhẹ nhàng hơn nhiều. Quay xong, đưa cho Phương Trầm: "Phải uống nhiều sữa mới cao , đừng kén ăn."

Chú cừu nhỏ dạo đầu óc nhồi nhét mấy tư tưởng "đen tối" liền nghĩ ngay: Sữa? Sữa nào cơ?

Sith đang nghĩ lung tung, buồn : "Đừng nghĩ bậy, đang chuyện nghiêm túc đấy."

"Anh thôi cái giọng nghiêm túc đó ." Cậu thành khẩn : "Hình tượng của thế , vốn dĩ là kẻ 'xôi thịt' bạo lực mà."

Anh véo tai : "Được, tối nay sẽ cho em thấy thế nào là bạo lực."

Lại định "giã giò" cừu nhỏ nữa ? là nồi t.h.u.ố.c bổ mà!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-44-mot-mui-tra-xanh-nong-nac.html.]

Tan buổi biểu diễn thì trời khá muộn, Phương Trầm sợ bạn cùng phòng ngủ nên về quấy rầy, dù hành lý cũng vội lấy, thế là cùng Sith về thẳng chung cư.

Sợ "giở trò", Phương Trầm tắm xong là chui tọt chăn, lúc từ phòng tắm bước , nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ say.

Sith bên giường rũ mắt : "Bảo bảo, ngủ ?"

Phương Trầm nỗ lực diễn sâu. Nhìn hàng mi đang run rẩy kịch liệt của thiếu niên, nhếch môi, thong thả : "Ngủ thì... chắc là làm gì cũng nhỉ?"

Bàn tay giấu trong chăn siết chặt, tim Phương Trầm treo ngược lên cành cây. Làm gì? Đừng làm bậy nha!!

"Để xem nào..." Anh khom lưng, ghé sát tai thì thầm: "Dùng chân thì nhỉ? Chân bảo bảo trắng mềm, dùng gan bàn chân ma sát chắc là thích lắm, nhưng khi sẽ sưng đỏ mất. Mà thôi kệ , dù bảo bảo cũng ngủ , ."

Phương Trầm rốt cuộc nhịn nổi, mở choàng mắt: "Anh đừng quá đáng... ưm."

Anh trực tiếp cúi đầu hôn xuống. Loại kem đ.á.n.h răng mới đổi vị cam quýt, giống như một quả cam mọng nước bùng nổ giữa ngày hè, chỉ cần bóp nhẹ là nước trái cây b.ắ.n tung tóe.

Cánh môi quấn quýt, đầu lưỡi giao thoa, Phương Trầm lúc đầu còn né tránh nhưng nhanh chóng hôn đến nhũn cả , chỉ ngửa đầu ngoan ngoãn đón nhận.

Hôn một hồi, Sith dịu dàng buông .

"Đồ ngốc." Anh thấp giọng: "Lừa em một trăm thì chín mươi chín em mắc mưu."

Phương Trầm hôn đến mức đuôi mắt ửng hồng, đôi mắt phủ một lớp sương mờ. Nhìn lúc , cảm thấy lòng ngứa ngáy khôn nguôi, nếu giờ mà đưa ngón tay thăm dò, đảm bảo chỗ đó mềm ấm ướt át lắm . hôm qua làm quá tay, hôm nay bắt nạt nữa, bèn cúi đầu hôn lên trán : "Nhắm mắt ngủ , còn kiểu đó là nhịn ."

Phương Trầm vội vàng nhắm chặt mắt . Anh khẽ , xuống bên cạnh và ôm chặt lòng.

Sáng hôm , Phương Trầm đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông điện thoại. Cậu đặt báo thức, nhưng điện thoại thường cũng để im lặng, cơ bản là chẳng việc gì gấp gáp tìm đến .

Cậu buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, đưa tay quờ quạng khắp nơi, tìm thấy điện thoại mà sờ trúng mặt . Sith thuận đà c.ắ.n nhẹ ngón tay .

Phương Trầm rầm rì, giọng mơ hồ: "Điện thoại..."

Anh lấy điện thoại giúp , trực tiếp bắt máy áp tai . Đầu dây bên , giọng Kiệt Minh như nổ tung:

"Trầm! Cậu xem diễn đàn ? Cậu nổi tiếng !! Cậu với Sith chụp ảnh kìa!"

Phương Trầm nhắm mắt, lơ mơ đáp: "Ừ, nổi , em ... Cái gì cơ?!"

Ý thức trì trệ cuối cùng cũng tỉnh táo , trợn tròn mắt, bật dậy khỏi giường: "Anh gì?"

"Thì buổi biểu diễn tối qua , Sith đúng ? Hai chụp ảnh !"

Phương Trầm kịp nhiều, vội vàng cúp máy đăng nhập diễn đàn trường. Những bài nổi bật nhất hiện , đập mắt là tên của Sith.

【 Bạn trai mới của Sith??? 】

【 Hai đang hẹn hò ? Ngọt ngào quá. 】

【 Không ai để ý ? Cậu bé đáng yêu cực kỳ. 】

Phương Trầm xem mà tối sầm mặt mũi. Sith ở bên cạnh dường như chẳng chuyện gì, còn rót một ly nước ấm mang tới tận miệng , dỗ dành: "Bảo bảo, sáng dậy uống miếng nước nào."

Phương Trầm dí điện thoại mặt : "Sith! Chúng chụp ảnh !"

Anh liếc qua một cái, "Ừ" một tiếng hỏi: "Nước pha mật ong, em?"

"Mật ong cái nỗi gì lúc nữa!!" Phương Trầm huơ huơ điện thoại: "Anh xem ."

"Chụp thì ?" Sith nghiêm túc hỏi: "Bảo bảo, rốt cuộc em đang lo lắng điều gì?"

Phương Trầm ngẩn , cánh môi mấp máy: "Em sợ... quá nhiều chú ý đến em vì ."

Cậu quen làm một kẻ mờ nhạt, quen tiếp nhận quá nhiều ánh mắt soi mói. Sith xích gần, hôn lên trán : "Đừng quan tâm đến ánh mắt kẻ khác, bảo bảo, em chỉ cần . Những kẻ liên quan đó chẳng là gì trong cuộc đời em cả."

Phương Trầm c.ắ.n môi. Anh rút điện thoại của để sang một bên, đưa ly nước nữa: "Uống nước , vệ sinh cá nhân. Anh làm bữa sáng cho em, đó chúng cùng đến trường."

Chú cừu nhỏ chớp mắt, gật đầu.

Đợi Phương Trầm ngoan ngoãn rửa mặt, đàn ông mới cầm điện thoại lên xem. Anh nhấn vài bài , thấy nhiều đăng ảnh Phương Trầm, bên bình luận loạn xạ nào là "cục cưng", "bé đáng yêu", thậm chí kẻ còn thừa cơ xin thông tin liên lạc.

Sắc mặt tối sầm , chụp mấy bài đó ngoài gọi điện thoại.

Chụp ảnh thì , nhưng chụp ảnh Phương Trầm thì .

Sau khi ăn sáng, tâm thái của Phương Trầm khôi phục bình thường. Dù giấu cũng giấu , cũng chẳng thể cứ lén lút với Sith mãi. Thuận theo tự nhiên thôi!

Trong lúc ăn cơm, giúp sắp xếp cặp sách, bỏ đó nước trái cây và một ít đồ ăn vặt. Thấy ăn xong, tự nhiên xách túi giúp : "Đi thôi."

Phương Trầm : "Anh định học cùng em thật ? Anh tập luyện ? Đừng cùng em, em tự mà."

Sith giơ tay xoa đầu : "Bạn trai đưa học là chuyện bình thường ?"

Phương Trầm "ồ" một tiếng nhỏ, gạt tay : "Đừng làm rối tóc em." Chú cừu nhỏ cũng điệu lắm chứ bộ.

Chuyện Sith bạn trai lan truyền khắp trường. Điều khiến ngạc nhiên hơn cả là đối tượng là một trai phương Đông. Sáng sớm, ảnh của Phương Trầm phát tán điên cuồng diễn đàn, nhưng nhanh đó các bài đều xóa sạch.

Khi bước giảng đường, ánh mắt của tất cả đồng loạt đổ dồn về phía họ. Phương Trầm khựng , nhưng nhanh chóng nắm tay dẫn trong. Giảng đường còn nhiều chỗ trống, Sith chọn một vị trí lùi phía kéo xuống.

Không quen nhiều chằm chằm, Phương Trầm ngượng, vùi đầu lấy sách , cảm thấy trong tay nhét một túi kẹo dẻo.

"Anh mua đại thôi, em nếm thử xem vị ngon ."

Phương Trầm ngước một cái, bóc vỏ kẹo ném một viên miệng. Là vị dâu tây. Rất nhanh đó, giáo viên bước , thu hồi tầm mắt, chuyên tâm bài giảng.

Sith nắm lấy tay , khẽ nhéo lòng bàn tay: "Xem kìa, cũng nhiều chú ý đến thế."

Phương Trầm ngậm kẹo, gật gật đầu. Nghe giảng bằng ngoại ngữ lúc nào cũng khác tiếng đẻ, nhanh chóng rơi trạng thái mơ màng, đầu gật gà gật gù cuối cùng gục xuống bàn. Nếu là bình thường chắc chắn sẽ va đầu đau điếng, nhưng Sith bên cạnh nhanh chóng đưa tay đỡ lấy trán .

Anh nhẹ nhàng nâng cằm chú cừu nhỏ để tựa vai , đó lấy máy tính bảng và sách của qua để chép bài hộ. Chú cừu nhỏ vô tư lự cứ thế ngủ suốt cả tiết học.

Mãi đến khi tan học mới đ.á.n.h thức, mở mắt vẫn còn chút ngơ ngác, vài giây mới nhớ đang ở trường. Cậu vội thẳng dậy, Sith đang với vẻ trêu chọc: "Ngủ ngon chứ?"

Anh giơ tay véo má : "Ngủ đến mức hằn cả vết lên mặt ."

Phương Trầm quanh, sinh viên trong phòng về gần hết, chẳng còn ai để ý đến họ nữa. Cậu yên tâm tựa , cảm thấy mang học cùng cũng tệ chút nào, là gối kê đầu xịn xò, là máy chép bài tự động.

Tiết giờ, Phương Trầm cũng vội , mở điện thoại chậm rãi trả lời tin nhắn. "Bùng nổ" nhất chính là tin nhắn của bạn cùng phòng với một loạt dấu chấm than. Tin nhắn mấu chốt nhất là:

【 Hóa là do Sith " " ? 】

Phương Trầm vội vàng đính chính cái chủ đề nực :

【 Không , "" cực kỳ luôn. 】

Nghĩ đoạn, còn gửi thêm một đống icon khen ngợi.

Sith ở ngay bên cạnh nên dễ dàng liếc thấy lịch sử trò chuyện, khẽ : "Coi như là em đang khen ."

Phương Trầm vội úp điện thoại xuống, sang lườm : "Sao xem trộm tin nhắn của em!"

Hắn giơ tay véo tai theo thói quen, : " bảo bảo, chuyện với em. Chuyến du lịch của bố kết thúc một giai đoạn, họ chuẩn về ở một tháng. Họ gặp em, ?"

Phương Trầm giật thót vì tin : "Gặp em? Họ về em ?"

Câu hỏi của khiến nhíu mày: "Tất nhiên . Dù bố can thiệp nhiều cuộc sống của , nhưng định kết hôn với em mà, đương nhiên giới thiệu em với họ ."

Phương Trầm càng sửng sốt hơn: "Kết hôn?"

Sith ghé sát , vì ngại da mặt mỏng nên hôn ngay tại lớp, nhưng môi gần như chạm cánh môi , thấp giọng : "Vào mùa xuân, chúng sẽ làm một đám cưới. Đi đến bất cứ em , t.h.ả.m cỏ, bờ biển, vách đá đỉnh núi tuyết, bất cứ nơi nào em thích, sẽ đó để tuyên thệ rằng yêu em."

"Chụt!" Chú cừu nhỏ giơ tay bịt miệng .

"Anh đừng mấy lời sến súa ở trong lớp hả?!"

Mặt Phương Trầm đỏ lựng, cũng may là lúc trong phòng chỉ còn hai bọn họ. Sith hôn lên ngón tay : "Được , về nhà tiếp."

Phương Trầm nhăn mặt: "Thật sự gặp ạ? Em lo." Cậu vốn bố , huống chi là gặp phụ nhà .

Anh an ủi: "Không , nếu em thì thôi, chỉ hỏi ý kiến em thôi mà." Anh sẽ bao giờ ép làm điều gì.

Phương Trầm băn khoăn: "Thế thì bất lịch sự quá. Không , chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà, ở đó chắc em sẽ thôi."

Hai cùng rời khỏi phòng học, xách túi cho , lấy nước trái cây mang theo lúc cho uống: "Thật sự đừng lo lắng, bảo bảo. Họ cũng về trang viên ở , vả , ai là thích em cả."

Phương Trầm thở phào một cái: "Được ."

Nắm tay nào. Cậu chính là chú cừu nhỏ dũng cảm nhất!

Hạ quyết tâm xong, ngửa đầu hỏi Sith: "Khi nào thì gặp mặt ạ?"

"Cuối tuần , để sắp xếp."

Sith nắm tay , khẽ nhéo lòng bàn tay: "Em vẫn trả lời , em tổ chức hôn lễ ở ?"

Mắt Phương Trầm tối sầm : "Anh nghiêm túc đấy ? Chẳng lẽ thấy nhanh quá ?!"

Ánh mắt đàn ông tối trong thoáng chốc, giọng trầm xuống: "Nhanh ? Bảo bảo, em đấy, lớn tuổi hơn em một chút, luôn cảm thấy thiếu an , sợ em sẽ bỏ rơi ."

Phương Trầm khựng , giơ cái ly trong tay lên hỏi: "Đây là cái gì?"

"Nước chanh, thế em?"

" đấy. Thế em uống cái vị ' xanh' nồng nặc thế nhỉ?" (Ý Sith đang giả vờ đáng thương để thao túng tâm lý)

Loading...