Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 33: Chúng Ta Yêu Nhau Đi.
Cập nhật lúc: 2026-02-21 05:49:06
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngủ một giấc dậy thần thanh khí sảng, đến mức mất một chiếc quần lót mà Phương Trầm cũng chẳng . Cậu quần áo xong xuôi, ngoan ngoãn bàn ăn chờ nấu sủi cảo cho .
Nói ngoa, tài nấu nướng của Sith hiện giờ thể so sánh với đầu bếp chuyên nghiệp, mà mở tiệm ở New York chắc chắn sẽ nổi đình nổi đám. Sủi cảo là dậy sớm tự tay gói, mấy gói to làm Phương Trầm thích nên học lỏm đầu bếp nữa. Lần sủi cảo nhỏ xíu vặn một miếng một cái, Phương Trầm ăn đến là vui vẻ, tiếc lời khen ngợi lên tận mây xanh.
Anh mà mát lòng mát , nếu vì lát nữa tới sân huấn luyện, chắc cầm d.a.o làm ngay một bữa đại tiệc thịnh soạn .
Anh cầm quyển thực đơn xuống bên cạnh : "Bảo bảo, ngày mai ăn gì cứ chọn nhé, em ăn gì sẽ làm nấy."
Phương Trầm hớn hở gật đầu, tiện tay chỉ một cái: "Ăn hết hai trang ."
Sith thấy điệu bộ của đáng yêu chịu nổi, sáng sớm tắm nước lạnh xong mà giờ lửa tình xu hướng bùng lên. Anh hít sâu một , kìm nén ý định đè xuống ghế mà hôn, gật đầu: "Được, em hết."
Ăn sáng xong xuôi, Phương Trầm nhét đủ thứ đồ ăn vặt ba lô cho . Anh thường xuyên như thế, cứ như là một đứa trẻ lớn, cửa là chuẩn sẵn thức ăn nước uống.
Phương Trầm chống cằm, cảm thán: "Anh thế giống hệt 'daddy' ."
Sith nhướng mày, với ánh mắt đầy ẩn ý. Phương Trầm đến rợn cả , mới nhận lỡ lời, vội vàng chữa cháy: "Cái đó... thôi, đừng lề mề nữa."
Sith lời nữa. Anh ném đồ trong tay xuống, bước thẳng về phía . Phương Trầm thấy như thế thì sợ hãi theo bản năng, định bỏ chạy nhưng mới hai bước vòng tay ôm lấy eo bế bổng lên.
"Em chạy cái gì?"
"Anh đừng ..." Bàn tay to của đang xoa nắn m.ô.n.g , đầy vẻ khiêu khích. Cậu tự nhiên vùng vẫy: "Anh hôn đấy."
"Không hôn." Sith vùi đầu cổ , vươn đầu lưỡi l.i.ế.m liếm, mập mờ : "Anh chỉ l.i.ế.m thôi."
Cái thói quen gì thế !!! Phương Trầm bực đẩy : "Đi nhanh , chẳng bảo Joy cũng , để đợi sốt ruột làm gì?"
Anh hừ một tiếng: "Chờ c.h.ế.t mà cũng thấy sốt ruột ?"
……
"Tớ sắp ch·ết ." Joy ngửa mặt dài ghế trong phòng nghỉ, than vãn: "Sith sẽ đ.ấ.m một phát đưa tớ gặp Chúa mất."
Người bạn Rick cạnh bật : "Chúa cũng chẳng rảnh mà gặp ."
"Mà , cái đó là ai ? Tớ mới du lịch vài tháng mà Sith rơi lưới tình ?" Rick xoa cằm, "Thật khó tưởng tượng cái tảng băng trôi đó lúc yêu sẽ như thế nào."
Joy hừ một tiếng: "Không băng trôi . Sith chỉ lạnh lùng với bọn thôi, còn với 'bé cưng' nhà thì ngọt ngào như kẹo bông gòn ."
"Oa! Cậu quá đấy!"
Lúc ngoài phòng nghỉ vang lên tiếng bước chân, vì cửa đóng nên âm thanh truyền rõ.
"Trời ạ, chỗ rộng thật đấy, cứ như sân vận động !"
Rick ngạc nhiên. Đây là phòng huấn luyện riêng của Sith, thường ngày chỉ trong câu lạc bộ mới tới đây, từ chui ? Anh bước ngoài xem thử ngẩn .
Sith mặc chiếc áo khoác đen trông ngầu, chỉ điều tay xách một chiếc túi nhỏ màu xanh nhạt trông chẳng liên quan chút nào, tay thì nắm chặt một thiếu niên. Đó là một phương Đông xinh , tóc đen mắt đen, làn da trắng sứ, đang mỉm trò chuyện gì đó với Sith. Khi , Sith còn cố ý cúi đầu lắng .
Cảnh tượng quá đỗi ảo ma. Nếu khuôn mặt của Sith quá đặc trưng, Rick suýt nữa nghĩ nhận nhầm .
Joy theo ngoài, vỗ vai Rick: "Thấy , tớ bảo mà." Anh vẫy tay: "Trầm! Chào buổi sáng!"
Phương Trầm sớm quên mất hôm qua còn thầm nhủ làm hòa với Joy, cũng hớn hở chào : "Chào buổi sáng nha!"
Sith nhướng mắt sang, Joy lập tức chột , gượng giới thiệu Rick cho . Chào hỏi xong, làm phiền họ tập luyện, Phương Trầm liền : "Anh làm việc của , cần để ý đến , thấy đằng máy chạy bộ, tự đó chạy một chút."
Trong đầu Sith khái niệm "mặc kệ Phương Trầm", theo sát nút: "Để chỉnh máy cho em." Sau khi chỉnh xong thời gian và tốc độ, vẫn yên tâm: "Buồn chán thì gọi nhé, rõ ?"
Phương Trầm xua tay: "Biết , !"
Lúc còn thầm nghĩ, Sith bám thật đấy, cứ như xa một tí là chịu nổi . khi , một bộ máy chạy mới thấy lòng cũng trống trải theo, cứ lén xem đang làm gì, đồ xong , bắt đầu tập .
C.h.ế.t tiệt! Cậu che mặt , lẽ biến thành kẻ "lụy tình" ?
Mười phút , Phương Trầm dừng máy, về phía sân đấu. Vừa bước tới thấy một tiếng "Rầm" thật lớn, giật vội vàng chạy tới.
Trên sân, bao cát một cú đ.ấ.m bay , bên cạnh là Joy mặt cắt còn giọt máu, lẩm bẩm: "Lạy Chúa, con sắp đến gặp Người thật ."
Sith đối diện, mặt cảm xúc, đang tư thế chuẩn đòn tiếp theo. Joy bỗng thấy Phương Trầm đang tới từ khóe mắt, liền gào lên: "Mau đây! Trầm cứu tớ! Sith đ.á.n.h c.h.ế.t tớ !"
Phương Trầm: "……"
Động tác của Sith dừng , cũng nghiêng đầu sang. Phương Trầm với họ, mắt cong tít: "Tôi làm phiền hai ? Tôi xem một lúc ?"
Joy sắp đến nơi: "Trầm! Làm ơn đấy, đấu với Sith , bạn gái tớ vẫn đang đợi tớ ở nhà!"
Phương Trầm chớp mắt, chỉ : "Tôi á? Tôi chịu nổi một đ.ấ.m của ?"
"Được mà, mà!" Joy thấy Sith phản đối, là hy vọng, liền nhanh nhảu nhảy xuống khỏi đài, cuống cuồng đeo trang cho Phương Trầm, nhét găng tay tay : "Tin tớ , chính là 'Quyền vương phương Đông' đấy!"
Thế là Phương Trầm cứ ngơ ngơ ngác ngác "đóng gói" ném lên đài đấu. Từ đầu đến cuối, đàn ông hề câu nào.
Phương Trầm quanh quất, do dự hỏi: "Thật sự đấu với ?"
Sith khẽ, ngoắc ngoắc tay với . Ý gì đây? Khinh thường ?
Phương Trầm hừ một tiếng: "Đừng coi thường nhé!" Cậu xoay cổ tay, vặn làm màu một hồi nghiến răng, lao thẳng tới đ.ấ.m một phát như một quả đại bác nhỏ.
Anh cố nén , đợi lao tới gần mới khẽ nghiêng né tránh, thuận tay vòng qua ôm lấy eo . Nếu đây là sàn đấu thực thụ, vật đối phương xuống đất từ lâu .
dĩ nhiên làm thế. Anh nhẹ nhàng vỗ m.ô.n.g một cái: "Tốc độ chậm quá, đòn đủ nhanh ."
Chú cừu nhỏ lùi mấy bước chân, nên thủ thế nên che mông, đôi mắt trợn tròn giận dữ Sith.
Người đàn ông mỉm nhạt, vẫy vẫy tay: "Tiếp tục ."
Phương Trầm nghiến răng. Cậu lao tới, điều nắm đ.ấ.m nhắm thẳng "chỗ hiểm" phía . Sith ngẩn , suýt thì bật vì tức. Lần im nhúc nhích, nhưng khi đến ngay mặt, chú cừu nhỏ nỡ hạ thủ.
Đánh hỏng "của quý" của thì làm thế nào.
Cậu tự cảm thấy mất mặt vô cùng: "Sao tránh hả?"
Sith nhướng mày: "Anh xem em dám đ.á.n.h thật ."
Chú cừu nhỏ nghiến răng: "Anh đừng tưởng dám."
Sith hừ một tiếng, một tay ấn eo kéo Phương Trầm sát lòng , thấp giọng : "Đồ nhỏ nhen, tối qua hầu hạ em như thế, hôm nay em định tay với , hả?"
Phương Trầm trợn tròn mắt. Anh... ... ban ngày ban mặt mà cái gì thế hả! Cậu cuống quýt định che miệng Sith : "Anh đừng lung tung, ở đây đấy!"
"Có ai , Joy dám gần đây , trừ phi thật sự ch·ết."
Khuôn mặt chú cừu nhỏ ngay trong gang tấc, ngặt nỗi ngay cả hôn cũng hôn, đàn ông giống như con thú nhốt trong lồng, đáy lòng chút nôn nóng. Anh cúi đầu áp sát, dùng chóp mũi chạm chóp mũi Phương Trầm: "Bảo bảo, rốt cuộc khi nào mới hôn đây?"
Phương Trầm hừ nhẹ: "Đợi khi nào tâm trạng ."
Sith làm gì , cuối cùng chỉ thể dùng môi khẽ chạm chóp mũi thiếu niên, giọng trầm xuống: "Đồ hỗn đản nhỏ."
Phương Trầm đá một phát: "Dạy , hứa với ."
Sith đối với dường như luôn sự kiên nhẫn và bao dung vô hạn, liền : "Được, dạy em. Chỉ cần em học xong đừng nhắm mà đ.á.n.h là ."
Phương Trầm huơ huơ nắm đấm: "Không đ.á.n.h thì đ.á.n.h ai? Tôi cứ thích đ.á.n.h đấy, còn cưỡi lên mà đánh!"
Nghe đến câu cuối cùng, ánh mắt đàn ông tối sầm , chằm chằm Phương Trầm, giọng khàn đến đáng sợ: "Thật ?"
Cái gì thật giả? Phương Trầm ngẩn , ngay đó phản ứng , theo bản năng xuống phía của đàn ông, lập tức cả khuôn mặt đỏ bừng như gấc chín.
"Anh! Anh!" Phương Trầm mắng thế nào cho bõ tức, tức đến mức thành tiếng.
Người đàn ông trái thản nhiên, giọng điệu bình thản: "Điều chứng tỏ sinh lý của bình thường."
Phương Trầm nghiến răng: "Tôi dĩ nhiên bình thường!"
Tên mà bình thường thì chẳng còn ai bình thường nữa!
Cuối cùng buổi học quyền chẳng đến , Sith tắm, còn Phương Trầm bên ngoài chơi điện thoại chờ đến phát chán. Vừa mở khung chat , thấy Kiệt Minh gửi tin nhắn Twitter mới tính năng cho thấy cách giữa bạn bè.
Kiệt Minh chuyện lúc nào cũng phóng túng: "Thế thì cách giữa và những trong danh sách chắc đều là ' cách âm' mất."
Phương Trầm thấy đau cả mắt, nhắn một chuỗi dấu ba chấm. Lúc mới nhớ cái phần mềm , lâu đăng nhật ký hằng ngày. Cậu tiện tay chụp một bức ảnh sân huấn luyện mặt, định đăng lên Twitter.
Sau khi mở ứng dụng, nhớ đến lời Kiệt Minh, cũng tò mò nhấn xem thử. Cậu nhắn tin riêng với ai, chuyện nhiều nhất lẽ là cái nick 【Saoirse】 . Hắn vị trí thứ nhất, và con hiển thị phía vô cùng rõ ràng:
33m
Đây là cách giữa hai .
Phương Trầm đờ . Gần thế cơ ?!
Cậu ngẩng đầu lên, ngơ ngác quanh. Chuyện chẳng lẽ nghĩa là... cái tên gửi ảnh cơ bụng cho , trong tối ngoài sáng luôn "tình một đêm" (YP) với chính là của câu lạc bộ ?
Thế thì hổ quá mất!!!
Phương Trầm nhanh chóng phản ứng , hôm nay ở đây chỉ , Sith, Joy và Rick. Tim Phương Trầm đập nhanh hơn, vội vàng tin nhắn cũ, xem kỹ tấm ảnh mà Saoirse gửi cho . Lúc đó chỉ lướt qua chứ bao giờ kỹ, giờ đây quan sát tỉ mỉ một lúc, Phương Trầm tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Là Sith!!
Dù cũng ở chung lâu như thế, đàn ông còn ngày ngày thích phô trương cơ n.g.ự.c mặt , một cái là nhận ngay!
Sith tài khoản là của từ bao giờ? Phương Trầm lật lịch sử trò chuyện, thấy nhắn tin sớm nhất là đêm khi trang trại.
Sớm thế cơ ?! Dám lừa !! Chú cừu nhỏ hậm hực. Tên rốt cuộc ý đồ với từ bao giờ . Đáng ghét, đáng ghét thật mà!!!
Đến khi đàn ông tắm xong bước , liền thấy chú cừu nhỏ ghế dài, mặt sa sầm trừng mắt .
Giận ? Người đàn ông nhanh chóng lục hành động của . Rõ ràng là hôn trộm mà.
Anh khựng : "Bảo bảo, thế em?"
Chú cừu nhỏ vô cảm : "Sith, chuyện gì giấu ?"
Tim đàn ông như hẫng một nhịp. Chuyện gì cơ? Nói gần thì hôm qua trộm quần lót của bảo bảo để ngửi, hai hôm nhân lúc bảo bảo ngủ l.i.ế.m môi em mà dám đưa lưỡi , là chuyện ảnh bảo bảo để tự giải quyết...
Chẳng lẽ em chuyện tay với Trần Phóng ?
Thấy im lặng, chú cừu nhỏ trợn tròn mắt: "Anh giấu nhiều chuyện lắm đúng ? Nên mới nghĩ lâu như thế!!"
Anh khẽ ho một tiếng: "Không ... chuyện gì giấu em cả, bảo bảo, em hiểu lầm gì ?"
Anh tiến gần định ôm lòng, nhưng Phương Trầm lùi hai bước, trừng mắt dữ dằn: "Thành thật khai báo! Bằng chỉ cho hôn, mà ôm cũng ! Nắm tay cũng luôn!!"
Hai tảng đá lớn đè xuống, đàn ông nhíu mày. Không cho hôn khó nhịn lắm , giờ cho ôm, cho nắm tay thì chẳng khác nào đòi mạng .
"Được , là . Anh là đưa tiền cho Trần Phóng để đ.á.n.h bạc. Ai bảo cứ làm phiền em, ai bảo dám đến quấy rầy em. Anh ghét lâu , đ.á.n.h gãy mấy cái xương sườn của còn là nhẹ đấy."
Phương Trầm ngẩn ngơ. Vài giây , kinh ngạc hét lên: "Cái gì? Thật sự là đưa tiền cho ?! Anh đưa bao nhiêu?"
Sith nheo mắt, lỡ lời nhưng chỉ thể tiếp: "Không nhiều lắm, chỉ đưa 100.000 đô thôi."
"100.000 đô!!!" Chú cừu nhỏ suýt ngất xỉu, vội vàng xuống thở dốc, run rẩy chỉ tay Sith: "Hắn đòi 20.000 còn đưa, thế mà đưa tận 100.000!!"
Sith vội vàng tới: "Anh sai bảo bảo, thế nên mới , nhà để em quản tiền."
Phương Trầm tức đến mức sắp biến thành cá nóc, hận thể lao ngay tìm Trần Phóng bắt nôn 100.000 đô . Nhiều tiền như thế cơ mà!!! Cậu ngẩng đầu, ánh mắt mấy thiện cảm Sith: "Còn chuyện gì nữa, hết !"
Người đàn ông nhíu mày: "Thật sự còn chuyện gì khác giấu em nữa mà bảo bảo, là em gợi ý cho ."
"Vậy thì cho ôm!"
Sith nghiến răng một cái: "Hôm qua trộm quần lót của em."
"Trước đó còn trộm một cái áo sơ mi nữa!"
"Lần gọi điện thoại lừa em là vận động xong, thực là ảnh em ..."
"Lần ở xe, lén hôn em, còn c.ắ.n tai em nữa."
......
Phương Trầm ghế, Sith tự thú ròng rã mười phút đồng hồ. Tê tái luôn. Chú cừu nhỏ "cay mắt" thực sự.
Người đàn ông cảm thấy khai hết những gì thể , cuối cùng nhịn nữa, bước tới cưỡng ép ôm lòng: "Bảo bảo, đừng giận mà."
Phương Trầm bất lực tựa cằm lên vai : "Mắng là biến thái còn thấy phí lời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-33-chung-ta-yeu-nhau-di.html.]
Anh khoái chí: "Bảo bảo cứ mắng nhiều ."
"......"
Phương Trầm tức tối c.ắ.n vai một cái, chỉ tiếc là da dày thịt béo, c.ắ.n mà chẳng ăn thua gì.
"Là Twitter!" Phương Trầm hậm hực lên tiếng, "Cái tên Saoirse đó là !!"
Cậu thật sự sợ Sith sẽ thêm gì đó nữa. Những lời hổ của , dám !
Sith khựng , nhận vấn đề. Anh hiếm khi thấy hối hận, nhưng là với chính , chỉ vì chuyện mà suýt nữa thì khai sạch cả "gia phả" . Anh ghé sát dùng môi chạm nhẹ tai Phương Trầm: "Là , bảo bảo. Trước đây thấy em dùng phần mềm nên mới tải về theo, chỉ chuyện với em nhiều hơn thôi."
Phương Trầm đẩy : "Anh còn gửi cho loại ảnh đó, cứ tưởng ... YP với cơ đấy!"
Anh trầm đục, nhịn dùng đầu lưỡi l.i.ế.m nhẹ vành tai mềm mại của : "Bảo bảo, em đáng yêu quá."
"Đồ biến thái!"
"Về nhà trả hết đồ trộm cho ."
"Có thấy !!"
"Đồ trộm thì là của ."
"......"
Phương Trầm tốn lời với về mấy mảnh vải nữa. Buổi tối về đến chung cư, nhân lúc đang bận nấu cơm trong bếp, lén lút lẻn phòng ngủ của Sith, định bụng sẽ "trộm" đồ của về.
Sống ở chung cư cũng một thời gian nhưng Phương Trầm bao giờ đặt chân phòng ngủ của Sith. Trong mắt , nơi chẳng khác nào hang sói. Phong cách trang trí của các phòng đều tương tự , tối giản với tông màu đen trắng xám, chỉ là giường ở phòng chính lớn hơn một chút.
Chú cừu nhỏ bắt đầu lén lút tìm kiếm. Tìm một lúc, thấy gì đó sai sai, thẳng lưng lên, lấy đồ của thì việc gì chột !!
Mở tủ quần áo , bên trong là quần áo mặc hằng ngày, bên cạnh một cái giá với vài ngăn kéo. Cậu do dự một chút mở một ngăn kéo , lập tức sững sờ. Bên trong để đầy tiền mặt, từng xấp đô la Mỹ chất đống như trong phim hành động . Cậu "vèo" một cái đóng ngăn kéo , tim đập thình thịch vì hoảng sợ.
Mở ngăn cùng, hóa là một cái két sắt. Đến tiền mặt còn để hớ hênh thế , thì trong két sắt là cái gì chứ, lẽ là vàng thỏi các thứ. Phương Trầm dám nữa, định bụng đóng ngăn kéo thì ngẩng đầu lên thấy Sith từ lúc nào tựa cửa với vẻ lười biếng.
Cậu chút chột trong giây lát, nhưng nhanh chóng lấy sự cứng cỏi.
"Đồ của !" Cậu hung dữ hỏi, chìa tay mặt Sith: "Trả đây cho !"
Sith nhướng mày, nhân đà nắm lấy tay , bao trọn trong lòng bàn tay : "Không trả."
Phương Trầm sững sờ. Trộm đồ mà còn ngang ngược thế ! nhanh chóng tò mò hỏi: "Trong két sắt là cái gì thế? Có là cái ..."
Chú cừu nhỏ lén làm hình chữ "L" "pằng pằng" hai cái với . Phim ảnh chẳng đều diễn như thế (ám chỉ súng).
Người đàn ông nhịn nữa, đưa tay kéo một phát cho ngã lòng , cúi đầu c.ắ.n má một cái. Mềm mại như một miếng bánh đường . Bảo bảo của đáng yêu thế !
"Không... hôn!" Phương Trầm tức giận dẫm chân .
"Không hôn." Anh mập mờ , "Chỉ c.ắ.n thôi."
"......"
Không dám thật sự làm giận, Sith cúi đầu l.i.ế.m nhẹ dấu răng c.ắ.n mới buông : "Muốn xem ? Anh mở cho em xem."
Chú cừu nhỏ gật đầu: "Được, mở xem ."
Như làm cho buồn , khẽ nhếch môi, tùy ý ấn vân tay lên két sắt. Một tiếng "tạch" vang lên, cửa két mở . Chú cừu nhỏ tò mò thò đầu , lập tức hình, còn kinh ngạc hơn cả lúc thấy vàng súng.
Đô la Mỹ thể vứt bừa bãi, nhưng trong két sắt là quần lót của , áo sơ mi của , thậm chí cả cái dây chun buộc tóc từng đ.á.n.h rơi, là những món đồ lặt vặt nhưng món nào cũng liên quan đến Phương Trầm.
"Anh ——"
"Anh biến thái mà." Anh thản nhiên tiếp lời.
"Tôi ——"
"Em là của ." Ánh mắt Sith thâm trầm chằm chằm , "Thực thứ khóa chỉ bấy nhiêu đây ."
Chú cừu nhỏ dám tiếp nữa, sợ sẽ kìm mà báo cảnh sát mất. Cậu định bịt tai trộm chuông lén lút lách qua Sith để chuồn ngoài, nhưng túm chặt, ép sát tường.
Người đàn ông trầm giọng hỏi: “Đã rõ là ai ?”
Cánh môi Phương Trầm mấp máy, nhưng lời định chẳng thể thốt .
Sith áp sát , dán môi sát vành tai , giọng điệu chút kỳ quái, như đang vẻ hung ác, ẩn chứa sự hưng phấn: “Muốn chạy ? Muốn trốn ?”
Thiếu niên im lặng trong chớp mắt.
“Ục... ục...”
Là bụng của ai đó đang đ.á.n.h trống. Chú cừu nhỏ ôm bụng, Sith với vẻ vô tội: “Muốn ăn cơm.”
……
Cuối cùng, đồ đạc của vẫn lấy , mà chú cừu nhỏ cũng chẳng dám lấy nữa, sợ mà về. Thế nhưng nuốt trôi cơn giận vì hổ thẹn . Lúc ăn cơm, cố ý ườn sofa lướt Twitter ngay mặt Sith, xem ảnh của mấy sáu múi, còn "chậc chậc" bình phẩm vài câu.
“Cơ bắp thật đấy.”
“Oa, da màu lúa mạch trông khỏe khoắn ghê.”
“Trời ơi, vạm vỡ quá.”
Sith dĩ nhiên nhận chú cừu nhỏ đang cố ý. Anh dọn dẹp xong bàn ăn, một bên chằm chằm vài giây bỗng nhiên thẳng phòng.
Cánh cửa đóng , Phương Trầm liền ló đầu khỏi điện thoại: Ơ? Không lẽ giận thật !!
Đợi chẳng bao lâu, đàn ông đẩy cửa bước . Phương Trầm lén lút ngước mắt một cái, suýt chút nữa thì làm rơi cả điện thoại.
Sith như mới tắm xong, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm ngang hông . Mấu chốt là cố ý , mới bước về phía Phương Trầm hai bước, chiếc khăn tắm bỗng lỏng cứ thế rơi tuột xuống đất.
Đệt!!!!!
Chú cừu nhỏ hình. Còn thể chơi chiêu nữa !!!
Cái sự va chạm trực diện từ xa quả thực còn mãnh liệt hơn cả hôm ở trong phòng tắm. Đôi mắt đen láy của thiếu niên trợn tròn xoe, đờ mất vài giây, cho đến khi đàn ông sát đến mặt, mới như giật điện mà nhảy dựng lên: “Anh... ... thể mặc quần áo t.ử tế !”
“Chẳng em thích xem ?” Anh rũ mắt chiếc điện thoại rơi đất, thản nhiên : “Chẳng lẽ hơn mấy tên ?”
Được ... Tuy rằng... nhưng mà...
Phương Trầm rốt cuộc hối hận vì nên dùng cách để khiêu khích . muộn , đàn ông rúc trong áo . Phương Trầm đỏ hoe mắt, nước mắt chực trào, chẳng làm gì hơn ngoài việc ôm chặt lấy đầu .
Ngô... sắp c.ắ.n đến sưng lên .
Trước lễ Giáng sinh hai ngày, khí lễ hội vô cùng đậm nét. Khắp các đường lớn ngõ nhỏ đều bày biện cây thông Noel, ngay cả ký túc xá cũng một cây treo đầy thiệp chúc mừng. Phương Trầm hưng phấn kéo Sith treo thiệp.
Người đàn ông vốn chẳng hứng thú gì với những trò trẻ con , nhưng nếu là cùng Phương Trầm thì là chuyện khác. Phương Trầm cầm bút ghế, mới xong giật lấy.
“Tôi thật nhiều thật nhiều tiền?” Sith to điều ước tấm thiệp nhíu mày: “Đây mà là nguyện vọng gì chứ. Bây giờ thể chuyển khoản cho em luôn, đưa hết tiền cho em cũng .”
Phương Trầm: “……” Đôi khi thật sự liều mạng với mấy tên nhà giàu các .
Cậu hừ một tiếng, ghé sát : “Để xem cái gì.”
Sith thản nhiên cho xem: “Muốn hôn bảo bảo.”
Mặt Phương Trầm đỏ bừng: “Sao thể mấy lời lên đây chứ?!”
“Thì ? Yên tâm, thẳng tên em lên mà.”
Nếu về độ mặt dày, Phương Trầm vĩnh viễn đấu . Cậu hậm hừ , vùi đầu thêm một tấm nữa, nhất quyết cho Sith xem mà lộc cộc chạy đến bên cây treo lên. Anh một cái, gì.
Đợi Phương Trầm treo xong, mới tiến gần treo tấm của . Vì chênh lệch chiều cao, chỉ cần cúi đầu là thấy ngay tấm thiệp Phương Trầm .
“Biết ngay là sẽ lén mà! Còn nữa, nữa kìa ——”
Cho đến cuối tấm thiệp, một dòng chữ nhỏ xíu: “Giáng sinh vui vẻ nhé!”
Khóe môi đàn ông nhếch lên, đầu thấy chú cừu nhỏ đang trốn hòm thư gần đó, lấp ló . Sith nhịn , vẫy tay gọi . Chú cừu nhỏ lắc đầu, thèm qua.
“Đừng để bắt em.” Sith đe dọa: “Bắt là hôn cho sưng môi đấy.”
là đồ đe dọa khác... Thấy xung quanh vẫn sinh viên , Phương Trầm ngày mai và Sith lên mặt báo của trường, đành chạy , nắm tay về. Đi vài bước, trời bắt đầu đổ tuyết.
Đây là đầu tiên kể từ khi xuyên thư Phương Trầm thấy tuyết. Cậu khẽ kêu lên kinh ngạc, giơ tay hứng. Bông tuyết rơi lòng bàn tay tan chảy, bàn tay đàn ông nhanh chóng phủ lên, nắm chặt lấy tay .
Phương Trầm ngẩng đầu Sith, bỗng nhiên nở nụ rạng rỡ: “Ngày mai, chúng đến khách sạn Riok xem pháo hoa . Lúc đó chuyện với .”
Sith chằm chằm vài giây, yết hầu khẽ chuyển động. Hình như đoán định gì, cúi đầu, trán chạm trán với : “Được, bảo bảo, cũng chuyện với em.”
Khách sạn Riok nhờ sát quảng trường trung tâm và tầng cao nên là địa điểm tuyệt vời nhất để ngắm pháo hoa Giáng sinh, giá phòng mỗi dịp đều đẩy lên trời. Thế nhưng , căn phòng hạng sang nhất đặt từ sớm, dù bỏ bao nhiêu tiền cũng mua .
Vì hôm ăn với Kiệt Minh về quá muộn nên Phương Trầm ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh. Cậu ngửi thấy mùi thơm của thức ăn liền khỏi phòng, thản nhiên đón nhận một cái ôm của đàn ông, đó bế rửa mặt đ.á.n.h răng.
“Lát nữa ? Hay chúng dạo trung tâm thương mại, đợi tối đến khách sạn xem pháo hoa.”
Lịch trình học từ Joy, vỗ n.g.ự.c bảo đảm đây là lịch trình Giáng sinh hảo nhất. Đi dạo trung tâm thương mại làm gì, gì để mua . nếu Sith , chú cừu nhỏ cũng gật đầu: “Được thôi, hết.”
Phương Trầm khi xuyên thư thì nghèo rớt mồng tơi, xuyên xong vẫn chẳng khá hơn là bao, trung tâm thương mại chỉ đếm đầu ngón tay. Cậu chẳng thứ gì cần mua ở những nơi xa hoa như thế cả. Quần áo hằng ngày đều là loại mua vài cái miễn phí giao hàng.
Nghĩ đến đây, ngẩng đầu: “Anh mua gì ?”
“Mua cho em.”
Sith cúi thiếu niên, lúc mới nghiêm túc nhận chỉ mải nghĩ đến chuyện chuyển tiền cho , chứ thực sự mua tặng thứ gì. Anh nghiêm nghị: “! Mua cho em!”
Phương Trầm bao giờ nghĩ việc mua sắm vất vả đến thế. Ban đầu còn thử đồ, về lười đến mức chẳng buồn thử nữa, cứ để Sith lấy đồ ướm thử lên bảo nhân viên gói .
“Thế là đủ đấy.” Phương Trầm ngáp một cái: “Mua chừng đủ cho mặc mười năm .”
“Nói bậy nào.” Anh dắt tay : “Năm nào cũng đồ mới chứ.”
Mua xong quần áo đến đồng hồ, phụ kiện, cuối cùng Phương Trầm thực sự chịu nổi, ì một chỗ làm nũng tiếp.
“Chúng đến Riok .” Phương Trầm kéo kéo tay áo : “Tôi mệt thật mà.”
Sith đồng hồ thấy cũng còn sớm, gật đầu, thản nhiên bế bổng thiếu niên lên. Phương Trầm kêu lên một tiếng, quanh đ.ấ.m vai : “Đang ở trung tâm thương mại đấy, làm gì !”
Sith thản nhiên: “Chẳng em mệt ? Để bế em .”
“Không cần, thả xuống!”
Phương Trầm định đá , nhưng đàn ông như đoán , đưa tay nắm lấy cổ chân . Anh thấp giọng: “Ngoan nào bảo bảo, bế em.”
Thật kỳ lạ, thấy câu của , Phương Trầm sững một chút, cựa quậy nữa mà ngoan ngoãn ôm cổ , tựa cằm lên vai .
Khi khỏi trung tâm thương mại, trời tối hẳn. May mà khách sạn chỉ cách đó một con phố, thậm chí chẳng cần lái xe. Mãi cho đến khi khách sạn, Sith mới đặt xuống, chuyển sang nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Hơi lạnh, em lạnh ?”
Phương Trầm lắc đầu.
Bỗng nhiên thấy tiếng “Đùng”, pháo hoa bên ngoài bắt đầu bắn. Cậu mừng rỡ, vội kéo tay áo : “Chúng mau lên thôi.”
Sith kéo lòng: “Ừ, thôi. bảo bảo, hôm nay em gì với ?”
Hai bước thang máy. Nhìn con màn hình cứ tăng dần, hiểu Phương Trầm cũng thấy lo lắng theo. Cậu l.i.ế.m môi: “Còn ? Anh gì?”
Anh rũ mắt . Sự im lặng đầy ý vị lan tỏa giữa hai . Tiếng "ting" vang lên, thang máy mở cửa, cả tầng đỉnh chỉ duy nhất một căn phòng hạng sang. Họ quẹt thẻ bước , ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng , hai quấn chặt lấy .
Thiếu niên gần như nhảy phắt lên , vòng tay ôm cổ, Sith đưa tay đỡ lấy m.ô.n.g , bàn tay to lớn ngừng xoa nắn qua lớp vải. Họ hôn quên trời đất, hôn đầy mãnh liệt. Pháo hoa nổ rộ phía cũng chỉ làm nền cho họ.
Đầu lưỡi quấn quýt lấy như đang đấu tranh, như đang triền miên. Trong phút chốc, căn phòng yên tĩnh chỉ còn thấy tiếng thở dốc nặng nề và tiếng mút mát nồng nàn. Đây là đầu tiên Phương Trầm chủ động như , khi dừng vẫn còn hổn hển nhưng đôi mắt sáng rực: “Ai cho hôn , quên lệnh cấm hôn của ?”
Sith ghé sát, nhịn hôn lên khóe miệng : “Vậy em định trừ điểm ?”
Phương Trầm chớp mắt: “Không, hôm nay sẽ cộng điểm cho .”
Như để hưởng ứng lời , pháo hoa bên ngoài từng chùm nổ tung rực rỡ. Phương Trầm để bế ban công. Gió đêm lạnh, gần như bọc trọn trong chiếc áo khoác của , chỉ để lộ cái đầu nhỏ bù xù. Họ từ cao xuống cảnh thành phố, vì là Giáng sinh nên nơi nơi đều rực rỡ ánh đèn.
“Điều hôm nay với là ——”
Phương Trầm nép trong lòng , giọng nhẹ, mềm như bọc một lớp kẹo bông gòn:
“Chúng yêu !”