Pháo Hôi Ở Trường Mỹ Thuật, Lại Thành Nhân Vật Chính Của Một Chuyện Tình - Chương 11: Have Fun

Cập nhật lúc: 2026-02-20 06:04:39
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày tới là kỳ nghỉ giữa kỳ (Mid-Semester Break), sinh viên thường tranh thủ du lịch quanh vùng. Phương Trầm vốn định làm thêm vì lương kỳ nghỉ sẽ tăng gấp đôi. Thế nhưng nghĩ thì... đó là nông trang kiểu Mỹ đấy! Cậu mới chỉ thấy mạng thôi.

Nhận sự do dự của Phương Trầm, Sith bình thản mồi chài: "Chúng thể ở đó hai ngày. Em thích ở nhà gỗ ? Buổi tối chúng thể nướng thịt, ban ngày thể hái quả và vắt sữa bò."

Phương Trầm l.i.ế.m môi, đấu tranh cuối: " kỳ nghỉ còn ..."

"Từ lúc sang đây em chơi đúng ?" Sith tiếp lời, thong thả dụ dỗ: "Chỉ hai ba ngày thôi, mất quá nhiều thời gian của em . Hơn nữa, em giúp bắt bọn buôn vé giả, vẫn cảm ơn em hẳn hoi. Lần coi như mời, xin em đừng từ chối."

Phương Trầm bại trận. Cậu chớp mắt: "Vậy... !" Dù dạo cũng kiếm một khoản kha khá, tự thưởng cho một chút cũng !

Nghĩ đến đây, ngước đầu, giọng mang theo vẻ háo hức chuyến : "Tôi cần mang theo những gì?"

"Không cần mang gì cả." Sith : "Tôi sẽ chuẩn hết."

Sau bữa tiệc, chính Sith là đưa Phương Trầm về. Ban đầu còn bảo cần: "Tôi sợ bóng tối , cần đưa về . Anh thi đấu xong nên về nghỉ sớm ..."

Chưa dứt lời, chiếc áo khoác của phủ lên . Dưới lớp áo rộng thùng thình, thiếu niên ngơ ngác ló đầu , ống tay áo dài quá một đoạn rũ xuống, Sith dắt .

Anh khăng khăng đưa về thì... thôi ! Phương Trầm nhanh chóng thỏa hiệp.

Thật trùng hợp, nhà hàng liên hoan gần ký túc xá. Phương Trầm tựa ghế phụ đang lim dim sắp ngủ thì xe dừng . Cậu lơ mơ mở mắt, lẩm bẩm một câu: "Đến , nhanh thật đấy."

Giọng thiếu niên mang theo chút âm mũi, mềm mại như đang vô thức nũng nịu. tiếng Trung theo bản năng nên Sith hiểu đang gì.

Trong khoảnh khắc, một luồng cảm xúc chiếm hữu bỗng dâng lên trong lòng Sith. Anh khao khát thể hiểu những gì Phương Trầm , từ những lời mớ lúc ngủ cho đến những câu lẩm bẩm than thở nhỏ xíu của . Anh thiết tha kiểm soát và thấu hiểu tất cả thứ thuộc về Phương Trầm.

Giữa gian tĩnh lặng và tối tăm trong xe, Sith làm điều mà làm nhất lúc . Anh đưa tay , nhẹ nhàng xoa nhẹ đỉnh đầu Phương Trầm, ấn hai chỏm tóc vểnh nghịch ngợm xuống.

Phương Trầm mở to mắt, lập tức tỉnh táo hẳn. Anh làm giật cả , còn tưởng Sith định làm gì...

"Về phòng thì ngủ sớm một chút." Người đàn ông sâu mắt : "Nghỉ ngơi cho ."

"Câu nên tự với thì đúng hơn." Phương Trầm lầm bầm: "Người thi đấu xong mới cần nghỉ ngơi thật ."

"Được." Nam nhân khẽ : "Tôi cũng sẽ ngủ sớm."

"..."

Làm cái gì trời? Ai là khơi mào mà để cái chủ đề trở nên gượng gạo thế ! Phương Trầm thấy hổ đến mức ngón chân như "động đậy" vì bối rối. Cậu khẽ mím môi, lí nhí: "Tôi đây, tạm biệt ."

Bước xuống xe, lúc đầu Phương Trầm chỉ định chạy bước nhỏ, nhưng cứ mộng mị cảm thấy ánh mắt của Sith vẫn đang dõi theo từ phía , một ánh mắt thâm trầm và rõ rệt như thể thực chất đang dừng . Giữa việc đầu , Phương Trầm chọn cách cúi gầm mặt chạy thẳng chung cư.

Cánh cửa mở , bạn cùng phòng đang ăn gà rán xem video thấy tiếng động liền đầu , sững sờ hỏi một câu: "Cậu mặc áo của ai thế?"

Cái gì cơ? Phương Trầm cúi đầu bản .

Σ( ° △°|||)︴

Cậu... thế mà mặc luôn cả áo khoác của Sith về nhà!! Sao lúc nãy chẳng cảm giác gì thế !

Lúc nãy Sith cứ chằm chằm lưng , chẳng lẽ là vì nhắc chuyện ? Nghĩ đến đây, Phương Trầm vội vàng chạy ban công, thò đầu xuống lầu. sân trống , xe của Sith rời từ lúc nào.

Đi mất ... Phương Trầm rụt đầu , chỉ còn cách nhắn cho Sith một cái tin: "Áo khoác của em quên trả ."

Người đàn ông trả lời nhanh: "Ừm, em cứ mặc ."

"Nó rộng quá! Nhìn kỳ cục lắm 0.o"

"Không , trông đáng yêu."

Phương Trầm như bỏng tay, hốt hoảng ném điện thoại sang một bên. Bỗng nhiên, từ phía video của bạn cùng phòng vang lên tiếng hò reo: "Sau đây xin giới thiệu tuyển thủ của chúng , Sith——"

Phương Trầm nheo mắt: "Cậu đang xem gì thế?"

"Trận quyền của Sith hôm nay đấy. Muốn đây xem cùng ?"

"... Thôi, ngủ đây."

Phương Trầm nhặt điện thoại lên, âm thầm chui tọt phòng. Có lẽ thấy Phương Trầm mãi trả lời, một lát Sith gửi thêm một tin nhắn nữa:

—— "Sweet dreams." (Chúc em những giấc mơ ngọt ngào).

 

Mặc dù Sith bảo cần mang thêm đồ đạc gì, nhưng ngày xuất phát, Phương Trầm vẫn thu dọn một chiếc túi lớn. Nào là t.h.u.ố.c đuổi muỗi, kem chống nắng, mang thêm hai bộ quần áo, và tất nhiên thể thiếu chiếc áo khoác của Sith giặt sạch sẽ và gấp ngay ngắn.

Cuối cùng, còn hớn hở chụp ảnh chiếc túi "vũ khí" của , hiếm hoi lắm mới đăng nhập Twitter (X) để đăng ảnh lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-o-truong-my-thuat-lai-thanh-nhan-vat-chinh-cua-mot-chuyen-tinh/chuong-11-have-fun.html.]

Kèm theo dòng trạng thái: "Expectation!" (Mong chờ!)

Cho đến tận khi giường, Phương Trầm vẫn còn hưng phấn, cảm giác giống như lúc nhỏ nhà trường tổ chức cho dã ngoại . thực tế thì dã ngoại đó Phương Trầm . Mãi đến ngày hôm học mới viện mồ côi đóng tiền cho , thể cùng các bạn.

Lúc đó Phương Trầm ngoan ngoãn vẫy tay chào , tỏ chẳng hề buồn chút nào vì thể ở nhà học tập. thực thấy khuất là thụp xuống đất thút thít vì bỏ rơi.

Nghĩ đến đây, trong lòng Phương Trầm đột nhiên thấy bất an. Cậu trằn trọc giường, nhịn dậy định nhắn tin cho Sith.

"Ngày mai ..." Xóa.

"Chúng tập trung ở ..." Thôi, muộn quá . Xóa.

Viết xóa, cuối cùng Phương Trầm chẳng gửi chữ nào, cứ thế ngửa mặt trần nhà thẫn thờ. Nào ngờ điện thoại bỗng vang lên, Phương Trầm giật chụp lấy máy, tưởng lỡ tay gửi nhầm cái gì. , là Sith đột ngột gửi tin nhắn đến:

【 Ngủ sớm , ngày mai qua đón em. 】

Phương Trầm tin nhắn mất vài giây mới trả lời:

【 Vâng ạ!!! Chúc ngủ ngon! 】

Hóa lúc nào con cũng bỏ rơi mãi mãi.

Trên tài khoản Twitter của cũng nhận một bình luận từ tài khoản tên "Saoirse": 【Have fun.】 (Đi chơi vui nhé).

 

Cả đêm suy nghĩ vẩn vơ dẫn đến kết quả là sáng hôm Phương Trầm dậy muộn. Đến bữa sáng cũng chẳng kịp ăn, vội vàng đ.á.n.h răng rửa mặt xách túi chạy biến xuống lầu.

Sith chờ bên cạnh xe, tự nhiên đón lấy túi đồ của Phương Trầm mái tóc rối bù của , khóe môi cong lên.

Phương Trầm thấy liền ảo não ôm đầu: "Em dậy muộn quá, kịp làm tóc."

"Không cần , để thế trông đáng yêu." Sith mở cửa xe cho .

Lại là câu , đây là thứ hai Sith khen đáng yêu . Phương Trầm vẫn thấy chút tự nhiên. Người khác gọi là "tiểu khả ái" "bảo bối" đều phản ứng lớn đến thế, nhưng vì Sith vốn dĩ luôn lịch sự, nên một khi bước qua ranh giới đó, liền trở nên nhạy cảm và cảnh giác ngay lập tức.

Chưa kịp để Phương Trầm nghĩ ngợi nhiều, một chiếc túi đưa đến mặt .

"Hả?"

"Chưa ăn sáng đúng ?" Sith : "Đầu bếp nhà làm đấy, vị cũng khá ."

"Đầu bếp nhà ..." đúng là từ ngữ của giới nhà giàu. Phương Trầm lời cảm ơn, thầm lặng mở túi . Bên trong là chiếc sandwich vẫn còn nóng hổi, lớp bánh mì giòn rụm, c.ắ.n một miếng thấy lòng đào trứng gà tan chảy, hòa quyện với miếng bò bít tết tẩm ướp đậm đà, hạnh phúc đến mức trào nước mắt. Trong ly là nước chanh mát lạnh, vị đậm, chắc chắn là nước ép tươi.

Cậu cảm thán: "Ngày nào cũng ăn ngon thế ! Sướng thật đấy."

Sith một tay cầm lái, tay với lấy một chiếc hộp nhỏ đưa cho : "Sắp nghỉ hè , nếu em thì thể chuyển qua ở cùng , đầu bếp cũng nấu vài món Trung đấy."

Thấy Phương Trầm ngạc nhiên trợn tròn mắt, đàn ông bồi thêm một câu: "Biệt thự lớn, Joy cũng thường xuyên tới chơi."

chẳng hiểu nổi lối sống của nước ngoài. Phương Trầm lắc đầu: "Cảm ơn mời, nhưng chắc là ạ, nghỉ hè em vẫn định ở trường làm thêm."

Sith ép , chỉ hất cằm: "Mở ăn thử xem."

Phương Trầm mở hộp , bên trong là những quả việt quất xếp ngay ngắn, quả nào quả nấy đều to. Cậu nếm thử một quả, ngọt lịm.

"Đây là việt quất ở nông trang đấy, hôm qua họ mới gửi tới. Nếu thích thì đến đó em thể hái thêm mang về."

Phương Trầm thích thú cầm quả việt quất lên ngắm nghía tung miệng: "Ngon quá ạ!"

"Em thích là ." Sith nghiêng đầu sâu mắt một cái, vội dời ánh mắt khi Phương Trầm : "Muốn hít thở khí chút ?"

"Dạ?"

Sith hôm nay lái một chiếc xe thể thao mui trần. Khi lên tới đường cao tốc, mở mui xe , gió lập tức từ bốn phương tám hướng lùa , thổi bay mái tóc vốn bù xù của Phương Trầm. lúc chẳng còn tâm trí mà lo chuyện tóc tai nữa.

Đôi mắt Phương Trầm sáng lấp lánh, dáo dác khắp nơi chán, liền hào hứng hỏi: "Em lên ?"

Sith với : "Tất nhiên ."

Thiếu niên phắt dậy, vươn hai tay như ôm trọn lấy gió. Đây là con đường quốc lộ kéo dài từ nội thành, hai bên là những hàng cọ cao vút, con đường uốn lượn phía như điểm dừng, bầu trời xanh ngắt một màu như thể ai đó đổ cả thùng sơn xanh lên .

Phương Trầm phấn khích : "Sith ơi, em cảm giác như đang đóng phim , giống mấy bộ phim b.o.m tấn về hành trình xuyên nước Mỹ."

Người đàn ông ngước . Vì chênh lệch chiều cao nên mỗi khi Phương Trầm, thường rủ mắt xuống. Anh sẽ thấy chỏm tóc xoáy đáng yêu đỉnh đầu , đến đôi mắt tròn xoe long lanh, và cuối cùng là bờ môi thiếu niên với phần nhân trung rõ rệt, trông hợp để hôn.

lúc , ánh mắt dần dời lên cao, từ vòng eo thon nhỏ lộ do áo gió thổi ngược, cho đến chiếc cổ thanh mảnh và yếu ớt. Một lúc , Sith cũng theo: "Ừ, giống đang đóng phim."

hiển nhiên, bộ phim mà Sith đang nghĩ tới giống với bộ phim trong đầu Phương Trầm.

Loading...