Chu Luật dẫn phòng. Không gian lớn, chút bừa bộn.
"Đã lâu ai ở đây. Tầng cao nhất một phòng chứa đồ, dụng cụ vệ sinh đều ở đó. Tự dọn dẹp .
Sáng nay lớp các chỉ một tiết âm nhạc, thể chờ đến giờ học hẵng qua."
"Cảm ơn học trưởng."
Chu Luật khẽ gật đầu. Hắn vẻ là cực kỳ ưa sạch sẽ, ngay cả khi cửa cũng hề bước phòng.
Lúc mở cửa, cổ tay áo vô tình chạm một chút bụi, thế là suốt từ lúc đó, vẫn luôn dùng khăn tay lau lau.
Thời buổi mà còn nam sinh mang theo khăn tay ?
Ninh Tụng cảm thấy dáng vẻ ngạo mạn nhưng tinh tế của đối phương, trông giống hệt một con công điệu đà
Con công điệu đà khi căn dặn xong liền nhanh chóng rời . Chỉ một lát , từ lầu vang lên giọng gọi điện thoại:
"Mọi thứ sắp xếp thỏa… Chỉ là một học sinh đặc cách ứng tuyển từ Hạ Cảng Loan, gì mà bất mãn? Hội trưởng, khi nào mới về…?"
Ninh Tụng bĩu môi, đặt ba lô xuống, mở cửa sổ cho thoáng khí. Cậu dọn dẹp bàn học và chồng báo giường, đó lên tầng cao nhất để tìm phòng chứa đồ.
Bây giờ đang là giờ học, bộ ký túc xá im ắng. Cậu leo lên tầng cao nhất, thấy một căn gác mái nhỏ, phía ngoài vứt đầy bàn ghế cũ, một con mèo trắng đang dài đó.
Ngay lúc , Ninh Tụng thấy một âm thanh nhỏ.
Ban đầu, nghĩ rằng con mèo đang kêu động dục, vì mùa xuân đến, cửa sổ mở hé để lộ hương gió ngọt ngào, báo hiệu vạn vật sinh sôi.
Xuân ở Thượng Đông Châu đến sớm.
khi bước đến gần cửa phòng chứa đồ, phát hiện chỉ tiếng mèo kêu.
Sau tiếng rên ngọt ngào của con mèo, còn một giọng nam mềm mại, nịnh nọt, giống như cơn gió xuân lướt qua nhụy hoa, mang theo mùi hương run rẩy đầy mị hoặc.
Ninh Tụng đẩy nhẹ cánh cửa đóng hẳn, xuyên qua khe hở, liền thấy những chai rượu lăn lóc sàn, và một thiếu niên đang quỳ gối giữa làn khói mờ ảo.
Bộ quần tây cắt may tinh xảo bao lấy vòng eo thon và cặp m.ô.n.g căng tròn đầy đặn. Cậu ngửa đầu, cổ họng khẽ chuyển động, ừng ực nuốt xuống thứ chất lỏng trong chai rượu.
Có lẽ là phát hiện tiếng bước chân ngoài cửa, thiếu niên đầu .
Đôi mắt ửng hồng, đầu lưỡi đỏ mọng ướt át l.i.ế.m qua khóe môi, giống như một viên kẹo dâu tây lấp lánh c.ắ.n dở, mang theo sự cám dỗ khó cưỡng.
"Nhìn cái gì?"
Một bàn tay vỗ nhẹ lên má thiếu niên, giọng điệu mang theo ý trêu chọc:
"Không chuyên tâm như , còn làm Du ca vui ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phao-hoi-cong-cong-cua-truong-quy-toc-nam-dot-nhien-bien-my-nhan/chuong-6.html.]
Ngay đó, là tiếng chế nhạo vang lên.
Cánh cửa phòng chứa đồ ai đó đẩy mạnh , bên trong là một đám nam sinh mờ ảo trong khói thuốc, ánh mắt sắc lạnh như lũ sói hoang săn mồi.
Ninh Tụng giật b.ắ.n , lập tức lưng bỏ chạy.
Một trường nam sinh theo chế độ quản lý khép kín, một đám thiếu gia nhà giàu đang độ tuổi hormone bùng nổ, một hệ thống cấp bậc nghiêm khắc và áp lực, nuôi dưỡng nên một nơi hào nhoáng bề ngoài nhưng đầy rẫy những tên điên loạn ẩn giấu bên trong.
Hôm nay ai dồn ai góc tường, ngày mai ai cưỡng hôn ai, ai đáng thương trở thành món đồ chơi của lũ thiếu gia ác ôn, ai là mỹ nhân kiêu kỳ nhưng bám riết buông?
Công siêu nhẫn nhịn, công siêu biến thái, học bá cởi áo thì cơ bụng thể đem giặt đồ, lãng t.ử phong lưu hóa là một tiểu xử nam?
Hôm nay thư viện dán tin nóng, mau đến xem!
Ngày mai ký túc xá nam sinh hổ đến đỏ mặt, mau lên xe!
Bạn của Ninh Tụng mỗi ngày đều túm khỏi game để cùng thét chói tai hóng drama.
Chỉ tiếc, Ninh Tụng hứng thú với tình yêu nam-nam.
Có lẽ, thờ ơ với bạn cũng là một cái tội.
Bằng , làm bản chỉ ngủ một giấc xuyên thế giới tiểu thuyết đầy nguy hiểm ?!
Ninh Tụng nhảy lầu.
Cậu nhanh chóng xuống lầu, trở về phòng, một lát thì mơ hồ thấy tiếng bước chân tầng vọng xuống. Dường như vài đang xuống lầu.
Chờ tiếng bước chân xa dần, mới mở cửa phòng, một nữa lên lầu.
rẽ qua hành lang, đụng ngay một nhóm nam sinh.
Tên cầm đầu, dáng cao lớn, chộp lấy cổ áo Ninh Tụng, xách lên như đang xách một con gà con.
Chiều cao chênh lệch quá lớn khiến theo bản năng cảm thấy mất kiểm soát và sợ hãi.
Cuu
Bàn tay đang bóp chặt cổ áo một hình xăm xanh thẫm, uốn lượn theo mạch máu, như dây leo đầy sức sống, kéo dài từ cổ tay áo, lan đến cả vùng cổ.
Người đó nhíu mắt, cằm sắc bén, khóe miệng ướt át mang theo nụ nghiền ngẫm.
Giọng lười biếng, hờ hững:
"Bắt ."
✦ Tác giả lời ✦
Trứng màu: Lý Du tháo găng tay quyền , xổm xuống buộc dây giày cho Ninh Tụng. Bàn tay xăm hình đen kịt đối lập với đôi giày bóng rổ trắng ngả màu, tạo thành một cảnh tượng đối lập kỳ lạ.
Vưu Ngư ca: Lãng t.ử phong lưu, hóa là một tiểu xử nam.