Tôi ngẩn , đưa tay vén những sợi tóc ướt đẫm mồ hôi trán em :
"Được, lấy."
May mắn , biệt thự sẵn thuốc giảm nhẹ nghiên cứu đặc biệt cho thú nhân thỏ.
Nguyễn Miên nhanh chóng ngoan ngoãn ngủ .
Tôi mượn ánh trăng mờ nhạt phác họa đường nét của em cuối, đóng cửa rời .
Kỳ giao phối kết thúc, cùng lúc đó, một danh sách đấu giá đặt lên bàn làm việc của .
Tôi nhấn quang não của Nguyễn Miên:
"Sở đấu giá Vân Điên một lô kim loại quý hiếm mới, em xem ? Ngày mai bắt đầu đấy."
Nguyễn Miên chút do dự trả lời:
"Được!"
Tôi đáp "ừm" thư phòng, mở tin nhắn mới nhất trong quang não.
"Tổng giám đốc Tề, nhận thông tin đặt vé của Nguyễn Miên sử dụng ID quang não cũ để xác nhận, chặn ?"
"Không cần."
Tôi lấy quang não dự phòng, bản đồ hiện từng vạch đỏ ghi dấu vết của Nguyễn Miên.
Cuối cùng sứ mệnh của nó cũng đến hồi kết, nhấc búa cứu hỏa lên định đập xuống, nhưng chấm đỏ bản đồ đột nhiên dịch chuyển tức thời.
Điều nghĩa là, vị trí hiện tại của Nguyễn Miên đang ở tòa nhà Tề thị!
Hệ thống cũ hỏng ?
Tôi kịp nghĩ rõ, trợ lý gọi đến qua hệ thống quang não:
"Tổng giám đốc Tề, phu nhân lên thang máy , chuyện bàn với ngài!"
Tôi vội vàng tắt quang não nhét tủ, lập tức dậy chỉnh sửa nếp nhăn bộ vest.
Thế nhưng mở cửa, Nguyễn Miên tự chui lòng .
Tôi do dự một lát, nhẹ nhàng ôm em :
"Chuyện gì mà vội thế?"
Đôi tai thỏ đỉnh đầu em khẽ rung lên, đôi mắt sáng lấp lánh ngẩng đầu :
"Bằng sáng chế S806 cấp !"
Tôi vô thức cong môi:
"Miên Miên thật lợi hại, là nhân vật tiên phong trong nghiên cứu và phát triển vũ khí liên thế hệ mới..."
lời khen kịp hết, Nguyễn Miên mỉm dựa n.g.ự.c hỏi:
"Có thể yên tâm chờ đấu giá ."
Tim chìm xuống đáy sâu, từ từ buông tay, khẽ đáp "".
Nguyễn Miên gần hai bước, nắm lấy tay :
"Anh xong việc ?"
Cơ thể cứng đờ, để dấu vết gì kéo Nguyễn Miên ngoài:
"Vừa xong, bây giờ về nhà."
Nguyễn Miên ngoan ngoãn gật đầu, theo sát xuống lầu.
Sau đó việc thuận lợi đến lạ kỳ, trốn thư phòng, nữa lấy quang não dự phòng mà trợ lý đưa, chuẩn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phan-dien-cung-muon-o-ben-nam-chinh/chuong-9.html.]
Cốc cốc cốc——
Tim chợt nảy lên, giấu quang não mở cửa phòng.
Không ai.
Tôi theo bản năng cúi đầu, cục bông trắng đang chống hai chân cào cào ống quần .
Lòng mềm nhũn, quỳ một gối xuống, dang rộng hai tay:
"Sao biến về thú hình ?"
Nguyễn Miên nhảy lòng bàn tay :
"Mười giờ ."
Tôi chợt hiểu , dịu dàng ôm chú thỏ phòng ngủ:
"Không , em cứ yên tâm ngủ , sẽ ở phòng ngủ phụ."
Vừa xong định đặt chú thỏ xuống, nhưng ngờ Nguyễn Miên đột nhiên dùng sức giậm giậm chân .
Đây là làm gì?
Tôi nghi hoặc Nguyễn Miên.
Thế nhưng cục bông trắng lười biếng chẳng thèm liếc lấy một cái, cứ thế men theo cánh tay trèo lên, mãi đến khi đến hõm vai mới dừng .
Tôi khỏi thở gấp, nóng bừng, thậm chí vảy rắn cũng nhịn mà trồi ngoài.
Thế nhưng điều vẫn đủ, Nguyễn Miên giáng cho một đòn chí mạng:
"Tề Diệp, xem thú hình của ."
Tôi hiểu, một loài bò sát xí m.á.u lạnh thì gì mà .
đây là yêu cầu của Nguyễn Miên, bế Nguyễn Miên đặt lên giường:
"Rất đáng sợ, còn nữa."
Em cọ cọ lòng bàn tay .
Forgiven
Tôi thở dài một tiếng, biến về hình thú, cuộn tròn ở góc giường.
Nào ngờ cục bông trắng như tự chui đầu rọ, nhảy thẳng giữa vòng cuộn của , cực kỳ thoải mái bẹp như một chiếc bánh thỏ.
Vì để buông bỏ cảnh giác mà liều mạng đến thế ?
Tôi khỏi tự giễu.
Nguyễn Miên giơ chân vuốt ve lớp vảy đen của :
"Đẹp mà, muộn , cùng nghỉ ngơi . Ngày mai còn buổi đấu giá nữa."
Đây là cơ hội cuối cùng để ở gần em , dù cho mang mục đích khác, cũng .
Tôi cẩn thận cuộn em chặt hơn một chút, nhắm mắt .
Chỉ là quang não dự phòng vẫn kịp hủy diệt, đành chờ Nguyễn Miên rời mới tay.
Khi đến phòng riêng ở sàn đấu giá, bàn bày đủ các loại đồ uống gọi .
Tôi chằm chằm Nguyễn Miên một cái, :
"Em cứ nghỉ ngơi , ngoài xem danh sách đấu giá một chút."
Thật danh sách ngay trong ngăn kéo, nhưng nghĩ, Nguyễn Miên cần một cơ hội.
Tôi ở cuối hành lang hút ba điếu thuốc, đến khi buổi đấu giá bắt đầu mới trở về.
Nguyễn Miên cụp mắt đưa tới một ly rượu vang đỏ.