Editor: Trang Thảo.
Trận chiến kéo dài hai ngày hai đêm. Khi bước xuống khỏi tường thành và kết thúc cuộc họp quân sự với đám Kỷ Đình Châu thì trời về khuya. Hắn xoa trán, suốt hai ngày thần kinh căng thẳng nên cảm thấy gì, giờ thả lỏng mới chợt nhận hai ngày thấy bóng dáng “chiếc bánh chưng nhỏ”.
Giải d.ư.ợ.c mỗi sáng đều do ngự y mang đến.
Lạc Nam Tinh hạ sốt. Sau khi xác nhận đầu óc vẫn linh hoạt như , các phương t.h.u.ố.c trong trí nhớ thiếu một chữ nào, y mới thực sự thở phào.
Hai ngày nay Đan Dương tấn công, thương binh đưa về ít. Y cùng các ngự y tất bật cứu chữa. Vừa mới trở về chỗ ở tại Thái Y Viện lúc nửa đêm, y lập tức “đóng gói” đưa đến mặt bạo quân.
Yến Khinh Dạ tắm gội xong, đang tựa bên bàn chuẩn dùng bữa.
Vừa thấy , gáy Lạc Nam Tinh bắt đầu đau nhức.
Y lặng lẽ cúi đầu.
“Lại đây.”
Giọng đáng ghét vang lên.
Lạc Nam Tinh mím môi, chậm chạp đến bên bàn.
“Ngồi xuống.”
Y im lặng xuống ghế.
“Ngồi gần đây chút, trẫm còn thể ăn thịt ngươi chắc?”
Lạc Nam Tinh liếc một cái.
Hung dữ cái gì mà hung dữ.
y vẫn ngoan ngoãn xích sát bên cạnh.
“Ăn .”
Lạc Nam Tinh liếc bàn đầy sơn hào hải vị.
“Thảo dân ăn .”
Lộc cộc, lộc cộc. Cái bụng phản chủ chút tiền đồ bán y ngay lập tức.
Lạc Nam Tinh thẹn quá hóa giận.
Yến Khinh Dạ liếc y, nở nụ nửa miệng đầy trêu chọc.
Lạc Nam Tinh mặt .
Đã bảo ăn là ăn.
Yến Khinh Dạ gì, thong thả cầm đũa bắt đầu dùng bữa. Trong đó một đĩa tay gấu hầm, ánh mắt Lạc Nam Tinh cứ chốc chốc bay về phía đó, thèm đến mức suýt chảy nước miếng.
Thế là Yến Khinh Dạ cố tình để dành đĩa tay gấu đến cuối cùng, thản nhiên ăn sạch ngay mặt y.
Dùng bữa xong, lấy khăn gấm lau miệng, “chiếc bánh chưng nhỏ” đang tức giận đến mức phồng má như cái bánh bao nhỏ, mới hài lòng dậy, xách luôn “cái bánh bao” về phía giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phan-dien-bao-quan-va-tieu-than-y-trong-sinh-byhz/chuong-7-phan-roi.html.]
Hắn nhấc y lên đặt xuống giường một cách nhẹ nhàng.
Yến Khinh Dạ liếc “gối ôm” đang thù lù như bao cát ở mép giường, xoay cởi bỏ hoàng bào, chỉ mặc lớp trung y trắng muốt bước .
“Lui trong.”
Im lặng hồi lâu, “gối ôm” như tai, nhất quyết .
Yến Khinh Dạ nhướng mày, trực tiếp kéo y lòng xuống, đắp chăn kín mít, nhắm mắt .
Khoảnh khắc đầu sắp va ván giường cứng, trong đầu Lạc Nam Tinh lướt qua 108 phương t.h.u.ố.c để độc c.h.ế.t bạo quân. cơn đau như dự đoán đến.
Mềm.
Trang Thảo
Cảm giác như mây, êm ái vô cùng.
Chính vì , trong vô phương t.h.u.ố.c độc, Lạc Nam Tinh chỉ giữ một loại thể khiến c.h.ế.t như một t.a.i n.ạ.n tự nhiên. Chỉ cần trộn giải dược, trong vòng hai năm đó sẽ tự khắc lìa đời.
Sau khi cân nhắc xong, Lạc Nam Tinh, thức trắng hai đêm, rúc đầu chiếc gối mềm, nhắm mắt ngủ say.
Yến Khinh Dạ cảm nhận chiếc giường mềm mà hài lòng, chỗ nào cũng thấy khó chịu. Hắn cúi đầu “chiếc gối ôm nhỏ” ngủ say trong lòng chỉ trong một khắc, mùi d.ư.ợ.c hương thoang thoảng quanh chóp mũi. Hắn ghé sát hít hà, cánh mũi vô tình chạm gò má mềm mại của đối phương. Động tác chợt khựng , một cảm xúc kỳ lạ dâng lên trong lòng.
Hắn rũ mắt đang ngủ, siết chặt vòng tay cũng khép mắt.
Đêm đó, lẽ vì quá mệt nên Yến Khinh Dạ ngủ ngon, hề mộng mị, cho đến khi đột ngột tỉnh dậy giữa đêm.
Kẻ nào chán sống mà dám kéo tay ?
Mở mắt , thấy “chiếc bánh chưng nhỏ” to gan đang ôm lấy tay , chảy nước miếng “ngao ô” c.ắ.n một cái.
Cơn đau truyền đến, Yến Khinh Dạ bật dậy, tay còn bóp nhẹ hai má Lạc Nam Tinh.
“Phản .”
Sau khi giải cứu bàn tay coi là tay gấu, ghét bỏ vết nước miếng. Hắn nheo mắt kẻ vẫn cố túm tay để đưa miệng. Ánh mắt dừng đôi môi căng mọng, trở nên thâm trầm.
Hắn để mặc cho tay ôm và gặm thêm một lúc. Hai hàm răng nhỏ dường như chẳng lực, ngược còn khiến cảm thấy ngứa ngáy.
Cuối cùng, Yến Khinh Dạ mất kiên nhẫn rút tay , nâng cằm Lạc Nam Tinh lên, thuận theo ý mà hôn xuống.
Sau một hồi quấy rầy, cảm giác ngứa ngáy rốt cuộc cũng giảm bớt. Kẻ gây chuyện là Lạc Nam Tinh cũng chịu ngoan ngoãn ngủ yên.
Yến Khinh Dạ xuống, thỏa mãn thở một tiếng. Cảm nhận sự mềm mại trong lòng, một nỗi khao khát lớn hơn dần trỗi dậy. Hắn trần giường, trầm ngâm suy tính.
Hồi lâu , khẽ bật .
Sáng hôm , Yến Khinh Dạ quen giường mềm nên khi thức dậy chỉ thấy nhức mỏi. Hắn chiếc giường và chiếc gối mềm, cùng “chiếc bánh chưng nhỏ” vẫn ngủ ngon, vẻ mặt đầy ghét bỏ, vươn tay .
Lạc Nam Tinh đang ngủ say thì trán đau nhói, bên tai vang lên giọng như ma âm.
“Dậy mau, giải d.ư.ợ.c của trẫm ?”
Lạc Nam Tinh mở mắt, ôm trán thủ phạm.
Đồ bạo quân khốn khiếp, ngươi đúng là tìm con đường c.h.ế.t cho .