Phản Diện Bạo Quân Và Tiểu Thần Y Trọng Sinh - Chương 6: Tiếng khóc còn văng vẳng bên tai

Cập nhật lúc: 2026-04-01 12:37:55
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Yến Khinh Dạ cúi đầu, nhẹ nhàng hít hà mùi d.ư.ợ.c hương thanh khiết thấm đẫm cơ thể Lạc Nam Tinh.

 

Ngửi thấy mùi hương tươi mát , những ý niệm cuồng loạn mùi m.á.u tanh khơi dậy trong đầu mới thực sự tan biến . Yến Khinh Dạ cảm thấy nội tâm dâng lên một nỗi thỏa mãn lạ thường, càng ôm chặt y lòng hơn chìm giấc ngủ sâu.

 

Lạc Nam Tinh: ?

 

Y sợ hãi lúng túng, chẳng làm , nhưng cũng tuyệt đối dám động đậy dù chỉ một chút. Y giống như một chú sâu nhỏ con cự long đè chặt móng vuốt sắc nhọn, chỉ dám cựa quậy vài cái lấy lệ. Thấy kết quả, y đành từ bỏ ý định vùng vẫy, thẫn thờ trần giường mà phát ngốc.

 

Cứ ngây như thế, chẳng từ lúc nào y cũng .

 

Thế nhưng giấc ngủ chẳng hề yên . Nguyên nhân gì khác ngoài việc Yến Khinh Dạ khi ngủ cực kỳ thành thật. Lúc thì như một con bạch tuộc, coi Lạc Nam Tinh như tấm chăn mà sức ôm ấp, nhào nặn trong lòng. Lúc xoay , xách luôn cả y sang bên . Lạc Nam Tinh đang ngủ say thì đầu “cộp” một tiếng va thành giường đau điếng, cái tên sát nhân thích ngủ giường phản gỗ cứng ngắc, khiến y giận mà chẳng dám gì. Chưa hết, chốc chốc cái đùi của quăng một phát trúng Lạc Nam Tinh, suýt chút nữa khiến y hộc máu.

 

Lạc Nam Tinh vùng vẫy thoát nhưng thể, định xoay ngoài thì bàn tay đè chặt, ấn ngược lồng n.g.ự.c cứng như đá, khít rịt kẽ hở, chẳng còn chỗ nào để trốn.

 

Vết thương đầu Lạc Nam Tinh vốn nặng, thêm cái chân gãy đùi của bạo quân đè lên nên càng thêm thương chồng thương, đau đến mức nước mắt sinh lý trào ròng ròng, thỉnh thoảng kìm mà phát những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

 

Trong mơ, Yến Khinh Dạ thấy đang giữa một vùng đen kịt. Đi mãi, mãi, lạc một bãi tha ma hoang lạnh. Xung quanh văng vẳng tiếng nỉ non, cứ quanh quẩn bên tai mà rõ phát từ , khiến cảm thấy phiền phức tả nổi.

 

Yến Khinh Dạ rút đao c.h.é.m loạn xạ: “Kẻ nào lóc om sòm đó? Có bản lĩnh thì lăn đây cho trẫm!”

 

Vẫn hồi đáp.

 

Yến Khinh Dạ suýt chút nữa lật tung cả bãi tha ma mới dừng thở dốc, thế nhưng âm thanh vẫn lúc mờ lúc tỏ bên tai. Hơn nữa, đột nhiên cảm thấy cổ lạnh lẽo, dường như chất lỏng nào đó đang chảy qua.

 

Thích khách ?

 

Hắn sa sầm mặt, đưa tay lên cổ sờ thử, máu, cũng thấy vết thương nào.

 

“Giả thần giả quỷ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phan-dien-bao-quan-va-tieu-than-y-trong-sinh-byhz/chuong-6-tieng-khoc-con-vang-vang-ben-tai.html.]

Yến Khinh Dạ càng thêm tức giận, nhưng tìm khắp xung quanh vẫn thấy bóng dáng “kẻ mít ướt” . Trong cơn thịnh nộ, giật tỉnh giấc.

 

Mở mắt , tiếng vẫn liên miên dứt.

 

Yến Khinh Dạ ngẩn một thoáng, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. Hắn cúi đầu xuống, phát hiện đang ôm chặt một . Người nọ vóc dáng lớn nhỏ, béo gầy đều vặn, ôm trong lòng thực sự thoải mái.

 

Trang Thảo

Chỉ là lớp băng gạc gáy y m.á.u thấm đỏ, khuôn mặt bàn tay to lớn của ấn chặt cổ . Không là do đau đến ngất ngủ , nhưng đôi mắt y nhắm nghiền, tiếng nức nở nghẹn ngào dứt, nước mắt cứ thế chảy tràn xuống cổ .

 

Yến Khinh Dạ: “...”

 

Hồi lâu , chậm rãi giơ tay, nhẹ nhàng xoa xoa đầu “chiếc bánh chưng nhỏ”.

 

Khi Lạc Nam Tinh xuất hiện mặt Yến Khinh Dạ, đầu y vẫn quấn băng gạc, tay chống gậy, gương mặt xanh xao hốc hác, đôi mắt sưng húp chỉ còn một đường chỉ.

 

Y ủ rũ phối chế xong giải dược, lẳng lặng cùng các ngự y ngoài.

 

Yến Khinh Dạ theo bóng dáng xiêu vẹo của “chiếc bánh chưng nhỏ”, môi khẽ động như gì đó, nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

 

Tại Thái Y Viện.

 

Lạc Nam Tinh nồi t.h.u.ố.c đang sôi bếp, ôm lấy cái đầu choáng mà lắc nhẹ. Cảm giác đầu óc nặng trịch, như nhồi đầy hồ dán.

 

Vết thương chồng chất, y cảm thấy trí óc còn nhanh nhạy như , thậm chí còn lo trí nhớ tổn hại.

 

Hỏng , hỏng thật . Y vốn thói quen ghi nhớ phương t.h.u.ố.c trong đầu, đó đều là bảo bối vô giá. Nếu quên mất thì tổn thất thực sự quá lớn.

 

Cái đồ bạo quân c.h.ế.t tiệt.

 

Lạc Nam Tinh nghiến răng. Cuối cùng t.h.u.ố.c cũng sắc xong, y nhăn mũi, tự dỗ dành bản uống sạch một bát t.h.u.ố.c đắng đến mức “ thần đều phẫn nộ”. Sợ ảnh hưởng d.ư.ợ.c hiệu, y còn dám ăn mứt quả, chỉ uống vài ngụm nước trắng mệt mỏi vật xuống giường, đắp chăn cẩn thận và sờ trán nóng hổi của .

 

Thuốc bắt đầu tác dụng, y nhắm mắt chìm giấc ngủ.

 

Trên mặt thành, Yến Khinh Dạ đích tọa trấn, quan sát Kỷ Đình Châu thống lĩnh tướng sĩ đ.á.n.h lui cuộc tấn công của quân Man tộc. Quân truy kích, đẩy lùi chúng về tận các thành trì phía Bắc Đan Dương mới khải trở về.

Loading...