Editor: Trang Thảo.
Một bàn tay lớn vươn tới, lấy chén rượu từ tay y. Ánh mắt Lạc Nam Tinh theo bản năng dõi theo chén rượu, chứng kiến cảnh Yến Khinh Dạ thản nhiên uống cạn chỗ rượu nhấp môi, đôi mắt y dần trợn tròn kinh ngạc.
Không nên rót một ly mới mới uống ?
Chén rượu y uống qua mà.
Nhìn bộ dạng trợn mắt há hốc mồm của y, Yến Khinh Dạ nhướng mày hỏi: “Sao thế?”
Lạc Nam Tinh thật thà suy nghĩ của . Yến Khinh Dạ gật gù, phân phó vài câu. Rất nhanh, đám nội thị bưng lên mấy bầu rượu cùng hai chiếc chén mới.
“Hôm nay tâm tình trẫm , đây đều là những loại rượu trẫm thường uống, làm phiền tiểu thần y .”
Lạc Nam Tinh mới thở phào nhẹ nhõm.
Yến Khinh Dạ rót từ bầu rượu thứ nhất hai chén, một chén đưa cho Lạc Nam Tinh, một chén tự cầm. Lạc Nam Tinh đưa lên mũi ngửi nhấp một ngụm: “Không độc.”
Lúc Yến Khinh Dạ mới chậm rãi uống cạn.
Gương mặt Lạc Nam Tinh bắt đầu ửng hồng, loại rượu nồng độ hề thấp. Chén thứ hai, chén thứ ba. Không là chén thứ bao nhiêu, Lạc Nam Tinh mím môi, cảm thấy rượu chút ngon. Đầu óc y bắt đầu cuồng.
Nhìn những chén rượu mặt, y thầm nghĩ tất cả đều độc, làm bây giờ?
Hay là lát nữa thừa lúc bạo quân chú ý, lén bỏ một chút độc “ đau ngứa” chén tiếp theo? Y nhớ đến những bình t.h.u.ố.c nhỏ trong , bắt đầu cân nhắc xem loại độc nào là thích hợp nhất. Phải là loại độc mãn tính mà tất cả ngự y đều phát hiện mới . Chỉ cần phát hiện rượu độc mà các thái y bó tay, y chắc chắn sẽ lý do chính đáng để ở .
Trong y vài loại thuốc, nhưng hình như loại nào cũng quá độc.
Nhìn “quả vải nhỏ” đang cúi đầu, đôi mắt đảo liên hồi, bao nhiêu tâm tư đều hết lên mặt, Yến Khinh Dạ nhướng mày, phất tay hiệu cho đám nội thị lui xuống hết.
Lạc Nam Tinh vẫn còn đang do dự, đấu tranh tư tưởng kịch liệt. Hình như t.h.u.ố.c quá độc, vạn nhất thao tác khéo khiến vị minh quân uống nhầm để di chứng thì làm ?
Bất tri bất giác, Lạc Nam Tinh dùng cái đầu say khướt vì men rượu để suy tính những chuyện đại nghịch bất đạo. Y nghĩ vô thức uống hết chén đến chén khác, bên cạnh rót đầy một ly mới.
“Hửm? Rượu trái cây ? Ngọt thật đấy. Không độc, uống thêm ngụm nữa nào. Ngon quá mất!”
Lạc Nam Tinh mải mê thưởng thức vị ngọt của rượu mà hề Yến Khinh Dạ áp sát từ lúc nào. Đến khi uống xong, y ngẩng đầu thì thấy đang tựa sát thành bể tắm, còn Yến Khinh Dạ đang cúi chăm chú y.
Bỗng bên ngoài vang lên tiếng huyên náo.
“Không xong , thích khách Man tộc.”
Man Vương tới ?
Lạc Nam Tinh sợ đến mức vứt ngay chén rượu, nhào tới ôm chặt lấy Yến Khinh Dạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phan-dien-bao-quan-va-tieu-than-y-trong-sinh-byhz/chuong-10-lac-nam-tinh-nam-tay-yen-khinh-da.html.]
“Bệ hạ cứu mạng.”
Yến Khinh Dạ đưa tay ôm trọn lấy “con ma men” nhỏ bé đang run rẩy trong lòng, khẽ bật .
“Được, trẫm cứu ngươi.”
Tiếng quân lính đuổi bắt thích khách xa dần im hẳn, nhưng trong làn nước mờ mịt của bể tắm, những đợt sóng tình mới thực sự bắt đầu dâng lên.
Sáng hôm tỉnh dậy, Lạc Nam Tinh cảm thấy cả như xe cán qua. Những ký ức đứt quãng của đêm qua trong bể tắm ùa về, y nức nở một tiếng, đỏ mặt vùi đầu chăn gấm.
Ngay lập tức, một vòng tay rắn rỏi bế cả y lẫn chăn lòng. Yến Khinh Dạ làm vẻ buồn rầu.
“Lũ ăn hại đó làm việc gì, đến một tên thích khách cũng bắt xong.”
Trang Thảo
“Ưm... ô ô...”
“Hôm qua tiểu thần y giống như vớ cọc cứu mạng mà bám chặt lấy trẫm, hại trẫm thể ngoài bắt thích khách. Ngươi xem, nên cho trẫm một lời giải thích ?”
“Ô ô ô...” Lạc Nam Tinh chỉ thành tiếng.
“Đám thích khách đó gian xảo khó bắt thật, nhưng ngươi yên tâm, trẫm sẽ bỏ qua cho Man Vương và lũ tay sai của . Trẫm một kế, cần một cái mồi nhử để dụ chúng tròng, chỉ là cần tiểu thần y phối hợp một chút.”
“Ô?” Lạc Nam Tinh ngơ ngác ngẩng đầu.
Một tháng , Lạc Nam Tinh chính thức trở thành Hoàng hậu của Yến Khinh Dạ. Thích khách hết lớp đến lớp khác tìm đến đều mà về. Chúng như lũ chuột cống, lâu lâu xuất hiện, khiến Lạc Nam Tinh dám rời xa bạo quân nửa bước.
Nơi ngục tối sâu thẳm, Man Vương xiềng xích suốt hai mươi năm, từng thấy ánh mặt trời. Mãi đến mùa đông năm , khi Lạc Nam Tinh lâm bệnh nặng, Man Vương mới lôi xử tử.
“Nhìn xem, cuối cùng cũng bắt Man Vương . Trẫm xử , từ nay còn ai đe dọa đến mạng nhỏ của ngươi nữa.” Yến Khinh Dạ ôm Lạc Nam Tinh, nhẹ nhàng vỗ về.
Vị Thái t.ử quá kế từ tông thất giờ trưởng thành, cung kính bên giường, lo lắng Lạc Nam Tinh tiều tụy.
Lạc Nam Tinh chậm rãi mở mắt, đôi đồng t.ử cuối cùng cũng chút thần sắc.
“Thật ?”
Yến Khinh Dạ xoa đầu y.
“Thật. Mau khỏe , ngoan ngoãn uống thuốc. Sau việc triều chính cứ giao cho Thái tử, trẫm sẽ đưa ngươi du ngoạn thiên hạ, hành y cứu , chịu ?”
Bệnh tình của Lạc Nam Tinh dường như vơi quá nửa, đôi mắt y sáng rực lên.
“Được.”
Hai tháng , Yến Khinh Dạ nhường ngôi, Thái t.ử đăng cơ.
Lại một mùa xuân hoa nở, Lạc Nam Tinh nắm tay Yến Khinh Dạ, như chú chim nhỏ tung cánh, vui sướng chạy về phía chân trời rộng lớn của riêng .