Phạm Thượng - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-14 11:40:57
Lượt xem: 25
Ta như bùn nhão rạp đùi Lý Phục.
Lý Phục cúi đầu thưởng thức vẻ mặt trống rỗng của , ngón tay thon dài lấp lánh ánh nước, chậm rãi lau qua eo .
Ta một trận, chân tay bủn rủn, chẳng còn chút sức lực.
Trước , dẫu là thái giám, cũng th/ủ đo/ạn kinh thế .
Ta đường đường hoàng t.ử Đại Lương, để lộ dáng vẻ t.h.ả.m hại mặt tên thái giám .
Mặc lấy cho.
Đáng h/ận!
Đáng h/ận!
Ta vung tay t/át Lý Phục một cái, cố ý dùng bàn tay đeo nhẫn, chỉ làm đỏ má trắng nõn của , mà còn rá/ch một vệt m/áu nhỏ.
Nghiến răng quát:
"Cẩu nô tài nặng nhẹ!"
Vừa ch/ửi đó, cũng chẳng đổi nửa phần thương xót từ Lý Phục.
Lý Phục say sưa ngắm kh/ống ch/ế, thoát , đôi mắt /ên cuồ/ng giãn đồng tử, hưng phấn đến cực điểm.
Ta như cá thớt đ/è xuống, "gi*t" "gi*t" ngừng.
Lý Phục biện bạch, ngón cái xoa qua vết m/áu mặt, thừa nhận sai trái một cách vô tình: "Là nô tài ."
Không chút hối cải.
Rõ ràng vẫn thỏa, còn dám.
Phải , với địa vị hiện tại, cần gì cúi đầu ?
Nổi gi/ận với , ích gì?
Chỉ là vô vị mà thôi.
Ta mệt mỏi đùi Lý Phục, xoay chiếc nhẫn tay hỏi: "Mẫu phi thế nào?"
"Nhờ phúc Điện hạ, bệ/nh của Thái phi nương nương thuyên giảm."
Đáng lẽ khỏi .
Ốm suốt một mùa đông.
Nếu cầu đến Lý Phục, cởi hết y phục để chơi đùa.
Sợ ch*t bệ/nh.
Thiên tử.
Một tên nô tài ch.ó má, giờ cũng thành Thiên tử.
Còn chân chính là Thiên tử, thành con ch.ó thua trận r/un r/ẩy ngày đêm.
Từ khi thất bại tranh đoạt ngôi vị, tân đế đăng cơ, còn là Tứ hoàng t.ử tôn quý nữa.
Ngay cả thái y cũng mời nổi.
Tân đế gặp , ngả đường đều chặn.
Thế nên, ngày đầu tuyết rơi, cầu kẻ cầu nhất.
Trong phòng Lý Phục đ/ốt lò than, tan hết lớp tuyết mỏng tóc mày .
Ấm áp đến rơi lệ.
Hắn mặc phi ngư phục thêu chỉ vàng, nghiêng sập, lơ đãng ve vuốt con mèo trong lòng: "Điện hạ rõ trong lòng, bệ hạ Thái phi nương nương ch*t, ai c/ứu nổi?"
Lời Lý Phục là thật.
Nếu , chẳng cầu .
Kẻ thể lời mặt tân đế, chỉ Lý Phục.
Xưa , chính Lý Phục gạt hết nghị luận, đưa tân đế lên ngôi.
Ta nắm ch/ặt tay, cúi đầu : "Xem tình cũ..."
"Tình cũ?" Lý Phục kh/inh khẽ, ngẩng mắt , "Điện hạ, giữa ngài và , còn tình nghĩa gì?"
Vốn là .
Về , còn.
Xưa tranh đoạt ngôi vị, Lý Phục về phe Tư Mã Hành.
Hắn từng thương , cũng từng làm nh/ục .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/pham-thuong/chuong-1.html.]
Bao nhiêu tình nghĩa, giờ chỉ còn h/ận.
Ta c/âm miệng.
"Điện hạ, cầu , tư thái cầu ."
"Ta c/ứu Thái phi nương nương, Điện hạ lấy gì đổi?"
Lấy gì đổi?
Ta chẳng còn gì.
"Ngươi gì?"
Lý Phục dừng một chút, buông con mèo, lấy khăn lau tay, : "Cởi."
Đầu trắng bệch, kinh gi/ận: "Ngươi gì?"
Ánh đèn lập lòe gương mặt đến m/a mị của Lý Phục.
Giọng đều đều lặp :
"Cởi hết y phục."
"Ta xem Điện hạ."
Hắn ném khăn lò lửa, bàn tay trắng ngần đưa lên hơ ấm: "Ngươi cởi sạch bao nhiêu, bệ/nh Thái phi nương nương khỏi nhanh bấy nhiêu."
Truyện Danh sách chươngChương Nghe
Hôm , bẻ g/ãy hết thảy cốt cách kiêu hùng, từng lớp từng lớp cởi bỏ hồng y cẩm bào.
Cùng với tôn nghiêm hoàng tộc đều l/ột sạch chẳng còn.
Lý Phục đ/è lên đùi, trong ngoài dày vò thỏa thích.
Khi đ/au đớn khôn cùng, c.ắ.n cánh tay lệ rơi ròng, lúc mê gào thét danh tự .
Thế mà Lý Phục vẫn lạnh nhạt tựa băng, dẫu nghìn vạn sắc cũng chẳng động tâm can.
Chẳng vì thiếu thốn thứ tượng trưng cho đàn ông mà chỉ đơn giản là chẳng hề hứng thú với .
Dẫu thành thái giám, vẫn màng tới . Lý Phục ưa , nhưng rõ th/ủ đo/ạn nào khiến nh/ục nh/ã nhất.
Hắn chỉ dùng cách trả th/ù . Báo đền mối h/ận từng làm nh/ục thuở .
Con mèo trắng xổm chân , ngửng đầu tò mò kêu "meo meo".
Lý Phục trêu ghẹo , như trêu loài mèo nhỏ. Thật đem vũ nhục tới cực điểm!
Ta c.ắ.n cánh tay đến rỉ m/áu. Lý Phục bóp lấy gương mặt , dùng tay sờ hàm răng, : "Răng mi quả thật sắc nhọn."
Mặt đầm đìa lệ, co rúm đùi run lẩy bẩy. Ánh mắt Lý Phục chợt tối sầm, tay buông tha nhưng lời chua ngoa: "Đã chịu nổi ư? Mềm yếu hơn cả bánh nếp."
Đem so với mèo. Ta lập tức nghiến ch/ặt, c.ắ.n ngón tay . Lý Phục bất động, mặc c.ắ.n đến m/áu me đầm đìa. Tay nhàn nhạt vuốt mái tóc vài cái.
"Động một chút là c.ắ.n , ngày khác sẽ đ/ập g/ãy nanh nhọn của ."
Suốt mùa đông, đều ở Đông Xưởng, đến khi mẫu phi khỏi bệ/nh mới trở về cung Nghênh Hương.
Bị cung nữ ngăn ở ngoài điện.
Thái phi tỉnh , nhưng chẳng tiếp khách.
Cả cũng chẳng thấy.
Ba ngày , mẫu phi dâng biểu xin rời cung, thủ lăng tiên đế.
Lúc ly biệt chẳng gặp mặt nào, đuổi theo xe ngựa chạy qua mấy lớp cung tường, gọi chiếc xe dừng .
Ngã xuống trỗi dậy, tiếp tục đuổi.
Ở cửa Thừa Vũ chặn .