Phải Lòng Cảnh Sắc - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-02 19:22:50
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cậu làm nổi đấy? Tôi mà sắp c.ắ.n hết hai đĩa hạt dưa ...”

“Cho... cho thêm chút nữa, vẫn chuẩn xong...”

“Cậu chậm quá đấy.”

“Cậu còn giục nữa thì làm ...”

“Được thôi, bảo đảm còn nhanh hơn nhiều.”

“Cậu... cứ chờ .”

“Cả lên giường mà còn chờ nữa, khéo m.ô.n.g nở hoa mất.”

“Tôi là công... m.ô.n.g nở hoa .”

“Thế run cái gì?”

“Tần Thủ là S, chuyện gì cũng dám làm.

Tôi sợ .”

Tôi thật sự hết nổi, chỉ Tiêu Mộ.

...

“Cậu chạm ? Trên là tên .”

Sự thèm lệch lạc của Tần Thủ lúc đó rốt cuộc cũng lộ hết. Cậu thản nhiên chụp lấy tay Tiêu Mộ, kéo trong lớp áo, đặt lên bên hông .

“Ở đây là hình xăm khắc da, chỗ khác còn nổi rõ hơn nữa. Cậu... thích ?”

Hơi thở ngày một gấp, vệt đỏ nơi khóe mắt cũng giấu nổi nữa.

cơ thể Tiêu Mộ thì căng cứng đến mức như sắp lún sâu nệm. Bấy giờ còn chẳng kịp đối phó với nỗi sợ của , lấy tâm trí mà nghĩ xem thích thích.

Nếu ép lên tiếng ngay lúc , e là chỉ phát nổi một hai âm ngắt quãng.

“Không thích ?”

Tần Thủ cởi hẳn áo ngoài. Từ lên , nửa của phủ kín hình xăm, dày đặc đến mức khó rõ từng cái tên.

Tần Thủ đúng là chẳng khác gì cái tên của , quả thật là một con cầm thú.

Lúc tình ý dâng cao, con dễ buông lỏng cảnh giác nhất.

“Tiêu Mộ, đừng chần chừ nữa.” Tôi lén chạm cánh tay còn đang cầm d.a.o của , ngầm nhắc rằng đây là thời cơ nhất.

Ngay khoảnh khắc tay rời khỏi lưỡi dao, Tần Thủ chộp lấy.

Tôi phản xạ mà nhắm chặt mắt, c.ắ.n mạnh môi , chỉ mong bắt nhầm, lát nữa sẽ buông .

Thế nhưng Tần Thủ im bặt. Sức siết nơi tay càng lúc càng mạnh.

“Xin chào, Tiêu Mộ mới.” Tần Thủ nghiêng đầu với : “Cậu xem, cái nào là của , cái nào là của ?”

Cậu chỉ lượt lên những hình xăm , giọng lẩm bẩm rợn cả sống lưng.

“Là Tiêu Mộ nào cũng thích cả. Chỉ điều hình như là thụ, tiếc thật đấy, đụng hàng mất . Hy vọng xuyên tới sẽ là công.”

Tôi hất mạnh tay , chân mày nhíu chặt.

Mãi đến khi thấy thể mờ mờ của Tiêu Mộ co rúm giường, mới hiểu, lùi bước vì sợ.

Tôi biến thành “Tiêu Mộ”.

Tần Thủ cầm áo sơ mi lên, thong thả cài từng cúc một. Sau đó bước xuống giường, đến mặt , vén mớ tóc rối còn kịp sửa tai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/phai-long-canh-sac/chuong-6.html.]

“Xin , dọa .”

 

Vừa thấy dáng vẻ c.h.ế.t trân, chẳng làm của Tiêu Mộ, lửa giận trong bốc lên thẳng tắp.

Tôi thật sự đ.ấ.m mấy cái cho tỉnh .

Dĩ nhiên, cũng chỉ dám nghĩ thôi.

Sống lâu trong kiểu quan hệ méo mó với Tần Thủ, ai cũng sẽ ép đến phát điên.

“Cậu xem, nếu đ.á.n.h cho chân Tiêu Mộ tàn luôn, ngày nào cũng sẽ cầu bế ?”

Tần Thủ cúi đầu, đưa tay đo thử độ dài đôi chân Tiêu Mộ.

“Ngắn đến chừng thì ?” Cậu áp bàn tay xuống sát mặt sàn ngẩng đầu hỏi .

Dưới ánh đèn mờ tối, gương mặt Tần Thủ lúc sáng lúc tối, hệt như chính con .

Ngoài mặt hiền lành, bên trong mục ruỗng.

Đến lúc đó nhịn nổi nữa, buột miệng kiểu phản kháng mà hạng như Tần Thủ ghét nhất.

“Xấu kinh khủng.”

Gương mặt còn cố giữ vẻ dịu dàng của Tần Thủ thoắt cái lạnh tanh.

Đã thấu là Tiêu Mộ, lời xuôi tai cũng chỉ khiến kẻ bệnh hoạn càng thêm mất kiểm soát.

“Cái kiểu yêu cố chấp điên loạn của g.i.ế.c một , ?”

Tôi bước từng bước tới gần, gọi dậy dù chỉ một chút thương hại trong lòng dành cho Tiêu Mộ.

kẻ điên thì lấy chỗ cho lý lẽ, càng lòng thương .

“Vậy thì sẽ dùng chính cái sự cố chấp điên loạn cứu một . Cho nên c.h.ế.t là .”

Cậu , chụp lấy con d.a.o găm Tiêu Mộ để giường đ.â.m liên tiếp bụng .

Nhát nào cũng tránh chỗ hiểm, nhưng nhát nào cũng đau thấu xương.

Ngay khi tưởng sắp c.h.ế.t thật, sẽ bao giờ trở về nữa, cũng chẳng thể gặp Thôi Mộ Cảnh nữa, linh hồn bật ngoài nữa.

Tiêu Mộ ôm lấy bụng đầy máu, ngẩng lên gượng với .

“Tiêu Mộ, hèn nhát... tình yêu của cũng hèn nhát... chỉ một chút lòng tự trọng...”

Tôi gần như lăn từ giường xuống, giật phắt quần áo quấn chặt bụng để cầm máu.

Mãi đến khi đôi tay bê bết m.á.u còn động đậy, mới khựng , hoảng hốt .

“Cậu c.h.ế.t. Cậu sống, thấy ?”

Tôi vỗ lên mặt , gọi tỉnh, kéo sống .

“Tiêu Mộ, nếu kiếp , nhất định sẽ hèn nhát nữa... cảm ơn .”

Dứt lời, thở của cũng ngừng theo, nhiệt độ dần lạnh .

Con d.a.o dính đầy m.á.u trong tay Tần Thủ rơi xuống nền nhà, vang lên một tiếng chát chúa. Cậu thể tin nổi, cuống cuồng sờ soạng khắp Tiêu Mộ, như tìm bằng chút dấu hiệu cho thấy vẫn còn sống.

Tiêu Mộ nữa.

Tần Thủ cũng .

Cậu chỉ lẳng lặng nhặt d.a.o lên, hết đến khác cứa lên cánh tay hai chữ Tiêu Mộ.

Trước mắt dần nhòe vì nước mắt.

Loading...