Only You - Chương 11
Cập nhật lúc: 2025-07-31 03:11:56
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 11
Sau khi bạn bè về Jon liền vội vã phòng ngủ ngay lập tức. Chain vẫn đang giường của nó trong tình trạng run rẩy vì lạnh, da dẻ tái nhợt, môi nhợt nhạt, những vết thương mặt do đánh hôm qua giờ bắt đầu sưng bầm. Jon lấy nhiệt kế đo cho Chain thì thấy sốt vẫn còn cao như cũ. Nếu để tình trạng kéo dài chắc chắn sẽ tệ hơn nữa, bởi hiện giờ Chain vẫn tỉnh táo gì cả. Jon vội lau , quần áo mới cho Chain đưa đến bệnh viện ngay lập tức.
Khi đến nơ, Jon liền gọi cho chị gái ruột của , đang làm bác sĩ chính tại bệnh viện để nhờ chị chăm sóc đặc biệt cho Chain.
– Bạn sốt cao như thế giờ mới đưa tới hả thằng nhỏ ?.
– Ồi chị, Bớt càm ràm ?.
– Em đúng là hết luôn , nhà cửa thì chẳng bao giờ về, căn hộ cũng chẳng thèm đặt chân tới, giờ còn kéo đánh lộn với ai nữa đây?.
– Không nha!, Chị cứ quá ?.
“ Chát!!”.
– Ái da!, Đánh làm gì ?. Là bác sĩ kiểu gì mà hành hung bệnh nhân thế hả?.
– Đừng lươn lẹo nữa, để chị kiểm tra xem chỗ nào gãy lõm !.
Jon chị gái túm xoay tới xoay lui.
– Này!, Chị làm cái trò gì đấy?. Người chóng mặt c.h.ế.t đây !.
– Sao em làm hết ?.
– Thì gây chuyện với ai , gì chứ?.
– Này!, Chị ngu đến mức nhận mấy vết là vết gì đấy!.
Ánh mắt của cô bác sĩ 29 tuổi liếc sang cơ thể đầy vết bầm tím của Chain.
– Thì.
– Bạn em nặng như mà em hề hấn gì ?.
– Thì em là đánh nó mà. Làm em mấy vết đó ?.
– Hả?. Jon, cái thằng quỷ nhỏ .
“ Bốp”
– Ái da. Ôi chị, Đau thật đấy.
– Đau nhớ hả, cái thằng em trời đánh!.
– Buông cái , đau thật mà, ôi đau quá, đau quá!.
Jon rên rỉ thảm thiết khi chị gái gõ một cú đầu, giờ còn nắm tai vặn tới vặn lui.
– Rồi nếu ba của chuyện và kiện em thì em tính hả?.
– Vậy mới đưa đến gặp chị đấy còn gì, nhiều ghê.
– Còn dám cãi !.
– Ái da... ôi ôi ôi ôi!!.
– Em đúng là còn gì để . Rồi rốt cuộc chuyện gì mà đến mức đánh như hả?.
– Chỉ là hiểu lầm chút xíu thôi mà, chị làm quá đó.
– Hừ. Hiểu lầm mà đánh bạn đến mức luôn hả?. Chị cho em học bác sĩ chứ học đ.ấ.m bốc . Có cần thêm một cú nữa hả?.
– Thôi dừng mà.
– Nghe cho kỹ nhé, Lần là cuối cùng chị giúp em đấy nhé. Trước cũng một . Lần mà còn gây chuyện nữa thì chị sẽ kể hết cho ba đấy.
– Bình tỉnh mà.
– Thế còn em bao giờ làm gì một cách bình tĩnh ?. Nhìn bạn em , sốt lên tới 40 độ chỉ cần thêm một độ nữa là trạng thái sốt cực cao đấy. Nếu mà đưa bạn đến trễ chút nữa, lỡ chuyện gì xảy thì em gánh nổi cái mạng hả?.
Jon nên lời, ánh mắt nó chằm chằm cơ thể Chain đang giường bệnh. Trên tay là dây truyền nước biển và thuốc kháng sinh mà chị gái Jon tiêm. Khuôn mặt Chain thì tái nhợt vàng vọt, cũng vàng, vẫn mê man bất tỉnh như từ đêm qua đến giờ.
– Giờ nó đúng ?.
Jon sang hỏi chị gái bằng giọng căng thẳng, gương mặt còn chút gì là đùa giỡn như khi. Đến chị gái của Jon cũng khựng khi thấy em trai như .
– Ừm, giờ thì an . theo dõi ở đây thêm một đêm. Nếu mai nhiệt độ hạ xuống, vết thương viêm sưng thêm thì thể về nhà, nhưng bệnh nghỉ ngơi nhiều, hiểu ?.
Chị gái Jon trong khi lật xem phiếu xét nghiệm
– Chị xem kết quả xét nghiệm m.á.u , thứ đều . cơ thể bệnh dù bên ngoài vẻ khỏe mạnh nhưng thực cơ bắp yếu, thiếu chất, thể là do ăn uống đúng giờ, ngủ ít, nghỉ ngơi đủ. Giờ lau hạ sốt thường xuyên cho , đợi sốt giảm hẳn tính tiếp.
– À... ừm...
Jon cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi tình trạng của Chain đến mức nghiêm trọng nhưng vẫn thấy khó hiểu: làm cơ thể như Chain thiếu chất ?. Khi đang mải khuôn mặt Chain đang ngủ say để suy nghĩ thì bất chợt thấy bàn tay của chị đang định cởi cúc áo bệnh nhân của Chain .
– Chị định làm gì ?.
– Thì lau hạ sốt chứ làm làm gì, hỏi lạ .
– Không cần.
Jon gắt lên lao tới gạt tay chị .
– Lại cái gì của em nữa hả?.
– Em tự lau cho nó . Chị việc gì thì làm .
– Gớm, tới lúc thì đuổi ?. Được , tự làm thì tự làm, để chị kêu y tá mang dụng cụ cho. đừng gây chuyện gì nữa đấy!.
Nói xong cô bác sĩ bước khỏi phòng bệnh đặc biệt. Chẳng bao lâu y tá mang đồ lau cũng rời khỏi phòng. Jon chăm chỉ lau cho Chain. Vì ngủ cả đêm nên từ lúc nào , gục đầu ngủ bên cạnh giường Chain.
– Ưm, Sao đau đầu quá nè.
Cơ thể gầy gò giường mở mắt tỉnh đúng lúc giữa trưa. Đôi mắt Chain chớp chớp để điều chỉnh ánh sáng quanh phòng. Cậu đưa tay trái lên dụi mắt bỗng khựng khi thấy Jon đang nắm tay , ngủ gục bên cạnh giường. Chain giật run rẩy. Hình ảnh tối qua như cuộn phim tua ngược trong đầu. Cậu hất mạnh tay khỏi tay Jon khiến ống truyền nước biển bật làm Jon choàng tỉnh.
– Chain, Mày tỉnh . Tỉnh thật !.
Không là do bản năng vì cảm xúc dâng trào mà Jon bật dậy ngay lập tức, sát mép giường với tay chạm Chain, mặt mừng rỡ như phát điên. Chain để tâm tới sự vui mừng đó mà chỉ run rẩy, ánh mắt hoảng sợ đối diện. Mỗi Jon chạm là Chain càng hoảng loạn. Cuối cùng tung chân đá Jon ngã khỏi giường.
– Đừng đụng tao, thằng khốn!.
“Bịch”
– Ái da!, Mày điên hả Chain.
– Đừng gần đây!, Tao bảo mày đừng gần.
Chain gào lên hoảng loạn, trong đầy sợ hãi và kinh tởm mỗi khi Jon chạm . càng thấy vẻ mặt khiếp sợ Jon càng khoái chí, trèo lên giường.
– Gì ?. Mày sợ tao tới mức đó luôn ?.
Jon đưa tay bóp cằm Chain và siết mạnh hơn.
– Đừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/only-you/chuong-11.html.]
– Đừng mà đá tao nữa, thì tao đá mày xuống giường thật đấy.
Chain định giơ chân đá Jon một nữa nhưng dọa nên khựng , hạ chân xuống. Ánh mắt tránh né dám Jon. Cơ thể run rẩy tay lạnh ngắt. Vừa mới sốt cao giờ lạnh như băng. Jon mỉm nhếch mép đột ngột cúi xuống hôn chặt lấy môi Chain.
– Ư, đồ khốn!.
“Bịch!”
Jon đá bay khỏi giường một nữa và Chain dùng hết sức đá .
– Mày ăn đòn lắm hả.
“Bốp!!”
Gò má Chain lệch theo cú tát mạnh tay của Jon. Ánh mắt Chain đầy hoảng loạn Jon. Càng thấy Jon tiến đến gần càng lùi về phía . Trong đầu vẫn còn ám ảnh tất cả những gì Jon làm với tối qua. Và cú tát càng khiến sợ hãi đến mức thể mở lời.
– Tao cho mày nha Chain. Lần mà mày còn đá tao nữa thì mày sẽ chỉ tát !.
Jon chỉ tay mặt Chain đe dọa, tiến đến cạnh giường nắm lấy tay của Chain kéo phía . Chỉ cần Jon chạm cánh tay Chain giật b.ắ.n như điện giật. khi định giật tay thì Jon lên tiếng dọa khiến Chain nín thinh, dám động đậy thêm vì sợ đánh tiếp.
– Ngoan là . Làm theo lời thì đau.
Jon từ từ cắm ống truyền nước biển mạch m.á.u Chain một cách nhẹ nhàng. Xong lấy nhiệt kế đo nhiệt độ.
Bây giờ sốt của Chain hạ xuống còn 37 phẩy 5 độ, giảm khá nhiều so với lúc đỉnh điểm là 40 độ.
– Hạ sốt nhiều . Mày cứ đây chờ tao. Tao về nhà lấy đồ tiện mua chút gì cho mày ăn để còn uống thuốc cho đúng giờ. Lúc tao mặt thì đừng dại mà nghĩ đến chuyện trốn, chỉ cần yên là đủ. Nếu làm gì mà tao cho phép, lúc tao mà thìcoi chừng đấy.
– Cái chuông là gọi y tá, cần gì thì bấm. Mày hiểu ?.
Chain im lặng đáp mà chỉ yên
– Tao hỏi là mày hiểu !?.
– Ừ, hiểu . Vậy ?.
– Tốt. Nhớ lời tao đấy!. Tao mà về thấy mày ở đây thì mày xác định .
Nói xong Jon chộp lấy chìa khóa xe để sofa cạnh giường thẳng khỏi phòng.
– Ai mà ngu ở chứ.
Chain nghiến răng, rút dây truyền dịch mà Jon mới khi nãy từ từ đẩy tựa đầu giường để dậy.
– A. đau thật.
Vừa đặt m.ô.n.g xuống nệm, dù mềm đến mấy cũng chẳng làm dịu chút nào cơn đau rát lan khắp . Chain một lúc để định thể trạng đó gồng nhấc chân xuống đất. Nhờ truyền nước, tiêm thuốc, nghỉ ngơi đầy đủ mà cơ thể cũng hồi phục đôi chút, tuy mạnh mẽ gì nhưng đủ để lết từ giường đến chiếc sofa trong phòng.
– Rin, Giờ em .
Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu Chain là hình ảnh của Narin, cô em gái duy nhất của . Cậu giờ em gái đang ở , , trong khi bản biến mất cả ngày trời như . Từ đến nay Chain từng mà báo cho em một tiếng như hôm nay. Khi đang cố tìm cách thoát khỏi đây để về nhà thì ánh mắt vô tình lướt qua chiếc túi đeo chéo màu đen đặt ghế sofa. Cậu lập tức với tay lấy nó. Mở túi , bên trong là một chiếc ví da màu đen. Chain mở ví và thấy thẻ căn cước công dân của Jon cùng tên và hàng loạt thẻ khác xếp ngăn nắp. thứ khiến sững chính là thẻ căn cước của cũng trong ví đó. Chain nhớ rõ để nó ở đó từ bao giờ cho đến khi chợt nhận : chính Jon lấy nó từ ví của khi đưa đến bệnh viện để làm hồ sơ nhập viện cho .
Chain rút thẻ của , siết chặt trong tay tiếp tục lục tìm trong túi đeo. Cuối cùng thấy hai chiếc điện thoại trong ngăn nhỏ nhất. Khi nhận một trong đó là điện thoại của Chain khẽ nở nụ nhẹ nhõm. Cậu bật máy lên và ngay khi thiết khởi động màn hình hiện lên hàng trăm cuộc gọi nhỡ từ Narin. Không lý do gì khiến gọi . Chain lập tức nhấn gọi cho em gái ngay khi máy lên sóng nhưng đầu dây bên bắt máy. Cậu thử thử nhưng vẫn tín hiệu. Không còn cách nào khác Chain đành chuyển sang gọi cho Ploy, cô bạn của Narin nhưng cũng chẳng khá hơn.
Ngay lúc đó Chain mới sực nhớ: hôm qua hứa với Narin là sẽ lo xong học phí cho học kỳ . Cậu vội vã mở ứng dụng ngân hàng, tay run run mắt vẫn thỉnh thoảng liếc về phía cửa vì lo Jon bất ngờ. Khi đăng nhập thành công Chain nhanh chóng chuyển học phí đến tài khoản của trường đại học nơi Narin đang theo học. Gần một nửa tiền mà dành dụm từ những công việc làm thêm biến mất một chuyển khoản nhưng điều đó chẳng hề khiến Chain bận tâm. Với , chỉ cần còn thở, còn sức, thì bất kể là việc gì, dù nặng nhọc cũng sẽ làm, miễn là làm phiền ai để nuôi bản và lo cho em gái học hành đàng hoàng. Sau khi tất việc chuyển tiền, Chain tiếp tục gọi cho Narin và Ploy thêm vài cuộc nữa nhưng vẫn thể liên lạc với cả hai .
– Nối máy chứ.
Chain thì thầm trong miệng khi gọi , lòng bắt đầu sốt ruột. khi định đặt máy xuống thì ánh mắt vô tình dừng ở lịch sử cuộc gọi điện thoại. Tên Nu hiện rõ màn hình khiến Chain chợt nhớ của Nu, Ploy lưu giúp trong máy. Không chần chừ Chain vội bấm gọi cho Nu ngay lập tức và thì . Cậu tập trung lắng chờ đầu dây bên nhấc máy thật nhanh. Một lúc bên bắt máy.
– Sanh, nhận, . Ư.Ư.
– Alo. Nu. Nu. Em ?.
– Anh, Chain. Ư!.
– Anh đây. Anh gọi cho Narin , với cả Ploy nữa. Hai đứa đang ở cùng em ?
Chain vội vàng, giọng đầy lo lắng.
– Vâng. Có ạ
Khi Nu trả lời thì Chain liền thở phào nhẹ nhỏm.
– Anh chuyện với Narin ?
– Vâng. Giờ Narin với Ploy đang ở cửa hàng tiện lợi đó ạ. Còn Nu thì đang xe.
– Thế thì nhờ Nu với Narin là đừng lo lắng. Ngày mai sẽ về. Còn học phí học kỳ lo xong nhé.
– À, ạ.
– A!.
Tiếng từ đầu dây bên phát kỳ lạ khiến Chain nhíu mày cảm thấy .
– Nu?. Em ?, Ai làm gì em, .
– A. Sướng quá mất.
Chain khựng khi tiếng rên phát và rỏ đó là tiếng của ai.
“Phập, phập, phập”
– A. Sanh.
Tiếng Nu gọi tên mà Chain đang nghĩ đến vang lên càng làm tay siết chặt .
– Thằng Sanh.
–Ừ, tao đây.
– Mày làm gì Nu ?, Mày làm gì Nu?. Thằng khốn.
– Á, Sanh.
“Phập, phập, phập!”
Tiếng kêu, tiếng thể va chạm rõ mồn một khiến Chain chỉ cúp máy ngay.
– Nghe rỏ mà, mày nghĩ tao đang làm gì?.
Chưa kịp xong câu thì điện thoại trong tay Chain giật mạnh. Cùng lúc đó tóc cũng kéo làm ngã ngửa phía , đau rát da đầu.
– Đồ khốn, đau quá.
– Anh Chain.
Giọng Nu la lên từ đầu dây bên làm cho đang đeo tai ngay là Chain đang gọi cho ai.
– Mày gọi cho ai?, Tao bảo mày thế nào hả?.
“Bốp”
– Áa!!