[Oneshot] Chàng Vợ Của Thiếu Gia - ONESHOT
Cập nhật lúc: 2026-01-19 18:00:04
Lượt xem: 57
Ngoài cửa sổ một cái cây khô, cành chỉ còn sót đúng một chiếc lá rụng. Cậu thiếu gia bệnh tật ốm yếu thích chiếc lá mà cảm thán cho kiếp ngắn ngủi, tựa như gió thoảng mây bay.
Chàng vợ lực điền bên cạnh giường thiếu gia, đầu tiên là đ.á.n.h chén sạch sành sanh một cân thịt bò, tiếp đó xơi thêm nửa cân màn thầu. Ăn xong xuôi, đè ngay lên thiếu gia, tay thong thả cởi phanh vạt áo n.g.ự.c .
Cậu bảo: "Thiếu gia, đến lúc em bé ."
1
Thiếu gia từ nhỏ sức khỏe yếu ớt, năm mười lăm tuổi mắc chứng phong hàn kéo dài, cứ thấy gió là ho. Đến năm mười tám tuổi, tình trạng tồi tệ đến mức chẳng thể rời giường, ho m//áu, cơm nước trôi, gương mặt xanh xao phủ một tầng t.ử khí.
Người trong làng Miên Trang đều sợ thiếu gia, ngay cả đám hầu trong phủ cũng lánh mặt từ xa, họ lén lút đồn thổi thiếu gia là con ma bệnh, hễ dính là sẽ kéo theo xuống suối vàng.
Lão gia tính toán thấy con trai chẳng cầm cự bao lâu, để chút huyết thống nên cũng chẳng thèm hỏi ý kiến , cứ thế tự ý cưới cho một vợ.
Chẳng hề bái đường linh đình, một đêm nọ khi đang hôn mê mệt mỏi giường, đó lẳng lặng lẻn .
Một bàn tay thô ráp nhưng nóng hổi luồn trong áo, siết lấy eo . Thiếu gia giật tỉnh giấc, đầu thấy đối phương thì kinh hãi thêm nữa.
Quỳ bên cạnh giường là một đàn ông đen nhẻm, vạm vỡ, bắp tay cuồn cuộn sức mạnh, đôi mắt sáng quắc trong đêm như hai lưỡi d.a.o sắc lạnh. Thiếu gia cứ ngỡ gặp kẻ thủ ác đến đòi mạng, hoảng sợ vùng vẫy, nhưng đàn ông đó giữ chặt lấy tay , kéo sờ xuống phía .
Hắn chạm một thứ mà chẳng thể hiểu nổi, cả sững . Người đàn ông cất giọng: "Thiếu gia đừng sợ, là vợ của ."
Thiếu gia hoang mang tột độ, đầu định gọi cứu giúp thì thấy thấp thoáng bóng dáng lão gia ngoài khe cửa sổ. Hắn hớt hải gọi "cha", nhưng lão gia khép cửa sổ , tiếng bước chân cứ thế xa dần.
Đêm đó thiếu gia trải qua trong cơn mê man, thở dường như cũng khó khăn, chỉ cảm thấy ý thức một luồng nhiệt nóng bỏng nuốt chửng.
Sáng hôm , tỉnh dậy trong vòng tay của đàn ông nọ. Anh cho tên là Đại Hỷ. Thiếu gia Đại Hỷ, năm con hổ từ núi chạy xuống làm thương bao nhiêu , đó một tiều phu đ.á.n.h c//hết, tên là Đại Hỷ.
Thiếu gia ho sù sụ, hỏi: "Tại là ..."
Đại Hỷ đáp: "Lão gia tìm một con dâu khỏe mạnh, khắp vùng chẳng ai khỏe bằng ."
Thiếu gia linh cảm thấy điều gì đó , vội vã chạy trốn nhưng Đại Hỷ giữ rịt . Để chứng minh sức khỏe của , Đại Hỷ một nữa đè lên thiếu gia.
Hóa Đại Hỷ bán . Cha nhận tiền xong là chạy thẳng đến sòng bạc nướng sạch sành sanh, ngày hôm thì biến mất tăm. Đại Hỷ tiền trả cũng chẳng tìm thấy cha, đành thực hiện hợp đồng mà "gả" nhà thiếu gia.
Anh mày rậm mắt to, dáng cao lớn vạm vỡ, một vai gánh nổi năm bao tải, một bữa ăn bằng ba khác, kiểu gì cũng là một gã lực điền. Vậy mà giờ bảo sẽ sinh con cho thiếu gia, khiến cảm thấy thứ thật đảo lộn. cái thứ mà thiếu gia chạm đêm đó là thật, và Đại Hỷ quả thực "kỳ nguyệt san", điều chẳng cần xác nhận nhiều .
Ngày qua tháng , thiếu gia cũng dần quen, chấp nhận gã vợ lực điền .
Một hôm, thiếu gia giường, Đại Hỷ thì đang giúp đám gia nhân bổ củi gánh nước, cho gà ăn đuổi ngỗng quanh sân. Thiếu gia bỗng nhiên gọi Đại Hỷ gần.
Hắn hỏi Đại Hỷ rằng cha bán bao nhiêu tiền. Đại Hỷ đáp: "Năm trăm đồng."
Thiếu gia bảo: "Tôi thả , cho thêm năm trăm đồng nữa. Cậu tháo vát nhanh nhẹn, 'thứ ' của cũng đủ dùng, hãy tìm khác mà thành ."
Đại Hỷ : "Tôi hứa với lão gia , sinh bằng đứa con."
Thiếu gia khuyên bảo rằng hôn nhân sắp đặt để sinh con là đúng đắn. Đại Hỷ bảo: "Ừm."
Thiếu gia con nên tự do yêu đương, tìm hình bóng mà trái tim hướng tới. Đại Hỷ bảo: "Ừm."
Thiếu gia bực : "Sao cứ 'ừm' mãi thế?" Đại Hỷ đáp: "Tôi là vợ , dù gì thì gật đầu chắc chắn là sai ."
Thiếu gia lắc đầu ho, : "Đợi khi chiếc lá cuối cùng cái cây rụng xuống, mạng sống của cũng sẽ tan biến. Đến lúc đó ..."
Đại Hỷ chẳng để hết câu, đè ngửa xuống lột quần . Anh bảo: "Thế thì càng đẻ con sớm."
Đại Hỷ thật thà bướng bỉnh, tuyệt đối trung thành với nhiệm vụ. Ban ngày nấu món đại bổ cho thiếu gia ăn, tối đến thì chuẩn nước t.h.u.ố.c cho tắm. Một ngày "vắt" thiếu gia hai ba bận.
Thiếu gia vốn mỏng manh chịu thấu, đồ ăn đưa miệng nuốt còn trôi, thường xuyên "vắt" đến mức gương mặt nhợt nhạt hiện lên những vệt đỏ bệnh hoạn, khóe mắt vương lệ.
Tiếng thở dài của thiếu gia ngày một nhiều hơn. Đám gia nhân hình lực lưỡng của Đại Hỷ thiếu gia, khỏi đầy thương cảm mà với Đại Hỷ rằng thiếu gia chịu nổi . Đại Hỷ chỉ im lặng, lặp đúng một câu: "Đứa nhỏ là sinh ."
Dù quan điểm chút lệch pha, nhưng ngày nào cũng sống chung một mái nhà, mối quan hệ giữa hai càng trở nên hòa hợp. Thiếu gia dạy Đại Hỷ học chữ, Đại Hỷ mỗi ngoài làm việc đều mang quà về cho thiếu gia: mùa xuân là trứng vịt trời, mùa thu là hạt dẻ, mùa hè là đom đóm, mùa đông là khoai lang nướng.
Dường như từ khi Đại Hỷ đến, căn sân còn chỉ là phòng ngủ ngột ngạt và mảnh vườn hoang tàn nữa, mà bắt đầu nắng sớm mây chiều, đủ bốn mùa luân chuyển.
Đêm nọ, Đại Hỷ chợt tỉnh giấc thì thấy thiếu gia bên cạnh. Anh chân trần sân tìm, thấy thiếu gia đang lặng, ngẩng đầu chiếc lá cuối cùng còn sót cành.
Sợ thiếu gia lạnh ho, vội lấy chăn quấn chặt lấy . Thiếu gia bỗng : "Tôi thấy chiếc lá đó một sợi chỉ."
Đại Hỷ giật thót . Thiếu gia hỏi: "Có buộc nó cành cây ?"
Đại Hỷ lí nhí: "Tôi chỉ thấy vui hơn chút thôi."
Thiếu gia hỏi tiếp: "Việc thì liên quan gì đến chuyện sinh con?"
Đại Hỷ định thực là liên quan, nhưng thiếu gia đưa tay choàng lấy cổ , đặt một nụ hôn lên môi đẩy ngã xuống gốc cây. Đêm đó, hai quấn lấy bầu trời , chỉ với một chiếc chăn mỏng. Những giọt mồ hôi của thiếu gia rơi Đại Hỷ.
Giữa tiếng côn trùng kêu và tiếng lá cây xào xạc, Đại Hỷ cảm thấy trong lồng n.g.ự.c thứ gì đó đang trỗi dậy như cỏ xuân gặp mưa.
Đại Hỷ thốt lên: "Tôi sẽ sinh cho ..." Thiếu gia cúi đầu, nuốt chửng lời còn dang dở của nụ hôn, khẽ thì thầm: "Tôi thích ."
2
Tháng Năm, bệnh tình của thiếu gia đột ngột chuyển nặng, thể rời giường, những cơn ho kéo dài dứt. Chút sắc hồng hiếm hoi mà Đại Hỷ dày công chăm bón bấy lâu tan biến sạch sành sanh, hai gò má thiếu gia hóp , tiều tụy thấy rõ.
Đại Hỷ đổi từ ba bữa cơm t.h.u.ố.c một ngày thành năm bữa, nước tắm thảo d.ư.ợ.c cũng chuẩn cả trưa lẫn tối, nhưng thiếu gia vẫn cứ ngày một héo mòn, chỉ còn da bọc xương.
Lão gia mời đến bốn vị đại phu, ai nấy đều bịt khăn kín mặt, bắt mạch xong chỉ lắc đầu bỏ .
Thiếu gia còn nhiều thời gian nữa. Người trong làng Miên Trang bỗng chốc đều nhận sự thật cay đắng đó.
Có ngày Đại Hỷ bốc thuốc, ông chủ tiệm t.h.u.ố.c đột nhiên giới thiệu cho một gã học việc thọt chân. Ông bảo gã học việc vợ, tuy chân tay tàn tật nhưng nhân phẩm đoan chính, gia cảnh tuy khá giả nên dù Đại Hỷ trai tân thì gã vẫn sẵn lòng chắp nối.
Lúc đầu Đại Hỷ hiểu ý, mãi đến khi ông chủ bồi thêm một câu rằng "song nhi" ( nam thể sinh con) cũng thành vấn đề, mới nổi trận lôi đình. Cậu túm cổ cả gã học việc lẫn ông chủ tiệm quăng thẳng đường cái.
Đêm đó, Đại Hỷ ôm thiếu gia ngủ, thiếu gia lọt thỏm trong lòng , nhẹ bẫng như một con mèo nhỏ. Thiếu gia kêu lạnh, Đại Hỷ bèn kẹp lấy đôi bàn tay nách để sưởi ấm, để gối đầu lên lồng n.g.ự.c .
Thiếu gia bảo nhiệt độ cơ thể Đại Hỷ thật cao, nhịp tim cũng thật mạnh mẽ. Đại Hỷ đáp: "Vì khỏe mạnh." Thiếu gia thở dài: "Chỉ tiếc là phối với một kẻ bệnh tật như ."
Đại Hỷ còn nhắc đến chuyện con cái nữa. Đứa trẻ sẽ . Thiếu gia giờ mỏng manh như tờ giấy, nếu còn đè lên, e là sẽ tan nát mất.
Ngày hôm , Đại Hỷ ôm đống y phục của thiếu gia định giặt, đến sân thì thấy gọi tên ngoài cổng. Cậu ngẩng lên, thấy cha nghiện cờ b.ạ.c của đang đó với nụ hớn hở. Đại Hỷ bàng hoàng, theo bản năng vớ ngay khúc gỗ cầm tay.
Người cha la oai oái, trốn cánh cửa bảo đến để đón con về. Hóa lão chạy vặt cho một gia đình giàu , kiếm chút tiền nhỏ, bỗng nhớ đến đứa con bán nên chạy định chuộc về.
Đại Hỷ bảo: "Tôi chăm sóc thiếu gia, cả."
Người cha : "Lão gia đồng ý ."
Đại Hỷ gằn giọng: "Lão gia tính."
Người cha bồi thêm: "Thiếu gia cũng đồng ý ."
Đại Hỷ tin, vung gậy đuổi lão cha . Cậu đuổi đến cổng thì tiếng thiếu gia khàn đặc gọi trong phòng. Đại Hỷ vội nhà.
shgt
Thiếu gia bắt đầu với Đại Hỷ chuyện "tái giá". Sắc mặt Đại Hỷ tối sầm . Thiếu gia , chuyện ở tiệm t.h.u.ố.c , cũng may Đại Hỷ sinh con, tìm chồng mới sẽ nhà chồng ghét bỏ vì chuyện đó. Thiếu gia bảo, Đại Hỷ theo cha sẽ tự do, thể tìm hình bóng mà trái tim thực lòng hướng tới.
Nói đoạn, lên một cơn ho dữ dội, Đại Hỷ đen mặt tiến vỗ lưng cho . Thiếu gia thều thào câu cuối, rằng đời Đại Hỷ, vô cùng viên mãn .
Đại Hỷ dừng tay, nhíu mày hỏi: "Đây thực sự là suy nghĩ trong lòng ?"
Thiếu gia sâu mắt Đại Hỷ, nụ môi dần biến mất, khóe miệng trĩu xuống. Anh nghẹn ngào: "Không ."
Anh bảo viên mãn chút nào, cùng Đại Hỷ sinh ba đứa nhỏ mới gọi là viên mãn, nhưng lẽ thực sự sắp c//hết . Anh c//hết, nhưng đau quá, lồng n.g.ự.c như sắp thối rữa cả . Thiếu gia , lỡ như Đại Hỷ cũng lây bệnh thì , cũng đau đớn như thế .
Nước mắt thiếu gia lã chã rơi. Anh mang trọng bệnh khó chữa, vốn quen tỏ kiên cường mặt khác vì sợ mang phiền phức, sợ vứt bỏ. Anh thích Đại Hỷ, một Đại Hỷ kiên định, bướng bỉnh, ấm áp và tràn đầy sức sống. Có một thời gian, cứ ngỡ sức sống mãnh liệt thể truyền sang cả cơ thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/oneshot-chang-vo-cua-thieu-gia/oneshot.html.]
Đại Hỷ lau nước mắt cho thiếu gia, bảo hãy gắng gượng thêm chút nữa. Cậu hỏi vị đại phu già nhất trong làng, ông bảo sâu trong núi một ngôi miếu Dược Vương, lên đó thắp ba nén nhang, nếu nhang cháy suốt một canh giờ thì chứng tỏ Dược Vương gia rủ lòng thương. Lúc đó lấy tro nhang hòa nước uống , bất kể bệnh gì cũng sẽ khỏi hẳn.
Thiếu gia thều thào: "Tôi lên núi nổi ." Đại Hỷ kiên quyết: "Tôi cõng ."
Ngày thứ ba, Đại Hỷ cõng thiếu gia lưng, lấy một mảnh vải buộc thật chặt, mang theo t.h.u.ố.c men, lương thực và nước uống tiến về phía núi sâu. Lão gia chuyện, dẫn ngăn cản, rừng sâu núi thẳm, thể thiếu gia như đèn cạn dầu, sợ chịu nổi xóc nảy mà bỏ mạng giữa đường.
Thiếu gia nén cơn ho, đôi mắt rực lên vẻ phấn chấn, gò má ửng hồng một cách kỳ lạ. Anh : "Con , đến nơi cũng , con ở bên Đại Hỷ." Lão gia định thôi, cuối cùng vẫy tay cho .
Mặt trời từ đông sang tây, thiếu gia dập dềnh lưng Đại Hỷ, giữa đường mấy hôn mê, nhưng mỗi khi tỉnh đều thấy cảnh vật mắt đổi. Những cánh bướm, hoa cúc dại, tiếng suối chảy róc rách; những t.h.ả.m cỏ xanh, chim chóc, hoa mộc miên bay lả tả; đến những cánh rừng rậm che khuất cả bầu trời, quả dâu rừng, và cả những chú hươu hoang ló đầu cây.
Bước chân của Đại Hỷ vững chãi và kiên định, giữa những bóng cây mềm mại, thiếu gia cảm thấy lồng n.g.ự.c dần trở nên dịu . "Tôi khỏe hơn , thể tự ."
Anh khẳng định với Đại Hỷ, leo xuống khỏi lưng .
Đại Hỷ bảo: "Đừng cử động, cõng ."
"Tại ?"
"Như thế , cần đầu cũng thấy an tâm."
Sống mũi thiếu gia cay xè. Anh gục đầu lên vai Đại Hỷ, thì thầm: "Tôi thật may mắn."
Rồi : "Lẽ thể tìm một chồng hơn mà."
Đại Hỷ ngoảnh , chỉ : "Tôi vốn từng nghĩ đến việc lấy chồng, cũng chẳng nghĩ đến chuyện lấy vợ. Đáng lẽ thể tìm lão cha , bắt lấy lão, đ.á.n.h gãy chân lão lôi về đây trả nợ ."
Thiếu gia ôm chặt lấy cổ Đại Hỷ, hỏi: "Vậy tại ở đây?"
Đại Hỷ đáp: "Vì ."
Hai đến lúc mặt trời lặn, cuối cùng cũng tới ngôi miếu Dược Vương mà vị đại phu già . Đại Hỷ tìm thấy bức tượng Dược Vương cũ kỹ, lấy ba nén nhang dài mang theo, thành kính cắm lư hương, dùng mồi lửa cẩn thận thắp lên, dìu thiếu gia cùng quỳ tấm bồ đoàn.
Thiếu gia nhắm nghiền mắt, thầm cầu nguyện trong lòng: "Dược Vương Bồ Tát ơi, con cầu trường thọ, cầu con cái, chỉ hy vọng bớt bệnh tật, để con thể ở bên Đại Hỷ lâu thêm một chút nữa thôi."
Gió trong núi thổi mạnh, ba nén nhang mà thổi tắt ngóm.
Thiếu gia thẫn thờ, lồng n.g.ự.c nghẹn ứ, ho dữ dội mấy tiếng, khạc cả bọt m//áu. Anh lòng bàn tay loang lổ vết m//áu của , sang Đại Hỷ, nở một nụ còn khó coi hơn cả .
3
"Tôi s//ống nổi nữa , Đại Hỷ ."
Nhìn nén nhang gió thổi tắt, thiếu gia như mất sạch sức lực, cả rũ xuống.
Đại Hỷ chẳng chẳng rằng, quỳ gối tiến sát bát hương, thắp ba nén nhang dài một nữa. Rồi cởi phanh vạt áo, dùng chính lồng n.g.ự.c vạm vỡ của để che chắn cho ngọn lửa gió. Làn khói xanh từ n.g.ự.c từ từ bay lên, uốn lượn tan biến trong gió đại ngàn.
Thiếu gia đốm sáng cam nhạt yếu ớt lập lòe đỉnh ba nén nhang, nước mắt nhòa . Cứ thế mà chắn gió, quỳ đủ một canh giờ nữa. Thiếu gia lết gần, nắm lấy tay Đại Hỷ. Anh sợ ho sẽ làm tắt nhang nên lấy vạt áo che miệng, đôi mắt rực sáng chằm chằm đốm lửa nhỏ nhoi .
Thế nhưng, khi nhang cháy một nửa, nó đột ngột tắt lịm nữa.
Đại Hỷ ngẩn , vì sợ thiếu gia thất vọng nên định thắp . thiếu gia bỗng vươn tay giữ chặt lấy cánh tay Đại Hỷ, chẳng lấy sức lực, đẩy ngã Đại Hỷ xuống đất.
"Không . Tôi sợ nữa, Đại Hỷ ." Thiếu gia . Anh áp bàn tay lên môi Đại Hỷ nhẹ nhàng hôn lên muôi bàn tay . "Dù c//hết, cũng c//hết trong lòng ."
Nói đoạn, che miệng ho hai tiếng, m//áu tươi thấm qua kẽ tay. Anh lau vệt m//áu vạt áo, cúi đầu hôn lên vòm n.g.ự.c rắn chắc của Đại Hỷ.
Đại Hỷ khẽ thở dài, ôm lấy đầu thiếu gia mà vuốt ve. Thiếu gia gỡ dải thắt lưng của Đại Hỷ, cố chấp luồn bàn tay trong. Lồng n.g.ự.c vẫn đau nhói như lửa đốt, nhưng tình yêu trong lòng cũng nóng bỏng chẳng kém, khiến nảy sinh một niềm hạnh phúc mãnh liệt giữa cơn tuyệt vọng. Anh dùng chút sinh mệnh cuối cùng để gieo mầm tình yêu trong cơ thể Đại Hỷ.
Bỗng nhiên, từ cửa miếu vang lên tiếng kêu kinh ngạc: "Woo~ nơi phong tục cởi mở ?" Một giọng trầm thấp với âm điệu kỳ lạ vang lên.
Cả hai ngẩng đầu, thấy mấy ngoại quốc mũi cao mắt sâu, mặc y phục trắng lạ mắt đang bước . Mắt họ xanh biếc như nước hồ. Thiếu gia phản ứng cực nhanh, vội vàng dậy chỉnh y phục, che chắn cho Đại Hỷ.
Đại Hỷ ngẩn ngơ thốt lên: "Dược Vương gia hiển linh !"
Hóa đám đó là đội y tế đến từ một nơi gọi là phương Tây, họ đang đường cứu trợ nhưng lạc trong núi. Thiếu gia vốn sách nên giải thích cho Đại Hỷ rằng họ là phương Tây chứ thần tiên. Đại Hỷ mới thôi quỳ lạy nữa.
Những ngoại quốc dùng một chiếc đèn nhỏ soi mắt, lưỡi của thiếu gia, dùng miếng sắt tròn áp lên n.g.ự.c để . Họ xì xào một hồi bằng thứ ngôn ngữ lạ lùng thông báo: Anh viêm phổi do dị ứng.
Họ đưa cho vài viên t.h.u.ố.c trắng nhỏ. Đại Hỷ xưa nay chỉ t.h.u.ố.c là cỏ cây xác sâu bọ nên ngần ngại. Thiếu gia chần chừ, nuốt ực mấy viên t.h.u.ố.c mặt Đại Hỷ.
Họ giải thích rằng xung quanh làng Miên Trang trồng nhiều cây mộc miên, khí hậu dị ứng khiến hoa nở trái mùa, bông bay trắng trời quanh năm. Thiếu gia dị ứng nặng với đám bông đó nên mới ho dứt. Đến tháng Năm bông rụng nhiều nhất, bệnh mới trở nặng. Chỉ cần uống t.h.u.ố.c của họ, vài ngày sẽ đỡ.
Hai mừng rỡ khôn xiết. Đội y tế quyết định ở Miên Trang nửa tháng. Dân làng thấy thiếu gia khỏe , thể xuống đất nên kéo đến khám bệnh đông nghịt.
Thiếu gia dần bình phục, trở thành phụ tá cho đội y tế, chạy chạy giúp đỡ . Đại Hỷ thì lo cơm nước và làm việc nặng. Gương mặt cả hai đều rạng rỡ hẳn lên.
Cứ ngỡ cuộc sống sẽ , nhưng biến cố ập đến.
Một ngày, Đại Hỷ hỏi đội y tế vì mãi con. Sau khi khám kỹ, họ bảo cơ thể tuy đặc biệt nhưng cơ quan bên trong phát triển thiện, thể tắc ống dẫn gì đó, cần thiết hiện đại ở thành phố lớn để điều trị. Điều đó nghĩa là Đại Hỷ khó mang thai.
Thiếu gia bận tâm, vì tin rằng "nước chảy đá mòn", hai vợ chồng trẻ cửa đóng then cài, tình cảm mặn nồng thì kiểu gì cũng cách. chuyện đến tai lão gia.
Lão gia gọi Đại Hỷ phòng, đưa một túi bạc và xé bỏ văn tự bán của mặt. Lão bảo cưới về chỉ là kế tạm thời, nay thấy sinh con, mà thiếu gia cũng khỏe nên đuổi để cưới khác.
Đại Hỷ cầm túi bạc, hỏi khẽ: "Thiếu gia chuyện ?"
Lão gia bảo: "Mày cũng cưới vợ là để sinh con. Theo tục cũ, vợ đẻ thì nạp . Mày giống phụ nữ thường, nạp chỉ khổ cho mày mà khổ cả mới. Thôi thì vì cho nó, mày hãy điều mà lặng lẽ rời ."
Đại Hỷ bước khỏi phòng, thấy thiếu gia đang bế đứa nhỏ nhà hàng xóm chơi đùa vui vẻ. Lòng chua xót, bước lều của đội y tế, quyết định theo họ về thành phố.
Cậu kịp từ biệt thiếu gia. Hôm đó, lão gia sai nhốt thiếu gia trong phòng. Trong lúc đội y tế thu dọn hành lý, thiếu gia đập cửa kêu gào t.h.ả.m thiết, còn Đại Hỷ chỉ im lặng khoác bao nải lên vai, đầu ngoảnh mà rời bỏ mái nhà gắn bó hai năm.
Cậu về túp lều cũ chân núi để thu hoạch nốt vụ mạch. Người cha thấy về thì sợ ăn đòn nên trốn cửa. Đại Hỷ chẳng buồn để ý, cầm chổi quét dọn. Nhìn bụi bay trong nắng, chợt nhớ hôm nay tưới nước trừ bụi cho phòng thiếu gia, sợ khí đầy bông mộc miên. nghĩ, chắc thiếu gia chẳng cần nữa .
Lão gia hành động nhanh. Ngay hôm , cô dâu mới rước về. Lần đủ sính lễ, kiệu hoa rước qua cánh đồng. Đại Hỷ ngẩng đầu một cái cúi xuống gặt mạch, vì thất thần nên lá mạch cứa chảy m//áu tay. Người cha mắng vô dụng, bảo là đồ lỗ vốn, chăm sóc cho khỏe đuổi .
Đại Hỷ nghĩ, sinh con, mà thiếu gia thích tự do yêu đương, vốn dĩ cưới vì lòng thích. ... thiếu gia từng yêu mà? Đêm đó, Đại Hỷ trằn trọc ngủ nổi. Cậu bồn chồn đến mức bẻ gãy cả chân giường.
Cha đ.á.n.h thức, vẻ mặt đen kịt của con trai liền thở dài: "Sống tự do như đẻ đứa đầu gỗ như con nhỉ? Con cho nó, cũng hỏi xem nó cần chứ. Quan trọng nhất là theo trái tim ."
"Nghe theo trái tim..." Đại Hỷ lẩm bẩm. Rồi bật dậy như lò xo, lao thẳng cửa.
Cậu chạy điên cuồng trong bóng đêm, cơ bắp căng tràn, m//áu nóng sục sôi. Cậu chạy về phía ngôi nhà quen thuộc, đạp tung cánh cửa khóa chặt. sân vườn tối om, ai cả. Cậu bàng hoàng nghĩ chắc thiếu gia đang ở phòng tân hôn với vợ mới. Nơi vốn chỉ là chỗ để dưỡng bệnh lúc túng quẫn mà thôi.
M//áu trong Đại Hỷ nguội lạnh, suy sụp. "Đại Hỷ." Một tiếng gọi vang lên.
Cậu ngẩng đầu, thấy thiếu gia chỉ mặc một lớp áo đơn trắng, chân trần dính đầy bùn đất đang ở cổng viện. Thiếu gia thở dốc, với ánh mắt phức tạp. "Sao ở đây?" Đại Hỷ hỏi.
"Tôi đập tan lễ đường, đuổi hết khách khứa . Cha trói phòng tân hôn, đốt dây thừng chạy trốn đây."
"Tại làm ? Cô dâu mới ?"
"Tôi vợ , là chồng của . Không ai bắt cưới khác , cả cũng ."
" em sinh . Em còn là khỏe mạnh nhất làng nữa ."
"Thế đây làm gì?" Thiếu gia hỏi vặn . Gương mặt Đại Hỷ nhăn nhúm , trông như một đứa trẻ cho kẹo, cố nhịn: "Em cũng nữa, em chỉ ở bên thôi."
Thiếu gia lao lòng , nước mắt tuôn rơi: "Bởi vì yêu ."
Đại Hỷ nghẹn ngào: "Em yêu ." Thiếu gia đáp: "Tôi cũng yêu ."
Một cuộc hôn nhân kỳ lạ nhất, một cặp đôi khác biệt nhất, cuối cùng tìm thấy như mầm xanh nảy nở từ đống tro tàn. Tình yêu của họ là nhành cây khô mưa, mà bám rễ sâu từ những ngày tháng sớm tối .
Mấy ngày , đội y tế rời , thiếu gia và Đại Hỷ cũng biến mất. Có họ rừng sâu, họ theo đội y tế về thành phố để tìm kiếm sự tự do. Cô dâu mới lão gia đền bù hậu hĩnh, gả cho một trai t.ử tế, sống êm ấm. Cha của Đại Hỷ cũng bỏ cờ bạc, chuyển sang nấu rượu và thường xuyên mang rượu đến thăm lão gia.
Vài năm , lão gia nhận một bức thư và một tấm ảnh lạ. Trong ảnh, Đại Hỷ bế hai đứa nhỏ, thiếu gia bế một đứa. Hai tựa vai , rạng rỡ ánh nắng mặt trời.
[HẾT]