【Omega yếu đuối thế gả cho đại lão tàn bạo】 - 10

Cập nhật lúc: 2025-12-10 14:10:09
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chỉ bộ quần áo là lạc lõng trong cảnh .Nếu bán nó, chắc đổi ít tiền nhỉ? Đến lúc đó nếu may mắn trốn đến khu tập trung omega, còn thể miễn cưỡng bám trụ.”

 

“Cạch” một tiếng, chốt cửa sắt khóa .

Phù Tự đầu liền thấy Phù Gia Trạch lắc lắc chùm chìa khóa, đắc ý. Hắn đổi ý — nhốt Phù Tự ở đây, để tận mắt oai phong thế nào.

 

“Làm tao thể để mày chạy lung tung mặt Lê Hân ? Ngoan ngoãn ở đây chờ c.h.ế.t . Nhà họ Thẩm cần mày nữa, nhưng tao thì vẫn còn thể hành hạ mày.”

 

Phù Tự đáp. Chỉ đến khi Phù Gia Trạch rời , mới ngẩng đầu hàng rào sắt.

 

Cao thật… nhưng cố gắng một chút thì vẫn thể leo qua.

 

 

Sảnh chính nhà họ Phù.

 

Bạch Vận Đình mỉm , chỉ đạo hầu chuẩn đồ ăn.

Lê Hân và Phù Hưng Triều trò chuyện sofa, Phù Gia Trạch thì dựa sát Lê Hân, khẽ cọ cọ cánh tay .

 

Khung cảnh hòa thuận vui vẻ. Không ai để ý đến vị “khách mời” là Phù Tự, giống như đó từng tồn tại.

 

“Cái omega lúc nãy ?” Lê Hân bất chợt hỏi, “Đi ?”

 

Sắc mặt Phù Gia Trạch lập tức sụp xuống, ôm cánh tay Lê Hân làm nũng:

“Bảo bối, đừng để ý mấy omega khác mà~”

 

Lê Hân liếc cái tay đang kéo , trong mắt hiện lên chút chán ghét:

“Anh chỉ tiện hỏi thôi.”

 

lúc đó, Bạch Vận Đình bước từ bếp, vội vàng hòa giải:

“Thiếu gia Lê, cơm sắp xong . Còn món gì ăn ? Tôi chuẩn thêm.”

 

“Không cần. Đã định ngày cưới , cũng chẳng cần ở nữa.”

Lê Hân rút tay , dậy định — đồ chơi thú vị duy nhất ở đây, cũng chẳng thấy hứng thú ở .

 

“Cái …” Bạch Vận Đình vô cùng lúng túng, uổng công bà chuẩn lâu như .

 

Thái độ Lê Hân kiên quyết, nhà họ Phù cũng tiện giữ , chỉ thể miễn cưỡng tiễn .

 

Vừa tiễn Lê Hân , chuông cửa liền vang lên.

Đi cùng nên Phù Gia Trạch là đầu tiên thấy hình ảnh màn hình.

 

Trên đó xuất hiện một đàn ông mặc đồng phục, phía là chiếc xe công biển 00001, xe in rõ mấy chữ:

 

“Bộ Bảo Chứng Quốc Gia Alpha”.

 

Cơ quan quyền lực hot nhất hiện nay.

 

Phù Hưng Triều cũng bước tới, sắc mặt lập tức đổi, vội vàng mở cửa đón khách.

 

Cửa chiếc xe sang màu đen từ tốn mở , để lộ khuôn mặt đến kinh diễm.

Phù Gia Trạch mở to mắt đàn ông bước xuống — bộ quân phục đen cắt may hảo, những phù hiệu vàng vai sáng chói, tượng trưng cho vinh dự tối cao.

 

 

---

 

Phù Hưng Triều đổi sắc mặt, lập tức cúi mở cửa, nịnh:

“Không ngờ Bộ trưởng Thẩm đại giá quang lâm, tiếp đón từ xa thật thất lễ quá.”

 

Thẩm Lâu Trần khẽ gật đầu, Tông Viễn tiến lên một bước đưa túi quà tay.

 

Phù Hưng Triều kinh ngạc, vội nhận lấy bằng hai tay:

“Ngài khách sáo quá .” Rồi làm động tác mời, đưa Thẩm Lâu Trần đến chỗ chính.

 

Thẩm Lâu Trần sắc mặt thâm trầm, đợi xuống mới chậm rãi :

“Ít tấm lòng thôi. Còn cảm ơn nhà họ Phù tặng một vợ .”

 

Tim Phù Hưng Triều chợt chìm xuống. Lẽ nào Thẩm Lâu Trần đến vì Phù Tự?

Ông liếc sắc mặt Thẩm Lâu Trần — nhưng xưa nay để lộ cảm xúc, ông đến trách thật sự cảm ơn.

 

Khi đó ông tưởng Thẩm Lâu Trần sống bao lâu nữa nên mới liều lĩnh đổi cô dâu. Giờ thì Thẩm Lâu Trần đây hề dấu hiệu suy kiệt tuyến thể.

 

Đến nước chỉ thể bước nào tính bước đó.

 

Phù Hưng Triều cố :

“Đó là điều chúng nên làm. Ngài , để bồi dưỡng một omega, chúng thật sự dốc lòng dốc sức.”

 

Thẩm Lâu Trần bật nhẹ:

“Tôi , nhà họ Phù nuôi dạy đứa trẻ .”

 

Giọng rõ ràng bình thường nhưng Phù Hưng Triều lạnh sống lưng — như thể đối phương hết chuyện, chỉ đang đùa giỡn ông.

 

Mới cưới hai ngày, sẽ phát hiện nhanh ?

dù phát hiện cũng chẳng — hôn ước ghi rõ là con trai trưởng nhà họ Phù, bây giờ Phù Tự gả sang, những gì hứa thì nhà họ Thẩm thể nuốt lời.

 

Thẩm Lâu Trần nhấp , tùy ý hỏi Tông Viễn:

“Thấy phu nhân ?”

 

Tông Viễn lưng , bộ đại sảnh — làm gì bóng dáng omega ?

Nhận vấn đề, cúi :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-yeu-duoi-the-ga-cho-dai-lao-tan-bao/10.html.]

“Không thấy. Nhà họ Phù vốn cho ngoài khu trong. Hôm nay phu nhân là tự bước cửa nhà họ Phù.”

 

“Ai nha.” Phù Hưng Triều lập tức chen lời, “Tiểu Tự mệt, nên về phòng nghỉ . Để sai gọi nó .”

 

“Ừ.”

 

Ông liếc mắt hiệu cho Bạch Thư Điệp. Bà lập tức hiểu, pha xong liền hậu viện.

Phù Gia Trạch cảm thấy điều , vội theo.

 

 

---

 

Hậu viện.

 

Phù Tự khó nhọc kéo tấm “giường” ghép từ mấy miếng gỗ, lục trong đống quần áo rách tìm chiếc khóa bình an nhỏ. Đây là món quà duy nhất ngoại ở viện phúc lợi tặng duy nhất từng với .

 

Cậu giấu kỹ, để nhà họ Phù phát hiện. Ngày mang quá đột ngột, tưởng cơ hội tìm, nhưng hôm nay xem như trời cho cơ hội.

 

Phù Tự nhẹ nhàng lau bụi khóa. Đằng vang lên tiếng mở khóa.

 

“Cút .” Phù Gia Trạch ngoài hàng rào, mặt đầy ghét bỏ, như thể chỉ cần bước nơi sẽ dính mùi nghèo hèn.

 

Phù Tự vội nhét khóa ngực, bước .

 

Bạch Thư Điệp nắm cổ tay , kéo mạnh ngoài, giọng cảnh cáo:

“Lát nữa gặp , mày lời nào , lời nào . Mày dám để lộ chuyện nên , mày hậu quả đấy.”

 

Phù Tự ngơ ngác bà — luôn khao khát tình thương. giờ đây, chỉ cảm thấy bà càng lúc càng xa, như thể từng xứng đáng tình yêu .

 

Phù Tự gật đầu, thói quen nhiều năm khiến vẫn luôn ngoan ngoãn.

 

Bạch Thư Điệp thở phào, kéo :

“Còn nữa, nhiệm vụ giao cho mày, làm cho nhanh. Nhất định lấy thông tin dự án của nhà họ Thẩm cho nhà họ Phù, ? Không thì tao sẽ giúp mày đỡ một câu nào.”

 

giúp , Phù Tự rõ.

Cậu chỉ : trong mắt bà, chỉ là con , là công cụ. Không cần tốn chút gì, chỉ cần lợi dụng sự khao khát tình thương của — nhưng đến nay, từng nhận gì.

 

Cậu sai ?

 

“Con , .” Phù Tự vẫn ngoan ngoãn đáp.

 

Bạch Thư Điệp khẽ cau mày — bà ghét cách gọi “”, cố nén mới hất tay .

 

Phù Gia Trạch đầy khinh bỉ. Hôm nay vốn định khiến Phù Tự khó sống, mà cuối cùng thành thế — alpha của Phù Tự cùng trở về!

 

Dựa cái gì?

Phù Tự dựa cái gì?

 

Hắn sẽ để Phù Tự sống yên. Từ đến nay là , cũng — chỉ cần Phù Tự còn sống một ngày, vẫn là đứa con nuôi, thể chịu nổi.

 

 

---

 

Phù Tự theo Bạch Thư Điệp đại sảnh.

Người chật phòng. Vị trí chủ tọa đổi thành Thẩm Lâu Trần đó.

 

Ngài Thẩm? Sao ngài Thẩm ở đây?

 

Bước chân Phù Tự chợt nặng trĩu.

Cậu sợ Thẩm Lâu Trần đến để hủy hôn.

 

Thẩm Lâu Trần chậm rãi xoay chén thanh hoa trong tay.

Khóe mắt liếc thấy dáng vẻ căng thẳng của omega, ánh mắt thoáng sắc lạnh.

 

Anh đặt chén xuống, ngoắc tay:

“Qua đây.”

 

Phù Tự liếc Phù Hưng Triều , mới chạy từng bước nhỏ đến bên Thẩm Lâu Trần.

 

Trên cổ Thẩm Lâu Trần dán miếng ức chế. Hương rượu vang lạnh lẽo từ tuyến thể alpha bao trùm lấy . Giọng nam trầm thấp vang lên:

 

“Em khó chịu?”

 

Gương mặt omega trắng bệch, tràn đầy lo sợ. Dù cố che giấu nhưng hành động vẫn lộ .

 

Chưa kịp để Phù Tự đáp, Bạch Thư Điệp cướp lời, gượng:

“Tiểu Tự thể yếu, hôm nay gió lớn quá, chắc cảm lạnh.”

 

“Vậy ?” Thẩm Lâu Trần ngắt lời, ngón tay thon dài đặt lên tuyến thể gáy , khẽ lướt qua vành tai đỏ ửng.

“Tuyến thể nóng thế ?”

 

Cả Phù Tự cứng đờ. Cậu gì, líu ríu:

“Thẩm , em… em…”

 

Thẩm Lâu Trần lạnh lùng liếc Phù Hưng Triều.

Hương thông tin tố rượu vang mang sắc thái áp chế mạnh mẽ lan khắp phòng:

 

“Hay là nhà họ Phù tặng một ‘omega’ mà ngay cả tín tức tố cơ bản cũng quản nổi?”

 

Loading...