Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 38: Giấc mộng kiều diễm màu đỏ.
Cập nhật lúc: 2026-01-05 16:04:45
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạc Bách rời , đêm nay khi đưa Du Bảo về cũng nán khách sạn quá lâu. Cửa phòng đóng một hồi lâu, Du Bảo vẫn còn vì câu cuối cùng của khi mà tim đập loạn nhịp.
"Lập tức bắt về nhà gì đó..." Du Bảo lẩm bẩm vài , thẹn thùng đến mức che mặt. Trước đây ngì Hạc từng thể hiện mặt, hóa cũng trêu chọc và dẫn dụ khác như .
Đầu óc Du Bảo chút choáng váng, nghỉ ngơi một lát mới lấy khăn tắm và quần áo vệ sinh cá nhân. Tắm rửa thoải mái xong, xỏ dép lê trở cạnh giường để sấy tóc.
Anh Võ Thắng ông nội Du Bảo xác nhận sẽ kết hôn với Hạc Bách, liền kích động gửi tới nhiều tin nhắn.
【 Võ Thắng ca: Á á á á á! Thế mà thành thật , Du Bảo nhà giỏi quá, nắm thóp vị Hạc tổng luôn. 】
Tay sấy tóc của Du Bảo khựng : Ách, là nắm thóp ngài Hạc ?
【 Võ Thắng ca: Tốt quá , chúc mừng Du Bảo nhé, đến lúc đó chắc chắn sẽ mừng cho em một cái phong bì thật lớn. 】
Du Bảo tắt máy sấy, gõ chữ: 【 Cảm ơn Võ Thắng, nhưng cần phong bì lớn ạ. Sau em nhiều tiền , nên là em mừng tuổi cho mới đúng. 】
Bên , Võ Thắng nhận câu đơn thuần đến vô tội của Du Bảo, cổ họng nghẹn , suýt thì nội thương. "Cái thằng nhóc ..." Võ Thắng dở dở .
Anh nhắn : 【 Ừ ừ, Du Bảo của chúng là nhất. Khi nào chốt thời gian và địa điểm kết hôn thì báo một tiếng để còn xin nghỉ. 】
Du Bảo: 【 Vâng ạ (^o^)/~ 】
Du Bảo hứng thú bừng bừng nhắn tiếp: 【 Chờ em kết hôn xong sẽ hỏi ngài Hạc xem thể cho Hạc Thị làm việc nhé. 】
Võ Thắng giật , trong lòng vội vàng kêu dừng: 【 Cái đó thì ! Anh đây chỉ mồm thôi. Em mới quen Hạc Bách bao lâu đòi cửa nhờ vả, sẽ ấn tượng về em đấy. 】
Nói đùa là một chuyện, nhưng khi cơ hội thực sự, Võ Thắng vì bản mà làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của Du Bảo và Alpha của . Du Bảo khó khăn lắm mới tìm một Alpha như , làm trai tuyệt đối thể gây thêm phiền phức.
"Nhờ ngài Hạcgiúp Võ Thắng tìm việc sẽ làm ấn tượng với ?" Du Bảo chớp mắt, đáy mắt thoáng qua sự mờ mịt. ngài Hạc luôn đang "ôm đùi" mà, Võ Thắng cũng ủng hộ ôm đùi mà. Sao giờ ôm thôi.
Đầu óc vốn quá nhanh nhạy của Du Bảo nhất thời lí giải nổi logic . Cậu gửi tin nhắn thoại hỏi tại thể. Võ Thắng giải thích một tràng dài, đại ý là đợi tình cảm bền chặt hơn hãy tính, chứ giờ mà đổi việc ngay lỡ biến cố gì thì cũng mất công việc hiện tại. Nghe xong, Du Bảo cũng đại khái hiểu ý, nhắn : 【 Vâng, bao giờ thấy thời cơ chín muồi thì bảo em nhé. 】
Võ Thắng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng lừa phỉnh qua chuyện. Thế nào là thời cơ chín muồi? Chờ Du Bảo và Hạc Bách sinh em bé chăng? Võ Thắng rùng , tưởng tượng em bé của Du Bảo chắc sẽ đáng yêu giống và thông minh giống Hạc Bách, thì quá.
---
Kết thúc trò chuyện với Võ Thắng, Du Bảo gọi video cho ông nội một lát. Tóc cũng khô tự bao giờ. Hôm nay làm ca tối nên mệt, mai làm ca sáng, định ngủ sớm. Theo thói quen, Du Bảo nhắn tin hỏi Hạc Bách đang làm gì, ngủ . Cậu định nhắn tiếp câu "chúc ngủ ngon" thì nhận một bức ảnh sức công phá cực lớn.
Trong ảnh, Hạc Bách còn mặc bộ âu phục cấm d.ụ.c kín cổng cao tường nữa mà một chiếc quần thể thao màu xám đậm, tóc đen vuốt ngược , lộ khuôn mặt với đường nét ưu tú. Bối cảnh vẻ là phòng tập gym tại nhà.
Điều khiến Du Bảo đỏ mặt tim đập, vô thức che mắt là ngài Hạc** mặc áo**, để lộ . Có vẻ vận động xong, những khối cơ n.g.ự.c và cơ bụng săn chắc phủ một lớp mồ hôi mỏng lấp lánh. Trạng thái khi vận động khiến cơ bắp trông càng thêm mạnh mẽ và đầy sức bật. Đường nhân ngư kéo dài xuống cạp quần khơi gợi sự chú ý mãnh liệt.
"Cái gì thế ..." Du Bảo nhỏ giọng lẩm bẩm, tay che mắt nhưng vẫn len lén qua kẽ tay. Ngài Hạc đêm hôm khuya khoắt gửi cái gì cho thế ? Thật ngại quá .
【 Ngài Hạc: Ừm, tập thêm một lát nữa. Du Bảo mệt thì ngủ sớm nhé. 】
*Thật lòng ngủ sớm thì đừng gửi ảnh loại chứ!* Du Bảo hít sâu vài nhịp, bỏ tay , tò mò phóng to bức ảnh lên một chút. Rồi thấy hành động đó thật hổ, vội thu nhỏ ngay.
Cậu hậm hực gõ chữ: 【 Ngài Hạc thật xa! Em em sắp ngủ mà ngài gửi ảnh loại ! 】
Bên , Hạc Bách đang dùng khăn lau mồ hôi, nhịn bật . Mục đích gửi ảnh của quả thực trong sáng, nhưng phản ứng của Du Bảo quá đỗi đáng yêu.
【 Hạc Bách: Tôi ý , chỉ nghĩ lẽ làm sẽ khiến Du Bảo thích thêm một chút. 】
【 Hạc Bách: Vả , chỉ là ảnh trần nửa thôi mà, gì . 】
Du Bảo phồng má, "gì" do quyết định, là do quyết định chứ!
【 Dù thì gửi cho em những bức ảnh là thấy hổ thế nữa ! 】
Hạc Bách bật khàn khàn, nhắn : 【 Được, khi Du Bảo đồng ý, sẽ gửi ảnh loại nữa. 】
Du Bảo: "..." Câu là ý gì? Ý là sẽ ngày chủ động đòi xem ? Cậu tức giận nhắn "Chúc ngủ ngon" cắm sạc điện thoại, nhắm mắt ngủ.
---
Đêm khuya, căn phòng chìm trong bóng tối. Du Bảo đang ngủ say bỗng phát vài tiếng mê sảng, hai chân kẹp lấy chăn cọ xát. Cậu nhíu mày, gương mặt trắng nõn hiện lên vẻ ửng hồng kiều diễm, lẩm bẩm gọi: "Ngài…ngài..."
Bất thình lình, Du Bảo một cảm giác lạnh lẽo làm cho bừng tỉnh. Không do điều hòa quá lạnh, cũng do đá chăn. Cảm giác lạnh lẽo ẩm ướt đó xuất phát từ giữa hai chân.
Cậu bật đèn đầu giường, vội vàng chạy nhà vệ sinh. Khi cởi đồ kiểm tra, Du Bảo như sét đ.á.n.h ngang tai, hình tại chỗ.
Cậu... ... chuyện là thế nào? Du Bảo thẹn thùng đến mức , đuôi mắt ửng hồng. Cậu vội vàng lấy đồ lót sạch , giặt chiếc cũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-38-giac-mong-kieu-diem-mau-do.html.]
Nhìn dòng nước xả những dấu vết , mặt Du Bảo đỏ bừng. Cậu vẫn còn nhớ mang máng giấc mơ . Cậu mơ thấy Ngài Hạc đặt đùi, ôm hôn mãi thôi. Hôn đến mức quần áo biến mất, lộ cơ thể ưu tú . Và hổ nhất là, chính còn đỏ mặt hỏi : "Có thể cho em sờ thử một chút ?" Hạc Bách thì sủng ái, nắm lấy tay bảo sờ thế nào cũng ...
"Tất cả là tại bức ảnh tối qua!" Du Bảo nghiến răng nghiến lợi vò quần lót. Giặt xong, phơi lên, mới lủi thủi giường ngủ tiếp.
---
Sáng hôm , vì vẫn còn "giận" Hạc Bách nên Du Bảo thèm trả lời tin nhắn chào buổi sáng của . Mãi đến trưa, khi hỏi dồn, mới trả lời.
【 Ngài Hạc: Sáng nay bận lắm ? Đến mức thời gian nhắn cho luôn. 】
【 Ngài Hạc: Nghỉ trưa em lên phòng làm việc của ngủ một lát ? Có giường đấy. 】
Du Bảo trích dẫn câu đầu: 【 Sáng nay em thấy tin nhắn , nhưng em cố ý hồi âm đấy! 】
Trích dẫn câu : 【 Em bò ở tiệm một lát là , lười lắm. 】
Hạc Bách đang ăn trưa trong văn phòng, khẽ . Hóa là cố ý giận dỗi vì bức ảnh tối qua ? hứn nhanh chóng nhắn tin xin , kiên trì mời lên.
【 Hạc Bách: Đi vài bước chân, thang máy là lên tới nơi . Giường lớn ngủ thoải mái, tư thế nào cũng . 】
Du Bảo vốn ngủ ngon giấc tối qua nên cũng siêu lòng. Thấy thái độ nhận của , cũng nỡ giận mãi. Thế là nhắn "Được ", lên lầu.
Trên đường , gặp Lục Ninh Hạm - cô thư ký gọi nhầm là “đại tỷ”. Ninh Hạm chủ động xin về thái độ và tặng Du Bảo một hộp bánh quy ngoại quốc. Hai trò chuyện vui vẻ một lúc.
Lúc , Hạc Bách bước đón Du Bảo. Thấy đang với cô thư ký mới, khẽ nhíu mày. Hắn bước tới, tự nhiên vòng tay ôm lấy eo Du Bảo.
"Đi thôi." nhàn nhạt liếc Lục Ninh Hạm một cái khi đưa Du Bảo văn phòng.
---
Bên trong văn phòng.
"Hộp là gì thế?" Hạc Bách hộp bánh quy tay .
"Chị Ninh Hạm tặng em đấy ạ." Du Bảo nhỏ giọng đáp.
Hạc Bách xuống ghế, kéo tay Du Bảo để nghiêng đùi . Cậu định lên vì thấy đúng lắm, nhưng ấn .
"Ngồi , mệt ?" Hạc Bách hỏi.
" ngài bảo em lên đây ngủ mà, thế đúng..."
Hạc Bách đ.á.n.h trống lảng: "Sao cô tự nhiên tặng bánh quy cho em? Lại còn gọi là 'chị' thiết thế."
"Chị xin vì mắng em mà. Chị lớn tuổi hơn em, gọi là chị thì gọi là gì?"
Hạc Bách chịu thua sự ngây ngô của . Hắn ôm chặt Du Bảo, vùi đầu hõm vai : "Gọi thiết như , ngài Hạc sẽ ghen đấy."
Du Bảo ngẩn , bật nắc nẻ: "Ngài lớn chừng mà còn ghen với chuyện đó ?" Cậu tinh nghịch chọc mũi .
Hạc Bách nắm lấy tay , giả vờ buồn bã: " , lớn hơn Du Bảo nhiều tuổi thế , em mà chê già thì làm ."
"Em sẽ chê , ngài Hạc ngốc." Du Bảo gõ nhẹ đầu .
Cái khí mật khiến Du Bảo nhớ giấc mơ tối qua, tai đỏ bừng.
"Sáng nay nhắn là vì giận thật ?" Hạc Bách dịu dàng hỏi, thở nóng hổi lướt qua hàng mi .
Du Bảo gật đầu lắc đầu, mím môi .
"Mệt quá, em giường ngủ. Tối qua em ngủ ngon..." Cậu ngáp một cái, chợt nhận lỡ lời, vội che miệng .
Hạc Bách nhận gì đó mờ ám. Hắn bế phòng nghỉ, đặt lên giường. Chiếc giường đơn chật cho hai đàn ông lớn, nhưng vẫn xuống cạnh , ôm lòng.
"Nằm thế chắc sẽ ngủ ngon hơn." Hạc Bách thản nhiên .
"Vậy... tối qua em ngủ ngon?" Hắn kiên trì hỏi, giọng khàn khàn đầy dụ hoặc bên tai . "Lẽ nào vì bức ảnh của mà giận đến mức mất ngủ?"
Du Bảo bối rối, rúc đầu n.g.ự.c , lí nhí: "Là vì ảnh của ngài... nhưng vì giận... mà là... là mơ thấy ngài Hạc."
Vừa xong, bộ dũng khí của Du Bảo bay sạch.
Hạc Bách thoáng thấy vành tai đỏ như sắp nhỏ m.á.u của , chợt nhận điều gì đó. khẽ xoa nắn dái tai , khiến Du Bảo khẽ rên lên một tiếng mềm mại.
“Mơ thấy cái gì? Nói cho ngài Hạc nào?”