Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 37: Hiện tại liền muốn đem Du Bảo bắt về nhà...
Cập nhật lúc: 2026-01-05 16:04:44
Lượt xem: 74
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nụ hôn nồng nhiệt sâu đậm và triền miên kết thúc, cả Hạc Bách và Du Bảo đều chút đắm chìm trong đó, kịp hồn. Hạc Bách đưa tay lên, dùng lòng bàn tay thô ráp phủ một lớp chai mỏng nhẹ nhàng mơn trớn đôi môi đang phiếm hồng vì hôn của Du Bảo.
Cánh môi Du Bảo lúc đầu là màu hồng đào nhạt, hôn lâu nên sắc môi đậm lên rõ rệt, cộng thêm đôi mắt ngấn nước long lanh, khiến lúc trông đặc biệt quyến rũ. Ít nhất là Hạc Bách thể dời mắt, cũng chẳng nỡ rời .
"Ngài…ngài hạc." Du Bảo đến mức tim đập loạn nhịp, nhịn mà căng thẳng.
"Ừm, hôn em như , Du Bảo tiếp nhận ? Có thích ?" Đôi mắt đen thâm thúy của Hạc Bách tràn đầy d.ụ.c vọng chiếm hữu, nhưng mặt một Du Bảo gì, buộc thu liễm một chút, tránh làm Omega của hoảng sợ.
"Có... thể tiếp nhận ạ." Du Bảo khép chặt hai chân hơn. Đối mặt với câu hỏi nghiêm túc của Hạc Bách, cũng thành thật trả lời.
"Ừm, thì , còn lo Du Bảo sẽ kiểu hôn làm cho sợ hãi." Yết hầu Hạc Bách khẽ chuyển động, dùng ánh mắt rực cháy phác họa từng đường nét ngũ quan tinh xảo của .
Dù bao lâu nữa, cũng đến lúc .
"Vậy làm phiền Du Bảo nghỉ ngơi nữa, buổi chiều công ty còn việc." Hạc Bách hít một sâu, nén xuống luồng khô nóng đang bốc lên trong cơ thể, cánh mũi khẽ động, cố gắng ngửi thêm chút hương vị tin tức tố cuối cùng của Du Bảo.
"Vâng, ngài bận thì làm việc ạ." Du Bảo nhỏ nhẹ .
"Được." Hạc Bách dậy chuẩn rời , thấy Du Bảo vẫn im sofa nhúc nhích.
Nhìn bộ dạng của , dường như ý định tiễn cửa. Biểu cảm khác với khi ngay lập tức thu hút sự chú ý của Hạc Bách. Hắn lăn lộn thương trường lâu, là một Alpha ngũ quan nhạy bén, giấu chuyện gì ngay tầm mắt là điều khó.
Trước mắt, Du Bảo đang khép c.h.ặ.t c.h.â.n sofa, vẻ mặt lộ rõ sự lúng túng bất an, dường như là...
Trong đầu Hạc Bách lập tức hiện một kết quả. Du Bảo nảy sinh phản ứng thể che giấu với . Cậu nụ hôn của trêu chọc đến mức động tình. Đối với một Omega gì mà , vẻ như một Alpha tương thích 100% như thực sự dễ dàng khơi dậy d.ụ.c niệm nguyên thủy nhất của .
Vạch trần, vạch trần?
Đôi mắt thâm thúy của Hạc Bách chăm chú thiếu niên, thấy gương mặt chút tự nhiên, càng thấy khô miệng khô lưỡi. Nếu Du Bảo , ngại dùng tay giúp đỡ một chút. Nghĩ đến khả năng , ánh mắt Hạc Bách lây dính một tia điên cuồng.
"Không tiễn cửa ?" Hạc Bách dậy, giọng khàn đặc hỏi.
"A," gọi tên bất ngờ, Du Bảo giật , mặt lộ vẻ thẹn thùng xen lẫn hổ. Dựa chút kiến thức sinh lý ít ỏi, đại khái đoán tình trạng hiện tại của .
Đối mặt với câu hỏi của Hạc Bách, Du Bảo l.i.ế.m đôi môi khô khốc, đỏ bừng mặt nhỏ giọng đáp: "Ngài Hạc, ngài hôn làm em... chân mềm, thể tiễn ngài ạ?"
"Để em tiễn nhé." Du Bảo dối xong liền cúi đầu, tai đỏ rực.
Việc hỏi tiễn thực chất là cách Hạc Bách thử xem Du Bảo che giấu . Nghe câu trả lời, cũng hiểu Du Bảo phản ứng sinh lý của vạch trần.
"Được, em cần tiễn, đây." Trước khi rời , Hạc Bách còn cúi đầu, môi mỏng chạm nhẹ lên môi Du Bảo một cái, coi như là "tiền lãi" cho việc giả vờ phát hiện sự bất thường của .
Sống lưng Hạc Bách thẳng tắp, sải bước dài rời khỏi phòng, quên đóng cửa cho .
Hạc Bách , thở bạc hà tuyết tùng mát lạnh của Alpha trong khí cũng nhạt dần. Du Bảo nâng một tay che ngực, lúc mới dám thả lỏng đôi chân đang khép chặt. Cậu thẹn thùng cúi đầu , mặt đỏ lựng. Tuy " dậy" nhưng quả thực trêu chọc đến mức lửng lơ khó chịu.
Đây là đầu tiên Du Bảo gặp chuyện chỉ vì một nụ hôn. Cậu vụng về tách chân , chậm rãi hít thở sâu vài nhịp. Khi nồng độ tin tức tố của ngài Hạc loãng , thấy dễ chịu hơn nhiều, dòng m.á.u sôi trào cũng dần nguội .
Cậu lấy điện thoại tra cứu phản ứng của . Quả thực một thuật ngữ chuyên môn gồm hai chữ. Nhìn hai chữ đó thanh tìm kiếm, Du Bảo hổ đỏ mặt. Phản ứng của , chắc ngài nhỉ?
Chắc là... ? Chính cũng chắc chắn, vì phản ứng của kỳ lạ, bình thường lễ phép, hôm nay từ chối tiễn cửa. Du Bảo lo lắng thầm cầu nguyện trạng thái " phản ứng" của phát hiện.
Đợi một lát, Du Bảo xem qua cách giải quyết. Thấy dòng chữ "tự làm", mặt bốc hỏa. Xấu hổ c.h.ế.t mất! Du Bảo c.ắ.n môi bật dậy, lao phòng tắm dội nước lạnh.
Dưới lầu khách sạn, Hạc Bách bên cạnh xe lên phía phòng của Du Bảo một hồi lâu. Cuối cùng mới mở cửa xe, lái về phía công ty.
Du Bảo tắm nước lạnh vài phút, hổ đến mức chẳng dám chạm chỗ , cứ thế tránh hết. Nước lạnh hiệu quả, tắm xong quấn khăn tắm , lau khô tóc vật xuống giường trần nhà phát ngốc. Điện thoại rung lên, chậm chạp cầm lấy xem.
Là tin nhắn của ngài Hạc.
【 Ngài Hạc: Chờ buổi tối em tan tầm, sẽ đón em ở cửa hàng. 】
Nghĩ đến nụ hôn mãnh liệt lúc nãy, mặt Du Bảo nóng bừng. Cậu vùi đầu gối, gửi một chữ "Vâng", đối phương liền trả lời ngay lập tức.
【 Ngài Hạc: Ừm, hẹn tối gặp. 】
Du Bảo: 【 Tối gặp ạ. 】
Chiều đó Du Bảo ngủ một giấc thật ngon, dậy sửa soạn đến tiệm cà phê. Thời gian vặn 5 giờ chiều, làm ca tối đến 10 giờ rưỡi hoặc 11 giờ. Ông chủ nếu vắng khách thì thể đóng cửa sớm một chút. Đến tiệm, bàn giao công việc với đổi ca, cùng hai đồng nghiệp khác phụ trách ca tối.
Mọi trong tiệm đều ông chủ lý do xin nghỉ của Du Bảo là để bàn chuyện cưới hỏi với Alpha. Ai nấy đều tò mò hỏi thăm xem buổi gặp mặt thuận lợi .
"Khá thuận lợi ạ, lớn bên vẻ thích em." Du Bảo mỉm , giọng điệu chậm rãi đặc trưng khiến đối diện cảm thấy giáo d.ụ.c và lễ phép.
"Vậy thì , bọn chị cũng thấy Du Bảo ngoan ngoãn xinh thế , lớn nào mà chẳng thích." Một chị nhân viên .
Các đồng nghiệp tò mò hỏi Alpha của là thế nào, cao to trai, thu nhập . Trong đầu Du Bảo hiện lên hình dáng của Hạc Bách, lượt trả lời: "Cao ạ, trai, thu nhập cao, cao hơn em nhiều lắm."
Mọi rộ lên. Họ đoán Alpha của Du Bảo chắc làm việc ở tập đoàn Hạc Thị bên cạnh, thu nhập ở những vị trí đó lên đến hàng trăm triệu mỗi năm, quả thực cao. Các nhân viên ca sáng khi còn kể cho Du Bảo rằng dù chiều nay trực nhưng Hạc Thị vẫn đặt chiều, giúp họ thêm một khoản hoa hồng kha khá.
Ca tối khách quá đông, chủ yếu là đơn đặt hàng trực tuyến. Du Bảo cùng hai đồng nghiệp làm việc nhịp nhàng: kiểm kê, tính toán, dọn dẹp. Cậu còn tranh thủ học vẽ latte art từ một đồng nghiệp nam. Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc về đêm. 11 giờ 50 phút, họ dọn dẹp xong và đóng cửa tiệm.
Ba ngoài. Anh nhân viên dạy Du Bảo vẽ latte thấy chiếc xe đậu bên đường liền lộ vẻ ngưỡng mộ: "Siêu xe đấy, thứ sinh thì sẽ , còn nếu sinh thì cả đời cũng khó mà chạm tới."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-37-hien-tai-lien-muon-dem-du-bao-bat-ve-nha.html.]
"Thực cũng hẳn ạ." Du Bảo nghĩ đến khối tài sản mà Hạc Bách tặng cho và ông nội, trong đó mấy chiếc siêu xe liền.
"Tất nhiên 100%, ý là đại đa thôi." Một chị đồng nghiệp khác : "Du Bảo xinh thế , thể làm nổi tiếng mạng, thu nhập hàng tỷ đồng là chuyện bình thường!"
" đấy, mặt Du Bảo tì vết thế cơ mà." Anh đồng nghiệp nam khen ngợi.
"Cảm ơn khen em ạ." Du Bảo vui vẻ vì khen. Chị đồng nghiệp đang định thêm vài câu thì cửa sổ chiếc siêu xe bên đường hạ xuống.
"Du Bảo." Hạc Bách ở ghế nghiêng mặt , ánh đèn mờ ảo phác họa ngũ quan góc cạnh sắc sảo của , bộ tây trang phẳng phiu toát lên vẻ nghiêm túc và cao quý, dường như cùng một thế giới với thường.
"Ngài Hạc!" Mắt Du Bảo sáng lên, giơ tay vẫy chào. "Bạn trai em đến đón , em nhé, hẹn gặp ngày mai." Cậu mỉm chào tạm biệt.
Hai đồng nghiệp ngẩn ngơ vài giây mới phản ứng : "Chào... ừm, chào em." Họ sững sờ Du Bảo bước lên chiếc xe xa hoa đó. Vị Alpha đúng là khí vũ hiên ngang, khí chất phi phàm y như lời Du Bảo .
"Ngài Hạc, ngài đến ạ, chờ em lâu ?" Du Bảo lên xe, thuận tay đóng cửa .
"Vừa đến vài phút. Về khách sạn." Hạc Bách trả lời dặn dò tài xế.
"Vâng, Hạc tổng." Tài xế khởi động xe, vách ngăn riêng tư từ từ kéo lên.
"Tôi nhắn tin cho em đấy." Hạc Bách thản nhiên .
"Ơ, ạ?" Du Bảo lấy điện thoại mới thấy tin nhắn từ 7 phút . "Giờ em mới thấy, lúc nãy bận dọn dẹp quá."
"Ừm, làm việc mệt ?" Hạc Bách quan tâm xoa đầu .
"Cũng bình thường ạ, ca tối nhẹ nhàng hơn ca sáng." Du Bảo đáp, hỏi bận .
"Tôi cũng bận."
Nhìn vẻ mặt ngoan ngoãn của , Hạc Bách nặn nhẹ đôi má mềm mại như bánh trôi nước , nhưng nhịn . Hắn hỏi lúc nãy và đồng nghiệp chuyện gì.
Du Bảo giấu giếm, kể chuyện đồng nghiệp khen xe , đến chuyện là ngoại lệ. Hạc Bách mỉm đồng tình.
"Sau đó ngài gọi em, em bạn trai đến đón chạy lên xe luôn." Giọng Du Bảo chút ngượng ngùng. "Hôm nay ngài đổi xe khác nên em nhận ngay." Nói mặt rằng "ngài là bạn trai em" làm thấy thẹn thùng vô cùng.
"Bạn trai?" Hạc Bách khẽ nhướng mày, lặp danh xưng với vẻ hài lòng lắm.
"Vâng, chuyện gì ạ?" Du Bảo ngơ ngác.
Hạc Bách đưa tay nhéo nhẹ má , để một vết hồng nhạt làn da trắng nõn. "Không bạn trai. Người lớn hai nhà gặp mặt, là vị hôn phu của em."
Du Bảo khựng .
"Biết ? Sau khi kết hôn, với bên ngoài là vị hôn phu của em." Trong mắt Hạc Bách hiện lên ý nhẹ.
"Vâng, hình như là ... ngài Hạc, ngài nhéo đau em." Du Bảo phản ứng , nắm lấy cổ tay kéo xuống.
Hạc Bách mỉm , tiếc nuối vì phát hiện sớm quá. Tay Du Bảo nắm lấy đặt nệm ghế. Hắn cử động ngón tay, xoay tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của , cố tình dùng đầu ngón tay khẽ gãi lòng bàn tay mềm mại của Du Bảo.
Cảm giác tê dại lan tỏa từ lòng bàn tay. Trên xe mà cứ nắm tay gãi gãi thế , mặt Du Bảo đỏ bừng lên. Ngài ... đây là đang tán tỉnh đúng ?
Du Bảo c.ắ.n môi, đàn ông đang ngay ngắn, vẻ mặt nghiêm trang nhưng tay thì đang "nghịch" tay .
Thời gian trôi qua thật chậm, mà cũng thật nhanh. Xe đến khách sạn, Hạc Bách đưa Du Bảo lên lầu. Lúc chia tay, nhắc chuyện gọi sai danh xưng.
"Nếu Du Bảo chủ động hôn một cái, sẽ để ý nữa." Hạc Bách rũ mi, bình tĩnh đưa yêu cầu.
Du Bảo nuốt nước miếng, chủ động hôn ...
"Hửm?" Hạc Bách đợi trả lời, trực tiếp cúi , đưa gương mặt cấm d.ụ.c lạnh lùng gần môi . Hắn chủ động đến mức .
"Du Bảo," Hạc Bách gọi tên bằng tông giọng trầm khàn, "Vị hôn phu của ?"
Du Bảo cảm thấy tai như luồng gió ấm thổi qua. Anh sát gần thế , chủ động hôn một cái chắc cũng nhỉ. Thế là mím môi, định chạm nhanh má một cái.
Ai ngờ, ngay khi môi sắp chạm má, Hạc Bách bình tĩnh xoay đầu . Môi hai chạm chuẩn xác lệch một li. Tim Du Bảo đập loạn, định lùi thật nhanh nhưng khi kịp rời , cảm nhận đầu lưỡi của Hạc Bách khẽ l.i.ế.m nhẹ một cái.
Du Bảo: "!!!" Cậu hổ đến mức suýt ngất xỉu tại chỗ.
Hạc Bách thì ung dung thản nhiên, : "Ngọt lắm, thích Du Bảo chủ động hôn môi ."
"Ngài... ngài gian lận! Rõ ràng là hôn má mà." Du Bảo c.ắ.n môi cáo buộc.
"Ừ, gian lận đấy. Ai bảo Du Bảo đáng yêu quá làm gì, nhịn xem phản ứng của em khi hôn môi ." Hạc Bách thừa nhận tất cả một cách bình thản.
"Ngài Hạc... đ.á.n.h lén như đấy." Du Bảo nghiêm túc .
"Em giận ? Nếu giận thì trêu em nữa." Hạc Bách vẻ nghiêm trọng.
"Cũng giận... chỉ là nếu ngài em chủ động hôn môi..." Mặt Du Bảo đỏ lựng, ánh mắt rực cháy của , lí nhí: "Ngài cứ thẳng, em cũng thể đồng ý mà."
Trái tim Hạc Bách như một sợi lông vũ lướt qua.
"Tôi chẳng rời chút nào, chỉ hiện tại bắt ngay Du Bảo về nhà, ngày mai thành luôn cho xong." Hạc Bách chằm chằm Omega mềm mại của , từng chữ thốt đều mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu nồng đậm.