Omega ngốc nghếch trở thành thuốc an thần của lão đại - Chương 29: Du Bảo cũng muốn hôn môi sao?
Cập nhật lúc: 2025-12-30 17:18:52
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vậy theo liệu đặt may ba bộ quần áo nhé, dùng để tham dự các dịp trang trọng. Phong cách thì trẻ trung năng động một chút, em còn nhỏ."
Sau khi đo đạc xong chỉ , Hạc Bách đưa yêu cầu chi tiết.
Thợ may gật đầu: "Vâng, thưa ngài , chúng sẽ thực hiện đúng theo yêu cầu của ngài."
"Vậy thưa thiếu niên , đặc biệt thích màu sắc nào ?" Nhân viên cửa hàng đột ngột sang hỏi Du Bảo.
Du Bảo lúc vẫn còn đang mải suy nghĩ xem Ngài Hạc thích m.ô.n.g của . Đang chìm đắm trong suy nghĩ riêng thì gọi tên, giật lúng túng: "Dạ? Hả?"
Nhân viên mỉm kiên nhẫn hỏi một nữa.
"Vậy... chọn màu tối ạ... Màu tối cho nó bền, đỡ bẩn." Lý do của Du Bảo chính đáng và cực kỳ sức thuyết phục.
Cái lý do chân thật đến mức ngô nghê làm cả thợ may lẫn nhân viên đều ngẩn . Vest cao cấp và "đỡ bẩn", hai khái niệm thật sự chẳng liên quan gì đến . là nhân viên chuyên nghiệp, họ bao giờ nghi ngờ quyết định của khách hàng.
Hạc Bách nhịn khẽ. Người bạn nhỏ của thể đáng yêu đến thế chứ?
"Vậy thì hai bộ màu tối, một bộ màu trắng nhé? Tôi thấy em mặc màu trắng lẽ sẽ ." Giọng Hạc Bách trầm thấp và ưu nhã, tựa như những hạt cát nhỏ mịn mơn trớn qua vành tai Du Bảo.
Du Bảo lắc đầu, tạm thời ép quên chuyện m.ô.n.g lung nãy giờ. Cậu về phía , nếu ngài Hạc thấy mặc màu trắng thì...
"Vậy lấy hai bộ màu trắng, một bộ màu đen ạ." Du Bảo l.i.ế.m môi, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Hạc Bách, thong thả giải thích: "Chẳng em mặc màu trắng sẽ ?"
Hạc Bách ôn hòa nở nụ : "Ừm, quyết định thế ."
Ngoài vest, cửa hàng còn trưng bày cà vạt, khuy măng sét và nhiều phụ kiện khác. Hạc Bách cùng Du Bảo dạo một vòng.
"Oa, cái lấp lánh quá, buling buling luôn, là kim cương hả ngài?"
"Cái cũng nè, màu xanh lam như biển cả ."
"Ơ? Khuy măng sét hình con công ? Tinh xảo quá."
"Cả khuy măng sét hình gấu nhỏ đính kim cương nữa !"
...
Du Bảo tràn đầy hiếu kỳ, ngắm hết các tủ trưng bày. Cứ thấy cái nào thu hút là thốt lên nhận xét. Cậu chỉ là thuận miệng bình luận thôi, nếu cứ im lặng cùngngài Hạc xem đồ thì bầu khí sẽ quá tĩnh lặng.
"Những cái em khen, gói hết ." Hạc Bách với nhân viên đang theo phục vụ.
"Vâng, thưa ngài!" Mắt nhân viên sáng rực lên như hoa nở.
Du Bảo vốn ý định mua hết, đang định vội vàng ngăn cản thì Hạc Bách ghé sát tai nhỏ: "Nhân viên tiền hoa hồng mà, vui thế , chúng đừng đổi ý nữa nhé?" Hạc Bách khẽ hừ nhẹ một tiếng trong mũi: "Hửm?"
Du Bảo há miệng, cuối cùng vẫn lời , đòi bỏ món nào nữa.
Hạc Bách hỏi Du Bảo còn mua gì . Du Bảo định trả lời thì bên ngoài cửa hàng vang lên tiếng ồn ào.
"Bao trọn cửa hàng? Tôi bao giờ nhà các còn kiểu bao trọn đấy. Tôi cũng là khách VIP lâu năm, hôm nay cố ý đưa bạn trai đến đây, để chúng thất vọng về thì lắm nhỉ?"
Du Bảo tò mò , Hạc Bách cũng theo tiếng động mà về phía cửa.
"Dạ, hai vị khách quý, thật lòng xin ạ. Chủ yếu là vì bên trong đang khách quý khác, mang sự bất tiện chúng xin tạ . Không quý khách tiện hẹn sang một buổi khác..."
"Không ! Hôm nay nhất định đưa bạn trai trong! Một năm tiêu xài vài triệu tệ cũng tính là khách thường nhỉ? Phục vụ kiểu gì thế hả?!"
"Lạc ca, nếu tiện thì thôi bỏ , hôm khác chúng đến cũng mà, em ." Một thanh niên diện mạo tinh xảo kéo tay đàn ông .
"Không hôm khác gì hết, là hôm nay . Anh tiêu nhiều tiền thế mà vẫn chặn ngoài cửa, thương hiệu các đối đãi với khách hàng thế ? Gọi quản lý đây cho , xem ai dám cản!" Người đàn ông gọi là Lạc ca là một Alpha, dắt tay bạn trai định xông thẳng trong.
Nhân viên bối rối làm , cản cũng dở mà cản cũng xong.
Du Bảo chớp mắt, chủ động với Ngài Hạc là xem xong . Hạc Bách hiểu ý, khẽ với nhân viên: "Cứ để các khách hàng khác , chúng cũng sắp ."
Nhân viên vô cùng cảm kích, vội chạy thông báo cho đồng nghiệp. Vị đồng nghiệp đang làm khó cũng thở phào nhẹ nhõm, may mà gặp vị khách thông tình đạt lý, nếu trừ tiền thưởng.
Khi nhân viên thông báo khách nhường chỗ, Hạc Lạc càng thêm khó chịu: "Cô dùng thái độ gì đấy? Cái gì mà họ bụng nhường ? Tôi là phận gì, họ là phận gì mà cần khác nhường? Chẳng lẽ còn mang ơn đội nghĩa với họ chắc?"
Cô nhân viên vẫn mỉm phục vụ nhưng trong lòng thì đang c.h.ử.i thầm ngớt.
"Lạc ca, đừng giận nữa, chút chuyện nhỏ thôi mà." Thanh niên cùng dịu dàng khuyên nhủ. Cậu thấy mất mặt nhưng lập tức tự tìm lý do bào chữa: Hạc Lạc là thiếu gia lá ngọc cành vàng nhà họ Hạc, bình thường hành sự kiêu ngạo một chút cũng là điều dễ hiểu.
Không mất mặt mới, Hạc Lạc càng coi lời nhân viên gì: "Cái loại phận gì mà dám chặn , chính là nhà họ Hạc ở Kinh Thị đấy!"
"Hạc Lạc." Hạc Bách rõ tới, nhíu chặt mày. Thảo nào ban nãy giọng thấy quen tai. Chỉ là bất ngờ khi đứa em cùng cha khác , vốn dĩ trong ấn tượng luôn ngoan ngoãn như con chim cút mặt , ngoài bộ dạng hống hách thế .
"Anh... Anh hai? Sao ở đây?" Hạc Lạc kinh hãi đến mức tim suýt ngừng đập, cái điệu bộ hất hàm ban nãy lập tức biến mất, nghiêm chỉnh ngay tức khắc.
"Người nhà họ Hạc? Ngày thường làm bại hoại thanh danh nhà họ Hạc như thế ? Mà cũng trở thành nhà họ Hạc từ bao giờ đấy?" Đôi mắt đen của Hạc Bách xẹt qua một tia hàn ý.
Hạc Bách ông nội nuôi nấng, là thừa kế duy nhất của tập đoàn Hạc thị. Mối quan hệ của với đứa em "hờ" vốn . Sau khi cha sinh một mụn con trai với phụ nữ ông yêu chiều, ông nhiều thử đưa con về nhà chính gặp ông nội Hạc Minh nhằm giúp Hạc Lạc "nhận tổ quy tông". thái độ của ông cụ Hạc luôn cứng rắn và phủ quyết. Cho nên đến tận bây giờ, dư luận vẫn đinh ninh nhà họ Hạc chỉ một Hạc Bách, hiếm khi thấy cái tên Hạc Lạc. Thân phận của Hạc Lạc chỉ giới ấm cô chiêu ở Kinh Thị mới phong phanh.
"Anh, , em chỉ là nhất thời nóng nảy nên mới quên mất... Em cũng chỉ đưa bạn trai dạo phố thôi mà..." Hạc Lạc đổi sắc mặt nhanh đến chóng mặt. Sự biến hóa làm Du Bảo ngạc nhiên đến mức mở to mắt hóng hớt.
"Hạc Lạc, với em là..." Omega cùng Hạc Lạc hiện rõ vẻ tức giận và bất mãn vì lừa dối. Hạc Lạc luôn miệng là Nhị thiếu gia nhà họ Hạc, phận nổi tiếng bằng trai vì trai giỏi kinh doanh hơn, còn chỉ cần làm một phú nhị đại ăn chơi lêu lổng là , tiền tiêu thiếu, hứa hẹn sẽ giúp lót đường trong giới giải trí. Giờ thì, phận của Hạc Lạc còn thừa nhận? Omega lập tức buông tay Hạc Lạc , tỏ thái độ vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/omega-ngoc-nghech-tro-thanh-thuoc-an-than-cua-lao-dai/chuong-29-du-bao-cung-muon-hon-moi-sao.html.]
"Không , những gì đều là thật mà, lừa em , chẳng đợt liên hệ đạo diễn cho em —"
"Vậy là tai em vấn đề, thấy nãy giờ là giả ? Còn trai sẽ kết hôn, chờ về ..." Chàng Omega đột ngột im bặt khi thấy Hạc Bách và Omega bên cạnh .
Hạc Lạc lúc mới phát hiện bên cạnh trai còn một thiếu niên mảnh khảnh. Là Omega? Anh trai cư nhiên dạo phố hẹn hò với Omega? Chẳng ba bảo Hạc Bách rối loạn tin tức tố, sẽ kết hôn sinh con ?! Sao chẳng chút tin tức nào thế !
So với việc dỗ dành bạn trai, Hạc Lạc quan tâm đến phận thiếu niên hơn. "Anh, vị là?"
Hạc Bách nhíu mày, trả lời nhưng lời của Omega ban nãy làm chú ý. Hóa cha ruột của rêu rao với Hạc Lạc rằng sẽ kết hôn, sẽ c·hết sớm vì rối loạn tin tức tố, và nhà họ Hạc sớm muộn gì cũng thuộc về Hạc Lạc?
Hạc Bách nén sự chán ghét, nhẫn nại : "Ồ, lẽ ông nội với ba nhỉ. Tôi sắp kết hôn , vị chính là vị hôn phu của , em là một Omega."
"Kết hôn? Vị hôn phu? Lại còn là Omega?" Giấc mộng bao năm qua của Hạc Lạc đột nhiên vỡ vụn một cách dễ dàng như thế. Anh trai thể kết hôn? Sao thể Omega ?! Hạc Lạc thể tin nổi mắt .
Còn Du Bảo, Ngài Hạc , tim cũng đập nhanh hơn hẳn. Vị hôn phu gì chứ... Ông nội còn gặp ông nội Hạc để bàn chuyện cưới xin mà, thẳng như nhanh quá ? Lại còn "vị hôn phu" nữa.
Du Bảo nghĩ nghĩ , cảm thấy vô cùng thẹn thùng và ngượng ngùng. Vì quá căng thẳng, ngón tay mảnh khảnh của vô thức bám cái gì đó, và chộp lấy tay Hạc Bách. Vừa định buông vì ngại thì các ngón tay lòng bàn tay ấm áp nắm chặt lấy.
"Ừ, ngạc nhiên khi vị hôn phu ?" Hạc Bách lạnh lùng , "Bây giờ cũng muộn."
"Còn về những lời , cũng như việc tự xưng là nhà họ Hạc, đừng để thấy thứ hai. Nếu đừng trách cắt hết thẻ của ba ." Hạc Bách buông lời lạnh lẽo, ánh mắt một chút ấm, dắt tay Du Bảo rời ngay lập tức.
Các nhân viên cửa hàng vô tình hóng một drama siêu to khổng lồ của giới hào môn: "..."
Khoan , con trai thể tùy tiện cắt thẻ của ba ? Đây là "ngược đời" quá ?!
...
Hạc Lạc bỏ tại chỗ, nghiến răng, cảm thấy những ánh mắt trong cửa hàng đều đầy vẻ mỉa mai. "Nhìn cái gì mà , gì mà ?!" Anh lôi Omega ngoài.
"Hạc Lạc, làm đau cổ tay em , mau buông !" Thư Bạch - Omega - thấy kéo về phía thang cuốn giữa trung tâm thương mại thì lập tức vùng . Tuy mới chỉ là diễn viên hạng mười tám nhưng cũng thể để lôi kéo lôi kéo với một Alpha giữa thanh thiên bạch nhật như thế .
"Thư Bạch, ý em là gì? Nhanh như thế chán ghét ? Tôi cho em , đừng hòng tùy tiện bỏ rơi !" Hạc Lạc còn chút thương hoa tiếc ngọc nào, ánh mắt trở nên hung ác.
"Em chán ghét ..." Thư Bạch c.ắ.n môi, uỷ khuất hổ thẹn.
Tay Du Bảo vẫn luôn Hạc Bách nắm chặt cho đến khi cả hai lên xe.
"Đưa Du Bảo về khách sạn ." Hạc Bách với tài xế.
"Vâng, thưa Hạc tổng." Tài xế đáp lời kéo vách ngăn trong xe lên, ngăn cách tầm giữa phía và phía .
Du Bảo bàn tay vẫn buông đặt ghế, nên nhắc Ngài Hạc một chút nhỉ?
"Người là em trai cùng cha khác của ."
" đó Ngài Hạc chẳng với em là mấy chuyện hào môn bí sử mạng đều là giả ?" Mấy ngày Du Bảo xem nhiều tin tức về nhà họ Hạc và Hạc Bách. Anh còn bảo ít xem mấy thứ đó thôi, là càng xem càng ngốc.
"Một phần là thật." Hạc Bách thấp giọng .
"Ồ, là ạ." Du Bảo hiểu gật đầu. Hai im lặng vài giây, Du Bảo nhịn hỏi tiếp: "Vậy chuyện Ngài Hạc hòa thuận với cha là thật ạ?"
"Ừ." Hạc Bách thản nhiên đáp, "Coi như là ."
Hóa chuyện Ngài Hạc cha yêu thương là thật.
"Không ạ, Du Bảo cũng giống Ngài Hạc mà, chúng đều ông nội thương yêu." Lần Du Bảo nhất định rút tay .
Bởi vì ôm Hạc Bách một cái.
Hạc Bách thấy bàn tay đang nắm rút về thì lòng bàn tay chút lưu luyến, nhưng giây tiếp theo, rơi một vòng ôm mềm mại ấm áp.
"Vậy để em ôm ngài một cái nhé." Du Bảo bằng giọng mềm mại, "Đừng buồn ạ, Du Bảo bên cạnh ngài ." Bàn tay nhỏ nhắn vỗ nhẹ lên tấm lưng rộng lớn của Hạc Bách.
Hạc Bách ngẩn , cảm nhận sự dịu dàng khi vỗ về, nhịn mà khẽ.
"Vậy nếu khi ông nội em và ông nội gặp mặt mà đạt thỏa thuận chung, đồng ý cho chúng kết hôn thì ?"
"Chẳng lẽ Du Bảo định lời ông nội, vẫn sẵn lòng kết hôn với ?" Hạc Bách hạ thấp giọng hỏi.
Câu hỏi làm khó Du Bảo . Bảo lời ông nội là chuyện thể nào, nhưng nếu với Ngài Hạc là cũng chịu c.h.ế.t thì cái ôm và sự an ủi chẳng còn tác dụng gì cả.
Du Bảo nghĩ ngợi nhỏ giọng : "Vậy thì... để ông nội em và ông nội ngài gặp thêm nữa, bàn nữa ạ."
Hạc Bách bật thành tiếng, cánh tay dài đầy lực ôm ngược lưng Du Bảo. Trong khí thoang thoảng mùi hương hoa thanh nhã, ngọt lành. Hắn ngửi thấy mùi hương hoa đào - tin tức tố của thiếu niên.
rũ mắt đôi mắt như đá quý của Du Bảo, cúi đầu, đôi môi mỏng chạm nhẹ khóe môi . Nụ hôn mang theo sự trân trọng và tình yêu sâu đậm, như thể đang hôn lên báu vật yêu quý nhất.
Gò má Du Bảo lập tức đỏ bừng, khi căng thẳng vô thức l.i.ế.m môi, đầu lưỡi vô tình chạm môi của Hạc Bách. Cảm giác ẩm ướt lướt qua nhanh đến mức Hạc Bách còn kịp phản ứng.
Vài giây , Hạc Bách đưa tay chạm lên môi , kinh ngạc hỏi: "Du Bảo cũng hôn môi với ?"
"Không... ạ!"
Du Bảo ngả , vội vàng bịt miệng , đôi mắt trong veo hiện rõ vẻ thẹn thùng quẫn bách.
"Em chỉ là cẩn thận thôi!" Cậu vội vàng thẳng dậy, cúi đầu xuống, dám mắt Ngài Hạc.
qua dư quang, Du Bảo thể cảm nhận ánh mắt Ngài Hạc đang dán chặt rời, khóe môi nhếch lên một nụ vô cùng rõ rệt.